Hứa Tri Nhạc: [Không biết.]
Ba của Lý Tiểu Hoa: [Cần cậu làm cái gì không biết.]
Hứa Tri Nhạc: [Cút.]
Năm giờ chiều.
Mộ Sơ Hạ về đến nhà, trong lòng bà vẫn không thể buông bỏ được chuyện của Trần Tri Diễn và Giang Dục.
Bà sợ hai đứa còn nhỏ, làm ra chuyện gì sai lầm, nên đứng ngoài cửa nói mấy câu xin lỗi rồi lén lút đi vào phòng Trần Tri Diễn.
Ai ngờ vừa nhìn đã thấy thiếu mất một chiếc giường, tim bà lập tức thắt lại, hỏi Trần Tri Diễn xảy ra chuyện gì.
Hắn đáp: "Con chọc Giang Dục giận rồi."
Mộ Sơ Hạ vòng vo dò hỏi nguyên nhân.
Trần Tri Diễn nói: "Không có gì ạ, tối qua lúc ngủ con đá cậu ấy một cái."
Ở cạnh Giang Dục lâu ngày, ngay cả nói dối hắn cũng có thể thuận miệng bịa ra, chẳng cần chuẩn bị trước.
Mộ Sơ Hạ không tin, nhưng cũng không hỏi thêm. Bà bảo đầu bếp làm một bàn đầy thức ăn ngon.
Đến sáu giờ hai mươi.
Thấy Trần Tri Diễn đi vào một mình, Mộ Sơ Hạ ngó ra sau lưng hắn tìm bóng dáng Giang Dục, nhưng không thấy. "Tiểu Bảo đâu?"
"Cậu ấy không đến ạ."
"Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Trần Tri Diễn còn chưa kịp lên tiếng, Mộ Sơ Hạ đã sốt ruột: "Có khi nào là do dạo này mẹ không được bình thường, nói năng làm việc khiến thằng bé khó chịu không?"
"Mẹ đã nói gì với cậu ấy?"
"À thì... có lúc mẹ bóng gió... không cho nó ngủ chung với con nữa."
Mộ Sơ Hạ nói một cách mập mờ, nhưng Trần Tri Diễn lại nhanh chóng hiểu ra nguyên nhân. Hắn không nói việc mình và Giang Dục là không thể nào, chỉ xoay người đi về phòng.
Mộ Sơ Hạ bắt đầu hối hận, biết thế đã chẳng xen vào làm gì. Một đứa trẻ ngoan như vậy, thế mà lại bị bà nói đến mức không dám đến nhà nữa rồi.
Chín giờ.
Trời bên ngoài đã tối đen như mực. Trần Tri Diễn ở trong phòng tắm, dòng nước xối thẳng vào mặt.
Hắn cụp mắt xuống, một lúc sau liền giơ tay lên.
Ở bên kia giường, Giang Dục khẽ hừ nhẹ một tiếng, cau mày điều chỉnh lại hơi thở.
Thế nhưng cậu vẫn cứ nằm im không ngồi dậy, cũng không muốn lao sang phòng Trần Tri Diễn để dùng kỹ năng diễn xuất vụng về của mình nhằm che giấu chuyện này nữa.
Lỡ bị hắn phát hiện thì toi đời.
Huống chi... Cậu cũng không muốn đến nhà hắn.
Mười phút trôi qua.
Giang Dục không tới.
Trần Tri Diễn bỗng thấy bản thân có chút nực cười.
Hắn có sức hút gì ghê gớm lắm sao?
Sao lại thật sự nghĩ rằng Giang Dục sẽ bị mình kéo tới?
Giải quyết nhanh xong xuôi, Trần Tri Diễn cũng lên giường. Đột nhiên hắn cảm thấy căn phòng trống trải vô cùng.
Một giờ sáng.
Vẫn chưa ngủ được.
Hắn ngủ không nổi.
Hắn không nên bắt nạt Giang Dục như thế. Nếu muốn từ chối thì cũng nên dùng miệng nói ra, sao có thể bỏ mặc cậu, ngó lơ cậu như vậy được?
......
"Cậu đánh tôi thì tôi cũng đau."
"Bị thương là chuyện lớn lắm. Tôi sẽ rất buồn. Sau này cậu đừng bị thương nữa được không? Coi như tôi cầu xin cậu."
......
Trần Tri Diễn nghĩ.
Chỉ mới giữ khoảng cách với Giang Dục một chút thôi mà cậu đã khó chịu đến mức ăn chẳng được bao nhiêu, cũng không nói chuyện, mắt còn đỏ hoe.
Nếu thật sự từ chối...
Hắn đúng là chẳng biết phải làm sao với cậu nữa.
—
Thái độ không nóng không lạnh của Giang Dục đối với Trần Tri Diễn kéo dài suốt ba ngày, cho đến khi trận thi đấu bóng rổ giữa hai trường diễn ra.
Giang Dục chắc chắn sẽ đăng ký tham gia.
Bình thường biểu hiện của cậu không tốt, điểm tín chỉ ít. Mà hoạt động này lại có thể cộng điểm, vừa hay bù lại.
Lý Hành cũng tham gia, còn Hứa Tri Nhạc thì không lên sân.
Với cái vóc dáng nhỏ bé của cậu ta, người ta chỉ cần thúc một cùi chỏ là có thể tiễn cậu ta bay về tới tận nhà tổ luôn rồi, đừng nói tới chuyện phòng thủ. Đến lúc đó mọi người là nên đỡ bóng hay là đỡ cậu ta đây?
Hiển nhiên là cậu ta rất có tự ý thức về bản thân.
Bảy giờ hai mươi sáng.
Giang Dục xuống lầu ăn cơm.
Giang Vân Đình đặt tờ báo trong tay xuống. Nghĩ tới chuyện Trần Tri Diễn đã hai ba ngày không tới nhà, ông nói với Giang Dục: "Con sang gọi Tri Diễn qua ăn cơm đi."
Giang Dục xoa cái dạ dày đang hơi khó chịu, cầm chiếc ciabatta cuộn trứng, ớt xanh băm và phô mai cắn một miếng lớn: "Con không đi."
Giang Vân Đình hỏi: "Tại sao không đi?"
"Sáng sớm ra nhà cậu ấy không có cơm ăn à? Cứ phải sang nhà mình làm gì? Với lại chú Lưu có làm dư phần đâu? Giọng điệu của ba gắt như vậy làm gì?"
Giang Vân Đình: ...... Ông gắt chỗ nào cơ chứ?
Sở Thanh Tư rót cho Giang Dục một ly sữa, ngồi xuống cạnh cậu hỏi:
"Con và Tiểu Tri cãi nhau à?"
"Không cãi nhau."
"Không cãi nhau thì sao nó không tới nhà mình nữa?" Giang Vân Đình lên tiếng.
Sở Thanh Tư chép miệng một tiếng, cau mày nhìn ông.
"Ăn cơm còn không chặn nổi miệng anh à?"
Giang Vân Đình ngậm miệng.
Sở Thanh Tư dịu giọng: "Bảo bối, chuyện của hai đứa thì hai đứa tự mình giải quyết, nhưng đều là bạn tốt của nhau, có chuyện gì thì cứ nói ra cho rõ ràng."
"Thế nhưng cậu ta cứ như cái bình kín ấy... Thôi bỏ đi, ăn không nói, ngủ không nói. Hai người mà còn nói nữa thì hai người đi ra ngoài đi."
Buổi sáng không có tiết, Giang Dục ngủ trưa một lát rồi mới đến trường.
Khi ra tới sân vận động thì chẳng thấy một bóng người, mãi đến khi Lý Hành gửi tin nhắn cậu mới biết hiệu trưởng đã cho người xây một nhà thi đấu thể thao trong nhà.
Đúng là kín như bưng, chẳng lộ chút tin tức nào.
Cậu gửi tin nhắn cho Lý Hành, nói mình đang đứng đợi ở dưới lầu, bảo Lý Hành qua đón cậu.
Lý Hành trả lời bằng một biểu tượng OK.
Giang Dục ngồi trên bậc thềm.
Hôm nay cậu không đội mũ, ánh mặt trời chói chang chiếu vào khiến cậu không mở nổi mắt.
Bỗng trước mắt có bóng người đổ xuống. Cậu vừa định mở miệng khen Lý Hành tới nhanh, ngẩng đầu lên mới phát hiện...
Người đến là Trần Tri Diễn.
Trông hắn như không ngủ ngon, dưới mắt có quầng thâm nhàn nhạt.
"Sao lại là cậu?"
"Không thể là tôi sao?"
Trần Tri Diễn đội chiếc mũ trong tay lên đầu Giang Dục, rồi đưa tay muốn kéo cậu dậy.
"Đi thôi."
Giang Dục tự đứng lên.
"Cậu cũng tham gia giải bóng rổ à?"
Trần Tri Diễn khẽ "ừ" một tiếng, giũ chiếc áo đấu trong tay rồi trùm lên đầu Giang Dục.
"Đưa tay ra."
"Tôi tự mặc được."
Giang Dục nhanh chóng mặc xong.
Đã mấy ngày không nói chuyện hẳn hoi với Trần Tri Diễn, lúc này bên ngoài chỉ còn lại hai người bọn họ, Giang Dục cảm thấy vô cùng gượng gạo.
Trên đường đi đến nhà thi đấu, cậu có tới hai lần cố ý kéo giãn khoảng cách với Trần Tri Diễn, nhưng cả hai lần đều bị hắn rút ngắn khoảng cách trở lại.
Cho đến khi Giang Dục bị ép phải đi sát mép hành lang.
"... Cậu cố ý đúng không?"
"Ừ."
"Có bệnh à?"
"Có bệnh, tôi bị mất ngủ rồi, tối nay muốn ngủ chung với cậu."
Giang Dục nghi ngờ tai mình có vấn đề.
Cậu đứng trên bậc thềm, quay người cúi mắt nhìn hắn.
"Cậu vừa nói cái gì cơ?"
Trần Tri Diễn khẽ nâng mắt.
Với tư thế này, Giang Dục cao hơn hắn một chút, hắn hơi ngẩng đầu lên: "Muốn ngủ chung với cậu."
"... Mẹ nó, cậu mất ngủ thì ngủ với tôi là ngủ được chắc?"
"Ừ." Trần Tri Diễn chủ động đưa điểm yếu mà hắn có thể dễ dàng bị khống chế vào tay Giang Dục.
Hắn chẳng quan tâm Giang Dục sẽ lấy đó uy h**p mình.
Hơn nữa, Giang Dục cứ đối xử với hắn như vậy... thật sự quá giày vò, hắn chịu không nổi.
"Tôi là thuốc ngủ đấy à?"
"Phải, cậu chính là thuốc ngủ của tôi."
Giang Dục cảnh giác lùi lại phía sau, định nói cái gì đó nhưng cả người bỗng rùng mình một cái, hai chân lập tức hoạt động hết công suất mà bỏ chạy.
Mẹ nó.
Sến súa quá đi mất.
Ghê chết được.
Mỗi lần Trần Tri Diễn nói mấy lời kiểu này, cậu đều có cảm giác Trần Tri Diễn thích mình.
Nhưng cậu chẳng có gì nổi bật.
Trần Tri Diễn không thể nào thích cậu được.
May mà vừa rồi chưa có hỏi ra miệng, nếu không thì mất mặt chết.
Trần Tri Diễn đứng ở phía sau: ...?
Đến khúc ngoặt.
Giang Dục tức tối ngẩng đầu: "Rốt cuộc nhà thi đấu ở đâu?! Xây trong mộ người ta à?!"
"Đi thẳng phía trước." Trần Tri Diễn đuổi kịp lên phía trước nói.
Hắn đưa tay lau đi mồ hôi trên trán Giang Dục, Giang Dục né tránh, cáu kỉnh bảo: "Con người cậu sao cứ động tay động chân vậy?"
"Trước đây chẳng phải vẫn như thế sao?"
Giang Dục ngẩn ra.
Hình như đúng là thế thật.
Thấy phản ứng của cậu, ngón tay Trần Tri Diễn thuận thế trượt xuống, véo nhẹ lên má cậu rồi mới thu về.
"... Mẹ nó, không được động tay động chân với tôi!" Giang Dục nói xong liền đi thẳng.
Trần Tri Diễn nắm lấy cổ tay cậu, kéo cậu rẽ sang hướng khác: "Bên này."
"... Chẳng phải cậu vừa mới bảo đi thẳng sao?"
"Nói nhầm." Giọng Trần Tri Diễn mang theo ý cười.
Hắn nghiêng đầu, cụp mắt nhìn cậu, đột nhiên gọi: "Giang Dục."
Giang Dục nhìn cái tay đang nắm cổ tay mình của Trần Tri Diễn, cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay hắn truyền đến, trong lòng bực bội nên giọng cũng mất kiên nhẫn: "Gì?"
"Tai cậu đỏ quá."