Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 17

Lý Hành: [Đoán đúng rồi đấy.]

Toàn thân Giang Dục nổi da gà.

Là kiểu cảm giác buồn nôn từ đầu tới chân.

J: [Cậu ta đang ở đâu?]

Lý Hành: [Anh Trần á?]

J: [Chứ còn ai nữa? Cậu chắc? Đừng có tự luyến.]

Lý Hành: [...Đang ngồi ngay cạnh tôi nè, chuyện tỏ tình xảy ra trong giờ giải lao giữa buổi.]

J: [Thế sao bây giờ mới nói?]

Lý Hành: [Tại hưng phấn quá. Lần đầu tiên thấy con trai tỏ tình với con trai mà.]

J: [Có gì đáng hưng phấn? Cậu là khỉ đột đầu thai à?]

Lý Hành: [......]

Giang Dục tùy tiện sấy qua mái tóc, chẳng buồn vuốt keo tạo kiểu đã thúc giục tài xế lái xe đưa cậu đến trường.

Thấy dáng vẻ bình thản như thường ngày của Trần Tri Diễn, sau khi ngồi xuống, cậu dùng đầu gối huých hắn một cái, khoanh hai tay trước ngực.

Mấy lọn tóc rủ xuống càng làm tăng thêm vẻ lười nhác xen lẫn chút mệt mỏi: "Đồng ý rồi?"

Trần Tri Diễn dịch đầu gối ra: "Đồng ý cái gì?"

"Tỏ tình."

"Ai tỏ tình?"

"Đừng có mẹ nó giả ngu với tôi."

Trần Tri Diễn "Ừ" một tiếng, không biết là đang trả lời câu hỏi thứ nhất của Giang Dục, hay là đang đáp lại câu bảo hắn đừng giả ngu kia, hắn hỏi: "Cậu quan tâm thế à?"

Đương nhiên là quan tâm rồi.

Trần Tri Diễn hôn người khác thì cậu cũng sẽ có phản ứng, hắn làm chuyện đó với người khác thì cậu cũng sẽ nhạy cảm theo!

Đúng là vô lý đùng đùng!

Huống hồ còn là con trai...

"Tôi cảnh cáo cậu, phải giữ khoảng cách với đám con trai đó. Ít nhất bây giờ phải giữ khoảng cách. Khi nào không cần giữ nữa tôi sẽ nói."

"Hòa thượng tụng kinh, không nghe."

"......"

Nhìn Giang Dục nghẹn lời, Trần Tri Diễn coi như gỡ lại được một ván.

Lý Hành đi vệ sinh xong trở về, thấy Giang Dục đã ngồi ở chỗ của mình, liền ngạc nhiên chạy tới: "Anh Giang, không phải buổi sáng anh xin nghỉ à? Sao lại đến nhanh thế này? Ồ tôi hiểu rồi, chắc chắn là vì biết anh Trần được tỏ tình nên anh mới sốt sắng chạy tới chứ gì."

"...Sốt sắng cái quỷ gì, ông đây là sợ cậu ta đi gieo rắc tai họa cho người khác."

"Nhưng mà cúc áo sơ mi của anh bị cài lệch một nấc kìa."

"......"

Lý Hành thở dài, bảo cái miệng Giang Dục đúng là cứng thật.

Chỉ có Trần Tri Diễn ngày ngày bị bắt nạt tra tấn mới biết những lời Giang Dục nói ra là xuất phát từ tận đáy lòng đến mức nào.

Bị cảm mà đi học đúng là khó chịu thật, chưa kể trước khi đến Giang Dục còn tắm rửa, tóc cũng chưa sấy khô hẳn, lúc này đầu óc càng thêm mụ mẫm, mũi cũng nghẹt cứng ngắc.

Cậu vừa dùng sức xì mũi một cái là âm thanh phát ra cứ như tiếng xe máy rú ga vậy.

Cậu nằm ườn ra bàn, dùng ánh mắt oán hận nhìn Trần Tri Diễn: "Có phải buổi tối cậu cố tình không cho tôi đắp chăn không?"

Giọng nói toàn là tiếng thều thào bằng hơi, đến chính cậu còn nghe không rõ, đương nhiên Trần Tri Diễn cũng không nghe thấy.

Giang Dục đưa tay vuốt vuốt cổ họng của mình, rồi nhéo một cái vào lớp da trên mu bàn tay Trần Tri Diễn, đợi hắn cụp mắt nhìn sang mới lặp lại một lần: "Mẹ nó, có phải buổi tối cậu cố ý không cho tôi đắp chăn không?"

Trần Tri Diễn cúi đầu ghé sát lại gần: "Cậu nói cái gì?"

Hành động này làm Giang Dục ngẩn ra mất hai ba giây, sợ hắn cũng không nghe rõ như lúc nãy, cậu cũng rướn người sát lại gần hơn: "Tôi nói có phải cậu cố ý ném chăn của tôi xuống đất không? Lần nào tôi cũng bị lạnh đến tỉnh cả ngủ."

Ánh mắt Trần Tri Diễn có chút phức tạp.

"Cậu có biểu cảm gì đấy?"

"Tôi không có ném chăn của cậu."

"Nói dối."

"Không nói dối." Trần Tri Diễn thẳng người dậy, viết một tờ giấy nhắn đưa cho Giang Dục: Trong mơ cậu vừa chạy bộ vừa đánh nhau, lăn từ giường của mình sang giường của tôi, không tin thì tối nay lắp camera giám sát.

"...Cũng không cần đến mức đó."

Giang Dục xé nát vụn tờ giấy nhắn vừa rồi, vứt loẹt xoẹt lên bàn của Trần Tri Diễn rồi tiếp tục ngủ.

Cậu bị cái lạnh của điều hòa làm cho tỉnh giấc, hắt xì liên tiếp hai cái, liền muốn rúc vào lồng ngực Trần Tri Diễn.

Vừa mới chuyển động, người bên cạnh đã đứng bật dậy, làm trán cậu đập thẳng vào phần eo rắn chắc của hắn.

Trong cơn mơ màng, hình như còn nghe thấy hai chữ "bệnh viện".

Đến khi lấy lại được ý thức.

Giang Dục cảm thấy cơ thể mình đang nhấp nhô lên xuống. Giống như đang được ai đó bế đi, vô cùng nóng nực, trước ngực sau lưng đều đẫm mồ hôi.

Mở mắt ra, đập vào mắt là hành lang bệnh viện.

Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hoảng hốt khó tả, Giang Dục theo bản năng gọi: "Trần Tri Diễn?"

"Ừ?"

Nghe thấy tiếng hắn đáp lại, cậu liền hỏi tiếp: "Cậu đưa tôi đến bệnh viện à?"

"Ừ."

"Tôi muốn về nhà."

"Tiêm một mũi trước đã."

Nghe thấy câu này, Giang Dục lập tức tỉnh táo đến không thể tỉnh táo hơn được nữa, hóa thân ngay thành một chú lợn sắp bị đem đi chọc tiết ngày Tết: "Tiêm cái gì mà tiêm, ai tiêm, tóm lại là tôi không tiêm."

"......"

Chát.

"Ngoan ngoãn chút đi."

"Tôi không tiêm!" Giang Dục bấu lấy bả vai Trần Tri Diễn, cả người cố sức ngọ nguậy leo lên.

Nhưng eo vẫn bị hắn ôm chặt: "Không tới lượt cậu quyết định."

Vừa nói xong thì hắn đã rẽ vào phòng khám của khoa.

Năm phút sau.

Mắt Giang Dục đỏ hoe.

Trên cánh tay Trần Tri Diễn có thêm hai vết dấu răng.

"Cái ông bác sĩ đó chắc chắn là bỏ tiền ra mua bằng rồi, châm kim gì mà đau thế không biết."

"Không phải chứ, sao tay ông ta mạnh vậy? Mông tôi sắp bị ông ta đâm thủng đến nơi rồi."

"Trần Tri Diễn, cậu mau đi khiếu nại ông ta đi—— Ủa đi đâu đấy?"

Trần Tri Diễn nói: "Lấy thuốc cho cậu."

"Thuốc gì?"

"Thuốc trị cảm mạo phát sốt."

"Tiêm cũng tiêm rồi, tôi không uống thuốc đâu."

"Giang Dục, cậu đã sốt tới 39 độ rồi, nghiêm trọng hơn chút nữa là sốt đến mức thành kẻ ngốc luôn đấy, đến lúc đó há miệng ra là ch** n**c dãi."

"......"

Sau khi từ bệnh viện trở về, Trần Tri Diễn đưa Giang Dục về nhà.

Đến cửa nhà, Giang Dục không chịu xuống xe, bảo mình không còn chút sức lực nào, Trần Tri Diễn lạnh lùng vô cảm nói: "Giờ người cậu không còn nóng như lúc nãy nữa. Tự đi đi."

"Tôi không. Tôi là bệnh nhân đấy. Cậu dám nói chuyện với tôi như vậy, tôi sẽ mách mẹ nuôi rằng cậu yêu đương với con trai."

"Ai yêu đương với con trai?" Mộ Sơ Hạ đột ngột xuất hiện hỏi.

"Không có ai ạ." Trần Tri Diễn cúi người, một tay vác Giang Dục lên vai, tay còn lại xách túi thuốc vừa mới mua, thúc chân đóng cửa xe lại.

Thấy Mộ Sơ Hạ đang nhìn, hắn liền giải thích là Giang Dục bị sốt, hắn đưa cậu đến bệnh viện tiêm một mũi.

Sau khi đặt Giang Dục lên giường, Trần Tri Diễn đi rót nước, bóc hai gói thuốc dạng cốm khuấy cho tan ra, cầm theo một viên thuốc nhộng bước tới.

Thế nhưng Giang Dục đã sớm trốn kỹ từ đời nào, trong chăn nổi lên một cục nhỏ, nhìn hình dáng chắc là đang quỳ sấp ở bên trong.

Trần Tri Diễn vòng sang phía bên kia: "Dậy uống thuốc."

"Đắng lắm."

"Ngọt mà."

"Cậu lừa tôi."

"Không lừa." Trần Tri Diễn đợi khoảng bốn năm giây, thấy cậu vẫn giữ nguyên tư thế đó không chịu nhúc nhích, liền lạnh lùng lên tiếng: "Tự uống hay để tôi đổ vào, chọn một đi."