Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 16

Buổi tối đi ngủ không bị dọa cho tỉnh giấc hoàn toàn là nhờ vào khả năng tự kháng lại k*ch th*ch đòn roi cực mạnh của bản thân.

Để giữ lại đám thú bông đó, Giang Dục lật tới lật lui rồi tìm ra một con vịt mỏ dẹt, hỏi: "Mắt cậu không mù chứ?"

"...Ừ."

"Vậy cậu nhìn xem, có phải nó đáng yêu nhất không?"

"Xấu nhất."

"......"

Vì đây là phòng của Trần Tri Diễn nên Giang Dục chẳng có bao nhiêu quyền quyết định.

Hơn nữa khó khăn lắm cậu mới mua được những con gấu bông kỳ quái này, lỡ Trần Tri Diễn vứt đi thì chẳng biết tìm ở đâu nữa.

Thế nên cậu đành phải đem cất chúng về phòng bên cạnh, chỉ để lại một hai con đặt ở đầu giường.

Đầu Trần Tri Diễn đầy vạch đen: "Tối mà bị dọa tỉnh thì—"

"Không đời nào." Giang Dục vỗ ngực bảo đảm, "Tuyệt đối không thể bị dọa được."

"Đừng nói chắc chắn quá như vậy, cẩn thận nói trước bước không qua."

"Dù sao cũng không bị dọa."

"Được thôi."

Tám giờ rưỡi tối.

Trần Tri Diễn đến phòng tập gym chạy bộ, Giang Dục ăn hơi nhiều, đang nằm trên sofa tự xoa bụng cho mình thì đột nhiên lật người ngồi bật dậy.

Mẹ nó.

Cái tên thích ganh đua Trần Tri Diễn này.

Cơ bụng đã tám múi rồi mà còn đi luyện, có để cho người ta sống nữa không hả?

Không đúng.

Biết đâu Trần Tri Diễn lấy cớ tập luyện để...

Nghĩ đến đây, Giang Dục cầm điện thoại lao nhanh lên tầng ba, thấy Trần Ảnh An cũng đang tập luyện, liền thầm nghĩ: Hóa ra là do di truyền từ gốc, cả bố lẫn con đều thích tranh đua cuồng nhiệt.

"Tiểu Bảo."

"Chú Trần ạ."

"Cháu có muốn cùng tập với bọn chú không?"

"Dạ không cần đâu ạ, cháu chỉ lên đây nhìn Trần Tri Diễn một chút thôi."

Có Trần Ảnh An cũng ở đây thì Giang Dục yên tâm rồi. Cậu đi vào lượn một vòng, giơ ngón tay giữa với Trần Tri Diễn rồi đi xuống lầu, tiếp tục nhắm mắt xoa bụng.

Xoa xoa một hồi, bao nhiêu tâm tư gợn sóng mập mờ đều trỗi dậy.

Ngón tay cậu quấn lấy dây buộc bên hông, cảm xúc chuyển biến mấy bận, cuối cùng cũng nhen nhóm xong bầu không khí.

Thế nhưng dây buộc vừa mới cởi ra thì Trần Tri Diễn đã bước vào.

Cậu lại vội vàng thắt lại, căng thẳng đến mức suýt chút nữa thắt thành một nút chết.

Trần Tri Diễn thấy mặt Giang Dục đỏ bừng như vậy, bèn bước lại gần vài bước: "Cậu đang làm gì đấy?"

Giang Dục ngoảnh mặt đi nơi khác: "Làm gì là làm gì, tôi có làm gì đâu!"

"...Cậu trông rất có tật giật mình."

"Ông đây nằm trên sofa xoa bụng thì có gì mà phải giật mình chứ!" Giang Dục gào lên, đối mắt với Trần Tri Diễn, thấy trên mặt hắn toàn là mồ hôi thì chê bai mà bóp chặt mũi.

"...Tốt nhất là như vậy."

Trần Tri Diễn rửa tay xong thì cầm đồ ngủ vào phòng tắm.

Giang Dục ôm mặt lăn lộn trên sofa, cảm thấy bản thân vừa rồi thật là mất mặt. Vài giây sau, tầm mắt cậu xuyên qua kẽ tay nhìn cánh cửa phòng tắm đang đóng chặt, dựng lỗ tai lên nghe động tĩnh bên trong.

Cho đến khi tiếng nước vang lên, cậu liền chạy vội sang một phòng tắm khác, xả nước vào bồn tắm, cởi bỏ quần áo rồi nằm vào trong, dự định tận hưởng.

Thế nhưng ngay sau đó cậu đã nghe thấy tiếng Trần Tri Diễn đi ra.

......Nhịn giỏi thật đấy.

Mẹ nó, đã mấy ngày rồi.

Mang theo một bụng tức tối, Giang Dục lại tự kỳ cọ thêm lần nữa.

Còn dùng loại sữa tắm hương cam, sau đó nhảy phóc lên giường nằm xuống, túm lấy chăn trùm kín mít từ đầu đến chân không hở một kẽ.

Trần Tri Diễn dừng động tác gõ bàn phím, nghiêng mắt nhìn cậu: "Không phải cậu vừa tắm rồi sao?"

"Thì sao? Thằng nào quy định không được tắm lần thứ hai hả?"

Trần Tri Diễn gập máy tính xách tay lại, trầm giọng giáo huấn: "Giang Dục, tôi đang nói chuyện rất tử tế với cậu. Đừng tiêu hao sự kiên nhẫn của tôi."

"...Muốn tắm lần thứ hai thôi mà."

"Thế còn nghe được."

Cứ như đang khen chó vậy.

Giang Dục thò chân ra ngoài, đá nhẹ vào chân hắn: "Tắt đèn đi, tôi muốn ngủ."

Trần Tri Diễn rút chân vào trong, khiến cậu đá hụt.

Hắn xuống giường đặt laptop lên bàn rồi cầm tuýp thuốc tới: "Có bôi nữa không?"

"...Cậu nhìn nghiện rồi à?"

"......"

Tạch.

Đèn tắt.

Trần Tri Diễn nằm ở phía bên trái ngoài cùng, giữa hai người cách nhau một khoảng lớn. Bên tai truyền đến tiếng sột soạt, Trần Tri Diễn mở mắt, thấy Giang Dục đang ôm hai con gấu bông lén lén lút lút bò về phía mình.

"Giang Dục."

"Á đệch!"

"......"

"......"

"Quay về ngủ đi, hay là cậu lại muốn ăn tát rồi?"

Không dọa được Trần Tri Diễn mà ngược lại còn bị Trần Tri Diễn dọa cho khiếp vía, Giang Dục lăn trở lại vị trí ban đầu của mình, ném con gấu bông lên đầu giường, ôm gối nằm nghiêng, gác chân lên trên đó.

Lúc sắp ngủ thiếp đi, cậu mở mắt ra một chút, vừa vặn chạm phải ánh mắt của con gấu bông mặt sẹo kia.

Cậu bị dọa đến mức tim suýt ngừng đập, theo bản năng chộp lấy con gấu bông ném phăng ra ngoài.

Con gấu bông bay lên theo một đường parabol, lúc rơi xuống thì đập ngay vào mặt Trần Tri Diễn.

"Mẹ nó chứ, dọa chết ông đây rồi." Lồng ngực Giang Dục phập phồng th* d*c, trước mắt vẫn hiện lên cảnh tượng vừa rồi.

Ánh trăng soi rọi xung quanh trông thật âm u hãi hùng, dọa cho tóc gáy cậu dựng ngược hết cả lên.

"......" Trần Tri Diễn bật đèn lên, đem con gấu bông đó cùng với con còn lại ở bên gối của Giang Dục vứt thẳng vào thùng rác.

Xung quanh sáng sủa trở lại, Giang Dục liền không còn sợ hãi nữa, còn nói: "Đừng vứt chứ, đắt lắm đấy."

"...Lần sau còn dám mua loại đồ này nữa, tôi đánh gãy tay cậu."

Đèn lại tắt một lần nữa, Giang Dục đột nhiên lại bắt đầu thấy sợ.

Suốt một tiếng đồng hồ cậu không tài nào ngủ được, đành ôm gối lăn sang giường của Trần Tri Diễn, đắp chung chăn với hắn.

Rất nhanh cơn buồn ngủ ập đến, một giây trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu nghĩ: Quả nhiên sát khí của Trần Tri Diễn quá mạnh, đến ác mộng cũng chặn được.

Nửa đêm trời đổ mưa, Trần Tri Diễn tỉnh dậy chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên một chút.

Nhìn Giang Dục trong lòng mình, hắn lạnh nhạt đẩy cậu ra xa, nhưng chưa đầy hai phút sau, Giang Dục lại dính sát vào, thậm chí còn coi hắn như một cái gối ôm mà ôm chặt.

Khuôn mặt nóng hổi áp vào hõm vai khiến Trần Tri Diễn vô cùng khó chịu.

Hắn túm tóc Giang Dục kéo ra ngoài.

Người kia mơ mơ màng màng rên lên: "Đau..."

...Đó là kiểu âm thanh quỷ gì vậy?

Cơn mưa kéo dài suốt hai ngày.

Thứ Sáu, Giang Dục xin nghỉ buổi sáng nửa ngày, cậu bị cảm nhẹ, mũi nghẹt cứng khó chịu.

Rõ ràng là ngủ cùng giường với Trần Tri Diễn, sao hắn lại không bị cảm?

Hơn nữa mỗi sáng tỉnh dậy đều chẳng thấy chăn đâu.

Lại còn xuất hiện trên giường Trần Tri Diễn.

Chắc chắn là hắn muốn che giấu tội ác của mình nên ra tay trước chiếm lợi thế.

Đáng ghét.

Chẳng ngờ lại học hư đến mức này.

Trước đó nói sẽ trả thù Trần Tri Diễn nhưng mãi chưa thực hiện.

Giang Dục lại nhét chiếc q**n l*t viền ren vào ngăn kéo.

Sau đó lấy những chiếc q**n l*t vốn có trong ngăn kéo ra, giấu về phòng mình.

Nhìn kích cỡ trên đó.

Cậu ghen tị đến méo cả mặt.

Tên đàn ông này dựa vào đâu mà hùng tráng uy mãnh như vậy?

Rõ ràng là thận hư mà.

Hơn nữa đã bao nhiêu ngày rồi, sao vẫn không...

Khoan đã.

Trần Tri Diễn không có ở nhà!

Giang Dục thu dọn quần áo của mình đi vào phòng tắm, đứng dưới vòi hoa sen xả nước.

Gạch men quá lạnh, cậu vắt một chiếc khăn lau lên vai rồi mới tựa vào đó.

Ngón tay lúc siết lúc buông.

Mái tóc đen đã hoàn toàn ướt đẫm.

Nước men theo gò má xuống cằm rồi nhỏ giọt xuống sàn, tạo nên những gợn sóng nhỏ rồi nhanh chóng tan biến.

Nước quá nóng.

Nên sau khi hô hấp vừa bình ổn lại tiếp tục trở nên gấp gáp.

Tắm xong bước ra, Giang Dục tiện tay lấy khăn phủ lên đầu.

Màn hình điện thoại sáng lên, là tin nhắn từ Lý Hành gửi đến.

[Anh Giang, có người tỏ tình với anh Trần kìa.]

Ngón tay thon dài trắng trẻo như cọng hành của Giang Dục mang theo vài phần không phục bắt đầu gõ chữ.

J: [Sao lại có người tỏ tình với cậu ta? Cậu ta tốt chỗ nào chứ? Cái mặt cá chết, đôi mắt cá ươn, ai mà nói với cậu ta một câu là có thể buồn nôn suốt ba năm.]

Lý Hành: [Anh thế này là thành kiến cá nhân quá mức rồi nha, anh Trần vừa cao, dáng lại đẹp, chuẩn hình tượng mỹ nam bước ra từ truyện tranh luôn, người theo đuổi anh ấy có thể xếp hàng vòng quanh sân thể dục mấy vòng liền, cả nam lẫn nữ đều có đủ.]

J: [Ý gì đây? Có cả nam sinh tỏ tình với Trần Tri Diễn á?]