Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 18

"Hung dữ thế."

"Ba, hai, một." Trần Tri Diễn đặt ly nước lên tủ đầu giường, lột Giang Dục ra khỏi chăn.

Đối mặt với đôi mắt rơm rớm nước mắt của cậu, hắn lại bưng ly nước kề sát vào miệng cậu: "Uống đi."

"Không muốn uống."

"Thế thì cậu cứ biến thành kẻ ngốc đi, ngày nào cũng phải mặc tã giấy."

"......"

Giang Dục vừa xấu hổ vừa tức giận trừng hắn.

Cậu mở miệng định uống, kết quả giây tiếp theo trong miệng lại có thêm một viên con nhộng.

Cậu nhắm tịt mắt ực một cái nuốt xuống, kết quả là viên thuốc dính chặt vào cổ họng, cậu lập tức nhìn Trần Tri Diễn bằng ánh mắt cầu cứu.

"Tôi đi rót thêm ít nước—"

Trần Tri Diễn còn chưa dứt lời, Giang Dục đã bị cảm giác ngứa ngáy nơi cổ họng làm cho nấc lên một cái.

Bột thuốc trong viên con nhộng phun thẳng lên mặt hắn.

Mà bản thân Giang Dục thì bị đắng đến run cầm cập.

Linh hồn như sắp bay ra ngoài.

......

"Cậu hại tôi."

"Là do cổ họng cậu nông quá, ngay cả một viên thuốc cũng nuốt không nổi."

"...Chính là lỗi của cậu."

Giang Dục nằm trên giường kêu nóng, bảo Trần Tri Diễn hạ nhiệt độ điều hòa xuống.

Trần Tri Diễn không thèm quan tâm, canh thời gian rồi lại đi rót cho cậu một ly nước ấm.

"Không uống."

"Muốn tôi đổ vào miệng à?"

"Đổ cái ông nội cậu."

Trần Tri Diễn nhét một chiếc gối ra sau lưng Giang Dục, cắm ống hút vào miệng cậu: "Ông nội, uống đi."

"...Cậu giỏi."

Giang Dục uống xong, buồn ngủ đến mức lông mi đánh nhau, một giấc ngủ thẳng tới năm giờ chiều.

Khi tỉnh dậy cậu thấy tinh thần sảng khoái, xuống lầu gặp Mộ Sơ Hạ liền làm nũng bảo đói.

Mộ Sơ Hạ sờ lên trán Giang Dục nhưng không nhận ra được cậu có sốt hay không, liền hỏi: "Đo nhiệt độ cơ thể chưa con?"

"Vẫn chưa ạ."

Mộ Sơ Hạ đi tìm nhiệt kế đo cho Giang Dục, 38.5℃, vẫn còn sốt: "Thuốc Tiểu Tri mua cho con đâu?"

"Uống hết rồi ạ."

"Nói bậy, mau đi lấy đi."

"Dạ..."

Năm giờ rưỡi, Giang Dục quay về nhà mình, kéo chiếc vali từ dưới gầm giường ra, nhét quần áo vào trong rồi ném hết vào tủ quần áo của Trần Tri Diễn, đợi hắn về gấp lại gọn gàng, giày dép cũng để chung một chỗ với giày của hắn.

Lúc Trần Tri Diễn trở về, Giang Dục vẫn đang ném đồ, nhưng cậu xem như Trần Tri Diễn không hề tồn tại.

Buổi tối Giang Dục chơi game trên máy tính, Trần Tri Diễn thì tắm rửa trong phòng tắm.

Ngay lúc trận đấu đang gay cấn, điện thoại của Trần Tri Diễn vang lên, là một số máy lạ.

"?" Giang Dục liếc nhìn một cái rồi bắt máy, chữ "Alo" còn chưa kịp ra khỏi miệng, đầu dây bên kia đã bắt đầu màn tỏ tình sâu sắc.

Là giọng nam.

Tỏ tình.

Trần Tri Diễn chọc phải ổ đồng tính à?

"Anh Trần, anh còn nhớ em không? Em là cậu trai đáng yêu sáng nay đây. Em muốn nói với anh rằng, tuy anh là trăng trong rừng, tuyết trên trời, lạnh lùng không thể với tới—"

"Biết thế là tốt."

"...Anh là ai? Anh Trần đâu rồi?!"

"Đi tắm rồi."

"Tắm... tắm á? Hai người vậy mà... A! Tôi phát điên mất! Anh tên gì?"

"Gia Minh." Giang Dục búng nhẹ vào vành tai, nhấn nút ghi âm rồi hỏi cậu ta: "Cậu kiếm đâu ra số điện thoại của Trần Tri Diễn thế?"

"Sao tôi phải nói cho anh biết!"

"Vì tôi và cậu ấy là anh em ruột, không thể nào ở bên nhau được."

Nghe vậy.

Nam sinh kia nhanh chóng khai ra nguồn gốc số điện thoại.

Là Phương Bách Chu.

Chính là người trong cuộc thi hai tuần trước từng mạnh miệng nói nhất định sẽ thắng Trần Tri Diễn.

Kết quả ngay cả top ba cũng không vào nổi.

Cậu ta còn bảo số điện thoại không chỉ bán cho một mình cậu ta.

Giang Dục biết Phương Bách Chu là ai.

Theo lời cậu.

Đó là kiểu người có gương mặt đầy vẻ hiểm độc.

Nhìn là biết hai mặt.

Có lẽ vì gia cảnh nghèo khó.

Mà Trần Tri Diễn lại hơn gã từ ngoại hình, gia đình cho tới năng lực nên gã mới nảy sinh đố kỵ.

Nhưng đây không phải là lý do để đem số điện thoại của Trần Tri Diễn đi bán cho người khác, việc này hoàn toàn xâm phạm quyền riêng tư của Trần Tri Diễn.

Cậu liền tìm đến tên hacker lần trước như cũ, nhưng Giang Dục còn chưa kịp nói ra yêu cầu của mình thì thắt lưng đột nhiên bủn rủn.

...Đệch mợ?

Ở chung một phòng, Trần Tri Diễn thật sự không sợ cậu phát hiện ra à.

Biết tối nay Trần Tri Diễn sẽ...

Thì sáng nay cậu đã không ngâm bồn rồi.

Đến giờ cổ tay vẫn còn mỏi nhừ, lại còn bị cảm nặng hơn phải đến bệnh viện chịu một mũi tiêm, viên thuốc nhộng kia đúng là đắng đến mức làm cậu nghi ngờ nhân sinh.

Giang Dục loạng choạng chạy về phía phòng tắm, hai chân ép chặt thành hình chữ X, đóng cửa lại rồi ngồi lên nắp bồn cầu, sau tai đỏ bừng một mảng.

Chưa đầy hai phút sau cậu lại chuyển sang ngồi xổm dưới đất, vùi mặt vào đầu gối, miệng cắn chặt vạt áo của mình, hừ một tiếng rồi vặn vòi hoa sen lên, bò vào trong bồn tắm co rúm lại, để nước từ trên đỉnh đầu dội khắp người.

...Mẹ nó.

Một tiếng sau.

Trần Tri Diễn ở bên ngoài gọi Giang Dục, thấy cậu bước ra từ phòng tắm liền nhíu mày tiến lên: "Đang phát sốt còn tắm tận hai lần, sao trước đây không thấy cậu yêu sạch sẽ đến thế?"

Giang Dục khàn giọng nói: "Không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại."

Nói xong liền nằm ườn trên giường không muốn động đậy một ngón tay, tóc lại ướt sũng rồi.

Trần Tri Diễn kéo cậu dậy, hai tay cầm khăn lau vò tóc cho cậu, động tác không có một chút dịu dàng nào.

"...Nhẹ một chút, đau."

"Chịu đựng đi." Trần Tri Diễn nói, "Nửa đêm nếu nhiệt độ cơ thể cậu lại tăng cao, tôi sẽ tiếp tục đưa cậu đến bệnh viện tiêm thuốc."

"Chẳng phải đều tại cậu à!" Giang Dục ghé mặt sát qua, nhướng mày nói: "Trên người cậu nồng mùi quá."

Đôi mắt hổ phách của Trần Tri Diễn tối sầm lại, đầu ngón tay hơi lạnh chống lên trán cậu đẩy ra xa: "Cậu cũng vậy thôi, ra không ít nhỉ."

Giang Dục mắng một tiếng "Đồ chó Trần" rồi ngậm miệng lại, tai đỏ rực lên.

Ở phương diện này.

Cậu thật sự cãi không lại Trần Tri Diễn.

Mà Trần Tri Diễn cũng đúng là không biết xấu hổ.

Lời gì cũng nói ra được.

"Đồ chó."

"......"

Đợi sấy tóc xong cho Giang Dục, Trần Tri Diễn cầm lấy điện thoại, Giang Dục lúc này mới nhớ tới chuyện vừa rồi: "À đúng rồi, số điện thoại của cậu bị lộ rồi."

"Cậu làm à?"

"Hai đứa mình sống chung từ nhỏ đến lớn, ông đây có phải là loại người đó không?"

"Đùa chút thôi."

"...Chẳng buồn cười chút nào." Giang Dục nói, "Báo cảnh sát đi."

"Không vội, chứng cứ vẫn chưa thu thập đủ."

"Ý gì? Cậu đã sớm biết số điện thoại của mình bị lộ?" Giang Dục lật người ngồi bật dậy, nhìn Trần Tri Diễn lại bắt đầu ra vẻ làm màu không chịu trả lời, liền từ giường mình lăn qua giường hắn: "Nói chuyện coi!"

"Ừ."

"...Được, cậu là nhất, ông đây thừa hơi mới đi nói cho cậu biết." Giang Dục lăn trở về, trùm chăn đi ngủ.

Mấy tiếng sau, cậu lại cảm thấy cơ thể đang được ai đó bế lên.

Giang Dục mở mắt ra, đập vào mắt là hành lang bệnh viện, trong thoáng chốc còn tưởng bản thân đột nhiên xuyên đến một thế giới khác.

"Tôi lại phát sốt rồi à?"

"39.2℃."

"Về nhà đi, tôi uống thuốc là khỏi mà."

"Có thể sẽ khỏi. Nhưng tôi không muốn lại bị cậu phun đầy mặt bột thuốc." Hắn cũng chê đắng.

Trần Tri Diễn đi vào phòng bệnh ngồi xuống ghế, ôm lấy eo Giang Dục nhấc lên trên, kéo mép quần xuống một chút.

"Khoan đã khoan đã, tôi vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng — Ưm...?"

Không đau.

Vậy mà không đau.

Giang Dục quay đầu nhìn xem là bác sĩ nào.

Kỹ thuật tiêm tốt thế này.

Lần sau nhất định chỉ định người này.

Sau khi rút kim tiêm ra, Trần Tri Diễn dùng sức ấn chặt bông gòn, kéo áo của Giang Dục xuống.

Bác sĩ hỏi Giang Dục sau khi về nhà đã ăn những gì, Giang Dục nói dối nửa thật nửa giả.

Trần Tri Diễn ấn đầu cậu vào trước ngực mình, khai ra sự thật: "Một cây kem, nửa quả dưa hấu, buổi sáng tắm rửa gội đầu, buổi tối lại tắm thêm hai lần nữa."

Giang Dục im bặt.

Điều này đại biểu cho việc cậu đang vô cùng có tật giật mình.

Bình thường khi có lý lẽ thì cậu đều nói năng hung hăng càn quấy, hận không thể khiến đối phương phải độn thổ xuống đất mới thôi.

Bác sĩ nói Giang Dục chẳng biết yêu quý bản thân.

Lại quay sang Trần Tri Diễn: "Cháu phải trông chừng cậu ấy cho tốt, phát sốt không phải chuyện gì lớn, nhưng cứ sốt liên tục thì dễ gây ra chứng viêm nhiễm cho cơ thể."

Hai người ở chỗ này nghe bác sĩ lải nhải suốt năm phút đồng hồ.

Trên đường về nhà, Giang Dục ngủ ngả nghiêng ở ghế phó lái.

Trần Tri Diễn dừng xe, bế cậu ra hàng ghế sau đã được hạ phẳng xuống, suốt dọc đường lái xe vô cùng êm ái.

Chín giờ sáng ngày hôm sau, trong phòng Trần Tri Diễn có thêm hai chiếc camera giám sát, có thể xoay 360 độ không góc chết để khóa chặt hình ảnh con người.

Xét thấy hai ngày phát sốt vừa qua Trần Tri Diễn đã chăm sóc tận tình, Giang Dục cuối cùng cũng phát hiện ra lương tâm mà không lén tráo q**n l*t của hắn nữa.

Tuyệt đối không phải là vì có camera giám sát ở đó nên không tìm được cơ hội để ra tay đâu nhé.

Chiều thứ Tư lại tới tiết thể dục.

Giang Dục mệt đến mức gần như cùng một giống loài với Trần Tri Diễn.

Cậu thúc giục hắn đi mua nước cho mình.

Trần Tri Diễn nhìn ba chai nước khoáng đã trống rỗng mà rơi vào trầm tư, hỏi một câu từ tận linh hồn: "Giang Dục, cậu là con trâu nước đấy à? Cái bụng có chừng này, uống kiểu gì được nhiều vậy?"

"Cậu coi thường tôi rồi đấy nhé." Giang Dục vỗ vỗ vào cái bụng nhỏ săn chắc của mình, nói: "Bên trong chứa cả càn khôn đấy, mau đi mua cho tôi đi."

Kết quả đợi bảy tám phút vẫn không thấy người đâu.

Cậu vừa chửi vừa đi tìm.

Cuối cùng nhìn thấy Trần Tri Diễn trong khu rừng nhỏ trên con đường dẫn tới siêu thị.

Nhưng không chỉ có mình hắn.