Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 13

"......"

Trần Tri Diễn giơ tay đặt lên bên eo của Giang Dục, đầu ngón tay vén áo kéo lên trên.

Làn da đột nhiên tiếp xúc với không khí mát lạnh xung quanh khiến Giang Dục khẽ rùng mình một cái.

Cậu vô thức ưỡn eo về phía trước, trông như không chờ nổi mà tự chui đầu vào lòng người khác, để đầu ngón tay Trần Tri Diễn khẽ lướt qua da mình.

"Tôi biết ngay cậu muốn đánh nhau với tôi mà." Giang Dục gạt tay hắn ra, "Trong bụng toàn ý xấu."

"... Không kéo áo lên thì đeo dây đo nhịp tim kiểu gì?"

Trần Tri Diễn cười khẩy một tiếng, giọng mang theo chút mỉa mai: "Hơn nữa, lần nào đánh nhau mà không phải cậu khiêu khích trước?"

Giang Dục hùng hồn đáp: "Chưa lần nào nhé!"

"......"

"Chẳng phải chỉ là dây đo nhịp tim thôi sao? Ông đây cởi áo luôn cho cậu đeo." Cậu túm lấy cổ áo kéo mạnh lên, sau khi cởi ra liền tiện tay ném chiếc áo lên vai Trần Tri Diễn.

Làn da nửa thân trên trắng ngần như tuyết đầu mùa, ánh sáng từ cửa sổ hắt vào như một lớp sương phủ lên trên, điểm xuyết sắc hồng nhạt, mái tóc hơi rối, giữa xương quai xanh tinh tế là chiếc mặt dây chuyền bạc hình ngôi sao đang đung đưa.

Gương mặt cậu có thêm vài phần ngoan ngoãn, nhưng vừa nghĩ đến việc Trần Tri Diễn nói mình là thằng gầy nhom, cậu lại tức đến muốn nổ tung.

"Tôi phát hiện mắt cậu đúng là có vấn đề." Giang Dục chỉ vào vùng bụng đang ra sức gồng lên của mình, hằn học nói: "Thấy chưa, bốn múi cơ bụng nhé."

"...Ừm."

"Có thấy không hả!"

"Thấy rồi."

"Tôi là thằng gầy nhom à?"

"...Không phải."

Giang Dục hài lòng, dang thẳng hai tay ra: "Đến đi."

Trần Tri Diễn làm ướt hai điện cực màu đen trên dây đo nhịp tim bằng nước sạch, rồi dán vào vị trí cách tim Giang Dục khoảng ba centimet phía dưới.

Sau đó hắn bước lên một bước, đứng giữa hai đầu gối của Giang Dục, vòng từ trước ngực ra sau lưng cậu để cố định.

Hắn cụp hàng mi xuống nhìn, sợ vô ý làm cậu bị thương.

Đến lúc đó lại phải đứng trước mặt hắn giương nanh múa vuốt mắng người.

Giang Dục khẽ hừ một tiếng, dùng đầu cụng vào má Trần Tri Diễn, tay đặt lên vai hắn, bất mãn nói: "Có phải cậu cố tình trả thù tôi không? Chặt quá rồi."

"Lỏng quá dễ rơi."

"Khó chịu lắm."

Giang Dục nói: "Tôi thở không nổi. Lát nữa đang chạy mà ngã xuống thì về nhà tôi nhốt cậu vào phòng, dùng roi hầu hạ."

"Ai hầu hạ ai?" Trần Tri Diễn thuận miệng đáp, đồng thời nới lỏng dây ra một chút.

"Đương nhiên là tôi."

"Cậu đánh không lại tôi, không dám đâu."

"Khẩu khí lớn thật đấy, từ nhỏ ăn tỏi mà lớn à?"

Lúc thu tay lại, Trần Tri Diễn tiện tay đánh Giang Dục một cái rồi nói: "Thế thì chắc cậu ăn chay mới lớn rồi, trên người chẳng có tí mỡ nào, gầy như con khỉ."

Giang Dục đấm một phát vào vai Trần Tri Diễn, cười lạnh nói mình có thể đại phát từ bi đi mua cho hắn hai chiếc áo ba lỗ, nếu không lúc đi đường cứ phưỡn cái ngực ra trông như con đười ươi.

Trần Tri Diễn: ......

Giang Dục đứng dậy đi hai bước, quay đầu nói với hắn: "Nới lỏng thêm chút nữa đi."

"Sẽ bị tuột đấy."

"Có rớt xuống đất được đâu, mông tôi cong, vừa hay đỡ được... Đệt, tôi vừa mới nói cái dell gì thế này..."

Trần Tri Diễn khẽ nhướng mày, đánh giá Giang Dục từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại ở một nơi nào đó, giống như không hề nhìn thấy sự lúng túng của Giang Dục, hảo tâm nhắc nhở: "Cậu nói mông cậu cong."

Nói xong còn bình phẩm một câu: "Công nhận là cong thật."

Nắm đấm của Giang Dục cứng đờ: "Cút cho ông đây."

"Trước giờ tôi không nói dối."

"...Cút ra xa chút."

Trần Tri Diễn gật đầu, mở cửa bước ra ngoài, trên vai vẫn vắt chiếc áo của Giang Dục, hoàn toàn không có ý định nhắc nhở hay trả lại cho cậu.

Phải đến khi Giang Dục đột ngột phản ứng lại, giật phăng lấy chiếc áo rồi nhanh chóng mặc vào, lúc này mới tránh được việc phải để trần lồng ngực phơi nắng suốt cả đoạn đường.

Sân tập.

Giang Dục đang khởi động tay chân, cậu chuyên về môn nhảy cao, nội dung này có mức độ cạnh tranh thấp nhất.

Trần Tri Diễn đi kiểm tra thanh xà và đệm nhảy cao.

Trước khi nhảy, hắn đeo chiếc đồng hồ kết nối với dây đo nhịp tim vào tay cậu, tiếp theo là băng bảo vệ khuỷu tay và đầu gối, vẫn nhắc nhở như thường lệ: "Cẩn thận một chút, đừng chủ quan."

Giang Dục cũng mất kiên nhẫn như mọi khi: "Biết rồi biết rồi."

"...Nếu mà bị gãy xương, cậu sẽ không được ăn đồ ăn nhiều dầu mỡ và muối nữa, không được hút thuốc uống rượu, càng không được chạy nhảy khắp nơi. Trời nóng thế này còn phải ngồi xe lăn, đến lúc đó sẽ bị loét vì nằm nhiều, vết thương mưng mủ sinh dòi——"

"Cút, mẹ nó đừng có nguyền rủa tôi."

"......"

Buổi tập bắt đầu, Giang Dục luyện tập như thường ngày, Trần Tri Diễn đeo một chiếc túi đeo chéo đứng một bên ghi chép.

Ánh mặt trời quá gay gắt, mồ hôi trên người Giang Dục tuôn ra như mưa, chính cậu còn tự chê mình thối.

Lúc nghỉ giữa giờ, cậu cắm đầu chạy về phía Trần Tri Diễn, định vùi mặt vào người hắn để cọ cọ, cho dù không hít hà được mùi thơm thì cũng phải chia bớt mùi hôi hám sang cho hắn.

Nhưng Trần Tri Diễn đã dự đoán được từ trước, hắn lấy một chiếc khăn lau chụp lên đầu Giang Dục, rồi đưa cốc nước qua.

Giang Dục ngồi trên bồn hoa, cốc nước đó hoàn toàn không đủ giải khát, may mà Trần Tri Diễn có mắt nhìn, đã mua sẵn ba chai nước khoáng mang về.

"Cứ nghĩ đến việc còn phải nhảy thêm hai năm nữa là tôi lại muốn chết quách cho xong."

"Đừng nói bậy。"

"Thật đấy, mặt trời sắp thiêu cháy tôi đến nơi rồi, lão hiệu trưởng đáng chết kia tham ô nhiều tiền như vậy, sao không xây thêm một cái sân tập trong nhà chứ?"

Câu hỏi này Trần Tri Diễn sẽ không trả lời, hắn cúi người xịt kem chống nắng lên chân Giang Dục.

[Tôi chịu rồi đấy, một màn ngọt ngào thế này mà là oan gia ngõ hẹp á? Ngày nào tiểu bá vương cũng được ăn ngon nghẻ như thế mà còn ở ngoài nói nhăng nói cuội, cậu ấy nợ chúng ta một lời xin lỗi.]

[Trước khi tập luyện, nam thần trường kéo tiểu bá vương vào nhà vệ sinh ở lỳ trong đó rõ lâu, họ làm cái gì ở bên trong thế nhỉ?]

[Chắc là đeo dây đo nhịp tim thôi, sau đó Trần Tri Diễn còn đeo cả đồng hồ đi kèm cho cậu ấy nữa mà.]

[Vậy thì vấn đề đến rồi đây, tại sao hắn cứ nhất quyết phải dắt Giang Dục vào nhà vệ sinh để đeo?]

[Cũng đâu đến mức nhất định phải thế đâu...]

[Rõ ràng là nhất định luôn, mọi người không thấy lúc Giang định vén áo lên thì Trần lập tức kéo xuống cho cậu ấy à?]

[Tôi có thấy, nhưng mà tại sao chứ?]

[Tất nhiên là do h*m m**n chiếm hữu trỗi dậy rồi! Trần không muốn người khác nhìn thấy cơ thể của Giang đâu, chậc chậc chậc, cặp đôi tội lỗi này, đúng là khiến người ta phải quắn quéo chèo thuyền mà.]

Nhà họ Trần.

Sở Thanh Tư đang cùng Mộ Sơ Hạ ngồi trên ghế sofa để thợ làm móng dán móng giả cho họ, Giang Dục vừa bước vào đã cười toe toét gọi: "Mẹ, mẹ nuôi."

"Về rồi đấy à? Đói bụng chưa? Để mẹ bảo bác Triệu làm cho con đĩa cơm chiên trước nhé." Mộ Sơ Hạ vừa nói, giây tiếp theo liền quay sang dặn dò người làm.

"Con cảm ơn mẹ nuôi."

"Cảm ơn gì chứ, Tiểu Bảo hôm nay lại đi tập à? Sao trên người lại ra nhiều mồ hôi thế này?"

"Vâng ạ, mệt chết con rồi, con lên lầu tắm rửa một chút đây."

"Được."

Sở Thanh Tư sực nhớ ra điều gì, rướn cổ lên hỏi: "Tối nay có về nhà không đấy?"

"Không về đâu ạ."

"Đã ngày thứ mấy rồi, con không thể cứ ngủ mãi ở nhà mẹ nuôi con như thế được chứ?"

"Không sao đâu, chị thích Tiểu Bảo lắm, chỉ mong thằng bé ngày nào cũng đến đây thôi." Mộ Sơ Hạ nói, "Tối nay hai mẹ con đều ở lại đây ăn cơm đi."

Giang Dục lập tức được cưng chiều mà sinh kiêu: "Mẹ nghe thấy chưa, mẹ nuôi bảo thích con kìa!"

Cậu chạy lon ton vài bước đuổi kịp Trần Tri Diễn, vênh váo khoe khoang: "Mẹ cậu thích tôi đấy."

"Bà Mộ đang lừa cậu đấy."

"......"

Lên tới tầng hai.

Trần Tri Diễn vừa mở cửa phòng.

Đập vào mắt hắn là một chiếc giường mới xuất hiện bên trong.

Đặt song song ngay cạnh giường của hắn.

"?"