Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 12

"......"

"......"

Nhìn dáng vẻ khó xử của dì giúp việc, Giang Dục xua xua tay, "Thôi bỏ đi, để tôi tự làm."

Cậu đi tìm bộ ga giường trong tủ, bên trong chỉ còn những bộ chưa bóc tem. Đi một vòng, cậu ra ban công ôm bộ ga tối qua Trần Tri Diễn vừa giặt sạch về, bộ vừa thay xuống thì ném thẳng vào máy giặt tự động, đổ vào đó cả đống nước giặt.

Người đổ đầy mồ hôi, Giang Dục lại vào phòng tắm tắm qua loa một lượt. Quần áo thay ra cũng nhét vào máy giặt. Lúc đi thì quên phơi, nhưng cho dù có nhớ ra, cậu cũng chẳng vội.

Dù sao có Trần Tri Diễn lo rồi.

Ra khỏi nhà họ Trần, Giang Dục đến bệnh viện thăm Lâm Cánh Dao trước.

Tên nhóc này hoàn toàn chìm đắm vào cái máy chơi game, y tá muốn đo nhiệt độ cho cậu ta, cậu ta bảo chờ một chút, chờ hai phút rồi vẫn đang bấm nhoay nhoáy.

Giang Dục thẳng thừng đi tới, vỗ một phát vào sau gáy cậu ta.

Hai tay đang cầm tay cầm chơi game đập thẳng vào thành giường bệnh.

Rắc.

Gãy luôn.

Điểm đến cuối cùng của nó là thùng rác.

Lời chửi thề của Lâm Cánh Dao còn chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại nơi cổ họng: "...Anh."

"Có nghe thấy y tá bảo đo nhiệt độ không?"

"...Nghe thấy rồi ạ."

Giang Dục "ừm" một tiếng, khẽ nâng cằm, giọng điệu uể oải: "Chìa đầu qua đó đi."

Lâm Cánh Dao ngoan ngoãn ôm mặt mình đưa về phía y tá.

Y tá: Ồ quao, một cặp kìa.

Đợi y tá rời đi, Giang Dục đứng bên cạnh chỉ tay vào Lâm Cánh Dao, mắng cho cậu ta một trận vuốt mặt không kịp.

Nói là giáo huấn, nhưng thực chất là đem toàn bộ cục tức chưa xả được trên người Trần Tri Diễn trút hết lên đầu cậu ta.

Nếu nói Giang Dục là một tiểu bá vương, thì Lâm Cánh Dao chính là một tiểu tiểu bá vương, chỉ là ở trước mặt Giang Dục, cậu ta cũng chỉ có thể cụp đuôi làm người.

Chẳng vì gì khác, Giang Dục lúc nổi giận thực sự rất đáng sợ, tính tình như thuốc súng vậy.

Chẳng trách người ta lại bảo cậu và Trần Tri Diễn là oan gia ngõ hẹp, Lâm Cánh Dao cảm thấy có khi hai người này cả đời đều là tử địch của nhau mất.

Nghĩ đến đây, cậu ta lại thấy Giang Dục và Trần Tri Diễn không giống tử địch cho lắm, cứ khác khác so với người thường thế nào ấy.

"Người khác nói chuyện với mày, mày phải nhìn vào mắt người ta, Trần Tri Diễn không dạy mày à?"

"...Sao Trần Tri Diễn lại dạy em cái đó chứ? Bọn em có quen thân lắm đâu. Anh, có phải anh hơi khát nước rồi không? Ăn quả quýt đi này, cho anh."

"Không ăn, thứ này dễ bị nóng trong người lắm."

"Ăn cả xơ quýt vào."

"Không thích ăn."

"Thế thì em ăn."

"Chẳng phải bảo là cho tao à?" Giang Dục vừa định giơ tay đón lấy quả quýt thì lại rụt tay về.

"?"

"Vừa rồi mày chưa rửa tay."

"Em chỉ sờ máy chơi game thôi mà."

"Bẩn."

"... Anh đừng ăn nữa."

Giang Dục trợn mắt lên, tiếp tục mắng mỏ Lâm Cánh Dao, mãi đến khi ngọn lửa giận trong người tan biến sạch sành sanh mới chịu rời đi.

Khi lái xe đi ngang qua một cửa hàng nội thất, cậu xuống xe mua một chiếc giường, để lại địa chỉ bảo họ giao tới trước cửa nhà họ Trần.

Giải quyết xong chuyện lớn là chỗ ngủ tối nay, tâm trạng Giang Dục vô cùng tốt.

Thấy một cô bé bán hoa bên đường, cậu liền tiến tới mua sạch sành sanh đống hoa đó.

Cô bé bảo hoa không còn đẹp nữa, chỉ cần đưa một nửa số tiền là được, thế là Giang Dục chỉ trả một nửa tiền thật, cảm giác bản thân vớ được món hời lớn.

Quay lại lớp học, cậu ném bó hoa héo úa lên bàn Trần Tri Diễn rồi ngồi xuống bên cạnh.

Trần Tri Diễn liếc nhìn một cái rồi nói: "Đừng có cái loại rác rưởi gì cũng ném cho tôi."

Giang Dục "chậc" lưỡi một tiếng, đầu gối dưới gầm bàn liên tục thúc vào người hắn: "Mẹ nó, đây là tôi mua đấy."

"Ồ."

"Không tin?"

"Không tin."

"Không tin là đúng rồi. Lúc nãy trên đường tới đây tôi gặp một đôi tình nhân chia tay. Đây là hoa họ vứt đi. Thấy cũng khá đẹp nên tôi đặc biệt nhặt về tặng cậu. Chúc cậu sau này cô độc tới già."

"Cảm ơn."

"......" Lại là một cú đấm vào bông, thật khiến người ta khó chịu.

"Lần sau đừng nhặt bậy nhặt bạ nữa. Nhỡ họ có bệnh lây cho tôi thì sao." Trần Tri Diễn vừa nói vừa đeo găng tay nitrile và khẩu trang, ném bó hoa vào túi rác.

Sau đó khử trùng cả cái bàn.

Bao gồm cả Giang Dục.

Mùi cồn khiến Giang Dục sặc liên tục.

Cậu chỉ tay vào mặt Trần Tri Diễn mắng: "Mẹ nó cái đồ mù mắt, giấy gói mới tinh thế này mà là đồ nhặt được à?"

Trần Tri Diễn khựng lại một chút, tháo găng tay và khẩu trang ra, rồi đem túi rác đi vứt.

Giọng Giang Dục run lên vì tức: "Trần chó, cậu cứ đợi đấy!!"

Lý Hành rút một tờ khăn giấy lau vết cồn chưa kịp bay hơi hết trên vai áo Giang Dục, cười cợt nhả nói: "Anh Giang này, anh muốn tặng hoa cho anh Trần thì cứ tặng thẳng đi, việc gì phải tìm lắm lý do thế. Hoa héo đến mức này, chắc anh cũng tốn không ít công sức để tìm đấy nhỉ?"

Khóe mắt Trần Tri Diễn vô tình nhìn thấy bàn tay Lý Hành đang khoác lên vai Giang Dục.

Hắn khẽ nhíu mày đến mức khó nhận ra.

"...Nói chuyện với các người đúng là mệt chết đi được. Lý Hành, cút xa tôi ra chút."

Tiết học cuối cùng buổi chiều.

Toàn bộ sinh viên thể thao tập trung ở sân vận động.

Trần Tri Diễn cầm dây đo nhịp tim đi về phía Giang Dục.

Giang Dục đang cúi đầu buộc dây giày. Vừa ngẩng lên thấy hắn đã lập tức xụ mặt quay đi.

"Đứng lại."

"Làm gì?"

"Đeo cái này vào."

"Không."

Trần Tri Diễn kéo cổ tay Giang Dục, đưa cậu tới chỗ râm dưới gốc cây.

Giang Dục hất ra: "Đừng chạm vào tôi. Ông đây có lòng mua hoa cho cậu, vậy mà cậu lại khử trùng cả tôi. Chỉ mình cậu có bệnh sạch sẽ thôi chắc?"

Giang Dục nhíu mày, nhìn đầu ngón tay mình dính chút bụi bẩn, ngửa lòng bàn tay lên:

"Khăn ướt đâu? Cho tôi một tờ."

"......"

Trần Tri Diễn rút một tờ khăn ướt đưa cho cậu.

Giang Dục lau mặt trước rồi lau mặt sau. Hai bàn tay đều bị lau đến mức đầy nước.

Cậu bất mãn nói: "Lề mề chết đi được. Lần sau còn dám ném hoa đi nữa, ông đây sẽ lật giường cậu!"

Vừa dứt lời, Giang Dục chợt nhớ tới bộ ga giường cùng quần áo thay ra vẫn còn trong máy giặt.

Lập tức chột dạ.

Cậu nắm vạt áo kéo lên, ngoan ngoãn để Trần Tri Diễn đeo dây đo nhịp tim cho mình.

Nhưng Trần Tri Diễn lại kéo tay cậu xuống.

Vạt áo lần nữa che kín eo.

"?" Giang Dục cười lạnh nói: "Tôi còn chưa giận, cậu lại giận cái gì? Muốn ông đây tự đeo à? Ông đây không biết đeo. Cho cậu ba giây, đừng làm khó tôi, nếu không thì—"

"Vào nhà vệ sinh."

"Ồ, hóa ra cậu muốn đi tiểu. Nói sớm không được à? Khoan đã, chẳng phải cậu vừa mới đi một lần sao? Sao lại muốn đi tiếp?"

Giang Dục giơ tay vỗ vỗ vai Trần Tri Diễn, tiếp tục luyên thuyên: "Trên mạng bảo rồi, triệu chứng này là do thận yếu đấy, nhưng cậu cũng không cần phải tự ti đâu, y học bây giờ phát triển lắm, không đến mức không chữa được bệnh thận hư đâu. Về nhà tôi sẽ mua cho cậu ít hàu sống, cậu ăn tẩm bổ nhiều vào."

Nói xong lại thở dài, trong lời ra tiếng vào đều là chê Trần Tri Diễn uổng công mọc ra cái mã to đùng như thế mà chẳng được tích sự gì.

Trần Tri Diễn chống đầu lưỡi vào răng nanh, giọng điệu hằn học: "Tôi nói là vào nhà vệ sinh đeo. Nếu cậu muốn cởi áo trước mặt bao nhiêu người như thế thì đeo ở đây cũng được. Tôi không có ý kiến."

Bình thường đều là ở ký túc xá đeo cho Giang Dục xong xuôi, hôm nay Trần Tri Diễn vứt hoa của Giang Dục khiến cậu tức giận, tức đến mức cảm thấy ngay cả Lý Hành cũng tốt hơn Trần Tri Diễn, vừa tan học là chạy phăng ra ngoài mắng Trần Tri Diễn.

Nhà vệ sinh.

Giang Dục đi tới bên bồn rửa tay để rửa tay, sau đó xoay người lười biếng tựa vào bệ đá.

Nói là tựa, nhưng thực chất nửa bên mông của cậu đã ghé hẳn lên trên, hai tay chống ở phía sau, trông cả người toát ra vẻ cà lơ phất phơ.

Trần Tri Diễn đóng chặt cửa sổ, chốt trái cửa ra vào rồi đứng trước mặt cậu.

Hai người nhìn nhau vài giây.

Giang Dục khó hiểu.

Giang Dục nhíu mày.

Giang Dục nói: "Mẹ nó, cậu đang khiêu khích ai đấy?"