Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 14

Đang định hỏi Giang Dục thì cửa phòng cậu đã đóng sầm ngay trước mắt. Trần Tri Diễn quay người nhìn Mộ Sơ Hạ dưới lầu: "Mẹ, sao trong phòng con lại có thêm một cái giường?"

"Con không biết à?"

"Không biết."

"Tiểu Bảo mua đấy. Nó bảo con sợ tối nên buổi tối ngủ cùng con."

"...Là cậu ấy sợ tối."

"Vậy chẳng phải vừa hay sao, con có thể ở cạnh nó."

"......"

Trần Tri Diễn không muốn nổi nóng trước mặt người lớn, huống chi Sở Thanh Tư vẫn còn ở đó.

Sau khi quay về phòng, hắn vào phòng tắm rửa mặt thay đồ, định lát nữa sẽ cho Giang Dục một trận.

Sau khi thay quần áo xong, hắn đi đến phòng giặt ủi, vừa bước vào đã nhìn qua lớp cửa kính của máy giặt, thấy bên trong đầy ắp đồ đạc, chính là bộ ga gối của hắn.

Vậy nên...

Chiều nay Giang Dục lại ngủ trên giường hắn nữa rồi.

Tốt lắm.

Hết lần này đến lần khác chẳng coi lời hắn ra gì.

Trần Tri Diễn nhấn nút khởi động máy, bỏ quần áo của mình vào bồn rửa tay vò giặt.

Đến khi dưới chân xuất hiện một ít bọt xà phòng, hắn khựng lại, quay đầu nhìn thì thấy máy giặt gần như bị bọt tràn ngập.

"...Giang, Dục!"

Nửa tiếng sau.

Cuối cùng nơi này cũng được dọn dẹp sạch sẽ.

Giang Dục đứng ngoài gõ cửa: "Trần Tri Diễn, Trần Tri Diễn, giường của tôi có thoải mái không? Mau để tôi vào thử xem."

Trần Tri Diễn phơi nốt chiếc áo cuối cùng lên, thay một đôi dép khô ráo rồi ra mở cửa.

Giang Dục luồn qua dưới cánh tay hắn, lao vào giường mình lăn lộn hai vòng: "Đúng là thoải mái chết đi được, tối nay có thể ngủ ngon rồi."

Sắc mặt Trần Tri Diễn lạnh đi vài độ, kéo Giang Dục dậy, nhưng cái tên xương mềm này lại tiếp tục đổ người xuống: "Làm gì vậy, dữ thế."

"Cậu đổ nhiều nước giặt như thế, định làm máy giặt kiệt sức à?"

"...Tay tôi hơi run thôi mà."

"Giang Dục, mang cái giường của cậu cút ra ngoài."

"Tại sao?"

Trần Tri Diễn nói: "Tôi cho phép cậu vào đây ngủ một hai lần đã là hạ thấp giới hạn lắm rồi. Đừng được voi đòi tiên."

Giang Dục bị hắn trách đến mức hơi thở cũng gấp gáp hơn, giả vờ ngây ngô hỏi: "Vậy ý cậu là tôi chỉ có thể ngủ sofa thôi á?"

"......"

"Tại sao tôi chỉ được ngủ sofa? Tôi mua giường cũng đâu tiêu tiền của cậu."

Cậu bò dậy khỏi giường, dùng hết sức kéo chiếc giường dịch ra một chút, rồi nhảy phốc lên, từ trên cao nhìn xuống Trần Tri Diễn: "Thế này được chưa? Đừng lúc nào cũng hung dữ với tôi nữa. Tôi ngủ ngoan lắm, có làm phiền cậu đâu!"

Trần Tri Diễn thấy dáng vẻ không biết hối cải của Giang Dục, trầm giọng nói: "Thử tiếp tục mạnh miệng xem."

"Tôi cứ mạnh miệng đấy! Cậu làm gì được tôi— Á!"

Trần Tri Diễn nắm lấy cổ chân Giang Dục, sử dụng lại chiêu cũ, dùng sức kéo mạnh người đến trước mặt mình.

Giang Dục bị cú này làm cho quỳ trên giường, cũng nổi nóng theo.

Vốn dĩ chuyện gì cậu cũng chiều theo Trần Tri Diễn, vậy mà hắn vẫn không thỏa mãn, còn bới lông tìm vết, cố tình gây sự với cậu.

Giang Dục nắm chặt lấy gối của Trần Tri Diễn, ngoái đầu trừng hắn, giọng điệu nóng nảy: "Buông tay ra, không thì tôi tè lên đó đấy."

"Cậu dám."

"Cậu xem tôi có dám không."

"...Đây là phòng của tôi."

"Ông đây không mù! Tưởng ai thèm ở chung với cậu lắm chắc? Nếu không phải vì—"

Giang Dục kịp thời dừng miệng, mắng: "Mẹ nó, cầu thần bái Phật cũng chẳng có tác dụng gì. Trần Tri Diễn, buông tôi ra, tôi thật sự sắp nổi giận rồi. Tôi sẽ đi mách mẹ nuôi ngay!"

Chuyện đổ ngược lại cho người khác Giang Dục làm rất thuần thục, nhưng hôm nay, dù cậu có mách hay không, Trần Tri Diễn vẫn phải dạy cho cậu một trận.

"Cứ việc mách, cậu tưởng họ không biết là cậu gây sự trước à?"

"Tất nhiên là tôi biết chứ, nhưng họ đều thích và cưng chiều tôi, đâu như cậu, suốt ngày chỉ biết đánh nhau với tôi!"

"Giang Dục, kiểu người như cậu chính là thủ phạm bạo lực nhưng lại giả vờ vô tội."

"Tôi bạo lực chỗ nào? Miệng cậu là đồ đi thuê nên gấp gáp trả lắm à? Nói chuyện khó nghe thế."

Trần Tri Diễn không tranh miệng lưỡi giỏi bằng Giang Dục, rất nhanh đã không nói gì nữa, nhưng tay thì giơ lên.

Chát.

"...Đệch, không được đánh—!"

"Tôi đã bảo không được—!"

"Cậu không biết xấu hổ à!"

Nước mắt Giang Dục trào ra, cậu nắm lấy gối ném ngược vào mặt Trần Tri Diễn, túm lấy ga giường bò về phía trước.

Nhưng vừa cố gắng bò được một chút thì đã bị kéo ngược lại, cổ chân bị hắn nắm đến đỏ ửng, quần áo vùng thắt lưng bị kéo xộc xệch lên, lộ ra cái eo thon nhỏ.

Vì vùng vẫy, tay Trần Tri Diễn đánh vào thắt lưng của Giang Dục. Nơi đó lập tức hiện lên một dấu tay đỏ rõ ràng.

Đã vậy hắn còn chưa dùng bao nhiêu sức.

Trần Tri Diễn khựng lại, rồi buông cổ chân Giang Dục ra.

Giang Dục lập tức chớp lấy cơ hội bò đi, dựa vào đầu giường.

Vành mắt đỏ hoe, vừa bướng bỉnh vừa hung hăng trừng Trần Tri Diễn.

Cậu muốn mở miệng chửi hắn nhưng lại sợ bị hắn túm lấy đánh tiếp. Sau vài giây bình tĩnh lại, cậu ném hết gối và chăn của Trần Tri Diễn xuống đất, cuối cùng cũng hả giận được đôi chút.

Trần Tri Diễn: ...

Không nghe lý lẽ, đánh không được, mắng cũng không xong.

Đúng là tiểu ma vương trong nhà.

"Không được khóc."

"Mẹ nó ai khóc chứ." Giang Dục nhìn trái nhìn phải, vẫn muốn ném đồ tiếp nhưng chẳng còn gì để ném nữa.

Cậu quỳ trên giường, mắng Trần Tri Diễn là đồ chó, còn nói mình hận hắn, tối nay phải dùng "Thái Sơn áp đỉnh" đè chết hắn.

"......"

Trần Tri Diễn nhặt chăn và gối lên, phủi sạch rồi đặt lại trên giường.

Giang Dục cười lạnh: "Sao bây giờ lại không mắc bệnh sạch sẽ nữa? Chẳng phải cậu nên thay bộ ga gối khác à?"

Những bộ ga còn lại đều chưa tháo bao.

Lấy đâu ra bộ nào dùng được?

Trần Tri Diễn đẩy giường của Giang Dục về chỗ cũ, ghép sát vào giường mình.

"Cậu làm gì đấy! Tôi không muốn nằm sát cậu đâu!" Giang Dục há miệng là giọng đã nghẹn đặc, vừa tranh cãi vừa quậy phá, cuối cùng bị Trần Tri Diễn dùng chăn mỏng cuốn thành một "con sâu", ôm chặt vào lòng để khống chế.

Khi cậu định hét lên thì bị hắn dùng tay bịt miệng, đến lúc cậu chuẩn bị cắn thì hắn lại nhanh chóng buông ra.

Qua lại vài lần, Giang Dục mắng Trần Tri Diễn là đồ ngu ngốc, rồi ngửa đầu đập mạnh ra sau.

Xương quai xanh của Trần Tri Diễn bị đập đến đỏ lên.

Mà phía sau đầu cậu cũng bị chính mình đập đau.

Cú cuối cùng đập mạnh nhất.

Trước mắt Giang Dục bắt đầu đầy sao.

Thấy cậu cuối cùng cũng yên tĩnh lại, Trần Tri Diễn tắt đèn.

Căn phòng lập tức chìm trong bóng tối. Tối đến mức không lọt nổi một tia sáng.

Phải đợi mắt thích nghi mới mơ hồ nhìn rõ xung quanh.

Một lúc sau.

Giang Dục nói: "Tôi ghét cậu chết đi được."

"Ừ."

"Cút ra xa."

"Để cậu đánh tôi à?"

"Rõ ràng là cậu đánh tôi! Đau chết đi được!"

Trần Tri Diễn im lặng hai giây: "Thật sự đau đến thế sao?"