Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 98: Đáng sợ

 

"Lá thứ hai."

Người đàn ông đưa ngón trỏ chỉ vào lá bài ở giữa, rồi cau mày. "Rốt cuộc cô muốn làm gì? Đùa giỡn tôi à? Lãng phí thời gian của tôi?"

Mộc Tê đứng dậy, cầm lá bài thứ hai rồi đi đến trước mặt người đàn ông.

"Chạm vào nó một chút."

Người đàn ông hừ lạnh, không động đậy. Mộc Tê đặt lá bài cạnh tay ông ta. Ngón trỏ ông ta khẽ động, chạm vào lá bài.

"Rốt cuộc cô muốn làm gì?" Người đàn ông càng lúc càng mất kiên nhẫn.

Mộc Tê trở về chỗ ngồi, trầm ngâm một lát rồi lạnh lùng nhìn người đàn ông đã gần như bùng nổ cơn giận.

...

Cửa mở.

Ngoài cửa có hai ba viên cảnh sát đứng chờ. Thấy cô bước ra, ánh mắt họ đều có chút kỳ lạ. Mộc Tê không biết họ đã nghe được bao nhiêu, chỉ khẽ cười.

Cô khép cửa lại rồi nhỏ giọng nói: "Lát nữa chắc ông ta sẽ nói thật."

"Thứ này thật sự thần kỳ đến vậy sao?" Một nữ cảnh sát chỉ vào bộ bài trên tay cô.

"Chỉ là dọa ông ta thôi, cũng không thể tin hoàn toàn được."

Mộc Tê cười cười. Biết cảnh sát sẽ không tin những chuyện này, cô bèn nói: "Trước đây tôi từng học một chút kiến thức về tâm lý học, chỉ là vừa khéo thuyết phục được ông ta thôi."

Điện thoại rung lên.

Mộc Tê lấy điện thoại từ trong túi ra.

Là Địch Cảnh.

Cô nhìn đồng hồ treo tường phía xa.

Đã hơn ba giờ chiều.

Mộc Tê giơ điện thoại ra hiệu với mọi người rồi đi đến góc hành lang nghe máy.

Giọng anh rất khàn, chắc mới tỉnh dậy chưa lâu.

Mộc Tê nói mình đang ở đồn công an. Địch Cảnh cũng nói muốn đến, nhưng bị cô ngăn lại, bảo rằng cô sẽ về rất nhanh.

Đầu dây bên kia vang lên tiếng sột soạt, chắc là anh đã xuống giường.

"Chị Mị đi cùng em chứ?"

"Vâng, còn có cả các nhân viên khác nữa."

Mộc Tê liếc nhìn anh quay phim vẫn theo sau mình, khẽ thở dài.

"Em ở đây thêm một lúc rồi sẽ về. Trong tủ lạnh dưới tầng có phần bữa sáng, anh hâm nóng lên ăn lót dạ nhé, đừng quên ăn đấy."

Địch Cảnh khẽ "ừ" một tiếng, giọng kéo dài như đang làm nũng với cô.

"Vậy em nhớ về sớm nhé."

Mộc Tê đáp một tiếng rồi cúp máy. Vừa quay đầu lại đã thấy ống kính máy quay gần như dí sát vào trán mình. Cô giật mình, vội tắt màn hình điện thoại rồi giấu ra sau lưng.

"Anh đến cái này cũng quay nữa hả?"

Đúng lúc cô còn đang bực thì một viên cảnh sát bước tới, kéo anh quay phim đi.

"Ở đây không được phép quay phim, mời anh rời đi ngay."

"Chúng tôi vừa được đồng ý cho quay."

"Trong khuôn viên cơ quan công an không được phép quay phim. Ai đồng ý cho các anh quay? Tôi sẽ xác minh sau. Bây giờ mời anh rời đi."

Viên cảnh sát vừa kéo anh quay phim đi vừa nói với Mộc Tê: "Cô chờ một lát, trước mắt đừng rời đi."

"Được." Mộc Tê ngoan ngoãn đáp.

Cô quay lại phòng thẩm vấn ban đầu. Cửa phòng đã đóng kín, cô ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh chờ đợi.

Điện thoại sáng lên.

Mộc Tê mở ra, là tin nhắn của Địch Cảnh.

Anh chụp một bức ảnh nồi bánh đang được hâm nóng.

【Đang chờ ra lò.】

【Anh đói quá.】

【Bao giờ em về vậy? Bốn giờ, hay năm giờ?】

Mộc Tê vuốt cằm, chậm rãi trả lời.

【Không biết.】

【Được rồi...】 Kèm theo một sticker mèo con đang khóc.

Nhưng rất nhanh sau đó, anh lại phấn chấn lên.

【Vậy anh đợi em.】

Địch Cảnh dính người vậy sao?

Mộc Tê nhìn mấy dòng tin nhắn, đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần.

Cuối cùng, vai cô khẽ sụp xuống, cả người tựa vào tường phía sau.

Lúc này cô cũng rất muốn về.

Rất muốn gặp anh.

Lưu Mị không có ở đây. Sau khi đến đồn công an, coo ấy liên tục bị điện thoại oanh tạc. Hôm qua là ngày đầu chương trình phát sóng, cô ấy bận đến mức chân không chạm đất. Giờ còn phải đi cùng cô xử lý mấy chuyện lặt vặt này, gần như chẳng được nghỉ ngơi, vậy mà trông vẫn đầy năng lượng.

Mộc Tê cúi đầu nhìn đôi dép Crocs trên chân mình.

Hơi chán.

Hay là... lên Weibo xem thử?

Nhưng rất nhanh, ý nghĩ ấy đã bị cô gạt bỏ.

Cô không muốn xem bất cứ thứ gì liên quan đến chương trình nữa, sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng. Giờ không cần đoán cũng biết mạng xã hội chắc chắn đã bùng nổ.

Điều châm biếm là trước khi ghi hình, cô từng nghĩ mình sẽ không bị những thứ đó ảnh hưởng.

Bởi vì cô sẽ nhanh chóng rời đi, cũng sẽ chẳng có quan hệ gì với những người trong chương trình.

Nhưng bây giờ...

Mộc Tê lấy hai tay che mặt.

Con người đâu phải động vật máu lạnh. Sống cùng nhau nhiều ngày như vậy, sao có thể không nảy sinh tình cảm.

Tô Chi Chi, Lư Sơ Đồng... cho dù chương trình kết thúc, cô cũng không muốn cắt đứt liên lạc với họ.

Còn có Địch Cảnh.

Đột nhiên Mộc Tê nhớ ra điều gì đó.

Như có một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu.

Cô đã từng xem rồi.

Tương lai của Địch Cảnh... không có cô.

...

Mọi chuyện diễn ra thuận lợi ngoài dự đoán.

Người đàn ông đã khai toàn bộ sự việc, từ việc đi khảo sát địa hình trước, liên lạc với Thôi Nhiên thế nào, làm cách nào động tay động chân vào xe của tổ chương trình... tất cả đều khai rõ ràng từng chi tiết.

Ông ta rất có kinh nghiệm, trước đây cũng từng làm không ít vụ tương tự. Ban đầu còn cố tình né tránh những chuyện trước kia, nhưng cuối cùng vẫn bị cảnh sát moi ra.

Việc xử lý thế nào thì không còn liên quan đến Mộc Tê nữa.

"Chúng tôi rất tò mò, cô đã nói gì với ông ta vậy?"

Viên cảnh sát từng kéo anh quay phim đi ngồi đối diện cô, hai cảnh sát khác cũng ngồi hai bên.

"Cũng chẳng nói gì cả, chỉ dọa ông ta một chút thôi. Có lẽ bình thường ông ta khá tin mấy chuyện này."

Mộc Tê đặt bộ bài Tarot lên bàn. "Nên mới sợ."

Mấy người đối diện nhìn nhau rồi cùng bật cười.

"Đây đúng là lần đầu tiên tôi thấy." Một nữ cảnh sát cười nói. "Đúng là Thôi Nhiên sai ông ta làm. Hiện giờ chúng tôi đang dốc toàn lực truy bắt Thôi Nhiên. Cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ cho cô một câu trả lời."

Mộc Tê gật đầu cảm ơn. "Vậy thì tốt quá."

Nữ cảnh sát nhìn hai người bên cạnh rồi cười hỏi: "Thật ra bọn tôi cũng khá tò mò. Nếu cô có thời gian thì có thể xem Tarot cho bọn tôi không?"

Mộc Tê ngẩn người.

Sao tự nhiên lại vậy?

"Hả? Mọi người cũng tin cái này sao?"

"Cô không lên mạng à?"

Nói rồi nữ cảnh sát lấy điện thoại ra.

Mộc Tê vội vàng xua tay, cuống đến mức lắp bắp: "Không không không... tôi không xem."

"Sao lại không xem? Cô không quan tâm đến chính mình à?" Nữ cảnh sát cầm điện thoại, vẻ mặt đầy khó tin.

"Cô nổi tiếng vì cái này rồi."

Cô ấy chỉ vào bộ bài Tarot trên bàn.

Mộc Tê: "..."

Bây giờ chương trình phát đến đâu rồi?

Cô trầm ngâm một lát rồi bình tĩnh đáp: "Không quan tâm."

Nữ cảnh sát: "..."

Mộc Tê: "Còn việc gì nữa không? Nếu không thì tôi phải về tiếp tục ghi hình rồi."

"Xem giúp tôi một quẻ cũng không được sao?"

Nữ cảnh sát vẫn cố níu lại, nhưng thấy Mộc Tê chẳng mấy hứng thú, cuối cùng cũng thôi.

Mộc Tê cười nói: "Sau này tôi sẽ mở một cửa hàng. Đến lúc đó tôi sẽ giữ cho chị một suất, không cần đặt lịch trước, cứ đến tìm tôi là được."

Mặt trời sáu giờ chiều ở Hải Thị vẫn gay gắt.

Mộc Tê bước ra khỏi đồn công an thì thấy Lưu Mị đang vẫy tay với mình.

Cô mở cửa xe, ngồi xuống bên cạnh cô ấy.

"Hồi phục nhanh thật đấy. Giờ đi lại cũng khá bình thường rồi." Lưu Mị nhìn chân cô rồi khen.

"Đương nhiên rồi, em là người không dễ bị đánh gục mà. Vài hôm nữa là em chạy được luôn."

Lưu Mị vừa cầm điện thoại nhắn tin với ai đó, vừa lắc đầu khi nghe cô nói vậy. "Em cứ chém gió đi. Em không biết đâu, Địch Cảnh lo cho em đến mức nhắn cho chị mấy tin liền để hỏi chân em thế nào."

"Thế sao anh ấy không nhắn cho em?" Lưu Mị liếc cô một cái. "Chắc sợ em chê anh ấy phiền."

"Ở trong đó thế nào? Chị bận quá, nếu không có người tìm thì chị đã vào cùng em rồi."

"Chị nói gì vậy?" Mộc Tê đáp lại bằng một cái liếc mắt. "Chẳng phải chị đã cho người theo em sao?"

Cô chỉ về phía anh quay phim ngồi phía sau. "Anh ấy còn bị người ta đuổi ra ngoài nữa."

Lưu Mị cạn lời, chỉ đành gọi tài xế.

"Này bác tài, mình đi được rồi."

"Đúng là Thôi Nhiên muốn giết em." Mộc Tê chống cằm nhìn ra cửa sổ xe. "Người đàn ông kia chỉ làm theo chỉ thị của anh ta, nhận tiền làm việc thôi."

Lưu Mị thở dài. "Đúng là... người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong."

Mộc Tê bỗng quay sang nhìn cô ấy. "Chị Mị, chị nghĩ tại sao Thôi Nhiên lại muốn giết em?"

Vừa nghe xong câu đó, da gà trên tay Lưu Mị lập tức nổi lên. "Ôi trời, ghê quá. Giờ chị nghĩ lại vẫn thấy rợn người. Hai đứa chắc chắn trước đó chưa từng gặp nhau lần nào đúng không?"

"Vâng." Mộc Tê gật đầu.

Cô nhìn vào chiếc túi đang mở của mình.

Bộ bài Tarot vẫn nằm bên trong.

Thật ra cô đã mơ hồ đoán được nguyên nhân. Là năng lực đặc biệt mà hệ thống ban cho cô.

"Thôi đừng nghĩ nữa. Chuyện này qua rồi. Cứ để công an xử lý Thôi Nhiên. Chương trình vẫn phát sóng bình thường, dư luận cũng sẽ gây áp lực lên anh ta. Anh ta không trốn được đâu."

Lưu Mị nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Mộc Tê. "Tay em sao lạnh thế?"

"Vì lòng em lạnh."

Lưu Mị: "... Được rồi."

Những hình ảnh cô nhìn thấy khi xem Tarot cho người đàn ông ấy khiến lòng cô lạnh như rơi xuống hầm băng.

Cô nhìn thấy cảnh người đàn ông đó cùng Thôi Nhiên bàn bạc cách hại cô.

Hai người vừa viết vừa vẽ trên bảng, vừa uống bia, cứ như chỉ đang bàn một chuyện vô cùng bình thường.

"Tại sao cậu muốn giết cô gái này?" Người đàn ông hỏi.

Thôi Nhiên mỉm cười.

Với giọng điệu bình thản như đang nói hôm nay ăn món gì, anh ta thản nhiên đáp: "Vì tôi muốn."

Chỉ ba chữ ấy.

Điều châm biếm hơn là đúng lúc anh ta vừa nói xong ba chữ đó thì điện thoại của Mộc Tê gọi đến.

Cô nhìn thấy Thôi Nhiên bật loa ngoài.

Giọng của cô vang lên trong điện thoại.

"Anh Thôi Nhiên, anh đi đâu rồi? Mau về đi, sắp ăn cơm rồi."

"Được, anh về ngay đây. Hôm nay có món gì vậy?"

"Anh về sẽ biết. Thịnh soạn lắm nha. Địch Cảnh với Tương Tuần mỗi người làm ba món."

"Vậy à." Thôi Nhiên chậm rãi đứng dậy. "Thế thì anh phải về nhanh thôi."

Anh ta gật đầu với người đàn ông rồi quay người rời khỏi căn phòng nhỏ.

Mộc Tê hít sâu một hơi.

Hai tay cô không ngừng run rẩy.

Thôi Nhiên đáng sợ đến mức có thể vừa dịu giọng nói với cô rằng "anh phải về nhanh thôi", vừa bàn bạc với người khác cách giết cô.

Lửa giận bốc lên trong lòng.

Nhưng Thôi Nhiên không có ở đây.

Nhìn người đàn ông trước mặt vẫn bướng bỉnh cứng đầu, Mộc Tê lại hít sâu một hơi để bình tĩnh.

Thật ra việc người đàn ông này khai nhanh như vậy cũng nằm ngoài dự liệu của cô.

Có lẽ ông ta khá sợ chết.

"Ông có biết nếu không nói ra sự thật thì mình sẽ có kết cục gì không?" Mộc Tê cười âm u. "Tôi đã nhìn thấy rồi."

Phòng thẩm vấn không có cửa sổ.

Trên đầu chỉ có một ngọn đèn lớn mờ tối.

Ánh sáng phía chỗ Mộc Tê khá u ám, cộng thêm bầu không khí lúc này khiến nụ cười lạnh lẽo của cô trông chẳng khác gì mụ phù thủy đáng sợ trong phim truyền hình.

"Nhiệm vụ thất bại, tiền thưởng không còn, mạng ông cũng không giữ được. Ông nghĩ Thôi Nhiên sẽ bảo vệ một kẻ làm hỏng việc như ông sao? Cho dù ông may mắn rời khỏi đây, ông nghĩ anh ta sẽ tha mạng cho ông à? Ông nghĩ anh ta sẽ tin ông sao? Hợp tác với Thôi Nhiên nhiều lần như vậy, hẳn ông hiểu tính anh ta rồi. Anh ta có vô số người để sai khiến. Ông là cái thá gì mà đáng để anh ta bảo vệ?"

Đôi mắt người đàn ông đỏ ngầu, vẻ mặt dữ tợn như muốn nuốt sống cô.

"Chính ông cũng biết điều đó." Mộc Tê bình thản nói.

"Nhưng nếu ông nói ra, tình thế sẽ đảo ngược đấy. Ông tự suy nghĩ đi. Thật ra trong lòng ông hiểu rất rõ, cho dù có ra khỏi đây thì Thôi Nhiên cũng sẽ không để ông sống, đúng không?"

"Nói ra thì tôi sẽ được cứu sao?" Người đàn ông chần chừ hỏi.

Mộc Tê hờ hững đáp: "Đúng vậy."

Nhưng Mộc Tê vốn dĩ chưa từng xem tương lai của ông ta. Sống hay chết, cũng chẳng liên quan đến cô.