"Mộc Tê, chị cảm thấy em thay đổi rồi."
Mộc Tê đang tựa vào cửa sổ, nghe vậy thì quay sang nhìn Lưu Mị.
"Em còn nhớ lúc trước để được tham gia chương trình này, em đã bỏ ra bao nhiêu công sức không?"
"Nhớ chứ." Sao mà không nhớ được.
Khoảng thời gian đó cô hẹn Lưu Mị rất nhiều lần, nhưng lần nào Lưu Mị cũng từ chối. Thế là cô tìm đủ mọi lý do để tiếp cận Lưu Mị, chỉ vì muốn có được cơ hội này.
Nhưng Lưu Mị vẫn từ chối. Thấy vậy, Mộc Tê cũng không còn ôm hy vọng nữa. Không ngờ cuối cùng Lưu Mị lại đồng ý cho cô tham gia.
Đến lúc đó thì chính Mộc Tê lại chùn bước, vì khi ấy cô vẫn chưa biết đây là chương trình hẹn hò, chỉ nghĩ là một show thực tế bình thường.
Nhưng trong điện thoại, Lưu Mị nói rằng để giành cho cô một cơ hội lên hình, cô ấy đã phải vất vả thuyết phục biết bao nhiêu người trong ê-kíp. Nếu lúc này cô từ chối thì thật sự quá thất lễ.
"Từ sau khi em tham gia chương trình của bọn chị, ánh mắt đầy quyết tâm trước đây của em biến mất rồi. Cảm giác như em đã trở thành một con người khác vậy, nhưng đây lại là chuyện tốt."
"Chuyện tốt? Chị Mị, ý chị là em trở nên lười biếng đúng không? Sao lại là chuyện tốt được?"
Mộc Tê nhớ lại lúc ghi hình.
Quả thật những lúc rảnh rỗi cô chỉ nằm dài trên sofa, hoặc về phòng nằm nghỉ, cũng chẳng chủ động đi bắt chuyện với các khách mời.
Lưu Mị có ý kiến với cô cũng là điều dễ hiểu.
Vì cô chẳng có mấy cảnh quay thú vị, khán giả cũng sẽ thấy cô nhạt nhẽo, ngày nào cũng chỉ biết nằm. Trong một chương trình hẹn hò, cô chẳng khác nào người vô hình, gần như không có cảm giác tồn tại.
"Là chuyện tốt mà. Mặc dù chị không biết trước đây em đã trải qua chuyện gì, nhưng khi em còn tràn đầy quyết tâm ấy, đáy mắt em lại đầy vẻ chết lặng, cứ như em cố gắng chỉ để đạt được một mục tiêu nào đó vậy. Chỉ vì muốn hoàn thành một KPI nào đó nên mới liều mạng như thế. Nói thật, lúc đó trên người em chị không nhìn thấy chút hơi thở của con người nào cả. Chị làm nghề này nhiều năm rồi, rất hiếm khi thấy một người mới đi làm chưa bao lâu mà trên người lại nặng mùi công sở như em. Chị còn thấy tiếc nữa. Nhìn cách em ăn mặc, chị cảm thấy điều kiện gia đình em chắc cũng không tệ, nên từng nghĩ liệu tâm lý em có vấn đề gì không."
Mộc Tê: "... Ra là lúc đó em để lại ấn tượng như vậy với chị à."
Lưu Mị cúi đầu lướt điện thoại.
"Nhưng sau khi em tham gia chương trình của bọn chị, tuy sự quyết tâm ấy không còn, nhưng em lại có hơi người rồi. Ánh mắt em biết phát sáng, như thể bắt đầu có kỳ vọng nào đó với cuộc sống. Cả người tràn đầy sức sống. Dù em lười lười, không nằm thì cũng ngồi dựa, nhưng cái cảm giác thư thái, thả lỏng ấy lại vô cùng rõ ràng."
Mộc Tê bật cười.
Lưu Mị hỏi cô cười gì.
Cô bất lực lắc đầu.
Đúng là lúc con người cạn lời thì sẽ bật cười.
Lưu Mị đúng là rất biết làm chương trình, sức tưởng tượng cũng phong phú thật.
"Nhưng bộ bài Tarot của em đúng là thú vị." Lưu Mị đột nhiên nói. "Đoạn em xem bài cho Tô Chi Chi ở tập đầu chỉ có mười phút thôi, nhưng lại là đoạn có tỷ lệ xem lại cao nhất."
"Tập tối nay chắc còn cao hơn nữa." Lưu Mị chỉ vào điện thoại của Mộc Tê. "Thật sự không định mở ra xem một chút à? Bây giờ em nổi lắm rồi."
Tim Mộc Tê đập thình thịch. "Chị Mị, giơ cao đánh khẽ nhé, cố gắng đừng cắt ghép em theo hướng kỳ quái."
Lưu Mị lắc đầu, tiếp tục cúi xuống lướt điện thoại, rõ ràng chẳng nghe lọt tai câu nói của cô.
"Chuyện đó đâu phải chị quyết định được. Chương trình đâu phải của riêng chị, mà là tâm huyết của cả ê-kíp. Cái gì có độ thảo luận thì bọn chị sẽ cắt theo hướng đó."
"Vậy cũng được." Mộc Tê chẳng để tâm.
Dù sao cô cũng không xem.
Nghe nữ cảnh sát kia nói, cô cũng biết bây giờ mình rất nổi trên mạng rồi.
Gan cô lớn đến mức trực tiếp bơ luôn Bạch Bóc Lột. Tin nhắn WeChat đọc mà không trả lời. Điện thoại vừa kết nối là nói mình đang ghi hình, quay xong sẽ gọi lại. Thế là Bạch Bóc Lột cũng không gọi nữa.
Ngô Phi Phi biết cô không muốn xem tin tức trên mạng nên cũng không làm phiền nữa. Hôm qua bố mẹ tốt của cô còn gọi điện hỏi han một chút, hôm nay thì im bặt. Nhưng cô cũng quen rồi, bố mẹ cô chỉ là thỉnh thoảng nhớ đến cô thì gọi một lần.
Không còn khoảng cách giữa chúng ta tối qua đã chính thức phát sóng tập đầu tiên trên toàn mạng, mỗi ngày cập nhật một tập cho đến hết chương trình.
Nhưng tập hai phải một tuần sau mới được xem miễn phí, những tập sau cũng vậy. Muốn xem sớm thì phải mua gói VIP.
Đúng là đám tư bản đáng ghét.
...
Vừa xuống xe, Mộc Tê đã thấy Địch Cảnh chạy từ khu vườn tới.
"Ôi quý hóa chưa kìa." Lưu Mị chậc lưỡi, tiện thể giục hai người. "Lên dọn dẹp nhanh đi, chúng ta phải xuất phát rồi."
"Không cần bế, không cần bế đâu, em tự đi được." Mộc Tê vội vàng từ chối cánh tay Địch Cảnh đang đưa tới.
Địch Cảnh khựng lại một chút, nhưng vẫn không rút tay về.
Cứ ngơ ngác giữ nguyên giữa không trung như thế.
Sợ anh ngượng, Mộc Tê suy nghĩ chưa đến hai giây đã đưa tay nắm lấy cánh tay anh.
"Nhưng vẫn cần anh đỡ một chút." Cô cười gượng.
"Em đúng là... vừa mới bị thương đã chạy lung tung." Địch Cảnh dìu cô từng bước đi về căn nhà nhỏ.
Nghe vậy, Mộc Tê lập tức phản bác.
"Em đâu có chạy lung tung. Là vì người ta cần em nên em mới đi."
Về đến nhà, Mộc Tê nhìn thấy vali của mình đã được mang xuống tầng một, đang dựa sát vào chiếc vali màu đen của Địch Cảnh.
Địch Cảnh vuốt lại mái tóc bị gió thổi rối của cô. "Trên tầng hai còn đồ gì không?"
"Không còn nữa." Mộc Tê lắc đầu.
Có lẽ vì thức trắng một đêm, cơn buồn ngủ dần kéo đến. Mí mắt Mộc Tê càng lúc càng nặng, cô không kìm được mà ngáp một cái.
Nhưng lát nữa còn phải đến địa điểm ghi hình mới, cô cố gắng mở to mắt để giữ tỉnh táo.
Địch Cảnh cúi đầu nhìn cô. "Sao hôm nay em ngơ ngơ vậy."
Khuôn mặt anh bỗng áp sát đến thế, Mộc Tê nhất thời không chống đỡ nổi, lùi lại mấy bước.
Một lực đỡ lấy cô.
Cô cúi xuống nhìn, là một cánh tay đang hờ hững ôm ngang eo mình.
"Hôm nay em..." Địch Cảnh cúi đầu nhìn cô.
Mộc Tê không né tránh, nhưng chỉ nhìn nhau được hai giây thì cô đã dời mắt.
Địch Cảnh cũng không vội.
Đôi mắt anh khẽ nheo lại, ý cười lan khắp đáy mắt.
Chỉ cần nhìn ánh mắt ấy, Mộc Tê đã biết anh muốn hỏi điều gì.
Nhưng nhất thời cô không biết phải phản ứng ra sao.
Cô đẩy anh ra.
"Đi thôi, đừng để chị Mị chờ lâu."
Nói xong cô kéo vali của mình đi ra ngoài.
Thấy cô bỗng nhiên luống cuống, Địch Cảnh chỉ cười, không nói gì, kéo chiếc vali màu đen của mình rồi đuổi theo.
"Thật là... cái chân của em đấy."
"Ôi trời, em đã bảo không sao rồi mà... A..."
Lời còn chưa dứt, cô đột nhiên mất thăng bằng, ngã sang bên trái.
Địch Cảnh kịp thời đỡ lấy cô, bất lực thở dài.
"Còn cố chấp."
"Chỉ ngoài ý muốn thôi." Mộc Tê hết hồn một phen, nhưng miệng vẫn cứng.
Chỉ là cô cũng không buông bàn tay đang nắm lấy tay Địch Cảnh.
Địch Cảnh khẽ cười.
Mộc Tê tưởng anh cười nhạo mình, cau mày nhìn anh.
Thấy cô nhìn sang, anh lập tức thu lại nụ cười, nhưng ý cười trong mắt vẫn còn nguyên.
Không vội.
Không cần nóng lòng.
Trong lòng cô có anh.
...
"Trời ơi, đúng là cực phẩm. Không ngờ nhìn người lại sai đến thế. Nổi hết cả da gà rồi này, mọi người nhìn da em đi." Lư Sơ Đồng kéo tay áo lên cho mọi người xem.
Trong căn nhà gỗ của Tô Chi Chi, năm người đang ngồi quây quần.
Sở dĩ mọi người đều tụ tập ở đây là vì căn nhà của Tô Chi Chi có vị trí cực kỳ thuận tiện.
Rất gần bãi đỗ xe và nhà ăn, ngoài cửa sổ còn có phong cảnh đẹp nhất, có thể nhìn thấy thác nước trên ngọn núi đối diện.
Hơn nữa phòng khách cũng rộng hơn nhà những người khác gần nửa vòng, ngồi hai mươi người cũng dư sức.
"Thấy rồi thấy rồi."
Mộc Hạ kéo tay áo cô ấy xuống, sắc mặt cũng chẳng khá hơn là bao.
Tô Chi Chi ôm ngực, đến giờ vẫn chưa hoàn hồn.
Địch Cảnh dựa sang một bên, cầm con dao gọt hoa quả trong tay, hơi cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.
Người bình tĩnh nhất hiện trường, cô Mộc Tê thì bưng miếng dưa hấu vừa được Địch Cảnh cắt lên cắn một miếng.
"Không sao rồi, đã giao cho công an xử lý."
Nói xong còn tiện tay rút khăn giấy lau phần nước dưa vô tình nhỏ xuống mặt bàn.
"Chị thật sự quá khâm phục em, em không sợ chút nào sao?"
Lư Sơ Đồng ghé sát trước mặt cô, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm Mộc Tê, đáy mắt đầy vẻ khó tin.
Mộc Tê vừa nhai dưa vừa chớp chớp mắt.
"Qua lâu rồi. Em đã sợ rồi. Chuyện qua rồi thì em không muốn nhắc lại nữa, em sợ tối lại gặp ác mộng."
"Đúng là Mộc Tê." Tô Chi Chi giơ ngón tay cái.
"Anh thật sự..." Mộc Hạ vẫn còn run rẩy. "May mà anh Địch Cảnh tìm được em, nếu không bây giờ anh còn có thể gặp lại em sao?"
Vừa dứt lời, anh ấy lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh.
Ngẩng đầu lên, cậu bắt gặp ánh mắt đầy sát khí của Địch Cảnh đang nhìn mình.
"Đùa... đùa thôi mà anh Địch Cảnh. Không phải bầu không khí căng thẳng quá sao?"
Trời ơi, sắp bị anh trừng chết rồi.
Lư Sơ Đồng đấm vào ngực anh ấy một cái, trách móc: "Loại đùa này cũng đem ra nói được à?"
Mộc Tê thì chẳng để bụng, ăn xong trái cây liền ngồi ngẩn người tại chỗ mấy phút.
Mọi người tưởng cô đang sắp xếp lại cảm xúc nên đều im lặng chờ cô lên tiếng.
Ai ngờ cô chỉ vươn vai một cái.
Mộc Tê ngáp dài, cảm thấy bản thân đã sắp đến giới hạn.
Tô Chi Chi nói lát nữa nhân viên nhà hàng sẽ mang bữa tối tới, điểm này tốt hơn hẳn căn biệt thự của chương trình hẹn hò.
Không cần bọn họ tự tay nấu ăn.
Nhưng Mộc Tê đã không thể chống đỡ nổi đến lúc ăn tối.
Cô chỉ muốn ngủ.
"Em về ngủ đây, đừng gọi em dậy ăn cơm nữa, buồn ngủ quá."
"Bây giờ luôn sao?" Địch Cảnh đứng dậy, nắm lấy cánh tay cô.
Bước chân Mộc Tê đã bắt đầu loạng choạng.
"Hay ngủ luôn ở chỗ chị đi. Nhà gỗ của em xa lắm, giường chị cũng rộng, hôm nay cứ ngủ ở đây nhé." Tô Chi Chi khuyên.
Mộc Tê gật đầu, cô chẳng còn muốn suy nghĩ gì nữa, chỉ muốn chôn mình vào chiếc giường lớn rồi ngủ một giấc thật ngon.
Cô bước vào phòng Tô Chi Chi, nằm xuống một bên mép giường, chẳng bao lâu đã ngủ thiếp đi.
Có lẽ vì quá mệt nên hơi thở hơi nặng.
Tô Chi Chi chỉnh điều hòa xuống thấp hơn, rồi định đắp chăn cho cô. Vô tình chạm vào vạt váy của Mộc Tê, cô ấy nhìn thấy vết thương được che dưới chiếc váy dài.
Cô ấy không nhịn được khẽ thốt lên.
Lúc bước ra ngoài gặp Địch Cảnh, vẻ hoảng hốt trên mặt vẫn chưa tan.
"May mà Mộc Tê có tinh thần vững thật. Nếu là tôi, biết người ở cạnh mình suốt bao nhiêu ngày lại muốn hại mình, chắc tôi sụp đổ luôn rồi."
Địch Cảnh nhìn về phía cánh cửa phòng đang đóng kín, khẽ nói: "Cũng không biết cô ấy thật sự đã vượt qua chưa."
Tiếng chuông của căn nhà gỗ vang lên, bữa tối đã được mang tới.
"Tập hai của chương trình phát rồi." Mộc Hạ đặt chiếc máy tính bảng lên giữa bàn.
Tâm trạng mọi người đều không được tốt, rất cần thứ gì đó để xua tan bầu không khí nặng nề.
Hoàn trong tối nay ạ