Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 97: Rút bài

 

Mộc Tê chẳng hề mềm lòng, trừng anh một cái.

Địch Cảnh bây giờ sốt đến mê man, nói gì cũng chẳng lọt vào đầu. Mộc Tê ra sức đẩy vai anh, nhưng đẩy mãi vẫn cứ ngồi trên đùi anh.

Đối phương vẫn nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương ấy, miệng còn không ngừng lẩm bẩm.

"Chứng minh... chứng minh... chứng minh..."

Mộc Tê đã cạn sạch sức lực, đành từ bỏ giãy giụa. Cô chống khuỷu tay lên vai anh, thở hổn hển để lấy lại sức. Địch Cảnh bên cạnh vẫn không chịu buông tha. Mộc Tê thở dài, đưa tay giữ lấy cằm anh rồi nhanh chóng hôn lên má anh một cái.

"Em chứng minh rồi." Mộc Tê nhìn anh.

Địch Cảnh hoàn toàn ngây người. Mộc Tê cảm nhận được lực ôm quanh eo mình đã nới lỏng đi đôi chút, lập tức nhân cơ hội thoát khỏi vòng tay anh.

Dù cô đã rời khỏi lòng anh, nhưng anh vẫn cong khóe môi, ngây ngô nhìn Mộc Tê.

Anh mãn nguyện nhắm mắt lại.

Rồi ngã xuống.

Hình ảnh cuối cùng hiện lên trước mắt anh là bóng dáng Mộc Tê đầy lo lắng và sốt ruột.

...

Địch Cảnh không có gì đáng ngại, chỉ là vì sốt cộng thêm thời gian dài không nghỉ ngơi nên nhất thời kiệt sức mà ngất đi. Mộc Tê đã cho anh uống thuốc hạ sốt, giờ anh đang nghỉ ngơi trong phòng, ngủ rất say.

Ngay cả trong lúc ngủ, khóe môi anh vẫn hơi cong lên, như thể đang mơ một giấc mơ đẹp.

Mộc Tê chỉnh lại chăn cho anh, nhìn Lưu Mị đứng ngoài cửa. Hai người trao đổi ánh mắt, cô gật đầu rồi rời khỏi phòng.

Cô đóng cửa phòng lại, Lưu Mị lập tức khoác vai cô.

"Địch Cảnh đúng là thích em thật đấy. Vừa nãy chị xem camera, thấy nó ôm em chặt lắm..."

"Dừng... bỏ qua đoạn này đi."

Không ngờ chiếc camera cuối cùng còn sót lại vẫn quay được hai người họ. Cô không biết nên nói là may hay xui nữa.

Thấy ánh mắt đầy vẻ trêu chọc của Lưu Mị, Mộc Tê bối rối quay mặt đi, đổi chủ đề.

"Vậy hôm nay chúng ta vẫn qua đó chứ?"

"Em nói gì vậy, tất nhiên là qua rồi. Em đi lại được rồi mà, chúng ta quay tiếp cho xong. Đợi Địch Cảnh tỉnh dậy rồi cùng qua, không vội." Cô ấy vỗ vai Mộc Tê.

"Mấy ngày cuối này, hai đứa nhớ nói chuyện cho đàng hoàng nhé."

Mộc Tê: "......"

Lưu Mị dìu Mộc Tê xuống tầng một. Mấy hôm nay Lưu Mị bỗng dưng tốt bụng hẳn, còn gọi bữa sáng cho hai người. Đồ ăn được giao từ sớm, đặt ngay trên bàn ăn.

Mộc Tê tháo túi nilon, lấy từng hộp thức ăn ra. Lưu Mị gọi rất nhiều món, có cháo, mì xào, còn có cả bánh bao và điểm tâm. Mộc Tê dùng đũa gắp một chiếc tiểu long bao, thổi vài cái rồi chuẩn bị đưa vào miệng.

Đúng lúc đó điện thoại của Lưu Mị rung lên, khiến Mộc Tê giật mình làm rơi luôn chiếc bánh xuống bàn.

"Ôi cái đầu của chị." Lưu Mị vỗ trán, vội vàng kéo Mộc Tê lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy kinh ngạc của cô.

"Kẻ hại em hôm nay bị bắt rồi."

"Không phải Thôi Nhiên?"

Nếu là Thôi Nhiên thì Lưu Mị đã gọi thẳng tên anh ta rồi, nhưng cô ấy không làm vậy.

"Không phải, nhưng chị nghĩ chắc là cùng một phe." Lưu Mị hạ giọng nói. "Bị bắt ở chân núi. Không biết phát điên cái gì, lúc đó hình như định tự sát, may mà cảnh sát phát hiện kịp."

Trong đầu Mộc Tê hiện lên chiếc xe màu đen.

"Lát nữa chị sẽ đưa em xuống đồn cảnh sát một chuyến, có vài chuyện họ cần em xác nhận." Lưu Mị nhìn đồng hồ đeo tay. "Chắc họ cũng sắp đến rồi."

Mộc Tê vừa ăn sáng, đầu óc vẫn còn mơ màng.

Người bị bắt, mười phần thì đến chín là người bạn học cũ mà Thôi Nhiên từng nhắc tới. Lúc bị cảnh sát bắt thì đang chuẩn bị tự sát...

Chuyện này...

Trong đầu Mộc Tê không khống chế được mà liên tưởng đến những tử sĩ trong tiểu thuyết cổ đại cô từng đọc. Mỗi khi nhiệm vụ thất bại, họ sẽ cắn viên thuốc độc giấu trong miệng để tự sát, nhằm không để nhân vật chính moi được lời khai.

Có lẽ người kia cũng vậy, sẽ chẳng moi được thông tin gì.

Ăn xong chiếc bánh bao nước cuối cùng, Mộc Tê dọn hết hộp đựng đồ ăn, buộc gọn trong túi nilon rồi vứt vào thùng rác. Phần ăn của Địch Cảnh thì cô cất vào tủ lạnh. Anh mới ngủ chưa lâu, sớm nhất cũng phải đến chiều mới tỉnh.

Dọn dẹp xong, Mộc Tê lên tầng kiểm tra hành lý của mình. Tối qua cô đã thu dọn gần xong, chỉ cần bỏ bộ đồ ngủ vào vali, xách thêm vali và túi xách là có thể đi.

"À, suýt quên."

Bộ bài Tarot vẫn nằm trên bàn trang điểm. Cô nhét hộp bài vào chiếc túi nhỏ của mình thì nghe thấy Lưu Mị gọi tên cô từ dưới tầng.

"Xuống ngay đây."

Cô đáp một tiếng, vội khoác túi lên vai, chống tay vào tường rồi chậm rãi đi ra ngoài.

...

Người đàn ông ngồi đó với dáng vẻ cà lơ phất phơ. Thấy Mộc Tê bước vào, hắn chỉ liếc xéo về phía sau một cái rồi thu ánh mắt lại. Vẻ mặt chẳng hề quan tâm ấy khiến Mộc Tê bắt đầu nghi ngờ hắn và Lưu Mị có phải cùng một kiểu người hay không.

"Cô từng gặp hắn chưa?" Viên cảnh sát hỏi.

Mộc Tê lắc đầu.

"Đấy, thưa cảnh sát, vô duyên vô cớ tôi hại cô ấy làm gì chứ?" Người đàn ông cười nói.

"Thế còn Thôi Nhiên?" Mộc Tê hỏi.

"Tôi thật sự không biết. Trời ơi, tôi trả lời bao nhiêu lần rồi." Người đàn ông vò đầu bứt tóc. "Các người là ai, tôi là ai? Tôi sao có thể quen mấy ngôi sao như các người được? Tôi chỉ là người bình thường, làm ăn thất bại, nhất thời nghĩ quẩn, rồi tình cờ bị các đồng chí cảnh sát nhìn thấy thôi."

"Tôi oan lắm! Cho dù có muốn chết thì tôi cũng không muốn chết một cách không rõ ràng như thế này!" Hắn bắt đầu gào lên, giọng còn nghẹn ngào như sắp khóc.

Viên cảnh sát bình tĩnh lên tiếng:

"Vào thời điểm xảy ra vụ việc tối hôm đó, chỉ có xe của anh xuống núi. Theo camera giám sát, anh dường như rất vội vã, lái xe thẳng về trung tâm thành phố. Nhưng vài tiếng sau, anh lại quay trở về chân núi."

"Tại sao tối hôm đó anh vội vã xuống núi, rồi vì sao lại đột ngột đổi ý quay trở lại?"

Trong phòng, trên màn chiếu là hình ảnh được camera giám sát chụp lại từ tối qua.

Không ghi rõ đó là đoạn đường nào, nhưng gương mặt hoảng loạn của người đàn ông trong xe thì hiện lên rõ mồn một.

"Anh đang sợ điều gì?" Viên cảnh sát hỏi.

Người đàn ông che mặt khóc nức nở.

"Tôi đã nói rồi mà, làm ăn thất bại. Hôm đó tôi lên núi định tự tử, nhưng đi được nửa đường lại nghĩ nếu chết trên núi mà không ai phát hiện thì thảm quá. Thế là tôi nghĩ hay vào trung tâm thành phố kết liễu đời mình. Nhưng rồi lại thấy chết trong thành phố, nếu bị người khác phát hiện thì cũng chẳng vẻ vang gì, thôi thì cứ lặng lẽ ra đi một mình còn hơn, nên tôi lại lái xe quay về."

Hắn chỉ vào tấm ảnh của mình.

"Đúng, là tôi đó. Vì nghĩ đến chuyện sắp chết nên không khống chế được biểu cảm. Đồng chí cảnh sát không hiểu đâu, đó là vì tôi còn lưu luyến thế giới này, còn muốn sống, nhưng hiện thực đâu có đẹp như vậy. Thế giới này tàn nhẫn biết bao, ai ai cũng đang ép tôi phải chết!"

Viên cảnh sát nghe đến mức không chịu nổi nữa. Miệng người đàn ông này rất kín, hỏi gì cuối cùng cũng vòng về chuyện mình đáng thương đến mức nào. Anh ta day day thái dương rồi nhìn về phía Mộc Tê.

Lúc này Mộc Tê lại đang thưởng thức diễn xuất của hắn.

Trước khi đến đây, cô đã xem bức ảnh cảnh sát đưa cho mình, trong đó có chiếc xe người đàn ông lái. Dù hôm đó trời tối đen như mực, cô vẫn nhận ra chiếc xe ấy trông như thế nào.

"Tôi có thể nói chuyện riêng với ông ta một chút được không? Chỉ hai người chúng tôi thôi."

"Như vậy không an toàn." Viên cảnh sát lập tức phản đối.

Tuy chưa có bằng chứng xác thực chứng minh người này vô tội, nhưng cũng không có nghĩa hắn là người an toàn.

"Không sao đâu, sẽ nhanh thôi. Hay là còng tay ông ta trước cũng được."

Người đàn ông: "..."

Cuối cùng, viên cảnh sát vẫn bị Mộc Tê thuyết phục. Nhưng họ đổi sang một căn phòng khác, người đàn ông ngồi lên ghế thẩm vấn, đeo còng tay. Những người khác đều rời khỏi phòng, nhưng không đi xa mà vẫn chú ý động tĩnh bên trong.

"Ôi trời, anh à, em chịu anh thật rồi. Em vào đồn công an mà anh cũng quay quay quay nữa sao?"

Mộc Tê đang ngồi chờ cảnh sát sắp xếp thì vừa quay đầu đã thấy một bóng người quen thuộc cầm máy quay.

Chính là anh quay phim từng đi tàu lượn siêu tốc cùng cô, người đã đứng cạnh thùng rác ở công viên giải trí rất lâu.

"Chị Mị dặn rồi, anh cũng hết cách. Em cứ coi như anh không tồn tại đi."

Mộc Tê mím môi, không nói gì.

Nhưng cô đã yêu cầu nói chuyện riêng, nên sau khi bước vào phòng thì người quay phim không thể theo vào.

Mộc Tê đóng cửa, tập tễnh bước đến ngồi xuống trước mặt người đàn ông.

Vừa ngồi xuống chưa kịp ấm chỗ, đối phương đã lên tiếng: "Cô em à, tôi với cô chẳng họ hàng thân thích gì, hôm nay cũng là lần đầu gặp mặt. Tôi có lý do gì mà hại cô chứ?"

Người đàn ông trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, mắt rất to, khóe mắt đầy nếp nhăn. Khi ông ta trợn mắt nhìn Mộc Tê, trông cực kỳ đáng sợ. Mắt đỏ ngầu đầy tia máu, cứ như phiên bản phóng đại của đôi mắt Hải Miên Bảo Bảo. Địch Cảnh cũng có nhiều tia máu trong mắt vì thiếu ngủ, nhưng... anh đẹp trai mà.

Còn người này với vẻ mặt dữ tợn khiến Mộc Tê có chút sợ hãi.

Hơn nữa, khả năng đến chín mươi phần trăm ông ta chính là người muốn lấy mạng cô, làm sao cô có thể không sợ.

"Đừng vội." Mộc Tê cố gắng trấn an cảm xúc của ông ta, đồng thời cũng trấn an chính mình.

Cô lấy bộ bài Tarot từ chiếc túi đeo ra. Khi đặt bộ bài lên bàn, cô nghe đối phương khẽ "hửm" một tiếng.

"Cô em, cô định làm gì vậy?"

"Chúng ta chơi một trò chơi nhé." Mộc Tê chỉnh lại bộ bài, rút vài lá đặt lên bàn.

"Ông từng xem Tarot chưa?"

"Cô muốn làm gì?" Người đàn ông tỏ vẻ khó hiểu, bất an xoa xoa các ngón tay.

Mộc Tê không để ý đến ông ta, tiếp tục hỏi: "Ông nói mình làm ăn thất bại. Vậy ông có muốn biết sau này mình sẽ thế nào không?"

Cô gõ nhẹ lên mặt bàn.

"Là sẽ gượng dậy được, hay sẽ Đông Sơn tái khởi... hay là... ngủ luôn không dậy nữa?"

Làm ăn... có lẽ sẽ nhìn thấy một vài ký ức liên quan đến Thôi Nhiên.

Về phần ông ta rút lá nào thì không quan trọng.

Chỉ cần ông ta rút...

Cô sẽ nhìn thấy.

Mộc Tê không nhận ra khóe môi mình đã cong lên.

Từ góc nhìn của người đàn ông, cô dường như nắm chắc phần thắng.

Đột nhiên yêu cầu nói chuyện riêng, rồi lại đột nhiên xem Tarot cho ông ta.

Cô gái này thật kỳ quặc, chắc chắn có âm mưu.

"Tôi không rút." Người đàn ông nói.

Khóe môi Mộc Tê lập tức xụ xuống.

Được rồi, cô nôn nóng quá. Người đàn ông hơn bốn mươi tuổi này đúng là vẫn có chút kinh nghiệm.

Không sao, cô sẽ vòng vo thêm chút nữa. Tô Chi Chi từng nói cô rất giỏi lừa người. Ông ta biết diễn, cô cũng biết diễn.

"Nói thật với ông, tôi là chuyên gia tư vấn tâm lý. Lịch hẹn của tôi cực kỳ khó đặt. Khách hàng muốn gặp tôi phải thức đêm canh số, vì lịch của tôi luôn kín. Không chỉ vậy, khách còn phải có điều kiện kinh tế khá giả, bởi không phải ai muốn gặp là gặp được."

Trên bàn có một cây bút, Mộc Tê cầm lên xoay xoay.

"Vừa rồi tôi nghe nói ông vì làm ăn thất bại mà định kết liễu mạng sống. Điều đó chứng tỏ trạng thái tinh thần của ông đang rất đáng lo ngại. Tôi có thể giúp ông giải quyết những phiền muộn, khiến cuộc sống của ông trở nên tốt đẹp hơn và yêu thế giới này trở lại."

Người đàn ông khịt mũi khinh thường.

"Xạo vừa thôi. Chỉ là một hot girl mạng nho nhỏ mà cũng dọa được ai à? Còn dám nhận mình là chuyên gia tư vấn tâm lý, buồn cười thật. Cuộc sống tốt đẹp? Cô đưa tôi vài triệu tệ là cuộc sống của tôi lập tức tốt đẹp ngay."

Ồ.

Ông ta biết cô.

Người đàn ông bắt đầu mất kiên nhẫn, bản tính dần lộ ra.

Mộc Tê không vội, bắt đầu dùng phép khích tướng.

"Nếu tôi chỉ là một hot girl mạng nhỏ thì sao ông không dám rút bài? Chỉ là chơi một trò chơi thôi, ông sợ gì chứ?"

"Tôi không có thời gian chơi với cô! Tôi muốn đi ngay, rời khỏi cái nơi quỷ quái này!" Người đàn ông lớn tiếng chửi bới.

Mộc Tê nghe thấy ngoài cửa có động tĩnh. Vài giây sau, một viên cảnh sát từ bên ngoài lên tiếng hỏi.

Cô hé cửa, nói nhỏ với cảnh sát rằng không cần lo, cho cô thêm chút thời gian, rồi đóng cửa lại.

Ngồi xuống lần nữa, Mộc Tê tiếp tục: "Ông đang sợ sao? Sợ trò chơi này? Hay là sợ tôi? Sợ tôi biết được những chuyện không thể để người khác biết?"

"Cô thì có gì đáng để tôi sợ?" Người đàn ông khinh thường đáp. "Tôi vốn chẳng quen biết cô."

Trước sau mâu thuẫn.

"Vậy thì ông không dám rút."

"Tôi rút."

Mộc Tê cố gắng kìm nén khóe môi đang muốn nhếch lên.

"Chỉ có ba lá này thôi, ông chọn một lá là được."