"Các anh sao ai cũng chấp niệm thế vậy!" Mộc Tê thở dài.
Nhưng đổi lại là cô mà nói, nếu bên cạnh có một người bạn xem bài Tarot chuẩn đến mức khó tin như vậy, cô cũng sẽ muốn thử.
"Được thôi, nhưng anh phải xếp hàng." Mộc Tê nói.
"Bây giờ không được sao?" Thôi Nhiên hỏi.
"Anh vội như vậy, là muốn thông qua Tarot biết chuyện gì sao?" Mộc Tê ngược lại thấy tò mò. "Anh Thôi Nhiên, anh có tâm sự gì à?"
Thôi Nhiên cúi đầu, tóc rủ xuống che khuất đôi mắt. Nghe vậy anh ta nghiêng đầu nhìn Mộc Tê.
"Anh muốn biết khi nào mình sẽ chết."
Mộc Tê sửng sốt, sau đó ánh mắt mờ mịt nhìn về một nơi.
"Cái này em không thể dự đoán được."
"Nhưng La Tương Tuần thì em làm được, vậy anh chắc cũng được."
Mộc Tê: "... Chuyện của La Tương Tuần chỉ là ngoài ý muốn thôi, anh chắc là sẽ không đâu."
Thôi Nhiên cứ nhìn chằm chằm cô.
Mộc Tê không nhìn rõ ánh mắt anh ta, cũng không nhìn rõ cảm xúc trong mắt anh ta lúc này.
Bị anh ta nhìn đến mức thấy lạnh cả sống lưng, vài giây trôi qua mà dài như cả thế kỷ.
Một lúc lâu sau, anh ta cúi đầu bật cười.
"Đùa thôi, xem giúp anh vận đào hoa đi." Thôi Nhiên nói.
Mộc Tê có chút không hiểu Thôi Nhiên đang nghĩ gì.
"Anh Thôi Nhiên, anh còn xem vận đào hoa làm gì chứ? Có biết bao người thích anh, đào hoa của anh chẳng phải nhiều vô số sao?"
Chẳng lẽ tên hải vương này muốn quay đầu, muốn tìm một cô gái có thể cùng mình bước vào hôn nhân, tham gia chương trình hẹn hò là để tìm tình yêu đích thực?
Nực cười.
Những khách mời khác thì còn có khả năng, nhưng Thôi Nhiên thì không thể.
Hơn nữa sau khi chương trình kết thúc anh ta còn phải vào đoàn phim.
Mộc Tê không quên, vì lịch trình của Thôi Nhiên mà chương trình đã quay trước, lịch làm việc kín mít.
"Em cũng biết đấy, trong giới của chúng ta, tìm được người mình thích không dễ."
Thế mà anh ta còn hẹn hò khắp nơi, gieo tình khắp chốn.
Dưới tầng còn có một đóa đào hoa của anh ta nữa kìa.
Mộc Tê âm thầm chê bai trong lòng.
"Anh muốn biết sau này mình có gặp được người đó của mình hay không." Giọng Thôi Nhiên rất nhẹ nhàng, Mộc Tê không cảm thấy anh ta thật sự muốn biết.
Cô hỏi: "Anh thích chị Chi Chi sao?"
Thôi Nhiên cười nói: "Thích chứ."
Anh ta do dự vài giây. "Nhưng gần đây cô ấy cứ tránh anh."
Thôi Nhiên vuốt mái tóc trước trán, cuối cùng Mộc Tê cũng nhìn rõ đôi mắt của anh ta.
Cả đêm không ngủ, quầng mắt anh ta hơi thâm.
Ánh mắt không có quá nhiều gợn sóng.
Lúc nói thích cũng không có bao nhiêu dao động, chỉ mang theo chút mệt mỏi.
"Anh thật sự thích sao?"
Mộc Tê giống như vừa nghe thấy một câu chuyện cười, nhưng nụ cười trên mặt vẫn không đổi.
Nếu không phải cô đã từng xem bói cho Tô Chi Chi, cô thật sự đã tin rồi.
"Là có thiện cảm thôi." Thôi Nhiên cười nói. "Mới có mấy ngày, dùng từ 'có thiện cảm' thì thích hợp hơn." Anh ta vuốt lại tóc, sau đó cả người thoải mái dựa hẳn vào sofa.
"Anh cũng có thiện cảm với em." Anh ta nghiêng đầu nhìn cô, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.
Da gà trên lưng Mộc Tê nổi hết lên.
Xin anh đừng.
Cô đang nghĩ xem nên nói thế nào để hóa giải, phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này.
Có lẽ vì biểu cảm trên mặt Mộc Tê quá buồn cười, Thôi Nhiên lại bật cười lần nữa.
"Đùa thôi, đừng căng thẳng." Anh ta đổi chủ đề. "Lần sau lựa chọn rung động thì chọn anh nhé."
Mộc Tê khó hiểu.
"Tại sao? Để xem bói cho anh?"
Thôi Nhiên gật đầu, cho cô một ánh mắt hài lòng.
"Đúng vậy, anh thấy em chẳng có tâm trạng ra ngoài, lúc nào cũng chọn bừa người, vậy mà trùng hợp thế nào hai người lại ghép cặp thành công."
Mộc Tê biết anh ta đang nói đến cô và Vu Nhiễm Nhi.
"Được không? Ngày mai anh không muốn ra ngoài, sau khi ghép cặp thành công, chúng ta ở nhà xem bói."
Câu này đúng là chạm vào tâm tư của Mộc Tê, cô vốn không muốn ra ngoài hẹn hò. Dù sao cũng phải xem bói, chi bằng dùng luôn một lần hẹn hò của lựa chọn rung động để xem bói cho Thôi Nhiên.
Mộc Tê đồng ý rất nhanh, hai người đạt thành nhất trí.
Trong căn nhà yên tĩnh bỗng vang lên vài tiếng động, là tiếng phát ra từ phòng Địch Cảnh.
Mộc Tê đứng dậy, ngồi một lúc cuối cùng cơn buồn ngủ của cô cũng quay lại. Cô định về phòng ngủ bù, nếu không Địch Cảnh vừa ra thấy cô ngồi không ở đó lại kéo cô đi luyện tạo hình latte.
"Anh ấy tỉnh rồi, anh cũng có thể về ngủ."
Thôi Nhiên gật đầu.
Có lẽ Địch Cảnh nghe thấy bên ngoài có động tĩnh nên mở cửa xem thử, vừa lúc nhìn thấy Mộc Tê chuẩn bị mở cửa phòng mình.
Trong không khí có mùi khói thuốc nhàn nhạt. Khoảnh khắc Địch Cảnh mở cửa, vẻ mặt đầy chán ghét, đến khi nhìn thấy Mộc Tê mới bắt đầu quản lý biểu cảm.
"Tỉnh rồi à?"
Mộc Tê lắc đầu.
"Chưa, ra ngoài đi vệ sinh thôi, giờ về ngủ tiếp."
"Trong phòng chẳng phải có nhà vệ sinh sao?"
Mộc Tê: "..."
Ồ, cô quên mất.
Thật ra cô cũng không cần nói dối, nhưng chẳng hiểu sao lại thấy chột dạ, cũng không biết cảm giác chột dạ này từ đâu mà có.
Địch Cảnh nghiêng đầu nhìn, liền thấy Thôi Nhiên đang dựa trên sofa.
Thôi Nhiên thấy anh ló đầu ra thì mỉm cười vẫy tay chào.
"Tôi còn thắc mắc sao cái mùi này nồng thế, hóa ra nguồn gốc ở ngay gần tôi." Địch Cảnh cười lạnh.
"Sorry, sorry." Thôi Nhiên xua tay.
"Vừa nãy là hai người nói chuyện à?" Địch Cảnh vừa mới tỉnh ngủ, tóc hơi rối, ánh mắt cũng còn mơ màng, nhưng lời nói lại rất rõ ràng. "Nói chuyện thì nói chuyện, bảo đi vệ sinh làm gì?"
"Em buồn ngủ quá, em thức trắng cả đêm rồi, em đi ngủ đây." Mộc Tê giả ngốc, mở cửa rồi đi thẳng vào phòng.
Khoảnh khắc đóng cửa, cô còn nhìn thấy ánh mắt "u oán" của Địch Cảnh.
Chắc chắn là cô nhìn nhầm.
...
Mộc Tê ngủ một giấc đến mười giờ.
Nhóm bốn người Địch Cảnh, Tô Chi Chi, Lư Sơ Đồng và La Tương Tuần đã đi siêu thị mua đồ, đội mua sắm đến giờ vẫn chưa về.
Vu Nhiễm Nhi lại ngủ rồi. Sáng nay cô ấy đi tập thể dục, lúc thức dậy thì Mộc Tê vừa mới ngủ, đến khi tỉnh lại nhìn sang bên cạnh thì Vu Nhiễm Nhi lại ngủ trên giường của cô.
Liền mạch không ngắt quãng, cứ như chưa từng tỉnh dậy vậy.
Cô nhẹ nhàng đi ra ngoài.
Cửa phòng đối diện đóng kín, chắc Thôi Nhiên đang ngủ bù.
Tầng hai không có động tĩnh gì, nhưng dưới tầng lại có tiếng tivi.
Cô dựa vào lan can nhìn xuống, là Mộc Hạ.
"Ồ, chỉ có mình anh thôi à?"
Cô đi xuống cầu thang, đến tủ lạnh trong bếp lấy một chiếc sandwich đem hâm trong lò vi sóng.
"Còn có chị Mạc Lan, chị ta vừa ra ngoài, nhưng anh không biết đi đâu rồi."
Mộc Hạ dựa trên sofa, chậm rãi bóc vỏ chuối trong tay.
"Cuối cùng em cũng xuống rồi, anh chán chết đi được, chẳng có ai chơi với anh cả."
Mộc Tê nói: "Vậy lát nữa em xem bói cho anh nhé."
Mộc Hạ đã đặt lịch trước rồi, nếu lát nữa cô xem bói cho Thôi Nhiên mà không xem cho anh ta, anh ta lại có ý kiến.
"Được quá!" Vừa nghe vậy, Mộc Hạ lập tức vui mừng. "Anh còn tưởng phải đợi mấy ngày nữa."
"Đã nói hôm nay xem bói cho anh thì phải giữ lời hứa. Danh tiếng giữ chữ tín của em không phải để đùa."
Sandwich hâm xong.
Mộc Tê gắp ra đặt lên đĩa.
Quay đầu lại thì thấy Mộc Hạ đã đứng ngay bên cạnh cô.
"Xem luôn bây giờ đi."
Anh ta kéo ghế ra, ra hiệu cô ngồi trước.
Mộc Tê: "..."
"Bữa sáng của em còn chưa ăn mà."
"Vừa ăn vừa xem bói cũng được mà, cái sandwich của em mấy miếng là hết."
"Anh tưởng em là anh à? Ăn như hổ đói." Mộc Tê hất cằm chỉ lên trên. "Bộ bài Tarot của em còn ở trong phòng, đợi em ăn xong rồi nói."
"Vậy chúng ta lên tầng hai xem đi."
Mộc Hạ nắm tay áo Mộc Tê kéo cô đi về phía trước, hướng về cầu thang.
"Anh cũng không vội, nhưng bây giờ chỉ có hai chúng ta ở đây. Đợi bọn họ về thì sẽ không còn môi trường yên tĩnh thế này nữa. Hơn nữa Sơ Đồng lại tò mò mấy thứ này như vậy, chắc chắn sẽ lên làm rối tiết tấu của chúng ta."
Mộc Tê: "..."
Nghe cũng khá có lý.
...
Tầng hai.
"Rút đi."
"Qua loa vậy à?"
Mộc Hạ dang rộng chân ngồi, cúi đầu nhìn chằm chằm những lá bài trên bàn.
"Không có quả cầu pha lê gì sao? Anh thấy trên TV mấy thầy bói đều mặc áo choàng dài, trong tay còn cầm quả cầu pha lê."
Anh ta vừa nói vừa dùng tay minh họa, làm xong lại nghi hoặc nhìn Mộc Tê.
Mộc Tê có chút cạn lời. "Đó là phù thủy. Với lại rốt cuộc anh có rút hay không? Em qua loa đấy thì sao?"
Nói xong cô cắn một miếng sandwich.
Đến bữa sáng cũng không cho cô ăn tử tế.
"Tuy là qua loa, nhưng chẳng phải em vẫn trải khăn bàn sao?"
"Anh rút."
Mộc Hạ dụi dụi mắt, nghiêm túc nhìn từng lá bài trên bàn.
Anh ta suy nghĩ rất lâu.
Đến lúc Mộc Tê ăn xong sandwich rồi mà Mộc Hạ vẫn còn nhìn chằm chằm bộ bài suy tư.
Mộc Tê: "Mặt sau của mấy lá bài đều giống hệt nhau, nghĩ lâu thế làm gì, cứ rút đại là được..."
"Hơi căng thẳng, vận mệnh của anh được quyết định trong khoảnh khắc này."
Mộc Hạ nhìn Mộc Tê một cái, sau đó quyết tâm rút hai lá bài.
Mộc Tê xem cho Mộc Hạ về sự nghiệp.
Vốn dĩ Mộc Hạ muốn xem đủ mọi thứ.
Nhưng Mộc Tê cảm thấy xem quá nhiều chẳng khác nào cô biết toàn bộ quá khứ và tương lai của Mộc Hạ.
Đối với cô, Mộc Hạ sẽ không còn bất kỳ bí mật nào, hoàn toàn không còn chút riêng tư nào nữa.
Hơn nữa Mộc Tê cũng không muốn biết toàn bộ trải nghiệm cuộc đời của anh ta.
Biết quá nhiều cũng không phải chuyện tốt.
Sau khi Mộc Hạ rút bài xong, anh ta căng thẳng nhìn cô.
Mộc Tê cười một cái, rất nhanh rút ra lá bài thứ ba.
Cuộc đời của Mộc Hạ có thể nói là thuận buồm xuôi gió.
Từ nhỏ anh ấy đã tự tin, hoạt bát, cũng không có mâu thuẫn gì lớn với cha mẹ, gia đình hòa thuận.
Chỉ có điều cha mẹ đều là bác sĩ, mở phòng khám.
Khi Mộc Hạ còn nhỏ, họ luôn muốn đào tạo anh ấy theo hướng bác sĩ, kế thừa sự nghiệp gia đình.
Nhưng từ nhỏ thành tích của Mộc Hạ không tốt, cũng không muốn làm bác sĩ.
Hơn nữa anh ấy lại yêu thích văn hóa hai chiều, mà chính sở thích đó cũng ảnh hưởng đến lựa chọn nghề nghiệp sau này của anh ấy.
Khi chọn chuyên ngành đại học, bất chấp sự phản đối của cha mẹ, anh ấy chọn ngành Phát thanh và Nghệ thuật dẫn chương trình của Học viện Điện ảnh, khiến cha anh ấy tức đến suýt chết.
Nhưng ngoài việc từng nghi ngờ và không hiểu lựa chọn nghề nghiệp của Mộc Hạ, cha mẹ anh ấy không có mâu thuẫn gì lớn ở những phương diện khác.
Hơn nữa, sau khi nhìn thấy Mộc Hạ thành công, sự nghi ngờ ấy cũng nhanh chóng được hóa giải.
Mộc Hạ vẫn vui vẻ sống cuộc sống của mình.
Năng lực của anh ấy rất mạnh, tham gia lồng tiếng cho phim truyền hình, điện ảnh, anime và game, còn lồng tiếng cho rất nhiều nhân vật nổi tiếng.
Chỉ cần nhắc đến diễn viên lồng tiếng trong nước, người nào từng tìm hiểu giới lồng tiếng thì mười người có đến chín người biết anh ấy.
Cho dù chưa từng gặp anh ấy thì cũng từng nghe giọng nói của anh ấy.
Mộc Tê khá ngưỡng mộ anh ấy.
Có thể kết hợp sự nghiệp với sở thích, đi làm cũng không thấy đau khổ, làm công việc mình yêu thích, ngày nào cũng cười hì hì, trông như chẳng có chút phiền não nào trong công việc.
Nhưng con người cũng không thể không có phiền não.
Mộc Hạ cũng có phiền não.
Chỉ là so với cô thì ít hơn quá nhiều.
Hơn nữa anh ấy rất dễ nghĩ thông, chẳng bao lâu sau lại cười hì hì như cũ.
Mộc Tê vừa xem vừa lắc đầu.
Người có tính cách như vậy, bản thân đều là người rất giỏi, rất ưu tú.
Cô thật sự khâm phục.
Cô không thể nào ngày nào cũng cười hì hì như vậy được.
Kiếp trước làm công việc thiết kế, chỉ cần bị sếp phủ nhận một lần, cô có thể buồn bã cả một tuần.
Trạng thái sự nghiệp trong tương lai của Mộc Hạ cũng rất ổn định.
Mộc Tê chỉ vào lá bài tương lai.
Vua Gậy (King of Wands).