Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 61: Bà mai

 

Lá bài xuôi.

"Đây là lá Vua phải không?" Mộc Hạ chỉ vào lá Vua, hưng phấn nói.

"Không phải anh tự luyến đâu, có phải nó có nghĩa là trong ngành của anh, anh có thể thống nhất thiên hạ không?"

"Anh tưởng mình là Tần Thủy Hoàng à, còn thống nhất thiên hạ." Mộc Tê trợn trắng mắt.

"Hoặc là nói anh là người có địa vị trong ngành này."

Nói xong anh ấy vội vàng bịt miệng, ánh mắt đảo loạn.

"Hy vọng tổ chương trình đừng cắt ghép linh tinh lời tôi nói, tôi chỉ đùa thôi."

Mộc Tê: "..."

"Nếu anh muốn hiểu như vậy thì cũng được."

Trên mặt lá bài, một người đàn ông đội vương miện, cũng chính là vị vua, ngồi trên ngai vàng của mình.

Chiếc áo choàng của ông phủ kín cả chiếc ghế.

Trong tay cầm một cây quyền trượng.

Nhà vua ngồi trên ngai, thân người hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.

Ngai vàng được khắc hoa văn thằn lằn và sư tử, trên áo choàng của vị vua cũng có họa tiết thằn lằn. Góc dưới bên phải của lá bài có một con thằn lằn sống xuất hiện bên cạnh ngai vàng.

"Chúc mừng anh nhé, sự nghiệp không cần phải lo, tương lai cũng rất tốt." Mộc Tê đưa lá bài tương lai cho anh.

"À? Chỉ vậy thôi sao?" Mộc Hạ ngơ ngác nhận lấy lá bài.

"Đại sư không còn gì muốn nói nữa à? Ví dụ như cho anh vài lời khuyên."

Mộc Tê đột nhiên lên tiếng: "Anh có ý định khởi nghiệp? Mở công ty à?"

Yết hầu Mộc Hạ khẽ động lên xuống.

Vài giây sau, anh ấy nhìn chằm chằm lá bài rồi hỏi: "Em nhìn ra bằng cách nào vậy?"

Không lâu sau khi chương trình kết thúc, đến cuối năm Mộc Hạ bắt đầu chuẩn bị thành lập công ty.

Anh ấy muốn tự mở một phòng thu lồng tiếng của riêng mình, tách khỏi công ty để tự lập, đồng thời xây dựng một đội ngũ lồng tiếng của riêng mình.

Việc khởi nghiệp của anh ấy không hề khó khăn.

Bởi vì kinh nghiệm làm việc của anh ấy có thể nói là đẳng cấp át chủ bài, chuyên môn không cần nghi ngờ, có đủ năng lực để quản lý.

Hơn nữa, sau bao năm làm việc trong ngành, anh ấy cũng tích lũy được rất nhiều mối quan hệ.

Rất nhiều người có năng lực đều sẵn sàng đi theo anh ấy.

Ngoài việc giai đoạn đầu khởi nghiệp gặp một vài rắc rối nhỏ thì anh ấy nhanh chóng vượt qua.

Tuy nhìn bề ngoài lúc nào cũng cười cợt, nhưng khi làm việc nghiêm túc lại rất đáng tin cậy.

Làm việc vững vàng, ngoài dự đoán còn có năng lực lãnh đạo.

"Công ty sẽ thành lập thành công. Đừng vội lâng lâng. Tuy em nói tương lai sự nghiệp của anh rất tốt, nhưng cũng đừng kiêu ngạo nhé."

Nhìn khóe miệng Mộc Hạ càng lúc càng nhếch cao, Mộc Tê không nhịn được nhắc nhở.

"Một khi tâm lý bay bổng, cẩn thận mọi tâm huyết đều về con số không."

"Biết rồi." Tâm trạng Mộc Hạ vô cùng vui vẻ.

"Cảm ơn đại sư. Có quẻ này của đại sư, trong lòng anh thoải mái hơn nhiều rồi. Sau này nếu đại sư cần tổng giám đốc anh giúp đỡ, anh nhất định sẽ không từ chối."

Mộc Tê thu lại lá bài, giọng điệu qua loa. "Được được, thật cảm ơn tổng giám đốc. Sau này phát tài phát đạt rồi vẫn còn nhớ tới người vô danh tiểu tốt như em. Nhưng thôi khỏi."

"Cái gì mà khỏi chứ? Em là đại sư của anh, đã chỉ cho tiền đồ của anh một con đường sáng lạn. Quả nhiên là mặt trời nhỏ. Nói đi, em có nguyện vọng gì muốn thực hiện, anh nhất định sẽ giúp em." Giọng Mộc Hạ rất kiên định.

Mộc Tê im lặng suy nghĩ một lúc rồi gõ nhẹ lên bàn.

"Vậy thì tổng giám đốc giúp em sang nhượng một cửa hàng nhé."

"Hả? Em thật sự muốn mở quán cà phê à?"

Mộc Hạ vốn tưởng Mộc Tê chỉ hứng thú ba phút.

"Anh giúp em sang nhượng kiểu gì?"

"Haizz, cũng không phải thật sự bảo anh cho em một cửa hàng." Mộc Tê cười nói. "Ý là anh có thể để ý xem thành phố nào thích hợp để em mở một quán cà phê, không dễ phá sản. Nếu có địa chỉ cửa hàng cụ thể thì càng tốt."

"Chỉ là tìm địa điểm thôi mà, đơn giản." Mộc Hạ lập tức đồng ý.

"Hay em mở quán cà phê ngay trong phòng thu của bọn anh đi, làm ăn với phòng thu của bọn anh thì chắc chắn không phá sản. Anh sẽ bảo nhân viên trong đội ngày nào cũng đến chỗ em mua cà phê. À đúng rồi, tiền thuê mặt bằng anh cũng không lấy của em. Em thấy thế nào?"

Mộc Tê: "... Em thấy chẳng ra sao cả."

Cô thở dài. "Thôi để em tự tìm vậy, dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình."

Mộc Tê chống cằm.

Hay là cứ mở quán cà phê ở Hải Thị đi.

Ở đây vật giá thấp, giá nhà cũng không cao lắm.

Khá thích hợp để cô sinh sống.

Mộc Tê chịu không nổi thời tiết lạnh.

Hải Thị không có tuyết, mùa đông cũng không lạnh như vậy.

Không giống lúc ở Kinh Thị, mùa đông lạnh đến mức chẳng muốn ra ngoài. Khuyết điểm của Hải Thị là mùa hè rất nóng.

Nhưng cô chịu được.

"Cứ giao cho anh, anh sẽ để ý giúp em."

Mộc Hạ búng tay một cái. "Có gấp không? Đại khái khi nào em muốn mở quán? Vốn khởi nghiệp khoảng bao nhiêu?"

"Vẫn chưa nghĩ rõ..."

"Không sao. Sau này nếu anh để ý được địa điểm phù hợp thì sẽ gửi tiền thuê và thông tin cho em xem."

Mộc Tê vỗ tay. "Cảm ơn anh quá. Chúc ông chủ Mộc sau này tiền vào như nước, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió."

"Xin nhận lời chúc tốt đẹp của em."

Mộc Hạ nhìn Mộc Tê thu lại bộ bài. "Thế là hết rồi à?"

Tay Mộc Tê đang cầm bài khựng lại.

"Đúng vậy, hết rồi."

"Dù sao bọn họ vẫn chưa về, xem thêm cho anh một quẻ nữa đi. Lần này xem hôn nhân của anh."

Mộc Tê nghẹn lời. "... Ông chủ Mộc, anh còn chưa có lấy một nét của chữ bát đâu, nửa kia còn chẳng biết đang ở đâu mà đã muốn xem hôn nhân. Chậc, đúng là sự nghiệp ổn rồi thì bước tiếp theo sẽ nghĩ đến hôn nhân."

"Đàn ông thành công thì đương nhiên phải nắm cả sự nghiệp lẫn tình yêu trong tay. Biết đâu tình yêu của anh cũng thuận lợi như sự nghiệp."

Xem thì chắc chắn là không xem nữa.

Mộc Tê chống cằm bằng hai tay.

"Ông chủ Mộc, anh với Sơ Đồng tiến triển thế nào rồi?"

"Sao... tự nhiên lại hỏi chuyện này?" Mộc Hạ hơi lắp bắp, rõ ràng không ngờ Mộc Tê lại nhắc đến tên Lư Sơ Đồng.

Mộc Tê hất cằm. "Em thấy hai người rất xứng đấy. Không chỉ ngoại hình xứng, tính cách cũng rất hợp, đúng kiểu oan gia vui vẻ."

"Bọn anh chỉ là bạn bình thường."

"Giải thích vội thế, nhưng em không tin."

Mộc Tê cắt ngang lời Mộc Hạ. "Thích thì phải nói ra. Hai người rõ ràng đều có ý với đối phương mà không chịu nói, ở cạnh nhau như anh em vậy, em còn thấy sốt ruột thay hai người."

Mộc Hạ: "..."

"Có lẽ chính anh cũng không để ý. Mỗi lần mọi người nói chuyện, ánh mắt anh lúc nào cũng vô thức liếc sang phía Lư Sơ Đồng. Theo em thì anh nên chủ động một chút. Sơ Đồng không dám bước bước đầu tiên, có lẽ cũng giống anh, nghĩ rằng đây chỉ là tình bạn. Đâu biết tình bạn này từ lâu đã thay đổi rồi. Là đàn ông thì cứ mạnh dạn chọc thủng lớp giấy đó đi."

"Bốp." Mộc Tê vỗ tay thật mạnh. "Anh xem, chẳng phải tình yêu đến rồi sao?"

Mộc Hạ: "..."

Ông chủ Mộc, người nói nhiều hiếm khi lại im bặt hơn một phút.

Mộc Tê hài lòng cười. Xem ra đã bị cô làm cho chấn động rồi.

"Để anh nghĩ đã." Mộc Hạ vò tóc, sau đó lo lắng nhìn Mộc Tê. "Nếu anh tỏ tình thì cô ấy sẽ đồng ý chứ? Hay là em xem giúp anh một quẻ xem anh có thành công không."

"Thế thì còn ý nghĩa gì nữa? Chẳng lẽ thấy thất bại thì anh không định tỏ tình nữa sao? Ít nhất cũng phải để người ta biết chứ." Mộc Tê từ chối.

"Với lại đây là chương trình hẹn hò mà. Đương nhiên phải mạnh dạn nói cho đối phương biết suy nghĩ của mình. Bị từ chối cũng không sao, cùng lắm thì làm bạn thôi."

"Sao em hào hứng thế?" Cuối cùng Mộc Hạ cũng hỏi ra thắc mắc này. "Em mong anh với Sơ Đồng đến với nhau vậy sao?"

"Có lẽ hai người là hy vọng duy nhất của chương trình chúng ta."

Đến lúc chương trình hẹn hò kết thúc mà chẳng thành đôi nào thì buồn cười lắm.

Ít nhất cặp này còn nhìn ra được chút tình cảm.

"Cũng không nhất thiết phải tỏ tình ngay. Cứ bồi dưỡng thêm đi, đến cuối chương trình tỏ tình cũng được." Mộc Tê đã nghĩ xong luôn cả kết cục của chương trình.

"Anh cứ tỏ tình trước. Giả sử thành công thì trước tiên anh sẽ không biết lựa chọn của Lư Sơ Đồng. Sau đó Sơ Đồng đồng ý rồi ngồi xe đến tìm anh. Thế là đôi tình nhân cuối cùng cũng thành đôi, trong tiếng nhạc nền tuyệt đẹp, hai người ôm nhau bên bờ biển."

"Bốp." Lại là một cái vỗ tay thật mạnh. "Anh xem, chẳng phải tình yêu thành rồi sao?"

Mộc Tê vô cùng hài lòng. "Tuy cũ kỹ nhưng vẫn rất lãng mạn."

Mộc Hạ: "... Khoan đã, để sau này rồi tính."

"Tùy anh thôi. Em cũng đâu phải bà mai, hai người tự phát triển đi." Mộc Tê ngáp một cái, nhìn thời gian.

Nhóm bốn người đi mua đồ vẫn chưa trở về.

Cô đứng dậy cất bộ bài về phòng mình.

Lúc đi ra thì nghe thấy tiếng cười của Mộc Hạ.

"Anh sao thế? Cười nghe rợn người vậy."

Vừa nãy còn ngây người, giờ lại bật cười.

"Không có gì, chỉ là nhớ tới vài chuyện." Mộc Hạ ngẩng đầu nhìn cô. "Trước đây Vu Nhiễm Nhi cũng từng nói với anh như vậy."

"Nói gì?"

"Chính là chuyện em vừa nói ấy, chỉ có điều đối tượng từ Sơ Đồng đổi thành em."

Mộc Tê suýt đứng không vững.

Cô gần như quên mất chuyện đó rồi, Mộc Hạ lại nhắc khiến cô nhớ lại.

"Mắt cô ấy không được tốt." Mộc Tê lườm anh ấy một cái. "Có gì buồn cười đâu."

"Đúng là không buồn cười, chỉ là thấy hai người đều có tố chất làm bà mai."

Mộc Tê: "Em là bà mai tốt nhé. Hai bên đều có nền tảng tình cảm rồi tôi mới bảo hai người thử xem. Em cũng đâu ép hai người, ở với nhau hay không là tùy các người. Còn Vu Nhiễm Nhi thì là gì? Đó là nối tơ loạn xạ."

"Hai người đang nói gì vậy?" Từ tầng một truyền lên một giọng nói.

Mộc Tê nhìn xuống dưới.

Là Mạc Lan.

...

Vì trên đường cao tốc xảy ra một vụ tai nạn nên nhóm Địch Cảnh vẫn còn bị kẹt xe, trong chốc lát chưa thể về được.

Bữa trưa những người trong ngôi nhà chỉ có thể tự giải quyết.

Mộc Hạ muốn ra chợ ven biển mua ít đồ dùng sinh hoạt, dầu gội đã dùng hết rồi.

Vu Nhiễm Nhi đi cùng anh ấy.

Thôi Nhiên trước bữa trưa đã rời đi, nói là đi xử lý một vài việc.

Nghe nói đoàn phim tiếp theo của anh ta đã đến Hải Thị rồi.

Mộc Tê cảm thấy dạo gần đây anh ta bận rộn, lúc nào cũng nghe điện thoại, có lẽ là vì đoàn phim đó.

Thế là lúc này trong ngôi nhà chỉ còn lại Mạc Lan và Mộc Tê.

Mộc Tê cạn lời.

Cô ta ở đây cũng chẳng có việc gì làm, sao còn không đi?

Đến cả Thôi Nhiên cũng bỏ mặc cô ta một mình rồi rời đi, vậy mà cô ta vẫn ở đây.

Nếu cứ yên lặng ngồi, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu với cô thì cũng được.

Mộc Tê đã chuẩn bị sẵn tinh thần để nói chuyện gượng gạo.

Nhưng tại sao cô ta lại đi quét nhà chứ!

"Chị Mạc Lan, bọn tôi có robot hút bụi mà, hơn nữa chị còn là khách..."

"Không sao, cứ để chị quét. Với lại người quét mới sạch, máy sẽ bỏ sót vài góc khuất." Mạc Lan mặc một chiếc váy dài hàng hiệu, tay cầm cây chổi, thật sự tràn đầy cảm giác không ăn nhập.

Thấy không ngăn được, Mộc Tê bỏ cuộc. Cô bưng ly cà phê đứng ở cầu thang nhìn cô ta vài giây, rồi thức thời lên khu vườn tầng hai, không làm phiền cô ta nữa.

Muốn quét thì cứ quét đi.

...

Mộc Tê ngồi ngoài trời tầng hai chơi điện thoại một lúc, nhắn tin cho nhóm bốn người đi mua đồ.

Nhóm bốn người vẫn đang bò từng chút một trên đường cao tốc.

Lư Sơ Đồng: Em cảm thấy đi bộ còn nhanh hơn chiếc xe này.

Tô Chi Chi: Chị đói quá, ngủ một giấc dậy vẫn còn ở trên cao tốc, ai hiểu không?

Mộc Tê: Mọi người vất vả rồi.

Lư Sơ Đồng: Mặt Trời nhỏ, đến đón bọn chị đi.

Mộc Tê: Chị đùa à? Hay để em bay qua đón mọi người.

Địch Cảnh: Cũng được.

Mộc Tê bật cười một tiếng. Cô từ ngoài trời đi vào, bưng ly cà phê còn chưa uống hết chuẩn bị vào phòng. Đột nhiên nghe thấy tiếng động truyền ra từ căn phòng đóng kín đối diện, là tiếng kính vỡ.

Loảng xoảng liên tiếp, sàn nhà dường như cũng rung lên một chút, có thể tưởng tượng được cảnh tượng hỗn độn trong phòng đối diện.

Lạ thật, Thôi Nhiên và Địch Cảnh đều không có ở nhà, sao phòng đối diện lại có động tĩnh?