Thời gian quay ngược về một tiếng trước.
"Hai người nói rõ rồi, còn đổi phòng làm gì nữa?"
"Cô ấy muốn ngủ với em." Lư Sơ Đồng cười tươi rói. "Chắc là sau buổi hẹn hôm nay, cô ấy hoàn toàn yêu em rồi."
Mộc Tê: "..." Làm cái gì vậy.
"Chị Mộc Tê, chẳng lẽ chị ghét ở chung phòng với em sao?" Vu Nhiễm Nhi chớp mắt, tủi thân hỏi. "Hay là chị không nỡ xa chị Chi Chi, vẫn muốn ở cùng chị Chi Chi?"
Còn phải hỏi sao, đương nhiên cô muốn tiếp tục ở cùng Tô Chi Chi rồi!
"Em không muốn chuyển." Mộc Tê nói rất rõ ràng.
"Chị nghĩ em sẽ muốn chuyển." Lư Sơ Đồng đột nhiên nói.
"Sao lại nói vậy?"
"Tin mới nhất, Mạc Lan sẽ ngủ ở phòng của hai người."
Mộc Tê: "... Chẳng phải cô ta nói sẽ ở khách sạn sao?"
"Cô ta nói ban đêm lái xe xuống núi không an toàn, nên đã hủy khách sạn dưới chân núi."
Mộc Tê khó hiểu, phòng tầng một chỉ có hai giường, vậy cô ta ngủ ở đâu? Chẳng lẽ chen ngủ với một trong hai người họ?
Nhìn ra sự nghi hoặc trên mặt Mộc Tê, Lư Sơ Đồng gật đầu. "Đúng vậy, cô ta đang cố thuyết phục chị Chi Chi ngủ chung với mình. Nếu không được thì lát nữa sẽ đến thuyết phục em."
"Tại sao cô ta không ngủ tầng hai? Dù sao anh Thôi Nhiên cũng ở tầng hai mà."
Lư Sơ Đồng nhún vai. "Anh Thôi Nhiên nói, nếu cô ta ngủ tầng hai thì sẽ đuổi cô ta ra ngoài."
Trong phòng im lặng.
Mộc Tê: "Nguyên văn à?"
"Sao có thể chứ? Chị đoán theo biểu cảm khuôn mặt thôi." Lư Sơ Đồng cười nói. "Với lại em nói anh Địch Cảnh với cô ta có mâu thuẫn, mà phòng lại ở đối diện nhau. Cô ta sao dám ngủ tầng hai chứ?"
Mộc Tê thật sự bái phục. "Chị giỏi thật... Chị Chi Chi đồng ý rồi à?"
"Đương nhiên là đồng ý rồi. Nếu chị ấy từ chối thì Mạc Lan chẳng phải sẽ rất mất mặt sao? Mạc Lan là người chương trình đưa vào, có quan hệ với tổ chương trình. Đến lúc đó tổ chương trình lại cắt ghép lung tung, nên phòng này chắc chắn cô ta sẽ ở. Nếu em không đổi, thì tối nay hai người sẽ phải ở chung một phòng. Biết đâu còn nói chuyện cả đêm. Với cái vẻ tò mò của cô ta đối với em lúc ăn tối hôm nay, chắc chắn sẽ hỏi mãi không thôi."
Mộc Tê lập tức nổi da gà.
"Chị thì không sao, chị đoán cô ta cũng không dám đắc tội chị." Lư Sơ Đồng nói.
Mạc Lan nhìn người mà xem thân phận, đối xử với người cũng vậy. Lư Sơ Đồng có danh tiếng, có lượng fan, có quan hệ, hơn nữa tính tình còn không hiền lành Tô Chi Chi, nên cô ta không dễ bắt nạt.
Mộc Tê tuy cảm thấy miễn cưỡng ở chung với Mạc Lan một đêm cũng chẳng sao, nhưng nếu thật sự giống như Lư Sơ Đồng nói, bị cô ta cả đêm nói bóng gió mỉa mai, cứu mạng, cô vẫn nên mắt không thấy thì lòng không phiền.
"Haizz, xem ra em phải đổi rồi."
Vừa dứt lời, hai người bên cạnh đều vui mừng. Lư Sơ Đồng bịt miệng hét lên một tiếng đầy phấn khích, rồi chạy đến tủ quần áo lấy quần áo của mình xuống.
Mộc Tê hơi ngơ ngác.
"Này... Hai người rốt cuộc đã làm hòa chưa vậy?"
...
Địch Cảnh vừa tắm xong, tùy tiện mặc một chiếc áo thun, tóc vẫn còn ướt sũng. Anh cầm khăn lau qua loa, vô tình liếc về phía cửa. Đúng lúc Mộc Tê vừa kéo vali lên tầng, chuẩn bị quay xuống phòng tầng một lấy vài món đồ lặt vặt. Vừa bước ra đã chạm mắt với Địch Cảnh.
"Giờ mới ra à?" Địch Cảnh tưởng Mộc Tê ở phòng đối diện trò chuyện với mấy cô gái đến tận giờ.
Đã mười giờ tối rồi.
"Em đổi phòng rồi."
Động tác lau tóc của Địch Cảnh khựng lại. "Đột ngột vậy?"
"Vâng. À đúng rồi, chị Mạc Lan tối nay sẽ ở lại nhà."
Rõ ràng Địch Cảnh không biết chuyện này. Nghe vậy anh nhíu mày. "Ở lại? Chi jta ngủ đâu? Em chuyển lên đây chẳng lẽ vì cô ta muốn ngủ phòng tầng một sao?"
"Vu Nhiễm Nhi nói muốn ngủ cùng em nên em đổi." Mộc Tê không muốn giải thích quá nhiều với anh.
Địch Cảnh bật cười. "Hẹn hò rồi đúng là khác thật."
Mộc Tê: "..."
"À đúng rồi, em có chuyện muốn nói với anh." Nhớ đến bệnh tâm lý của Vu Nhiễm Nhi, Mộc Tê đi thẳng vào phòng Địch Cảnh.
Vu Nhiễm Nhi đang ở trong phòng giúp Mộc Tê trải ga giường, để tránh bị cô ấy nghe thấy, Mộc Tê đóng cửa lại.
Thôi Nhiên chưa lên tầng, trong phòng chỉ có một mình anh.
Địch Cảnh bỗng thấy hơi căng thẳng. Trên đầu vẫn còn vắt chiếc khăn, nhìn Mộc Tê thuần thục đóng cửa xong một loạt động tác, anh căng thẳng hỏi: "Em... muốn nói gì với anh?"
"Đừng sợ, em đâu có ăn thịt anh." Mộc Tê thấy Địch Cảnh lùi lại một bước thì thấy hơi buồn cười. "Là đàn anh, anh phải giúp đàn em của mình chứ."
Địch Cảnh: "Hả?"
Nói chuyện một lúc, cuối cùng Địch Cảnh cũng hiểu rõ mọi chuyện.
"Em thấy khá nghiêm trọng đấy, phải can thiệp sớm."
"Được, sau khi chương trình kết thúc tôi sẽ nói với quản lý của cô ấy một tiếng, cũng sẽ để ý thêm."
Hoàn thành nhiệm vụ, Mộc Tê không hề lưu luyến, xoay người rời đi.
"Đợi đã." Địch Cảnh kịp thời nắm lấy cổ tay cô.
"Tôi muốn..." Còn chưa nói xong, đã nghe thấy bên ngoài Vu Nhiễm Nhi gọi tên cô.
"Anh muốn làm gì?" Mộc Tê hỏi anh.
"Không có gì." Địch Cảnh buông tay. "Em đi đi, cô ấy đang tìm em."
Cuối cùng Mộc Tê vẫn nghi hoặc nhìn anh một cái. Thấy anh không nói gì nữa, cô mở cửa rời đi.
...
Mạc Lan quả thật sẽ ở lại một đêm. Cô ta đã xác định rồi, chương trình không ngăn cản tức là bọn họ ngầm đồng ý với đề nghị của cô ta.
Tô Chi Chi rất tủi thân, Mạc Lan sẽ phải chen ngủ cùng cô ấy trên một chiếc giường nhỏ.
Thật ra giường nhỏ chen một chút thì hai người vẫn ngủ được. Lần trước cô ấy và Mộc Tê ngủ cùng một đêm cũng thấy không tệ.
Nhưng bây giờ người nằm bên cạnh lại là một người không quen, hơn nữa còn là người cô ấy có chút phản cảm.
Mới đến thì làm như không nhìn thấy cô ấy, giờ lại cười nói muốn ngủ cùng cô ấy.
Thật không biết cô ta lấy đâu ra mặt mũi để đề nghị như vậy.
Mạc Lan tính toán rất kỹ, vốn định để Mộc Tê nhường giường cho mình một đêm, không ngờ cô lại muốn đổi phòng.
Lư Sơ Đồng thì cô ta đã nghe tiếng từ lâu là tính tình không tốt, bảo cô ấy nhường giường cho mình ngủ một đêm thì có chút không thực tế.
Vì thế chỉ có thể chen ngủ chung một giường với Tô Chi Chi.
Lúc Lư Sơ Đồng ôm quần áo đi vào thì nhìn thấy Mạc Lan đứng bên giường của Mộc Tê ngẩn người.
"Sao vậy?" Lư Sơ Đồng ném quần áo lên giường. "Chị Mạc Lan, chị có mang quần áo để thay với đồ vệ sinh cá nhân không?"
"Có, ở cốp xe. Lát nữa tôi sẽ lấy vào. Chuyện này..." Mạc Lan vẫn muốn nhắc đến.
"Sơ Đồng, tôi muốn... ừm. Tôi cũng có tuổi rồi, hay là..." Cô nhường cho tôi đi, để tôi ngủ trên giường của cô một đêm, cô ngủ chung giường với Chi Chi.
Cô ta định nói như vậy.
Nhưng Lư Sơ Đồng lại ngáp thật to, cắt ngang lời Mạc Lan.
"Lớn tuổi gì chứ, chị Mạc Lan, chị biết Tiết Thanh Thanh không? Chị ấy hơn bốn mươi rồi mà sức khỏe vẫn cực kỳ tốt, nhìn còn như bằng tuổi tôi, đúng là càng sống càng trẻ. Chị còn chưa bằng tuổi chị ấy, đừng lúc nào cũng mang tuổi tác ra nói. Tự mình nói nhiều quá thì cơ thể cũng ghi nhớ theo, đến lúc đó người cùng tuổi còn trẻ hơn chị."
Mạc Lan: "..."
Cô ta nghe thấy cả tiếng mình nghiến răng.
Lư Sơ Đồng từ lâu đã biết Mạc Lan đang nghĩ gì, cô ấy càng không muốn cho cô ta như ý. Muốn ngủ giường của cô ấy á? Nằm mơ đi.
Nhưng cuối cùng Mạc Lan vẫn được như ý, một mình ngủ một chiếc giường.
Bởi vì Tô Chi Chi nhường giường của mình cho Mạc Lan, còn cô ấy thì lên tầng ngủ cùng Mộc Tê.
Bảo cô ấy ngủ chung giường với Mạc Lan, ở chung một phòng.
Không được, cả cơ thể cô ấy đều đang kháng cự.
Lư Sơ Đồng thì lại rất vô tư. Trong lúc Mạc Lan còn đang thu dọn đồ đạc thì cô ấy đã ngủ mất rồi.
...
Giường vẫn là chiếc giường đó, bố cục căn phòng cũng giống tầng một, ngoài việc rộng hơn, tầm nhìn đẹp hơn thì không có gì khác. Nhưng đêm đó Mộc Tê lại mất ngủ.
Lúc mới nằm cô đã ngủ được, nhưng đến hơn hai giờ sáng thì đột nhiên tỉnh giấc.
Sau đó không thể ngủ lại được nữa, hoàn toàn không có chút buồn ngủ nào.
Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng điều hòa chạy và tiếng ngáy khe khẽ của Vu Nhiễm Nhi.
Tô Chi Chi ngủ rất yên, co người sang một bên, sắp rơi xuống giường rồi.
Mộc Tê kéo cô ấy lại gần một chút, rồi cứ thế mở mắt đến sáng.
Trời vừa hửng sáng, Mộc Tê nhìn điện thoại.
Năm giờ rưỡi sáng.
Cô đứng dậy, khoác thêm áo ngoài, chân trần đi ra ngoài, định ngồi một lát trên sofa tầng hai.
Bên phải cầu thang tầng hai có một khoảng trống. Sau khi ở được vài ngày, tổ chương trình đặt ở đó một chiếc sofa dài và một cái bàn. Chỉ là nhỏ hơn tầng một một chút, để khách mời tầng hai tiện ngồi trò chuyện.
Phía trước sofa là lan can, dựa vào lan can có thể nhìn xuống phòng khách và bếp mở ở tầng một.
Phía sau là khu vườn trên không.
Buổi sáng có hơi lạnh, Mộc Tê đóng cửa khu vườn trên không lại.
Vừa bước ra cô đã ngửi thấy mùi khói thuốc nhàn nhạt, chắc là Thôi Nhiên vừa hút thuốc ở đây.
Tro trong gạt tàn trên bàn chất đầy.
Mộc Tê ghét bỏ nhìn một cái, đổ hết tro thuốc trong gạt tàn vào thùng rác bên cạnh.
"Một đêm hút nhiều như vậy, không sợ hút chết sao."
Mộc Hạ và Địch Cảnh không hút thuốc, La Tương Tuần thỉnh thoảng mới hút vài điếu, rất ít khi hút, chỉ có Thôi Nhiên hút rất nhiều.
"Vẫn chưa chết."
Đột nhiên từ một góc vang lên một câu nói, khiến tim Mộc Tê giật thót.
Thôi Nhiên không biết đã đứng ở cầu thang từ bao lâu rồi.
"Anh đi không có tiếng động luôn..."
"Mọi người đều đang ngủ, phải yên tĩnh một chút." Anh ta đi đến ngồi cạnh Mộc Tê.
Anh ta vừa ngồi xuống, Mộc Tê liền ngửi thấy mùi thuốc nặng hơn.
Cô dịch sang bên cạnh một chút.
"Anh không phải cả đêm không ngủ đấy chứ?"
"Ừm, không ngủ được." Thôi Nhiên không phủ nhận. "Còn em? Mới hơn năm giờ mà sao dậy sớm thế?"
"Em không ngủ được. Dù sao ngày mai cũng không có việc gì, lát nữa em quay về ngủ bù là được."
"Cũng đúng." Thôi Nhiên dựa vào sofa, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thấy vậy, Mộc Tê khuyên: "Anh buồn ngủ rồi đúng không? Vào trong ngủ đi."
"Trên người toàn mùi thuốc lá, lát nữa cái mũi chó trong phòng lại mắng người. Tính thời gian thì chắc cậu ta cũng sắp tỉnh rồi."
Xem ra trong chốc lát anh ta sẽ không đi.
Mộc Tê cảm thấy mình nên xuống tầng hít thở không khí, ngửi mùi thuốc lá thế này khiến cô rất khó chịu, phải giữ khoảng cách với Thôi Nhiên.
Đang nghĩ vậy thì Thôi Nhiên mở mắt, quay đầu nhìn cô đang làm gì.
Mộc Tê vừa đứng dậy lại ngồi xuống, định qua loa vài câu rồi rời đi.
"Sao anh hút nhiều thuốc vậy, tâm trạng không tốt à?" Mộc Tê hỏi.
"Cũng không phải." Tuy nói như vậy, nhưng vẻ mặt của anh ta rõ ràng không giống thế.
"Là vì chị Mạc Lan sao?"
"Tôi với cô ta không có quan hệ gì."
"Thế sao chị Mạc Lan lại nói hai người là bạn, chẳng lẽ cãi nhau rồi?"
"Có chút phức tạp." Thôi Nhiên sờ túi áo, phát hiện bao thuốc trong túi đã hết.
"Nhưng rất nhanh sẽ không sao nữa." Thôi Nhiên nói.
"Hả?" Mộc Tê không hiểu câu đó có ý gì.
"Đúng rồi, chuyện xem bói." Thôi Nhiên đột nhiên hỏi cô. "Có thời gian xem bói cho anh một quẻ được không?"