Trên đường về Kiếm Tông, xe ngựa thong thả tiến bước.
Dọc đường đi, bọn họ lại giải quyết vài đợt ma vật. Số lượng tuy không ít, nhưng đều không thành khí hậu, không tạo thành mối đe dọa gì. Chỉ là Vân Vãn nhạy bén phát hiện ra, giữa Khương Ngư và Túc Chu dường như đã xảy ra chuyện gì đó.
Kể từ lúc bắt đầu chuyến thử thách này, mối quan hệ giữa hai người họ một ngày lại tốt hơn một ngày, Khương Ngư đối xử với Túc Chu còn thân thiết hơn cả với bản thân mình. Giữa Tiết Thanh Lãng và Túc Chu, nàng càng không do dự mà lựa chọn Túc Chu. Vân Vãn cứ ngỡ chuyện tốt của hai người họ sắp thành đến nơi rồi, thế mà hai ngày nay, đột nhiên lại rớt xuống điểm đóng băng.
Theo quan sát của nàng ta, là Khương Ngư đang trốn tránh Túc Chu, nhưng không biết vì nguyên nhân gì, nàng ta cũng ngại không tiện hỏi thăm.
“Đệ cứ đứng mãi ở chỗ ta làm gì?”
Phía sau xe ngựa, Vu Chiếu cuối cùng cũng nhịn không được lên tiếng.
Túc Chu ôm kiếm, dựa lưng vào một thân cây thông phía sau, nhắm mắt tĩnh thần, đứng suốt một hồi lâu. Vu Chiếu với tâm tư buông xuôi mọi thứ cũng có chút không chịu nổi, người này ở đây đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm trạng bình lặng của hắn ta.
Vu Chiếu nói chuyện, hắn dường như không nghe thấy, nửa điểm phản ứng cũng không có.
“Cãi nhau với Tiểu Ngư rồi hả?”
Túc Chu mở mắt.
Vu Chiếu cười: “Ta biết ngay mà, đáng đời!”
Túc Chu: …
Thấy hắn không còn lời nào chống đỡ, Vu Chiếu vừa định nói thêm hai câu, Khương Ngư xách giỏ bước tới, vừa thấy Túc Chu, hơi sững người, xoay người bỏ đi.
Túc Chu định gọi nàng lại, nhưng nàng đi quá nhanh, căn bản không chừa cơ hội.
Hắn khẽ rũ mắt, dường như đang không tiếng động mà thở dài.
“Ồ.” Vu Chiếu nói, “Ta biết rồi, đệ đứng đây để đợi muội ấy?”
Túc Chu nhướng mí mắt, liếc nhìn hắn ta một cái.
Vu Chiếu: “Ta biết cách dỗ muội ấy đấy.”
Túc Chu nhướng mày.
“Trước tiên đệ phải bảo đảm, sau này không bao giờ đến làm phiền ta nữa.”
“Thành giao.”
Vu Chiếu nói vài câu, Túc Chu liền rời đi.
Qua nửa canh giờ, Khương Ngư lại tới. Nàng đi tới gần xe ngựa, nhìn trái nhìn phải, Vu Chiếu uể oải nói: “Đừng tìm nữa, đệ ấy đi rồi.”
Khương Ngư: …
“Sư huynh, huynh nói gì với hắn vậy?”
“Không nói gì cả.”
“Thế sao hắn lại đi rồi?”
Vu Chiếu lắc đầu tỏ vẻ không biết. Dù sao bộ dạng của hắn ta lúc này cũng như tro tàn nguội lạnh, phỏng chừng cũng không có hứng thú với chuyện khác, Khương Ngư liền tin.
Nàng lấy ra vài cái bình lọ, một đống đan dược cho Vu Chiếu ăn: “Sư huynh, mấy ngày nay huynh cảm thấy thế nào?”
“Thế nào là thế nào?”
“Có thay đổi gì không?”
Vu Chiếu căn bản không biết mình đang ăn cái gì, hắn ta cũng không tin Khương Ngư thật sự có thể chữa khỏi cho mình. Nhưng đối diện với đôi mắt sáng rực, tràn ngập kỳ vọng của nàng, hắn ta vẫn không khỏi xúc động một chút.
Hắn ta không thèm để tâm, Khương Ngư lại vô cùng bận tâm, thậm chí còn mong mỏi hắn ta có thể khỏi bệnh hơn cả chính hắn ta…
Hắn ta suy nghĩ một lát, nhưng quả thực lại không nghĩ ra có gì thay đổi. Những ngày qua hắn ta vẫn mơ màng hồ đồ. Nếu phải nói thì trước kia mỗi khi tỉnh táo lại, trên vách xe đều là những dấu vết do hắn ta để lại, hai ngày nay có vẻ đã ít hơn một chút.
Hắn ta rốt cuộc cũng có hứng thú hỏi: “Sư muội, muội cho ta ăn cái gì vậy?”
Khương Ngư nói: “Là đan dược làm tắc nghẽn luồng linh khí lưu thông giữa đan điền và kinh mạch.”
Vu Chiếu sửng sốt.
Thứ này thì có tác dụng gì trong việc ngăn cản hắn ta nhập ma chứ?
Vân Vãn vừa đến nghe thấy câu này, không khỏi kinh ngạc: “Sư muội muốn giảm bớt sức phá hoại của huynh ấy sau khi nhập ma sao?”
Khương Ngư lắc đầu.
Nàng lấy ra một chiếc hộp nhỏ từ trong nhẫn trữ vật, vừa mở ra xem, bên trong là một hạt ma chủng đen sì. Điều này càng khiến hai người thất kinh, trên người sư muội vậy mà lại có ma chủng?
Ma chủng ở thôn Tiểu Khê trước kia đã sớm nộp lên trên rồi. Lần này giết cặp song sinh ma vật thể chất quá yếu, lúc chết ma chủng liền khô héo, sao nàng vẫn còn?
Hơn nữa, thứ như ma chủng, nàng lại dám mang theo bên mình?!
“Ta từng nghiên cứu ma chủng, quả thực nó giống hệt như một hạt giống, cắm rễ trong đan điền tu sĩ, hấp thụ năng lượng, nảy mầm bén rễ, trong quá trình này, cải tạo con người thành ma. Ta nghĩ… nếu cắt đứt nguồn dinh dưỡng, tiêu hao hết năng lượng vốn có của hạt giống, hạt giống có lẽ sẽ tự khô héo đi.”
“Chuyện này… khả thi sao?”
“Ít nhất viên ma chủng trong tay ta này, so với trước kia, chấn động năng lượng đã bắt đầu yếu đi rồi.”
Viên ma chủng này là do trước kia nàng lấy được từ chỗ Lan di, đến nay đã trôi qua hơn nửa năm, sắc đen đáng sợ của bản thân ma chủng đã nhạt đi không ít, đang dần chuyển sang màu xám.
“Nếu thật sự đơn giản như vậy, sao trước đây không có ai từng thử?” Vân Vãn rất không hiểu.
“Vì trước khi Ma tộc bị phong ấn, các tu sĩ đã trải qua sự khốc liệt của đại chiến Tiên Ma, những người sống sót hễ nhắc tới ma là biến sắc, phàm là có người ma hóa liền nghĩ đến việc g**t ch*t. Bấy giờ không giống nữa rồi, ma Uyên đã bị phong ấn, trải qua mấy ngàn năm phát triển, thế lực của tu chân giới đã hùng mạnh chưa từng có. Việc xử trí những người nhập ma lẽ ra nên có sự thay đổi mới phải.”
Nghe xong những lời này, Vu Chiếu và Vân Vãn đều không khỏi chìm vào suy tư.
Đệ tử Kiếm Tông phụng tông quy như khuôn vàng thước ngọc, tông quy nói cái gì, họ liền tin cái đó, điều thứ nhất tông quy, chính là kẻ nhập ma thì giết không tha, nhưng sư muội lại nói, tu chân giới nên thay đổi cách xử trí người nhập ma, lời này mà truyền ra ngoài, phỏng chừng sẽ bị các trưởng lão cho là đại nghịch bất đạo.
Những lời nàng nói, quan điểm quá mức mới mẻ, trước kia chưa từng nghe ai nói như vậy, giống như đột nhiên mở ra một cánh cửa sổ trước mặt hai người, cho họ thấy được những khả năng khác biệt. Nếu người nhập ma không phải cứ phát hiện là bị xử tử, nếu các trưởng lão, y tu sớm dốc sức dốc tài nguyên vào việc nghiên cứu ngăn chặn ma hóa, vậy hôm nay, Vu Chiếu có phải là đã được cứu rồi không?
“Sư muội, sao muội lại nghĩ ra những chuyện này?”
“Vì…”
Vì Lý sư tỷ.
Khương Ngư luôn cảm thấy cái chết của sư tỷ quá đáng tiếc, nếu tông quy không khắt khe như vậy, nếu cách nhìn của mọi người đối với người nhập ma có sự thay đổi, lúc đó có lẽ sư tỷ đã không tuyệt vọng đến thế.
“Cho nên, Vu sư huynh, hiện tại huynh đóng vai trò vô cùng quan trọng.” Khương Ngư nghiêm túc nói, “Nếu cách này của ta hữu dụng, vậy sau này những người nhập ma đều có thể được cứu rồi, coi như là sư huynh đã cứu bọn họ, thiên đạo chứng giám, công đức vô lượng!”
Vu Chiếu chấn động.
Hắn ta… vậy mà lại quan trọng đến thế sao?
Lời của Khương Ngư khiến nội tâm Vu Chiếu xảy ra biến hóa không nhỏ, sư muội nói đúng, nếu hắn ta còn hy vọng được cứu, thì mọi chuyện đã hoàn toàn khác, hắn ta không nên buông xuôi hy vọng, không nên phó mặc tất cả.
Thấy sắc mặt Vu Chiếu biến đổi mấy lần, dường như bị cảm động, Khương Ngư vội vã hỏi: “Cho nên, sư huynh, huynh cảm thấy rốt cuộc là có tác dụng hay không vậy?”
Ngay cả Vân Vãn cũng kỳ vọng nhìn hắn ta, chờ đợi câu trả lời.
Lúc này khiến Vu Chiếu không thể không trịnh trọng suy nghĩ, nhưng hắn ta cẩn thận nhớ lại, quả thực hiệu quả cực kỳ nhỏ bé.
Lắc đầu: “Hình như không khác biệt lắm.”
“Đừng có hình như chứ.” Khương Ngư cuống lên.
“Khương sư muội, khoan hãy vội, đợi thêm hai ngày nữa xem sao.” Vân Vãn tiến lên, muốn vỗ vai nàng an ủi, nhưng Khương Ngư lại lùi về sau một bước, tránh né nàng ta.
Vân Vãn không quá để tâm, sự chú ý của nàng ta dồn vào Vu Chiếu: “Vu sư huynh, huynh cảm nhận cho kỹ đi, ở đây chỉ có mỗi huynh là người nhập ma, phản hồi của huynh là rất quan trọng đó.”
Khi nàng ta nói lời này, ánh mắt Khương Ngư lặng lẽ lóe lên.
Vu Chiếu: …
Đây cũng là lần đầu tiên hắn ta nhập ma, không có cái gì đối chiếu tham khảo, trong lòng hắn ta cũng chẳng có căn cứ gì cả.
Sau khi đưa thuốc cho Vu Chiếu xong, Khương Ngư một mình đi vào rừng, dốc ra chút đan dược rồi tự mình uống. Nếu Vu Chiếu ở đây sẽ phát hiện, thuốc nàng uống giống hệt như của hắn ta.
Uống thuốc xong, cơ thể truyền đến một trận hư nhược.
Đan điền giống như bị bọc lại bởi một lớp màng, linh khí không thông, hành động không còn nhẹ nhàng như trước. Nàng cứ thế bước chậm rãi trong rừng rậm. Nàng biết mình hẳn là lúc đối chiến với Vấn Thiên kiếm linh đã bị ma khí ảnh hưởng, lúc này không khỏi suy nghĩ: Lúc sư tỷ mới phát hiện mình bị nhập ma, là mang tâm trạng như thế nào nhỉ?
Có phải cũng giống như nàng bây giờ, sẽ cảm thấy hoang mang, bất an… nhưng nàng là một người không chịu thua, chưa tìm ra hết biện pháp thì nàng sẽ không bỏ cuộc.
Khương Ngư nàng tuyệt không muốn thua bởi ma niệm.
Đi dạo một vòng trong rừng, sắc trời dần tối xuống. Nàng nhớ lại từ sáng đến giờ, cả ngày hôm nay chưa gặp Túc Chu, hắn lại đi đâu rồi?
Chẳng lẽ bị nàng lạnh nhạt nên hắn cũng tức giận, mới mãi không chịu xuất hiện?
Túc Chu có lẽ không biết, bây giờ là nàng đang sợ hắn… sợ bẩm sinh kiếm cốt của hắn quá nhạy bén, phát hiện ra chuyện nàng bị nhập ma, nên mới vẫn luôn trốn tránh hắn.
Bóng tối trong rừng dần buông xuống, nàng đang định quay về, chợt nghe thấy một tràng âm thanh, cẩn thận lắng nghe, hình như là tiếng mài đao?
Trong lòng nàng trầm xuống, thả nhẹ bước chân, lặng lẽ tiến lên vài bước. Cách lớp sương đêm giáng xuống trong khe núi, nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc — là Túc Chu.
Hắn ngồi đưa lưng về phía nàng, trước mặt là một hòn đá mài được rửa sạch bóng, bên chân đặt một đống đá tròn nhỏ, đang… mài đá?!
Nhất thời nàng không biết là do mình nhập ma sinh ra ảo giác, hay là Túc Chu cũng xảy ra vấn đề rồi. Trong lúc kinh ngạc dẫm phải cành khô, phát ra một tiếng rắc.
Túc Chu quay phắt đầu lại.
Nàng rụt người về phía sau, nhưng vẫn không kịp tránh, bị hắn nhìn thấy.
Nàng vốn có thể đi thẳng, nhưng vẫn không khống chế được lòng hiếu kỳ: “Ngươi đang làm gì vậy?”
Túc Chu thấy nàng nấp sau gốc cây chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, hệt như một con nai con, có thể nhảy đi bất cứ lúc nào, hắn không muốn dọa chạy con hươu nhỏ trong lòng, trước khi nàng kịp phản ứng liền bước nhanh tới, đặt một viên đá vào tay nàng.
“Đây là cái gì?”
Khương Ngư đánh giá hòn đá nhỏ trong tay. Thứ này đã được hắn mài qua, mài thành hình quạt hơi tròn, mỏng dính, trắng muốt một mảng, trên đó còn có những vân nước nhỏ được điêu khắc ra.
Cái này tính là gì?
Vỏ sò điêu khắc từ đá?
Nhìn lại phía hắn, đã mài được một đống rồi, đều là những vỏ sò bằng đá nhỏ như vậy, hình dáng đủ loại, hoa văn cũng khác nhau. Tất cả đều là thủ công mài ra, không biết tốn bao nhiêu công sức.
“Cả ngày hôm nay ngươi ở đây, chính là mài đống đá này sao?”
“Ừ.”
“Để làm gì?”
“Tặng nàng.”
Vu Chiếu nói với hắn, Khương Ngư từ nhỏ đã thích những thứ như vỏ sò, ốc biển. Muốn chọc cho nàng vui, tặng mấy thứ này chắc chắn không sai. Nhưng hiện tại bọn họ đã đi lên phía bắc, tiến vào đường núi trong rừng, cách bờ biển một khoảng. Tình thế bây giờ, hắn cũng không thể tùy tiện rời đi, liền tìm một số hòn đá về mài, muốn dỗ nàng vui.
Đối mặt với tấm lòng của hắn, trong lòng nàng giống như có một dòng nước cuốn qua, hơi ấm tinh tế đan xen với cảm giác chua xót, khiến nàng không nói nên lời. Một người đối xử tốt với nàng như Túc Chu, sau này có lẽ sẽ không gặp được nữa.
Vừa nghĩ đến đây, lại bỗng nhiên muốn rơi lệ.
Túc Chu nâng những hòn đá đưa cho nàng: “Thích không?”
Nàng chớp chớp mắt: “Thích.”
“Hết giận rồi sao?”
“Ta vốn dĩ đâu có giận.”
“Vậy sao lại trốn tránh ta?”
“…Tâm trạng không tốt.”
“Bây giờ không sao rồi chứ?”
“Ừ.”
Nàng mới chỉ có dấu hiệu nhập ma, có lẽ sẽ không nhanh bị phát hiện như vậy, hơn nữa hắn có kiếm cốt trời sinh, bản thân có tác dụng thanh tẩy, áp chế ma khí. Tiếp xúc nhiều với hắn, nói không chừng cũng có thể áp chế ma niệm.
Nghĩ như vậy, Khương Ngư liền thuyết phục được bản thân mình.
Thu lấy đống vỏ sò bằng đá được điêu khắc tinh xảo kia, nàng chợt nhớ tới việc ở thôn Tiểu Khê nàng từng tặng Túc Chu một hòn đá, bây giờ hắn trả lại nàng một hòn, cũng khá là thú vị, không khỏi bật cười.
Thấy nàng cười, trái tim Túc Chu mới thả lỏng theo.
Trở về xe ngựa, Vân Vãn thấy hai người kẻ trước người sau đi tới, nhìn một cái là biết đã làm hòa rồi, mỉm cười thấu hiểu: “Tối nay ta gác đêm, hai người cứ nghỉ ngơi trên xe ngựa đi.”
Buổi tối, hai người ở lại trên xe ngựa. Khương Ngư lấy những “vỏ sò” kia ra, từng cái từng cái nhìn kỹ, càng nhìn càng cảm thấy tinh xảo đáng yêu, rất thú vị.
“Ngươi có tay nghề thế này, dù không làm kiếm tu cũng sẽ không chết đói.”
“Vậy ta nên vui mừng vì đã học kiếm thuật.”
“Hửm?”
“Những thứ này, ta không muốn tặng cho người khác.”
Khương Ngư hơi đỏ mặt, âm thầm cất hòn đá lại. Đèn treo trên vách xe khẽ đung đưa, ánh đèn phác họa góc nghiêng mượt mà của hắn, ngũ quan giống như được vẽ bằng bút lông mực đậm, thanh tú tuấn lãng.
Nàng thưởng thức khuôn mặt của Túc Chu: “Túc Hành Vân, ta từng khen ngươi đẹp mắt chưa nhỉ?”
“Tính là khen qua rồi.”
“Tính?”
“Nàng nói ta ngoài cái mặt ra thì chẳng được tích sự gì.”
“…”
Đấy cũng gọi là khen sao?
Hắn nói phải thì là phải vậy.
Khương Ngư nhìn một hồi, ánh mắt dần mê ly. Ma khí mỏng như sợi tơ từ đầu ngón tay lách vào đan điền. Ma niệm là tập hợp của những cảm xúc tiêu cực, là sát niệm, cũng là dục niệm. Giờ phút này, dục niệm trong lòng nàng bị khơi dậy.
Nàng xích lại ngồi sát cạnh Túc Chu, nghiêng đầu nhìn hắn. Ánh mắt sóng sánh mềm mại khiến hắn có chút ngượng ngùng. Lúc ánh mắt hắn né tránh, liền bị nàng giữ tay lại.
Hắn khựng lại, vành tai từ từ đỏ lên.
Tay hai người chồng lên nhau, chậm rãi đan mười ngón lại. Cùng với khoảng cách gần sát, mái tóc đen của Khương Ngư rủ xuống, lướt qua mu bàn tay hắn, mang đến một trận tê dại ngứa ngáy, hương tóc thơm ngát thoang thoảng, nhiễu loạn tâm thần.
Trong thùng xe ngựa đóng kín, bầu không khí dần trở nên kiều diễm.
“Huynh có nhớ không, huynh vẫn còn nợ ta một thứ.” Giọng nói của Khương Ngư vang lên bên tai.
“Cái gì?”
“Lúc ở thôn Tiểu Khê, ta lỡ chạm môi vào huynh một cái, cho nên, huynh nợ ta một nụ hôn.”
“…”
“Vậy huynh có định trả ta không?”
“Ừ.”
Nghe thấy câu trả lời, nàng khẽ mỉm cười, nhắm mắt lại, lông mi khe khẽ run rẩy, dường như đang mong đợi điều gì.
Túc Chu rũ mắt, nhìn thấy nơi chiếc cổ trắng ngần của nàng có một đường vân tối màu lặng lẽ mờ đi, trong ngực chợt nhói đau. Cho dù trong lòng đã có suy đoán, nhưng Khương Ngư không nói, hắn liền vờ như không biết.
Giữ nguyên tư thế mười ngón tay đan chặt, Túc Chu chầm chậm kề sát, nghiêng đầu, nụ hôn thâm tình rơi xuống trên môi nàng.
Ngoài cửa sổ xe, một bông tuyết lặng lẽ đáp xuống.