Mặc dù trong lòng mỗi người đều mang theo những suy nghĩ riêng, nhưng sau khi Túc Chu và Khương Ngư làm hòa, không khí trên chiếc xe ngựa trên đường trở về dần trở nên hài hòa. Mối quan hệ giữa hai người bọn họ đã trở nên tốt đẹp hơn, sự thân mật thậm chí còn vượt qua cả trước kia.
Vân Vãn có đôi khi cảm thấy không nỡ nhìn thẳng, còn về phần Vu Chiếu, không biết là chủ trương của Khương Ngư thực sự hữu hiệu, hay là những lời khích lệ của nàng đã phát huy tác dụng, mà những ngày này, Vu Chiếu vẫn luôn duy trì được sự tỉnh táo, chưa từng mất kiểm soát dù chỉ một lần.
Đến cả bản thân hắn ta cũng cảm thấy có chút khó tin, chẳng lẽ phương pháp của Tiểu Ngư thực sự có ích, hắn ta không phải nhập ma nữa?!
Mặc cho hắn ta nghĩ thế nào đi nữa, bọn họ càng lúc càng đến gần Kiếm Tông hơn.
Một khi đã trở về trong tông môn, hắn ta sẽ phải đối mặt với sự xét xử các trưởng lão sẽ nghĩ thế nào đây? Đỉnh chủ sẽ nghĩ thế nào? Bọn họ thực sự sẽ cho rằng phương pháp của Tiểu Ngư có ích ư? Liệu mấy trưởng lão hoàn toàn không thèm nghe gì mà đã xử tử hắn ta luôn không?
Sự lo lắng của Vu Chiếu ngày một lớn dần, nhưng chẳng mấy chốc hắn ta lại phát hiện ra, tốc độ tiến hành của chiếc xe ngựa dường như đã trở nên chậm lại. Vốn dĩ bảy ngày là đã phải đến thành Lô Diệp, thế nhưng hiện tại đã là mười ngày trôi qua mà bọn họ vẫn còn cách thành trì ấy đến mấy trăm dặm xa xôi.
Cứ với tốc độ thế này mà tiếp tục, có lẽ phải mất thêm mười ngày nữa mới tới nơi được.
Mặc dù không biết nguyên nhân là gì, thế nhưng điều này không nghi ngờ gì nữa chính là một chuyện tốt. Hắn ta chỉ đành xem như mình chẳng hề hay biết gì, ba người còn lại cũng không biết đang suy nghĩ điều gì mà ngầm hiểu với nhau về chuyện này, hoàn toàn không nhắc đến một chữ nào.
Ngày hôm ấy, xe ngựa dừng chân ở bên ngoài một thôn làng nọ. Khương Ngư cùng Túc Chu đi vào trong thôn mua một ít rượu và thịt trở về. Vốn dĩ đám đồ đạc đều do Túc Chu cầm, thế nhưng nàng cứ khăng khăng đòi ôm vò rượu vào lòng, vừa ngửi thấy mùi thơm của rượu vừa tự say sưa trong thế giới của riêng mình.
Túc Chu nhìn nàng híp đôi mắt lại trông giống như một chú mèo nhỏ, không khỏi cảm thấy buồn cười, rõ ràng là chẳng có bao nhiêu tửu lượng thế mà lại cứ ham mê hương thơm của rượu.
Khương Ngư ngẩng đầu lên, vừa nhìn thoáng qua là đã biết hắn đang cười cái gì, khẽ hừ một tiếng: “Cười cái gì mà cười, tửu lượng của huynh cũng có hơn gì cho cam.”
“Chỉ cần hơn nàng là được rồi.”
“Chậc, thật là không có tiền đồ.”
“Ha.”
Hắn khẽ bật cười một tiếng, trong đôi tròng mắt cũng phủ lên một tầng ý cười nhạt.
Khương Ngư ngẩn người ra một lúc.
Lúc hắn cười lên trông thật đẹp làm sao.
Cứ hễ nghĩ đến những chuyện mà hiện tại bản thân đang giấu giếm hắn, nàng lại không khỏi cảm thấy có chút chua xót trong lòng, những ngón tay đang ôm lấy vò rượu vô thức siết chặt lại, ngộ nhỡ nàng kháng cự việc ma hóa thất bại, tâm trạng của Túc Chu sẽ ra sao đây?
Khương Ngư hầu như không dám nghĩ tới điều đó.
Nàng không thể cho hắn một lời hứa hẹn, không thể an ủi hắn, thậm chí còn chẳng thể nói cho hắn biết…
Một nỗi đau đớn âm ỉ trào dâng trong lồng ngực, nàng không còn cười nổi nữa.
“Hay là, chúng ta uống rượu đi?”
“Không phải nàng nói vò rượu này mua cho Vu sư huynh hay sao?”
Bởi vì dạo gần đây biểu hiện của Vu Chiếu đặc biệt hợp tác, hắn ta bày tỏ ý muốn được uống rượu, Khương Ngư tự nhiên là đáp ứng ngay lập tức, hơn nữa nàng còn đặc biệt dặn dò rằng bản thân chỉ ngửi chứ không uống, tránh việc uống say lỡ việc lớn.
“Tự dưng ta lại muốn uống rồi.”
Túc Chu nhìn nàng một cá thật sâu: “Được.”
Hắn thu trọn một tia hoảng loạn của đối phương vào trong mắt, khi còn ở Hải Uyên Tông, hắn đã sớm phát hiện ra Khương Ngư có điều gì đó bất thường, cho đến tận trước đó lúc ở trong rừng cây dọn dẹp ma vật, khoảnh khắc Khương Ngư quay đầu lại, ánh mắt mang đầy vẻ hung tợn, hắn đã nhìn thấy vô cùng rõ ràng. Lại cho đến ngày hôm trước ở trong xe ngựa, hắn nhìn thấy rõ mồn một đạo hoa văn ẩn giấu kia, điều đó càng khiến cho phỏng đoán của hắn thêm phần chắc chắn, hắn biết Khương Ngư đã sớm có triệu chứng nhập ma rồi.
Nàng càng bối rối muốn che giấu bao nhiêu, thì Túc Chu lại càng đau lòng bấy nhiêu.
Khương Ngư muốn uống rượu, hắn chẳng có lý do gì để từ chối cả.
Trở lại trong xe ngựa, Vân Vãn đang chịu trách nhiệm trông chừng Vu Chiếu, những ngày này trạng thái của Vu Chiếu đã tốt hơn trước, Vân Vãn cũng không còn phớt lờ hắn ta như trước nữa, ít nhất là cũng có thể nói chuyện được mấy câu với hắn ta, xuất phát từ tình nghĩa đồng môn, nàng ta thật lòng hy vọng Vu Chiếu có thể khá lên, giống như lời mà Khương sư muội đã nói vậy, nếu thực sự có thể tìm ra được phương pháp ngăn chặn việc ma hóa, thì đó quả thực là một công đức lớn lao.
Hương rượu theo gió thoảng bay tới, Vân Vãn vừa quay đầu lại liền nhìn thấy hai người bọn họ cùng nhau đi về, trên mặt mang theo nụ cười, thần sắc vô cùng thoải mái, ngay cả bước chân cũng hết sức nhịp nhàng, tóm lại là đã làm hòa với nhau rồi.
Nàng ta cũng theo đó mà thở phào nhẹ nhõm.
Bên ngoài thôn làng có một con suối nhỏ, mấy hôm trước vừa mới có một trận tuyết rơi, hôm nay thời tiết quang mây tạnh nên tuyết đã tan chảy hết, dòng nước róc rách xuôi theo con dốc thoai thoải chảy vào trong khe suối, dòng nước suối mạnh mẽ chảy thẳng về phương Nam, phát ra âm thanh giống như những hạt châu vỡ giọt ngọc tung tóe.
Khương Ngư chọn một nơi sạch sẽ, trải tấm đệm lên, bày biện thịt rượu cùng món nhắm vừa mua về ra đó, gọi Vân Vãn cùng đến ăn uống. Vân Vãn khoanh chân ngồi xuống ở phía đối diện nàng: “Vui vẻ thế cơ à?”
Khương Ngư mỉm cười nhạt: “Chỉ là tự dưng lại thèm uống rượu thôi.”
Túc Chu ngồi ở bên cạnh nàng, mở niêm phong vò rượu rồi rót rượu ra cho hai người. Vân Vãn có chút thụ sủng nhược kinh: “Không ngờ cũng có ngày được uống chén rượu do chính tay Túc sư đệ rót đấy.”
Túc Chu: …
“Tất cả đều là nhờ có phúc của sư muội cả đấy.”
Khương Ngư lè lưỡi một cái: “Sư tỷ, tỷ có thích uống rượu không?”
“Thỉnh thoảng uống một chút thôi.” Vân Vãn đáp: “Tứ đỉnh chủ ngược lại rất thích uống đấy.”
Tứ đỉnh chủ là một kẻ cuồng rượu có tiếng, vì muốn được uống một ngụm rượu ngon mà từng gây ra không ít trò cười. Nhắc đến ông ta, cả hai người đều không khỏi mỉm cười đồng tình, không khí bỗng chốc trở nên vui tươi hẳn lên.
Khương Ngư uống liền hai chén, trên mặt ửng lên một màu đỏ nhạt, ánh mắt mềm mại, liếc xéo Túc Chu đang ngồi ở bên cạnh, phát hiện ra hắn chỉ đang nhìn mình chăm chú, trong lòng không khỏi dao động.
“Sao huynh không uống đi?”
Dưới cái nhìn chằm chằm của nàng, Túc Chu ngửa cổ uống cạn sạch chén rượu trong tay.
Khương Ngư lúc này mới nhớ ra, hắn vốn không thích uống rượu, thế nhưng thấy hắn phối hợp như vậy, nàng nhịn không được liền hỏi đuổi theo: “Có ngon không?”
Nàng xích lại gần hơn, hương tóc mơ hồ phảng phất, trong đôi mắt tựa như chứa đựng một đầm nước xuân dịu ngọt, rượu uống vào chẳng biết có vị gì, chỉ thấy trong lòng vừa chát lại vừa ngọt: “Ngon lắm.”
“Hi hi.”
“Ta vừa mới nghe ngóng từ chỗ mấy người dân trong thôn, loại rượu này có tên là ‘Ngày mai say’, bảo rằng lúc mới uống vào thì không say đâu, nhưng sức ngấm của nó lại rất lớn, uống xong rồi phải đợi đến ngày mai mới thực sự say hẳn cơ.”
Túc Chu nhìn nàng, thầm nghĩ trong lòng: Bây giờ nàng đã say ra rồi đây này.
Khương Ngư lại tiếp tục nói: “Thôn dân bảo rằng, loại rượu này còn mang theo một ý nghĩa nữa, đó là uống rượu ngày mai, ngày mai sẽ càng ngày càng tốt đẹp hơn, tiền đồ sáng lạn. Nào, chúng ta cùng nhau nâng chén chúc mừng cho ngày mai đi.”
Cả Túc Chu và Vân Vãn đều phối hợp nâng chén lên, Khương Ngư vẫn đang mỉm cười, thế nhưng trong đáy mắt lại ẩn giấu đi một tia đau thương khó lòng mà phát hiện ra được.
Ngày mai ư…
Liệu nàng còn có ngày mai nữa hay không?
Hồi tưởng lại khi mới bước lên làm ứng cử viên Thiên Kiêu, bản thân oai phong lẫm liệt và tự tin đến nhường nào, vào cái thuở ấy nàng cảm thấy rằng, bản thân chắc chắn sẽ trở thành Thiên Kiêu, trở thành thủ tịch, trở thành người đứng đầu Kiếm Tông. Thế nhưng hiện tại ma khí nhập thể, tiền đồ khó mà định đoạt, tương lai… tương lai của nàng rồi sẽ ra sao đây? Liệu có phải từ nay sẽ rơi thẳng xuống vực sâu, biến thành một ma vật hay chăng?
Nghĩ đến đây, sống mũi không khỏi cay xè.
Nàng không muốn để cho hai người bọn họ nhìn ra được, vội vàng uống cạn chén rượu đó, đầu óc lại càng trở nên choáng váng hơn nữa.
Nàng cũng chẳng hề phát hiện ra rằng Túc Chu vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mình, thấy nàng đau lòng, năm ngón tay đang cầm chén rượu vô thức siết chặt thêm mấy phần.
“Đúng, đúng rồi, rượu vẫn chưa đưa, đưa cho sư huynh mà.”
Nàng lảo đảo đứng bật dậy, vừa mới bước đi được một bước thì vấp phải một hòn đá, cứ ngỡ là sắp ngã chúi xuống đất rồi thì được Túc Chu vững vàng đỡ lấy: “Để ta đi cho, nàng đi nghỉ ngơi đi.”
“Không được.”
Nàng muốn đẩy Túc Chu ra, thế nhưng vì say xỉn nên toàn thân chẳng còn chút sức lực nào cả, ngược lại trông giống như đang treo bám lấy người hắn vậy, được hắn đỡ lấy vòng eo, tựa đầu vào vai hắn mà vẫn còn cứ cựa quậy không yên.
“Tiểu Ngư…” Hắn không kìm được mà cất tiếng gọi trầm thấp, mang theo vài phần bất đắc dĩ cùng giọng điệu cưng chiều.
“Túc, Túc Hành Vân, huynh gọi ta là gì hả?” Mặc dù Khương Ngư đã say rồi thế nhưng lỗ tai vẫn còn rất thính, lúc được Túc Chu dìu dắt bước về phía trước, nàng vẫn không quên mở miệng chất vấn.
“Đi chậm thôi.”
“Ồ.”
Miệng thì nói là ‘ngày mai say’, thế nhưng thực chất là mới uống có hai ngụm đã say đứ đừ cái vị nào đó lúc này trong đầu chỉ có thể suy nghĩ được mỗi một việc, cúi đầu nhìn đường là chẳng còn tâm trí đâu để mà so đo chuyện xưng hô nữa, cứ thế bị hắn nửa ôm nửa dìu đi về phía trước.
Vân Vãn đi ở phía sau, chỉ cảm thấy bản thân sắp ăn ngập mặt ‘cẩu lương’ rồi, thế nhưng nàng ta cũng nhận ra được, hai người này dường như ai nấy cũng đều có tâm sự trong lòng, liên tưởng đến chiếc xe ngựa cứ chần chừ kéo dài suốt mấy ngày nay, trong lòng nàng ta cũng cảm thấy có chút thấp thỏm không yên.
Đi đến phần phía sau của chiếc xe ngựa, Vu Chiếu đang tựa lưng vào thành xe, trông giống như đang thẫn thờ xuất thần. Những ngày này vì sợ hắn ta cảm thấy chán nản nên mấy người bọn họ đã tìm không ít sách đưa cho hắn ta, những cuốn sách vứt bừa bãi lả tả khắp đất.
Gió lạnh trên núi thổi lướt qua một trận, cơn say của Khương Ngư lập tức tỉnh bớt hai phần, nàng cất giọng gọi một tiếng sư huynh, Vu Chiếu lúc bấy giờ mới hoàn hồn lại, đánh giá nàng một lượt rồi mỉm cười nói: “Rượu của ta vẫn chưa tới, sao Tiểu Ngư lại lén lút uống say mèm thế này rồi?”
Khương Ngư hừ hừ: “Ta chỉ uống có hai chén thôi mà.”
Vu Chiếu: “Quả không hổ danh là tửu lượng của muội.”
Khương Ngư: …
Nàng hất tay Túc Chu đang định ra tay giúp đỡ ra, tự mình rót cho Vu Chiếu một chén rượu rồi đưa qua khoảng trống giữa các thanh chắn: “Sư huynh, ta mời huynh uống rượu.”
Vu Chiếu mỉm cười đón lấy nó, vào khoảnh khắc mà tay Khương Ngư chuẩn bị thu về, trong đáy mắt bỗng lóe lên một tia hồng quang không rõ, hắn ta vươn tay chộp lấy cổ tay nàng, chén rượu từ trên tay tuột rơi xuống đất, vỡ nát tan tành.
Đáy mắt Vu Chiếu vô cùng âm hàn, những đường vân ma quái vặn vẹo ẩn hiện bên dưới lớp da thịt, hắn ta áp sát lại gần Khương Ngư, cười nhạt một tiếng: “Muội muốn cứu ta sao, bớt ôm mộng hão huyền đi, kẻ đã nhập ma rồi thì chẳng ai cứu nổi đâu!”
Tu vi của hắn ta đã bị phong ấn, lại còn bị giam cầm ở phía sau xe ngựa, cho dù có rơi vào trạng thái ma hóa đi chăng nữa thì cũng chẳng thể gây ra tổn thương nào cho nàng được, ngoài việc buông ra mấy câu độc ác thì chẳng làm được trò trống gì.
Khương Ngư nhìn hắn ta, khóe môi trĩu xuống, ánh mắt đượm buồn.
Uống thuốc lâu như vậy rồi mà sư huynh vẫn cứ biến thành cái trạng thái này, điều đó chứng tỏ viên dược hiệu căn bản là chẳng có tác dụng, có lẽ suy nghĩ của nàng từ ngay từ vạch xuất phát đã sai lầm rồi…
Đụng phải ánh mắt của nàng, trong lòng Vu Chiếu bỗng hoảng loạn, bàn tay đang siết chặt bỗng chốc buông thõng, sự quỷ dị trên khuôn mặt phai nhạt dần, ánh mắt dần khôi phục lại sự trong trẻo tỉnh táo: “Tiểu Ngư, ta…”
Nhận thức được vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, nhìn thấy nàng mím chặt môi không nói lời nào, trong lòng Vu Chiếu lại càng cảm thấy hối hận hơn bội phần: “Lúc nãy ta nhất thời không khống chế được bản thân, thực ra thuốc của muội rất có tác dụng đấy chứ.”
“Thật thế không?” Nàng nhẹ giọng hỏi.
“Thật mà.”
Khoảng thời gian này qua đi, Vu Chiếu đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ của mình, hắn ta không muốn khiến cho Khương Ngư phải cảm thấy lạnh lòng: “Thời gian này, số lần ta mất kiểm soát chẳng phải đã giảm đi rất nhiều rồi sao? Túc sư đệ, đệ nói có đúng thế không?”
Túc Chu nhìn sang Khương Ngư, nàng lùi lại phía sau một bước, chẳng nói năng gì nữa mà quay đầu bỏ đi.
Túc Chu vội vã đuổi theo.
Vu Chiếu thở dài một hơi, một lát sau ngẩng đầu lên thì thấy Vân Vãn vẫn đang đứng ở đó, không khỏi ngẩn ngơ một thoáng.
Vân Vãn bước lên phía trước, mang đồ nhắm cùng rượu đã được thu dọn gọn gàng đưa vào bên trong cho hắn ta. Vu Chiếu nhìn nàng ta, mấy lần định mở miệng nói chuyện nhưng rồi lại nhẫn nhịn. Chuyện cho tới bây giờ, hắn ta luôn cảm thấy bản thân ở trước mặt Vân sư muội đã mất đi tư cách để mở miệng.
Vân Vãn đặt đồ đạc xuống, quay người lại buông lại một câu: “Vu sư huynh, đừng có bỏ dở giữa chừng, đã muốn đối đầu với ma niệm rồi thì hãy kiên trì đến cùng đi.”
Vu Chiếu: “Được.”
Bên trong xe ngựa.
Khương Ngư lặng lẽ trở về chỗ ngồi xuống, ngay sau đó, chiếc xe ngựa chòng chành một cái, Túc Chu cũng theo đó mà bước lên xe.
Khương Ngư liếc nhìn hắn một thoáng, môi mím thật chặt, chẳng thèm hé răng nửa lời.
Túc Chu ngồi ở bên cạnh nàng, cúi đầu trông như đang lục lọi tìm kiếm thứ gì đó.
“Huynh tìm cái gì đấy?”
“Đan dược giải rượu.”
“Đừng tìm nữa, rượu của ta giải sạch từ đời nào rồi.”
Túc Chu đành phải dừng động tác lại.
Khương Ngư lại hỏi: “Phương pháp mà ta dùng để thử nghiệm trên người Vu sư huynh, thực sự là không có tác dụng nữa rồi sao?”
Túc Chu: “Có lẽ chỉ là cần thêm thời gian mà thôi.”
Thời gian ư…
Khương Ngư nheo mày nhìn hắn chăm chú, bỗng nhiên chợt hiểu ra điều gì đó, trong đôi mắt dần phủ lên một lớp sương mờ mịt.
Nàng không muốn để cho người ta nhìn ra được, khẽ nghiêng đầu sang một bên: “Đưa cho ta.”
“Cái gì?”
“Đan dược giải rượu.”
Túc Chu lục tìm ra viên đan dược giải rượu, lo lắng nhìn nàng, hắn nghe ra được tâm trạng của Khương Ngư đang vô cùng sa sút, khuôn mặt nàng giấu trong vùng bóng tối, chẳng thể nhìn rõ được biểu cảm.
Một viên đan dược được đưa đến trước mặt, Khương Ngư quay đầu lại, nàng nhớ rằng trước đây trên người Túc Chu chưa từng mang theo mấy thứ đồ dư thừa bao giờ, hắn cũng chưa từng uống rượu bao giờ, thế nhưng hiện tại lại kè kè mang theo đan dược giải rượu bên người, mang cho ai thì chẳng cần nói cũng tự khắc hiểu.
Nàng chớp chớp mắt một cái, không nhận lấy viên đan dược đó mà chồm tới trước, tựa đầu vào vai Túc Chu.
Động tác của thiếu niên bỗng cứng đờ lại.
Buông viên thuốc xuống, thuận đà vòng tay ôm lấy nàng vào trong lòng.
Hai người cứ duy trì tư thế như vậy suốt một hồi lâu, Túc Chu cảm nhận được trên bả vai mình có một khoảng ướt lạnh, hơi nước ẩm ướt đang lan rộng ra.
Trái tim Túc Chu thắt lại một cái nhói đau, Khương Ngư đang khóc.
Hắn ôm chặt lấy nàng, cánh tay vô thức siết chặt lại.
Ánh sáng bên trong xe ngựa tối tăm mờ mịt, hai người ôm chặt lấy nhau, chẳng ai nói năng câu gì, thế nhưng lại tựa như mỗi người đều đang ấp ủ một quyết định nào đó trong lòng, một lát sau, Khương Ngư mở miệng, giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn ngào: “Túc Hành Vân, huynh nói xem, liệu sẽ có ngày mai không?”
Túc Chu: “Nhất định sẽ có.”
…
Sau quãng thời gian ngắn ngủi điều chỉnh lại, xe ngựa lại một lần nữa lên đường. Sự chán nản của Khương Ngư chỉ kéo dài nửa ngày, rất nhanh sau đó nàng lại khôi phục lại dáng vẻ tràn ngập sự tự tin, cởi mở và lạc quan như thuở ban đầu.
Nàng còn thỉnh thoảng trêu chọc Túc Chu vài câu, ngược lại Túc Chu thì ít nói đi hẳn, có những lúc chỉ lẳng lặng nhìn Khương Ngư, trông có vẻ như nhìn thế nào cũng chẳng thấy đủ, đến cả Vân Vãn cũng không tài nào nhìn thấu nổi rốt cuộc trong đầu hắn đang suy tính cái gì.
Lại mười ngày sau đó, xe ngựa lững thững cuối cùng cũng dừng lại ở bên ngoài thành Lô Diệp.
Vốn dĩ hôm nay là phải vào thành, thế nhưng khi đến khu vực không cách cổng thành là bao, bánh xe bỗng nhiên bị hỏng, Túc Chu đi sửa bánh xe, Vân Vãn và Khương Ngư xuống xe đốt lửa ngồi nghỉ ngơi.
Vân Vãn nói: “Mấy ngày nay trạng thái của Vu sư huynh rất ổn định, đợi khi về đến tông môn rồi đem tình hình ra trình bày rõ ràng, các trưởng lão chắc là sẽ đồng ý tiến hành theo phương pháp của muội đấy, coi như không uổng công chúng ta kéo dài thời gian trên đường lâu như vậy.”
“Kéo dài ư?” Khương Ngư nhìn nàng ta: “Ý tỷ là xe ngựa đi chậm sao?”
“Hả?” Vân Vãn kinh ngạc: “Không phải do muội sắp xếp ư?”
Khương Ngư lắc đầu.
Trong lòng nàng thừa biết, kẻ cố tình kéo dài thời gian là một người hoàn toàn khác.
Đúng lúc này, Túc Chu từ phía chỗ xe ngựa đi tới, giọng điệu nhạt nhẽo mở miệng: “Xe ngựa còn phải mất ba ngày nữa mới sửa xong——”
Khương Ngư: “Ba ngày chứ không phải ba mươi ngày à?”
Túc Chu rủ mắt nhìn nàng.
Khương Ngư: “Xe ngựa vốn dĩ có hỏng đâu.”
Vân Vãn nhìn Khương Ngư, lại nhìn sang Túc Chu, lúc này mới nhận thức được tình hình có vẻ bất ổn rồi.
Khương Ngư ném cành cây trong tay xuống, chất vấn hắn: “Huynh sớm đã biết rồi đúng không?”
Túc Chu đưa mắt nhìn sang Vân Vãn.
Khương Ngư: “Đừng có nhìn sư tỷ, ta không muốn giấu tỷ ấy, huynh sớm đã biết chuyện ta cũng đã nhập ma rồi đúng không.”
Trong lòng Vân Vãn bỗng ‘lộp bộp’ một tiếng, bàn tay đang khều đống lửa khẽ run lên bần bật.
“Huynh cứ luôn kéo dài thời gian, giở trò trên xe ngựa, không phải vì Vu sư huynh, mà là vì ta.” Càng đến gần Kiếm Tông bao nhiêu, nàng lại càng trở nên kiên cường bấy nhiêu, sự yếu đuối lúc trước hoàn toàn bị nàng giấu nhẹm đi hết.
“Nói nghe thử xem nào, huynh định làm gì.”
“Đừng quay về đó nữa.” Túc Chu đáp: “Tìm một nơi an toàn vào, tiếp tục làm việc theo phương pháp của nàng.”
“Tại sao?”
“Ta đã nhìn thấy hạt ma chủng đó rồi, nguồn năng lượng trong đó muốn tiêu hao cho cạn sạch thì không phải chỉ mất một hai năm là làm được.” Hắn mở miệng: “Cho dù là năm năm hay mười năm đi chăng nữa, thì sẽ có một ngày, nàng sẽ làm được thôi.”
“Thế còn huynh thì sao?”
“Ta về tông phục mệnh.”
“Chỉ thế thôi à.” Ánh mắt Khương Ngư trong trẻo mà sắc bén, tựa như có thể nhìn thấu vạn vật., “Mấy ngày nay huynh vẫn luôn lén lút đọc sách, toàn là những cuốn liên quan đến kiếm cốt cả.”
Túc Chu không ngờ rằng nàng lại phát hiện ra được, không kìm được mà né tránh ánh mắt của nàng.
“Huynh muốn giao kiếm cốt cho ta phải không, bởi vì kiếm cốt có thể áp chế ma khí, có phải vậy không?”
“…”
“Tà tu kia nghiên cứu bao nhiêu năm trời như vậy mà còn chẳng có cách nào chuyển dời kiếm cốt được, dựa vào đâu mà huynh lại có thể chứ?”
“Kiểu gì cũng sẽ tìm ra cách thôi.”
“Ta không cần.”
Mi tâm của Túc Chu giật nảy lên một cái, thầm siết chặt hai bàn tay lại., “Kiếm cốt ở trên người ta, xử lý thế nào, ta là người quyết định.”
“Vậy thì ta cũng không cần.”
Không khí giữa hai người trở nên vô cùng căng thẳng, nói là cãi nhau thì trông không giống cho lắm, mà nói là không cãi nhau thì thái độ của cả hai bên đều vô cùng kiên quyết, Vân Vãn ở bên cạnh mà toát cả mồ hôi hột. Lắng nghe hai người, nàng ta lúc này mới vỡ lẽ ra rằng, Túc Chu vậy mà lại ôm cái ý niệm không cho phép Khương sư muội quay về tông môn, những ngày này hắn cố tình kéo dài thời gian hóa ra là vì muốn được ở bên cạnh Khương Ngư thêm nhiều ngày hơn nữa…
Giằng co một lát, Túc Chu lên tiếng: “Tạm thời không bàn chuyện kiếm cốt nữa, nàng không thể quay về tông môn được.”
“Ta nhất định phải về.”
“Trong tông môn rất nguy hiểm, nàng đã quên Lý Hưu Âm rồi sao?”
“Ta không sợ nguy hiểm.”
“Khương Ngư——”
“Túc Hành Vân, huynh cứ mặc kệ ta.”
Túc Chu hít sâu một hơi, tuyệt không nhường chút nào: “Ta sẽ không để nàng quay về.”
Khương Ngư nhịn không được đứng phắt dậy: “Huynh không phải phụ mẫu ta, dựa vào cái gì mà quản ta?”
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, đôi tròng mắt Túc Chu hơi tối sầm lại, một tia tổn thương lướt qua.
Đầu ngón tay nàng cuộn tròn lại, nói ra những lời như vậy, trong lòng nàng chưa chắc đã dễ chịu gì.
Nàng biết Túc Chu đã sớm đoán ra được ý đồ của mình, không muốn nàng dấn thân vào chốn hiểm nguy, thế nhưng nàng đã sớm hạ quyết tâm từ lâu, chuyến này dứt khoát phải về cho bằng được.
Nàng hoài nghi chuyện bản thân bị nhập ma chính là dụng ý của kẻ đứng sau màn thao túng kia, nếu như không quay về thì làm sao có thể kiểm chứng được kẻ đó có phải là Tông chủ hay không? Làm sao có thể khiến cho đối phương lộ ra chân tướng?
Không vào hang cọp sao bắt được cọp con, hiện tại nàng đã có chút hối hận, sớm biết thế này thì đã chẳng đem bí mật của sư tỷ kể cho hắn nghe làm gì, nếu không thì sao hắn có thể đoán ra được dự tính của nàng cơ chứ.
“Huynh bảo ta đừng về, thế còn Vu sư huynh phải làm sao bây giờ?”
“Nàng mang huynh ấy đi cùng luôn đi.”
“Nếu như các trưởng lão tra hỏi thì phải tính sao đây?”
“Mọi hậu quả, ta chịu hết.”
“Huynh chịu kiểu gì hả? Nói rằng huynh ép buộc ta bỏ đi sao? Huynh có biết tông quy sẽ phạt huynh thế nào không?”
Túc Chu nhìn nàng thật sâu: “Khương Ngư, nàng nghĩ rằng ta sẽ sợ mấy thứ này sao?”
Trái tim Khương Ngư khẽ run lên một nhịp.
“Kiếm của huynh, tiền đồ của huynh, vị trí Thiên Kiêu, mấy thứ đó chẳng lẽ huynh đều không cần nữa hả?”
“Chỉ cần nàng được bình an… là được.”
Hắn đáp lại với vẻ kiên định chắc nịch, điều đó chứng tỏ trong lòng hắn không biết đã nghĩ về chuyện này bao nhiêu lần rồi.
Trong lòng Khương Ngư đột ngột bùng lên một ngọn lửa giận, vừa xót xa lại vừa tức giận: “Đúng là đồ thần kinh mà! Huynh cứ nghĩ rằng huynh chắc chắn sẽ gánh vác nổi hay sao? Lỡ như các trưởng lão không tin tưởng huynh thì phải làm sao đây? Lỡ như sau khi ta đi rồi mà vẫn không tài nào khống chế được việc ma hóa thì tính thế nào đây? Biến số nào mà huynh cũng có thể kiểm soát được hết chắc? Huynh chỉ giỏi ra vẻ làm chủ nghĩa anh hùng thôi, Túc Hành Vân, ta ghét huynh!”
Sắc mặt Túc Chu bỗng chốc trắng bệch.
Nói một hơi, bàn tay Khương Ngư vẫn còn đang run lẩy bẩy, không dám nhìn vào biểu cảm của đối phương. Nói những lời tàn nhẫn như vậy, hắn nhất định sẽ tức giận bỏ đi luôn cho mà xem?
Tức giận bỏ đi luôn thì cũng tốt, dẫu sao thì vẫn còn đỡ hơn cái cảnh hắn cứ ôm đồm muốn gánh vác tất cả mọi chuyện một mình…
Đang mải suy nghĩ như vậy, phần eo bỗng nhiên có cảm giác ấm áp truyền đến.
Túc Chu bước lên phía trước, kéo trọn nàng vào trong ngực.
Khương Ngư ngẩn người ra một lúc, có chút ngỡ ngàng, hắn vậy mà lại không đi, ngược lại còn quay người trở về… Cách một lớp áo mỏng manh, nàng có thể cảm nhận được cơ thể của thiếu niên đang run rẩy. Lòng dạ nàng lập tức thõm xuống một mảnh, trong mắt dâng lên sự chua xót, tầm nhìn dần trở nên mờ mịt.
“Vừa rồi ta nói ghét huynh, là ta nói bừa đấy.”
“Ta biết mà.”
“Ta không muốn cãi nhau với huynh đâu.”
“Ta biết mà.”
Đến lúc này thì hắn ngược lại biết điều quá cơ đấy, Khương Ngư nhịn không được phì cười ra tiếng, chợt nghĩ đến việc Vân Vãn vẫn đang ở ngay phía sau lưng mà bọn họ lại cứ dính lấy nhau thế này, liền không kìm được mà đẩy hắn ra một cái: “Huynh buông ra trước đã, sư tỷ vẫn còn ở đây kìa.”
Túc Chu mở miệng: “Sư tỷ không nhìn chúng ta đâu.”
Vân Vãn: …
Nàng ta lặng lẽ quay đầu sang hướng khác.
Khương Ngư: “Thật không đấy?”
Túc Chu: “Thật mà.”
Hắn rũ mắt xuống, nhẹ nhàng hôn đi những giọt lệ vương trên gương mặt Khương Ngư.