Giải cứu được dân chúng bị bắt đi, tru diệt hai con ma vật, chuyện ở thành Thanh Phong cũng coi như kết thúc một giai đoạn, dưới lời mời của Tiết Thanh Lãng, đoàn người liền tiến đến Hải Uyên Tông.
Hai ngày nữa là đến đêm trừ tịch, Tiết Thanh Lãng mời bọn họ qua hết trừ tịch rồi hẵng đi.
Khương Ngư lúc này mới nhớ ra, bọn họ ra cửa từ ngay sau tiết Đông Chí, chớp mắt đã sắp đến cuối năm, thời gian trôi qua thật nhanh. Lần rời tông thử thách này, Vu sư huynh nhập ma, Lâm Phong bỏ mạng, chỉ còn lại ba người bọn họ trở về.
Bí ẩn về Vấn Thiên kiếm vẫn chưa tìm được đáp án, mà sau khi về tông, lại không biết phải đối mặt với chuyện gì…
Nàng rũ mắt nhìn đôi bàn tay mình. Đôi bàn tay này mười ngón thon dài, trắng trẻo không tì vết, nhìn không ra có vấn đề gì. Nhớ lại lúc giao chiến với Vấn Thiên kiếm linh trước đó…
“Tiểu Ngư.”
Nàng quay đầu lại, Tiết Thanh Lãng phe phẩy quạt bước tới, đầu đội ngọc quan, khoác áo lông nhẹ, phong độ nhẹ nhàng: “Hộ pháp trưởng lão muốn gặp ngươi, đi theo ta đi.”
“Ừ.”
Nàng đi theo Tiết Thanh Lãng hướng về phía động phủ của trưởng lão. Trên đường đi, không ít đệ tử Hải Uyên Tông đều nhìn nàng, xôn xao bàn tán.
“Đó chính là người được đề cử làm Thiên Kiêu của Kiếm Tông sao?”
“Nghe nói nàng ấy là bạn thân của thiếu chủ, lần này có thể giải quyết được ổ ma ở thành Thanh Phong cũng nhờ có nàng ấy ra sức đấy.”
“Trông còn trẻ thật.”
“Nếu ta mà có một vị sư muội như vậy, chắc đuôi đã vểnh lên tận trời rồi.”
“Ngươi cứ mà mơ đi.”
Hai người bước vào động phủ của trưởng lão, Hộ pháp trưởng lão râu tóc bạc phơ, tiên phong đạo cốt, mang đậm phong thái của bậc cao nhân. Khương Ngư ngoan ngoãn chào hỏi, ông ta vuốt râu gật đầu, đánh giá Khương Ngư một lát, trong mắt tràn đầy vẻ yêu thích và tán thưởng.
“Nói đến thì, ta và phụ thân ngươi cũng xem như là người cùng thế hệ, nên gọi ngươi một tiếng chất nữ.” Trưởng lão nói, “Lần này ngươi và Thanh Lãng đi cùng nhau, giải quyết được nan đề của quận Thanh Phong, biểu hiện rất tốt.”
Ông ta lại nói một tràng lời khen ngợi, sau đó mới uyển chuyển dò hỏi chuyện về Vấn Thiên kiếm.
Khương Ngư nhìn ra được, tuy ông ta nói năng nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng thực chất trọng tâm câu chuyện chính là muốn nói đến việc này.
Khương Ngư vẫn dùng lại những lời từng giải thích với Tiết Thanh Lãng trước đó. Trưởng lão suy nghĩ một lát, gật đầu nói: “Vấn Thiên kiếm tôn phong ấn Ma Uyên, có công lao vô cùng to lớn với tu chân giới, không ngờ bản mệnh kiếm của y lại lưu lạc nhân gian, còn ma hóa rồi… Lần này các ngươi có thể đem mảnh tàn khuyết mang về tông, cũng coi như là một đại công. Chuyện của kiếm tôn liên quan đến thiên hạ, về sau có tiến triển gì, nhớ phải kịp thời thông báo cho bọn ta.”
Khương Ngư gật đầu, ngoan ngoãn đáp ứng.
Trưởng lão lúc này mới buông lỏng thần sắc, nhìn Tiết Thanh Lãng, rồi lại nhìn nàng, cười nói: “Chớp mắt một cái ngươi đã lớn thế này rồi, thiếu niên tâm tính cởi mở, mấy năm nay, ngươi đã có ý định tìm đạo lữ chưa?”
Khương Ngư hơi sửng sốt, lắc đầu: “Tạm thời vẫn chưa nghĩ tới.”
Trưởng lão dường như có chút tiếc nuối, liếc nhìn Tiết Thanh Lãng một cái, cũng không nói thêm gì, ôn tồn nói: “Vậy thì ở lại trong tông thêm vài ngày, cứ thoải mái nghỉ ngơi đi.”
“Vâng.”
Tiễn Khương Ngư đi xong, trưởng lão nhìn sang vị thiếu chủ Hải Uyên Tông thần sắc đang lộ vẻ mất mát, an ủi: “Chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu, thiếu chủ hãy nhìn thoáng ra một chút, người tu đạo nên lấy tu hành làm trọng.”
Tiết Thanh Lãng nói: “Những lời trưởng lão nói ta đều hiểu, những năm qua ta và Tiểu Ngư thường xuyên thư từ qua lại, nàng ấy đối với ta mà nói là một tri kỷ hiếm có, kỳ thật ta…”
Thần sắc hắn ta ảm đạm, lời còn chưa nói hết, đã cáo lui rời đi.
Khương Ngư rời khỏi động phủ, nhớ lại lời trưởng lão vừa rồi. Lúc hỏi đến đạo lữ, người đầu tiên nàng nhớ đến vậy mà lại là Túc Chu, đúng là… chẳng lẽ bản thân đã bị hắn ảnh hưởng rồi sao?
Nàng vội vàng lắc đầu, xua đuổi bóng dáng người này ra khỏi tâm trí. Vừa ngẩng đầu lên, phát hiện Túc Chu đang đứng ngay trước mặt mình. Nàng thầm nghĩ tên này đúng là âm hồn bất tán: “Ngươi ở đây làm gì?”
“Ai chọc giận nàng rồi?” Túc Chu hỏi.
“Ngươi.”
“…”
“Ta chọc giận nàng lúc nào?”
“Ngươi không chọc, được chưa?” Nàng xua đi cảm xúc kỳ lạ trong lòng, “Nghe nói sáng nay bọn họ câu được cá lớn, tối nay sẽ ăn tiệc cá cua, mau đi mau đi, đi ăn cơm thôi, tối nay còn phải đốt pháo hoa nữa!”
Túc Chu: ?
Cảm xúc của nàng đúng là đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, lúc này đã vui vẻ đi dự tiệc rồi, Túc Chu nghĩ mãi không ra, sau đó cũng bước theo, phía sau truyền đến tiếng bước chân, là Tiết Thanh Lãng đi tới, hai người nhìn nhau một cái, có những lời không cần nói cũng hiểu, chẳng ai bảo ai câu nào, cùng nhau đi dự tiệc.
Hải Uyên Tông bày ra trận thế chiêu đãi khách quý, buổi tối hải sâm thịt cua trân phẩm không ngừng được đưa lên. Sau khi đánh chén một bữa no nê, sắc trời tối dần, các đệ tử tụ tập ở quảng trường trong tông môn, chờ đợi màn bắn pháo hoa.
Nơi này rất gần biển, phía dưới quảng trường là bãi cát trải dài, một vầng trăng sáng treo trên mặt biển, soi sáng vạn dặm, sóng vỗ bờ, gió biển thổi hiu hiu.
Đùng đoàng!
Một đóa pháo hoa rực rỡ nổ tung trên không trung, thu hút những tiếng reo hò của các đệ tử bên dưới.
Khương Ngư lôi chiếc áo choàng lông thỏ trắng như tuyết của mình ra khoác, đứng bên lan can đưa mắt ngắm trăng sáng cùng pháo hoa, ánh lửa pháo hoa rủ xuống soi bóng nơi mi mắt nàng, rực rỡ như ánh sao, lấp lánh sinh động.
Nàng đang ngắm pháo hoa, còn Túc Chu đang ngắm nàng.
Pháo hoa tráng lệ kỳ ảo liên tiếp nổ tung trên bầu trời cũng không lấp lánh bằng một phần vạn ánh sao trong đôi mắt nàng. Tiếng reo hò xung quanh vang lên không ngớt, nhưng hắn dường như đã chìm đắm vào thế giới của riêng mình, chìm đắm trong đôi mắt sáng ngời của Khương Ngư.
Giá như khoảnh khắc này là vĩnh hằng…
“Túc Hành Vân, mau nhìn kìa!”
Khương Ngư lay lay cánh tay hắn: “Là rồng!”
Túc Chu bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn lên, vừa vặn nhìn thấy pháo hoa hình rồng nổ tung trên không trung, rồi chìm vào trong Tiên Môn.
“Sao ngươi chẳng có vẻ gì là kích động thế?” Khương Ngư quay đầu hỏi.
“…”
“Chưa thấy được thứ ta muốn xem.”
“Ngươi muốn xem cái gì chứ?”
Theo lời nàng nói, lại một tiếng pháo hoa nổ vang, một con cá chép gấm tươi tắn nhảy vọt lên không trung, vừa vặn vượt qua tàn ảnh Tiên Môn do pháo hoa lúc trước để lại.
Đệ tử bên cạnh hô lớn: “Cá chép vượt long môn!”
“Điềm lành nha!”
“Niên niên hữu dư!”
Túc Chu nhếch khóe môi: “Ta thích cái này.”
Khương Ngư sững người, một giây sau liền hiểu ra hắn đang ám chỉ điều gì, tâm trí có chút rối loạn. Ánh mắt nàng bất giác dời đi, cảm giác căng thẳng khó hiểu dâng trào trong lòng.
Không biết từ lúc nào, khi đối mặt với Túc Chu, nàng ngày càng trở nên mất tự nhiên.
Tại sao tim lại đập tăng tốc, không dám nhìn hắn chứ?
Lúc này, tiếng của Vân Vãn vang lên bên cạnh: “Túc sư đệ, có tiện nói vài câu không?”
Khương Ngư thò đầu ra, thấy Vân Vãn dường như có việc quan trọng, lập tức đẩy hắn: “Đi mau đi mau.”
Túc Chu: …
Cùng Vân Vãn đi đến chỗ hẻo lánh, tiếng người hò reo dần rời xa, hắn hỏi: “Sư tỷ có chuyện gì vậy?”
Vân Vãn nói: “Ta muốn làm phiền đệ, mang chút đồ ăn cho Vu sư huynh.”
Túc Chu sửng sốt một chút, không ngờ nàng ta lại nhắc đến chuyện này.
Từ sau khi Vu Chiếu nhập ma, thần trí lúc tỉnh lúc mê, hiện nay đang bị giam giữ trong địa lao của Hải Uyên Tông, lúc bọn họ đi còn phải mang hắn ta theo. Xử trí Vu Chiếu thế nào, cuối cùng vẫn do tông quy của Thiên Kiếm Tông quyết định. Vân Vãn nghĩ tới đêm nay là trừ tịch, muốn mang cho hắn ta chút đồ ăn.
“Sao lại tìm ta?”
“Sư đệ mang trong mình kiếm cốt, không bị ma khí ăn mòn. Nếu nhờ người khác đi, chỉ e sẽ bị ma khí ảnh hưởng.” Vân Vãn nói, “Ta không phải muốn giúp Vu Chiếu chuyện gì, chỉ xuất phát từ tình đồng môn, không muốn huynh ấy quá mức thê thảm.”
“Ta hiểu rồi.”
Túc Chu gật đầu, nhận lấy hộp thức ăn nàng ta đưa qua, xoay người định đi.
Vân Vãn lại gọi: “Túc sư đệ…”
Túc Chu quay đầu lại.
“Đệ và Tiểu Ngư, có phải là…”
“Không có.”
Lần này hắn thật sự rời đi. Bước xuống bậc thang quảng trường, Khương Ngư đang đi về phía này. Nàng không biết vừa nhặt được thứ gì, phấn khích giơ cho Túc Chu xem, trong mắt lóe lên tia sáng, miệng nói không ngừng.
Túc Chu cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt lộ ra vẻ dịu dàng, e là chính hắn cũng không nhận ra.
Vân Vãn đứng phía xa nhìn, khẽ lắc đầu. Lời nói có lẽ lừa được người, nhưng động tác thần thái sớm đã bán đứng hắn.
Sau khi náo nhiệt qua đi, Hải Uyên Tông đêm khuya dần chìm vào yên tĩnh.
Túc Chu xách hộp thức ăn, đến trước cửa lao. Hải Uyên Tông không hề làm khó Vu Chiếu, phòng giam được sắp xếp cũng khá sạch sẽ. Nơi này địa thế thấp, có thể nghe thấy từng đợt tiếng sóng vỗ.
Vu Chiếu ngồi cuộn tròn trong phòng giam, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên. Tóc ta rối bời, râu ria lởm chởm, thoạt nhìn tiều tụy đi không ít. Thấy người tới là Túc Chu, đáy mắt hắn ta không chút gợn sóng.
Túc Chu đặt hộp thức ăn xuống: “Hôm nay là đêm trừ tịch, Vân sư tỷ nhờ ta mang tới.”
Nghe thấy tên Vân Vãn, đôi mắt ảm đạm của hắn ta sáng lên một chút, nhưng rất nhanh lại chìm xuống, khàn giọng mở miệng: “Túc sư đệ, đệ giết ta đi.”
Túc Chu nhíu mày.
Vu Chiếu tự giễu cười một tiếng: “Đệ xem bộ dạng ta bây giờ, có về tông môn cũng bị xử tử, chết sớm chết muộn, chi bằng bây giờ chết luôn cho rồi.”
Túc Chu hỏi: “Vì sao huynh lại nhập ma?”
Vì sao nhập ma?
Kỳ thực chính hắn ta cũng không rõ.
Hắn ta cúi đầu nhìn bàn tay mình, những đường vân đen ngòm vặn vẹo dưới làn da. Những ma vân này tuy còn chưa mọc hẳn ra, nhưng dường như đã có ý chí riêng. Thời gian hắn ta có thể giữ được tỉnh táo ngày càng ít đi, bây giờ tuy chưa hoàn toàn nhập ma, nhưng cũng chẳng còn xa nữa.
“Chấp niệm nhập tâm, cho nên nhập ma thôi.”
Túc Chu không nói thêm gì nữa, xoay người định đi.
“Sư đệ!” Vu Chiếu gọi hắn, “Giết ta đi, ta nói thật đấy.”
Túc Chu lạnh nhạt nói: “Đợi khi huynh thật sự nhập ma rồi, chết cũng chưa muộn.”
Vu Chiếu: …
Trong địa lao, chỉ còn lại tiếng thở dài của hắn ta.
Sau khi đưa cơm xong quay về, phía quảng trường cũng sắp giải tán. Xung quanh Khương Ngư đang có vài đệ tử Hải Uyên Tông vây quanh, cảm xúc dần trở nên gay gắt, không biết tại sao lại cãi nhau.
Hắn bước nhanh tới, nghe vài câu. Hình như mấy người này đến bắt chuyện, nói vài lời khiến Khương Ngư cảm thấy bị xúc phạm nên yêu cầu bọn họ xin lỗi. Nhưng mấy đệ tử này cảm thấy bản thân chẳng nói gì sai, là đối phương quá kiêu ngạo, không chịu xin lỗi, hai bên lời qua tiếng lại liền cãi vã.
Trong lòng Khương Ngư đang buồn bực, càng nhìn mấy người này càng thấy chướng mắt, có một giọng nói gào thét trong đầu, xúi giục nàng dạy dỗ bọn họ một trận tơi bời, nhưng lý trí mách bảo nàng không được làm vậy.
Lúc sắp nhẫn nhịn đến giới hạn, Túc Chu đột nhiên xuất hiện, ở bên cạnh hắn, cơn bực dọc không biết từ đâu ra của nàng vậy mà lại giảm bớt đi không ít.
Túc Chu hỏi: “Sao vậy?”
Nàng lắc đầu một cái: “Bỏ đi, đi thôi.”
Hai người tách khỏi đám đông, các đệ tử kia cũng tản đi. Trên đường về, Túc Chu một mực giữ im lặng, Khương Ngư đột nhiên hỏi: “Có phải ngươi cũng thấy ta có vấn đề không?”
Túc Chu: ?
“Bọn họ nói ta tính tình không tốt, thích ra vẻ.”
“Không có.”
“Thật sao?” Khương Ngư hồ nghi nhìn chằm chằm hắn, “Ta nhớ trước đây ngươi cũng từng nói như vậy.”
“Đó là trước đây.”
“Vậy bây giờ thì sao?”
“Bây giờ… ta thấy nàng chỗ nào cũng tốt.”
Thình thịch.
Nghe câu này, tim Khương Ngư bất chợt đập lỡ vài nhịp, hai má hơi nóng lên. Không cần nói nàng cũng cảm giác được mặt mình đỏ bừng. Lời người khác khen nàng không biết đã nghe bao nhiêu lần, nhưng nghe Túc Chu khen, cảm giác lại hoàn toàn khác biệt.
Nàng không phải là… thật sự thích Túc Chu rồi chứ?!
Ý nghĩ này vừa nảy sinh, tim đập càng nhanh hơn, tựa như trống bỏi. Thấy sắp về đến nơi ở, nàng bất giác tăng nhanh bước chân: “Đến, đến nơi rồi, ta phải nghỉ ngơi đây.”
Túc Chu gật đầu: “Ngày mai gặp.”
Khương Ngư vội vã vào phòng, đóng cửa lại. Trái tim vẫn còn đang đập thình thịch, cũng không biết đang căng thẳng cái gì. Nàng đợi một lát, đoán chừng đối phương đã rời đi rồi mới ló đầu ra khỏi cửa sổ như một con mèo, nhìn ra ngoài một cái.
Một cái liếc mắt này, vừa vặn đối diện với ánh mắt Túc Chu đang nhìn về phía cửa sổ.
Bịch——
Nai con đụng trúng vách tường trái tim ngất xỉu, nàng vút một cái trốn xuống dưới.
Qua một lúc lâu, khi ló đầu ra lần nữa, bên ngoài đã trống không, hắn đã rời đi.
Khương Ngư lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Khoảng thời gian tiếp theo nàng vẫn hồn xiêu phách lạc. Khi nằm trên giường, trong đầu vẫn còn văng vẳng những lời Túc Chu nói, nào là “lấy thân báo đáp”, “bây giờ nàng chỗ nào cũng tốt”, khiến nàng trằn trọc không yên trong chăn. Trước đây sao không nhận ra hắn lại dẻo miệng như vậy chứ?
Cứ thế này thì còn ngủ nghê gì nữa?
Nàng quyết định ném người này ra khỏi đầu, dùng chăn trùm kín mít.
Ngủ!
Lưu lại Hải Uyên Tông ba ngày, mấy người lên đường cáo biệt. Tiết Thanh Lãng tiễn họ ra ngoài sơn môn: “Tiểu Ngư, ngày sau có cần gì, cứ viết thư cho ta.”
Khương Ngư gật đầu: “Có cơ hội hãy đến Kiếm Tông chơi nha.”
Tiết Thanh Lãng cười nhạt, nhìn ánh mắt cong cong, nụ cười ngọt ngào của nàng. Cô nương khiến hắn ta nhớ thương vương vấn này, lần sau gặp lại không biết là khi nào, hơn nữa…
Hắn ta nhìn sang Túc Chu bên cạnh, Khương Ngư ngay cả lúc đứng cũng theo bản năng nhích lại gần đối phương hơn.
Mặc dù trong lòng có chút buồn bực chua xót, ngoài mặt hắn ta vẫn giữ phong độ: “Được, có cơ hội ta nhất định sẽ tới.”
Khương Ngư vẫy vẫy tay với hắn ta: “Tạm biệt.”
Tiết Thanh Lãng nhẹ phe phẩy chiếc quạt ngọc, gật đầu: “Tạm biệt, Tiểu Ngư.”
Xe ngựa chở ba người dần đi xa, hắn ta vẫn đứng yên ở sơn môn. Gió biển thổi tung vạt áo, gieo rắc một nỗi cô liêu nhàn nhạt.
Đệ tử nhịn không được hỏi: “Thiếu chủ, ngài không giữ nàng ta lại sao?”
Tiết Thanh Lãng lắc đầu: “Giữ lại thêm một hai ngày cũng vô nghĩa, nàng ấy sớm muộn gì cũng phải đi.”
“Vậy biết đâu… biết đâu giữ lại thêm hai ngày, Khương cô nương đổi ý, sẽ bằng lòng, bằng lòng…”
Tiết Thanh Lãng biết đệ tử định nói gì: “Người có duyên, ý trời không chia cắt được, người vô duyên, miễn cưỡng cũng vô dụng, lại dễ sinh tâm ma. Ta thân là thiếu chủ, nên lấy tông môn làm trọng.”
Đệ tử khom lưng bái phục: “Thiếu chủ nói phải.”
…
Rời khỏi địa giới Hải Uyên Tông, xe ngựa chạy bằng linh thạch vội vã hướng về Thiên Kiếm Tông. Một đường núi non trập trùng, ước chừng phải sáu, bảy ngày nữa mới về đến nơi.
Đi đường đến tận tối, xe ngựa dừng lại nghỉ ngơi trong một khu rừng.
Khương Ngư vòng ra phía sau xe ngựa thăm Vu Chiếu. Vu Chiếu bị giam lỏng trong một không gian chật hẹp tạm thời được mở ra ở phía sau xe ngựa, nhỏ hẹp đến mức ngay cả đứng cũng không đứng lên được, điều kiện kém xa lúc trước.
Có điều từ khi biết mình nhập ma, Vu sư huynh đã mang thái độ hoàn toàn buông xuôi, đối với những thứ này căn bản chẳng màng đến.
Nghe tiếng bước chân, hắn ta mở mắt liếc nhìn, hơi kinh ngạc: “Tiểu Ngư?”
Từ khi hắn ta nhập ma, chỉ có Khương Ngư là chưa từng đến thăm. Hắn ta còn tưởng Tiểu Ngư đã triệt để thất vọng về người sư huynh này, không muốn nhìn thấy hắn ta nữa.
“Sư huynh, huynh có muốn hồi phục không?”
“?”
“Tiểu Ngư, muội đang nói gì vậy?” Hắn ta đã là người nhập ma, làm sao mà hồi phục được?
“Lúc trước ở Thanh Vân Các, sư tỷ từng nói, chỉ khi mọc ra ma vân ma đồng mới tính là hoàn toàn nhập ma. Hiện tại huynh vẫn chưa bị vậy, nói không chừng vẫn còn cơ hội cứu vãn.”
Trong lòng Vu Chiếu biết rõ nàng từ trước đến nay chính là như vậy, là một kẻ không thấy quan tài không đổ lệ, bất kể là việc gì cũng muốn cố gắng giành lấy một chút, chưa bao giờ chịu dễ dàng bỏ cuộc. Nhưng lần này, là nàng đã ngây thơ.
“Tiểu Ngư, nhập ma không phải trò đùa, lùi về mấy ngàn năm trước, chưa từng nghe nói có ai nhập ma rồi mà vẫn có thể hồi phục cả.”
“Nói vậy, sư huynh đã chấp nhận số phận rồi sao?”
“Phải.”
“Vậy hãy để ta thử xem.” Khương Ngư lấy ra một đống bình lọ lỉnh kỉnh ngay trước mặt hắn ta, “Sư huynh cứ coi như làm vật thí nghiệm của ta đi, lỡ đâu ta thành công thì sao?”
Vu Chiếu nhìn nàng, dường như lại nhìn thấy tiểu cô nương hồi nhỏ theo đuổi linh thú của trưởng lão, truy đuổi từ sáng đến tối mịt, hắn ta nở nụ cười thả lỏng: “Tùy muội.”
Hắn ta không hề biết, cái chết của Lý Hưu Âm đã để lại bóng tối trong lòng Khương Ngư. Bất luận thế nào, nàng cũng không thể trơ mắt nhìn Vu Chiếu lại đi lên con đường này. Những ngày qua, nàng luôn trăn trở làm sao để cắt đứt con đường ma hóa. Nàng đã nghĩ ra vài cách, quyết định lấy Vu Chiếu ra thử nghiệm trước.
Cúi đầu nhìn kỹ, trên tay sư huynh, trong kinh mạch có những đường vân đen bơi lội. Đó là ma vân sắp sửa mọc ra, nhìn lâu sẽ sinh ra cảm giác choáng váng chóng mặt.
Nàng nhìn một lát, nơi lồng ngực dâng lên một cảm giác ứ đọng mãnh liệt, phảng phất như bản thân cũng đang cùng hô hấp với ma vân, sắp sửa biến thành một phần của nó, lệ khí lại dâng trào.
Vu Chiếu cảm thấy có chút không đúng: “Tiểu Ngư?”
Lúc này, trong rừng gió rít gào, tiếng phi tiêu độc xé gió vút qua, ma khí theo đó lan tràn, Vân Vãn hét lên một tiếng: “Ma vật tập kích!”
Kiếm khí của Túc Chu đã chiếu sáng đêm lạnh. Nơi kiếm quang chỉ tới, hai con ma vật ngã gục.
Khương Ngư cũng không thèm để ý đến Vu Chiếu nữa, phóng người vào rừng, liều mạng chém giết cùng ma vật. Lần xuất tông này, có thể cảm nhận rõ ràng ma vật du đãng ở các nơi đã nhiều hơn. Trong khu rừng này vậy mà lại có mười mấy con ma vật đang mai phục bọn họ. Đây là lần đầu Khương Ngư nhìn thấy ma vật trung cấp. Bọn chúng tuy không lợi hại bằng ma vật cấp cao, nhưng đã có khả năng suy nghĩ, hành sự tàn nhẫn, biết lợi dụng công cụ để đánh lén. Khương Ngư lượn vài vòng với một con ma vật trong rừng, cuối cùng mới tóm được nó.
Ma vật quỳ rạp trên mặt đất, run rẩy xin tha. Khương Ngư hiểu rõ, nên thẩm vấn nó vài câu, ví dụ như bọn họ có phải cố tình ở đây cản đường hay không, có liên quan đến Vấn Thiên kiếm hay không. Nhưng ngay lúc này, một suy nghĩ khác lại chiếm thế thượng phong: Giết, giết nó, hung hăng trút giận, chỉ có giết hại mới có thể mang lại khoái lạc.
Ánh mắt nàng tàn nhẫn, một kiếm chém xuống.
Đầu ma vật ầm ầm rơi xuống đất, lăn lông lốc một vòng rồi dừng lại dưới chân nàng.
Khương Ngư lạnh lùng nhìn, nàng thấy ma khí từ thi thể ma vật từ từ tiêu tán, một luồng trong đó giống như bị thứ gì đó thu hút, bay về phía đầu ngón tay nàng.
Nàng giơ tay lên, nhìn thấy một vệt vân đen thoắt ẩn thoắt hiện trên đầu ngón tay trắng như tuyết, rồi rất nhanh biến mất.
Ngay khoảnh khắc tim đột ngột chìm xuống, tiếng bước chân phía sau vang lên.
Nàng xoay người lại, thấy thiếu niên mặc áo đen đeo kiếm đi xuyên qua rừng cây, mang theo hơi thở của tuyết trong thông lạnh, là Túc Chu tìm đến.
Nàng lập tức thu lại biểu cảm, hỏi: “Sao thế?”
Túc Chu trầm mặc một lát, nói: “Ma vật gần đây đều đã được dọn sạch rồi.”
Khương Ngư gật đầu, trong lòng có chút thấp thỏm, không biết hắn có phát hiện ra sự khác thường của mình hay không, chỉ đành gắng gượng tỏ ra trấn định: “Đi thôi, về nào.”
Lúc đi ngang qua Túc Chu, hắn bỗng nhiên vươn tay ra.
Khương Ngư giật mình, nhận ra ý đồ của hắn, tay nhẹ nhàng thu về phía sau một chút, tránh né hắn, rồi tự mình đi về.