Sau Khi Trói Buộc Hệ Thống Hai Chọn Một Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Chương 50

Túc Chu dần mất đi ý thức giữa những tiếng sụp đổ của mật đạo. Ngay trước khi ngất lịm hoàn toàn, hắn vẫn cố gắng gượng dậy, muốn nghe cho bằng được câu trả lời của Khương Ngư, thế nhưng cuối cùng vẫn không chống đỡ nổi, ý thức bị bóng tối nuốt chửng.

Trước khi ngất đi, Khương Ngư liếc nhìn hắn một cái, môi động đậy định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không thốt lên lời.

Khi Túc Chu tỉnh lại lần nữa, ánh sáng ban mai dịu nhẹ chiếu rọi lên người, bên tai văng vẳng tiếng tiểu thương rao hàng ngoài ngõ, mở mắt ra không còn là mật đạo sụp đổ hay dòng sông ngầm giá lạnh nữa, mà chỉ có căn phòng yên tĩnh.

Hắn nhận ra đây là quán trọ ở thành Thanh Phong mà họ từng ở trước đó. Sống lưng vẫn còn âm ỉ đau nhưng tình hình đã khá hơn rất nhiều. Hắn vừa định ngồi dậy thì cảm nhận được chút áp lực từ chiếc chăn bông truyền đến.

Cúi đầu nhìn xuống, Khương Ngư đang gục đầu bên mép giường ngủ say sưa, trán tựa lên cánh tay, ánh sáng buổi sớm chiếu lên sương gò má nàng, hàng mi cong vút, chóp mũi mượt mà, khóe môi khẽ vểnh lên như thể đang mơ thấy giấc mơ đẹp nào đó.

Nhìn nụ cười của nàng, Túc Chu không kìm được mà cong khóe môi, nhàn nhạt cười.

Nghĩ đến việc Khương Ngư vẫn luôn túc trực bên cạnh chăm sóc mình, trong lòng hắn không khỏi dâng lên một luồng ấm áp. Hắn thu nhẹ động tác lại, tựa người ngồi dậy mà không làm kinh động đến Khương Ngư, mái tóc dài xõa tung theo bờ vai gầy trượt xuống tựa như một dải suối nguồn đang róc rách chảy.

Hắn ngắm nhìn gương mặt ngủ say ngọt ngào tĩnh lặng của Khương Ngư một lúc, không nhịn được vươn tay nhẹ nhàng chạm nhẹ vào gò má bầu bĩnh của nàng, đúng lúc này, cửa phòng vừa vặn bị gõ vang, Khương Ngư giật mình bừng tỉnh giấc.

Nàng phắt một cái ngẩng đầu lên, bàn tay Túc Chu cứng đờ giữa không trung, tầm mắt hai người giao nhau giữa không trung, nhận ra vừa rồi đã xảy ra chuyện gì nên đều có chút lúng túng.

Sau sự lúng túng ấy, Khương Ngư bất giác đỏ ửng mặt, trên má dường như vẫn còn vương lại chút xúc cảm từ đầu ngón tay hắn. Túc Chu buông mi mắt, lặng lẽ rụt tay về.

Trong phòng thoạt nhìn thì yên tĩnh nhưng lại có một bầu không khí mập mờ không rõ tên đang ngấm ngầm lan tràn.

“Khụ khụ.”

Vân Vãn ở ngoài cửa ho khan hai tiếng, nhận ra bản thân có lẽ xuất hiện không đúng lúc cho lắm, nhìn thấy hai người thế này lại không nhịn được nở nụ cười thấu hiểu.

“Thuốc đặt ở đây nhé, nhớ uống đấy.”

Nàng ta không muốn làm phiền nhiều nên định lui ra ngoài, Khương Ngư vội vàng đứng bật dậy hỏi: “Vân sư tỷ, những người khác thì sao, đều về cả rồi chứ?”

Vân Vãn gật đầu: “Trừ Lâm Phong ra, bọn họ đều về hết rồi.”

Nghe thấy cái tên Lâm Phong, ánh mắt Khương Ngư tối sầm lại, nàng chủ động đề nghị đi ra ngoài cùng Vân Vãn, Vân Vãn nhìn hai người rồi gật đầu.

Đến khi nàng đi ra tới cửa, Túc Chu bỗng nhiên mở miệng: “Khương Ngư.”

Bước chân Khương Ngư thoáng dừng, ngoảnh đầu nhìn lại.

Nàng thầm siết chặt nắm đấm, có chút căng thẳng, không biết hắn sẽ nói gì, lúc ấy nàng đẩy Lâm Phong xuống sông băng, chỉ có một mình Túc Chu có mặt tại hiện trường, nhưng không biết khi đó hắn còn chút ý thức nào không.

Hắn đều nhìn thấy hết rồi sao?

Bây giờ mở miệng, có phải là muốn chất vấn nàng không?

Đợi một lát, Túc Chu nói: “Đừng quá lao lực, chú ý nghỉ ngơi.”

Khương Ngư: …

Nàng đã đoán sai hoàn toàn, cảm giác áy náy ngấm ngầm dâng lên, chợt nhớ lại lúc mật đạo sụp đổ, Túc Chu từng nói muốn lấy thân báo đáp, nghe có vẻ giống như một lời nói đùa nhưng trong hoàn cảnh khi ấy, cả hai đều biết đó không phải đùa.

Nàng mấp máy môi định đáp lời nhưng một tia suy nghĩ vụn vặt cứ quẩn quanh trong lòng, dường như là một thứ dự cảm không lành nào đó khiến tâm trí nàng nhất thời rối bời, đành gật đầu qua loa rồi bước ra ngoài.

Túc Chu cúi đầu nhìn hướng nàng rời đi, ngón tay khẽ co quắp lại.

Khương Ngư đi dạo bên ngoài một vòng, các đệ tử Hải Uyên Tông lần lượt quay trở về, chuyến đi này ai nấy đều mang thương tích nặng nhẹ khác nhau, có người đã quay về tông môn, có người thì ở lại đây để tĩnh dưỡng.

Tụm chung một chỗ với nhau, không tránh khỏi việc bàn tán về chuyện Vấn Thiên Kiếm, mọi người đều cảm thấy chuyện này quá mức ly kỳ, dẫu cho có tận mắt chứng kiến thì vẫn có chút khó tin. Nhưng mảnh tàn khuyết của Vấn Thiên Kiếm đã được thu phục hoàn toàn, gặp lại Khương Ngư, bọn họ đã hoàn toàn bị nàng thu phục, khen ngợi nàng không hổ danh là bạn của thiếu chủ kiêm cao đồ Tam đỉnh chủ Kiếm Tông, quả thực rất lợi hại.

Đối mặt với những lời tung hô của mọi người, Khương Ngư lại sực nhớ ra một vấn đề: “Sau khi mật đạo sụp đổ, hai ngôi miếu kia còn không?”

Một đệ tử lắc đầu: “Bọn ta quay lại xem thử rồi, đều sụp đổ tan nát, phá hủy triệt để luôn.”

Khương Ngư: “Những dân chúng mất tích kia, rốt cuộc đã đi đâu?”

Mọi người sửng sốt một chút.

Lúc này mới sực nhớ ra, trải qua một phen nguy hiểm, vậy mà lại quên bén mất chuyện này!

Ban đầu bọn họ đến đây là để tìm ổ ma, tìm tán tu và dân chúng mất tích, thế nhưng tìm đến cuối cùng lại ngoài ý muốn tìm ra được Vấn Thiên Kiếm đã bị ma hóa…

“Chẳng lẽ kiếm linh đã ăn thịt những dân chúng đó rồi sao?”

“Không thể nào chứ?”

“Ngươi ngẫm lại xem, trong thần miếu cũng chẳng có dấu vết nào từng tồn tại phàm nhân cả.”

“Nói cũng phải…”

Hơn nữa kiếm linh là linh thể, tồn tại bằng cách hấp thụ linh khí trời đất, không giống ma vật, không cần dựa vào việc ăn thịt người để duy trì sự sống.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, nghĩ mãi không ra đáp án.

Khương Ngư xâu chuỗi mọi việc từ đầu đến cuối, nghĩ đến mấu chốt vấn đề chính là ngôi nhà hoang kia. Bọn họ bị dụ dỗ vào trong ngôi nhà hoang rồi rơi vào cạm bẫy, sau đó rơi xuống đường hầm ngoài nhà, đụng độ kiếm linh bị ma hóa trong đường hầm đó.

Lúc ấy nàng đoán rằng ma vật giăng bẫy thực lực chưa đủ nên muốn mượn tay kiếm ma để tiêu diệt bọn họ. Sau đó nữa, sự chú ý của bọn họ hoàn toàn bị kiếm linh cuốn đi, ma vật mà nàng phỏng đoán là có tồn tại cùng với cái gọi là ổ ma đều mất tung mất tích.

Nếu là như vậy, bây giờ ma vật kia sẽ trốn ở đâu chứ?

“…… Ngôi nhà hoang đó!”

Đem tình hình bên này kể lại cho Túc Chu nghe, hai người đưa ra cùng một kết luận.

Cái gọi là nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, bọn họ đã lục soát tìm kiếm ngôi nhà hoang của tà tu một lượt, còn ma vật thì nắm rõ động tĩnh của bọn họ. Đợi sau khi bọn họ rút hết người và pháp khí đi, chúng lại dời ổ ma quay ngược trở lại ngôi nhà hoang, có thể gọi là thần không biết quỷ không hay.

Phỏng đoán này vừa thốt ra, Tiết Thanh Lãng không nhịn được dùng quạt vỗ xuống tay một cái: “Hay lắm! Tiểu Ngư, ngươi thông minh quá đấy.”

Khương Ngư có chút đắc ý, không kìm được cong môi cười.

Tiết Thanh Lãng nhìn nụ cười của nàng đến mức ngẩn ngơ.

Hôm đó, mọi người nghỉ ngơi đến tận nửa đêm lại lần nữa xuất phát đi đến tòa nhà hoang.

Dưới bầu trời đầy sao, Khương Ngư nhìn sắc mặt Túc Chu: “Lần này chắc không có nguy hiểm gì đâu, ngươi thấy sao rồi? Chi bằng ở lại nghỉ ngơi đi.”

Túc Chu khăng khăng tự mình muốn đi, hắn đáp: “Đã không có nguy hiểm thì ta đi cũng chẳng có vấn đề gì.”

Khương Ngư: “…”

Cãi không lại hắn, đành phải để hắn đi theo.

Khoảng cách từ quán trọ đến nhà hoang không xa, đi chưa đầy nửa canh giờ đã tới nơi. Căn nhà hoang vẫn chìm trong sự tĩnh lặng, tối lửa tắt đèn, mọi người nín thở, bước chân thả nhẹ lặng lẽ áp sát lại gần.

Chẳng mấy chốc, một đệ tử khẽ lên tiếng: “Mọi người mau nhìn kìa!”

Lá Tịnh Ma Phù trong tay hắn ta đang bị những tia khí đen len lỏi xâm thực.

Có ma khí!

Tiết Thanh Lãng liếc mắt ra hiệu, đám đệ tử vây quanh đệ tử nọ, tiếp tục hạ đinh trấn ma xuống. Lần này mặt đất chấn động ầm ĩ một trận, ma khí phía dưới theo đinh rò rỉ xì ra ngoài.

“Ở phía dưới!”

Khương Ngư dùng pháp khí đục thủng mặt đất, lộ ra một lối vào sâu thẳm, mọi người nhìn nhau rồi lao thẳng vào trong ổ ma, tìm thấy những dân chúng bị nhốt ở đó cùng với các tán tu đang thoi thóp.

Dân chúng bị giam cầm ngần ấy ngày gần như là tuyệt vọng, bọn họ nói từng nhìn thấy hai ma vật, cứ cách mấy ngày hai con ma đó lại xuất hiện một lần, lần nào cũng vào đúng giờ Tý nửa đêm, bắt đi một người rồi biến mất, bọn họ bị giam ở đây sợ đến mức vỡ mật, chẳng ngờ lại được cứu sống, ngay tại chỗ liền dập đầu lạy tạ mọi người.

Khương Ngư đỡ một vị phụ nhân đứng dậy, nghe bà ta không ngừng nói “cảm ơn”, một luồng ấm áp dâng trào trong lồng ngực nàng. Mặc dù phía trước đã trải qua bao nhiêu gian khổ, nhưng đến khoảnh khắc này, nhìn thấy họ đều bình an vô sự, nàng cảm thấy tất cả những điều đó đều xứng đáng.

Nàng đỡ phụ nhân đi ra ngoài, lại lục lọi trong nhẫn trữ vật lấy ra ít đồ ăn phát cho mọi người, tiện thể cho đứa trẻ bên cạnh vị phụ nhân thêm một viên kẹo nữa, đứa nhỏ nín khóc cười lên: “Cảm ơn tỷ tỷ.”

Khương Ngư xoa đầu đứa nhỏ, sau khi ra ngoài thì cùng bàn bạc với đám người Tiết Thanh Lãng, quyết định cử một nhóm đệ tử đưa dân chúng được cứu về trước, còn bọn họ thì cất giấu pháp khí, ẩn nấp trong nhà hoang ôm cây đợi thỏ, chờ hai ma vật kia xuất hiện.

Mấy người lựa chọn chỗ ẩn nấp riêng, Khương Ngư và Túc Chu ở cùng nhau, quay trở lại căn phòng chứa hài cốt tà tu để chuẩn bị gác đêm.

Một ngọn lửa vàng ấm áp được nhóm lên, Khương Ngư lại bày biện bố trí xung quanh một phen, giăng ra một đạo chướng nhãn pháp, thoạt nhìn bề ngoài căn phòng vẫn bình thường như mọi khi.

Túc Chu nhìn nàng bận rộn ngược xuôi bên ngoài trông như một chú động vật nhỏ, loay hoay nửa ngày mới quay trở về chỗ ngồi xuống, sưởi lửa rồi lầm bầm: “Thời tiết ở Hải Châu cũng trở lạnh rồi.”

Nói xong, nàng ngước mắt nhìn Túc Chu, tuy rằng trời trở lạnh nhưng hắn vẫn mặc rất phong phanh, tiện tay nhặt một khúc củi khều khều đống lửa, tư thế hơi cúi người vô tình để lộ ra đường cong thanh thoát ở cổ và phần xương quai xanh thẳng tắp, dưới ánh lửa chiếu rọi trông vô cùng đẹp đẽ khiến người ta chẳng thể dời mắt.

Khương Ngư liếc nhìn một cái rồi lại nhìn thêm cái nữa, mới lặng lẽ dời tầm mắt đi.

Túc Chu im lặng khều đống lửa, hắn có thể không nói chuyện nhưng Khương Ngư lại không nhịn được, suy nghĩ một hồi liền tìm một đề tài trò chuyện với hắn: “Mấy ngày trước, kiếm linh có hỏi ta một câu.”

Túc Chu ngước mắt lên, nhận ra nàng đang nói đến chuyện gì, ánh mắt rơi trên thanh Bạch Loa kiếm.

Nàng chống cằm một tay, mí mắt hơi rủ xuống: “Nàng ấy hỏi ta, tại sao lại học kiếm?”

“Đáp lời thật.”

“Ta cũng định nói thật đấy, nhưng đáp án nàng ấy muốn nghe hình như không phải cái này, nàng ấy lại bảo ta suy nghĩ cho kỹ.”

Túc Chu nhướng mày.

Khương Ngư kể cho hắn nghe chuyện quá khứ, hồi nhỏ nàng sùng bái Bạch Lệ nhất, thích nghe chuyện mẫu thân trảm yêu trừ ma. Năm đó, Bạch Lệ trở về nhà nhưng đột nhiên không còn cầm kiếm nữa, Khương Ngư lẽo đẽo đuổi theo hỏi, Bạch Lệ xoa đầu nàng nói: “Bởi vì mẫu thân là cao nhân, cao nhân chỉ xuất thủ vào thời khắc then chốt thôi, phải giữ vững cảm giác thần bí chứ.”

Nhưng Khương Ngư vẫn nhạy bén phát hiện ra mùi thuốc trên người mẫu thân, sau khi Bạch Lệ nói những lời này xong, một mình bà ở trong viện lẳng lặng thở dài nhìn thanh Bạch Loa Kiếm. Tiểu Khương Ngư dần dần phát hiện ra sự thật, thuở đó nàng liền hạ quyết tâm phải kế thừa thanh Bạch Loa Kiếm, chấn hưng lại danh tiếng Kiếm Tiên, không để mẫu thân phải thất vọng.

Nhưng sau này nàng phát hiện ra áp lực càng lớn lại càng muốn trốn tránh, luôn lo lắng bản thân không làm được, trái lại những thứ khác học hành lại vô cùng thuận buồm xuôi gió, cộng thêm việc Khương Hoài Thành ngày nào cũng dội gáo nước lạnh khiến nàng càng không muốn học hơn nữa.

Nàng nhìn Túc Chu, tò mò hỏi: “Lúc ngươi học kiếm, không cảm thấy có áp lực sao?”

Liên tưởng đến trải nghiệm của hắn, cộng với tính cách của Tây Giang Nguyệt, e là áp lực hắn phải chịu đựng còn lớn hơn nhiều ấy chứ?

“Có.”

“Vậy ngươi nghĩ thế nào, không lo lắng bản thân phụ lòng bồi dưỡng của Ngũ đỉnh chủ sao?”

“Từng lo lắng.” Hắn đặt Hành Vân Kiếm nằm ngang trước đầu gối, những ngón tay thon dài khẽ v**t v* thân kiếm: “Nhưng học kiếm là vì chính ta, học được bao nhiêu thì bản thân ta hưởng thụ bấy nhiêu. Kiếm là vật phòng thân cho ta chứ không phải cho sư tôn.”

Khương Ngư ngẩn người, suy nghĩ một lúc liền thấy có vẻ rất có lý.

Lời của Túc Chu giúp nàng nhìn ra được sự lầm tưởng từ trước tới nay của bản thân. Dẫu nàng muốn học kiếm vì mẫu thân nhưng người thụ hưởng sau khi học tốt kiếm lại chính là bản thân nàng, có phải nàng đã đặt kỳ vọng của phụ mẫu lên quá cao rồi không?

Khúc gỗ trong đống lửa nổ lách tách, nàng nhìn Túc Chu, cảm thấy câu hỏi này của mình hỏi đúng người rồi, ngoại trừ hắn ra thì còn ai có thể giải đáp những vướng mắc trong lòng nàng nữa chứ?

Giá mà hỏi hắn sớm hơn thì tốt biết mấy…

Nàng dịch chiếc ghế đẩu nhỏ, xích lại gần phía Túc Chu hơn một chút, nhỏ giọng nói: “Bây giờ mới phát hiện ra, hóa ra ngươi cũng khá tốt đấy chứ.”

Động tác buông kiếm của Túc Chu khựng lại một chút, khẽ ngước mắt lên, mí mắt mỏng tựa như lưỡi dao: “Bây giờ mới biết à?”

Khương Ngư hừ nhẹ một tiếng: “Ngươi đừng được đằng chân lân đằng đầu đấy nhé.”

Sóng mắt lưu chuyển, ý cười nhạt nhòa.

Mấy năm nay hễ cứ gặp mặt là hai người lại cãi cọ gà bay chó sủa, Túc Chu chưa từng thấy nàng có biểu cảm thế này bao giờ, một giọng điệu gần gũi làm nũng hệt như với người thân cận khiến lồng ngực hắn ngứa ngáy từng cơn, vành tai cũng hơi nóng lên.

Nàng lại nói: “Túc Hành Vân, ngươi kể cho ta nghe một câu chuyện đi?”

Túc Chu: “Kể cái gì?”

“Chuyện sau khi ngươi gia nhập Kiếm Tông, chuyện của Ngũ đỉnh chủ… Gì cũng được hết, không thì ta sắp buồn ngủ gục rồi đây này.”

“…”

“Nhanh lên mà.”

“Ta kể chuyện cho nàng thì có ích lợi gì?”

“Sao ngươi lại so đo tính toán thế hả, hở ra là đòi ích lợi là sao?”

“Nhưng ta có bao giờ đòi được gì từ nàng đâu.”

“Ừm ——”

Hình như đúng là vậy thật.

Nàng tháo nhẫn trữ vật xuống, trải một mảnh vải ra, leng keng đổ ra một đống đồ chơi nhỏ lấp lánh, nghiêng đầu nhìn hắn với đôi mắt sáng lấp lánh: “Ngươi muốn cái gì, tự mình lấy đi.”

Ánh lửa soi rọi gương mặt nghiêng của nàng, lọn tóc mai rũ xuống bị hơi nóng thổi bay, hàng mi cong vút, gò mà ửng hồng, lọt vào mắt Túc Chu còn thắng vạn ngàn trân bảo.

Hắn lắc đầu: “Ta có rồi.”

Khương Ngư: “Thật ư?”

Đây đều là những trân bảo nàng cất giấu, bình thường không nỡ đem ra tặng người khác đâu đấy.

Nhưng thấy ánh mắt hắn kiên quyết như thế, cứ như thật sự có được báu vật gì rồi. Nàng suy nghĩ một chút, bỗng nhiên nhớ tới hòn đá nhặt được bên thôn Tiểu Khê thuở trước nàng tiện tay tặng cho Túc Chu, thứ hắn nói sẽ không phải là cái đó chứ?

Một trận chột dạ dâng lên trong lòng, nàng lặng lẽ thu đống đồ chơi nhỏ đó lại, ngáp dài một tiếng: “Ta buồn ngủ rồi.”

Túc Chu: “Ngủ đi, ta canh gác cho.”

Khương Ngư ừ mấy tiếng, mí mắt sụp xuống, đúng là có hơi buồn ngủ thật, chẳng mấy chốc, đầu bắt đầu gật gà gật gù, thân thể lệch sang một bên, tựa đầu vào vai Túc Chu ngủ mất.

Toàn thân Túc Chu cứng đờ, ngay sau đó lại thả lỏng người, dịch vị trí sang bên cạnh một chút để nàng tựa vào thoải mái hơn.

Căn nhà hoang trong đêm tối chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng củi cháy lách tách trong đống lửa, ở một nơi đối với hắn mà có ác mộng bủa vây thế này, có nàng ở bên cạnh, hắn vậy mà không còn cảm thấy chán ghét và buồn nôn nữa, dường như nàng ở đâu thì sự ấm áp và bình yên mà hắn hằng theo đuổi liền ở đó.

Khương Ngư ngủ một mạch thẳng giấc đến tận nửa đêm, trên mái nhà phát ra tiếng động khẽ khàng do ngói va chạm, Túc Chu lập tức cảnh giác, vừa cầm kiếm lên thì Khương Ngư cũng tỉnh giấc.

Hai người nhìn nhau một cái không cần đối thoại, kiếm khí xé toạc mái nhà lao vút ra từ trong phòng, trên mái nhà vừa vặn rơi xuống một con ma vật toàn thân đen thui, thấy tình hình không ổn liền định chuồn mất.

Hai người phi thân đuổi theo, ma vật này tuy có hình người nhưng gầy gò ốm yếu, hoàn toàn khác biệt với cảm giác áp bách do ma vật cấp cao trước đó mang lại, thậm chí nó còn không dám giao chiến trực diện mà hoảng hốt bỏ chạy.

Thế nhưng lần này mọi người đã chuẩn bị đầy đủ chu đáo, làm sao có chuyện để chúng chạy thoát được nữa, đám đệ tử mai phục đồng loạt xông ra, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đã tóm gọn cả hai con ma vật lại.

Vây trói hai con ma vật lại với nhau, mọi người mới phát hiện ra hai con ma này vậy mà có ngoại hình giống hệt nhau như đúc, hệt như sinh đôi. Sau một hồi thẩm vấn, một con bật khóc thú nhận rằng bởi vì ma vốn không có sinh đôi, hai ma sinh ra giống như chịu phải lời nguyền, yếu ớt hơn ma vật cấp cao bình thường rất nhiều, chỉ có thể như loài chuột lủi thủi ẩn mình cẩn thận, mang theo ổ ma nay đây mai đó khắp nơi.

“Bọn mi có quan hệ thế nào với kiếm linh Vấn Thiên?”

“Không, không có quan hệ gì cả.” Con ma nọ nói: “Bọn ta cũng là đến đây mới phát hiện ra sự tồn tại của kiếm ma…”

“Mi nói Vấn Thiên Kiếm vốn dĩ là kiếm ma ư?”

“Ta đâu có nói thế.” Ma vật ngơ ngác đáp: “Cây kiếm đó đã biến thành mảnh vỡ từ lâu nhưng uy lực vẫn vô cùng mạnh mẽ, trông thế nào cũng không phải thứ mà huynh đệ bọn ta dám chọc vào…”

Nói cách khác, hai con ma này thực sự chẳng biết gì, đụng độ kiếm linh Vấn Thiên chỉ là trùng hợp ư?

Thấy mấy người trao đổi ánh mắt với nhau dường như đang nghĩ xem nên xử trí thế nào, ma vật vội vàng van xin: “Bọn ta chẳng làm gì cả, chỉ ăn thịt vài phàm nhân mà thôi, cầu xin các ngươi hãy tha cho huynh đệ bọn ta đi!”

Khương Ngư nhớ tới các tán tu đang thoi thóp trong đường hầm hồi nãy, cùng với những dân chúng được cứu sống sau tai nạn. Nếu không phải bọn họ quay đầu lại tìm kiếm thì những người này đều sẽ trở thành miếng mồi ngon trong miệng ma vật, chưa kể đến những dân chúng vô tội đã bị huynh đệ chúng ăn thịt…

Nó vậy mà lại thốt lên câu “chỉ giết vài phàm nhân thôi mà”, một tia lệ khí trong lòng Khương Ngư trỗi dậy, kiếm quang lóe lên chém thẳng đầu con ma vật đó đứt lìa.

Mọi người giật mình kinh ngạc.

Không phải là nói hai ma vật này không đáng giết, mà là bọn họ không ngờ Khương Ngư lại đột ngột ra tay như vậy. Bình thường trông nàng cười hì hì mà lúc ra tay lại quả quyết đến thế.

Túc Chu đứng sau lưng Khương Ngư, ánh mắt trầm xuống, cảm thấy có chút bất ổn.

Ma vật mất đầu quỳ rạp xuống đất ngã gục, Khương Ngư cúi đầu xuống, rũ mắt nhìn lòng bàn tay mình, rốt cuộc nàng bị làm sao thế này?

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn