Mắt thấy cơ quan của chính điện sắp sập xuống, bệ đá dưới nhát kiếm hóa thành hai nửa. Dưới sự chấn động từ kiếm khí của Bạch Loa, mảnh vỡ Vấn Thiên Kiếm vậy mà tan chảy như băng tuyết, hóa thành một sợi ma khí dần tiêu tán trong không khí.
Khương Ngư không khỏi lộ ra vẻ mừng rỡ: Cây kiếm này quả nhiên là giả!
Theo bệ đá vỡ vụn và kiếm ma biến mất, cơ quan đang hạ xuống liền dừng lại cộp một tiếng cách đỉnh đầu Khương Ngư chưa tới một tấc, sau đó chấn động một cái rồi từ từ bay ngược lên trên.
Cho đến khoảnh khắc này, Khương Ngư mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, toàn thân rã rời, mềm nhũn ngã ngồi xuống đất.
Theo cơ quan phía trên thu lại, cánh cửa đá ở lối ra một lần nữa được nâng lên, ánh sáng lại chiếu rọi vào trong điện. Cùng với cánh cửa đá nâng lên, phía sau bệ đá đứt gãy trước mặt nàng cũng phát ra một trận tiếng động, bức tường đá sụp đổ về phía sau, lộ ra một đường hầm ẩn giấu ở bên trong.
Ngay sau đó là một loạt tiếng bước chân dồn dập, đám người Tiết Thanh Lãng lần lượt lao vào trong chính điện: “Tiểu Ngư, ngươi không sao chứ?”
Khương Ngư quay đầu nhìn lại, khi cơ quan được phá giải thì lưới ma cũng biến mất, mấy tên ma tướng theo đó mà tan biến. Mọi người cùng nhau bước vào chính điện, thấy nguy cơ ở đây đã được giải trừ thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Tiết Thanh Lãng bước lên đỡ Khương Ngư dậy, nhìn về phía đường hầm trước mặt. Một luồng gió mang theo hơi lạnh quét từ trong đường hầm ra khiến người ta cảm thấy lạnh thấu xương, hắn ta không khỏi hỏi: “Đường hầm bí mật này thông tới nơi nào vậy?”
Khương Ngư lắc đầu.
Nàng cúi đầu xuống, thẫn thờ nhìn chằm chằm Truyền Tấn Phù.
Tiết Thanh Lãng suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Tiểu Ngư, từ lúc bước vào miếu này ta vẫn luôn muốn hỏi, Vấn Thiên Kiếm rốt cuộc có còn ở nhân gian hay không?”
Câu hỏi này khiến các đệ tử phía sau vô cùng kinh ngạc. Vốn dĩ từ nãy họ đã cảm thấy kỳ lạ, tại sao ma vật lại tụ tập ở ngôi thần miếu thoạt nhìn như thờ phụng Vấn Thiên Kiếm, lời của thiếu chủ lại càng khiến người ta khiếp sợ hơn. Câu hỏi Vấn Thiên Kiếm còn ở nhân gian nghĩa là gì —— chẳng lẽ truyền thuyết Kiếm Tôn phi thăng là giả sao?
Nhìn lại Khương Ngư, nàng vẫn đang chăm chú nhìn Truyền Tấn Phù, biểu cảm trông có vẻ còn hơi căng thẳng, cứ như thể chuyện đại sự như Kiếm Tôn phi thăng còn không quan trọng bằng mảnh giấy nhỏ trong tay nàng vậy.
Tiết Thanh Lãng nhíu mày, định mở miệng lần nữa thì trên Truyền Tấn Phù lại truyền tới tin nhắn của Túc Chu: Sống sót.
Lúc này Khương Ngư mới thả lỏng đôi mày đang nhíu chặt, khóe môi khẽ cong lên, lần này Túc Chu phải thán phục nàng một phen cho ra trò mới được. Cất Truyền Tấn Phù đi, lúc này nàng mới nhớ tới việc trả lời câu hỏi của Tiết Thanh Lãng. Sự việc đã đến nước này, thực ra cũng chẳng cần thiết phải giấu giếm nữa, hoặc phải nói là, cũng chẳng giấu nổi nữa rồi. Tiết Thanh Lãng không phải kẻ ngốc, Vấn Thiên Kiếm và ma vật xuất hiện cùng lúc thế kia, kiểu gì cũng khiến người ta suy nghĩ lung tung.
Nàng ngẫm nghĩ, lược bỏ đi chuyện nội bộ Kiếm Tông, đem chuyện về Vấn Thiên Kiếm giải thích một lượt. Nhưng những gì nàng biết cũng không nhiều lắm, chỉ là phỏng đoán: “Đường hầm này cực kỳ lạnh giá, Vấn Thiên Kiếm thuộc tính hàn, ta nghi ngờ tận cùng đường hầm có lẽ chính là Vấn Thiên Kiếm thật sự.”
Mọi người đồng loạt cả kinh.
“Trong đường hầm này không biết tình hình thế nào, ta khuyên các người tốt nhất đừng vào trong mạo hiểm, dẫu sao ban đầu các ngươi đến đây cũng chỉ để điều tra tình hình quận Thanh Phong mà thôi.”
“Còn ngươi thì sao?”
“Đã đến tận đây rồi, ta nhất định phải vào xem thử.”
“Tiểu Ngư——” Tiết Thanh Lãng không đồng tình lên tiếng: “Chi bằng cùng bọn ta trở về Hải Uyên Tông phục mệnh trước, mời các vị trưởng lão ra tay, cần gì phải tự mình đi mạo hiểm?”
Khương Ngư đáp: “Đừng nói là các trưởng lão tông môn các người có muốn quản chuyện này hay không, chờ đến khi trưởng lão tới thì Vấn Thiên Kiếm có lẽ cũng chẳng còn nữa đâu.”
Tiết Thanh Lãng nhíu mày: “Vậy ta đi cùng ngươi.”
Khương Ngư muốn từ chối nhưng hắn ta lại nói: “Ta cũng muốn mở rộng tầm mắt chiêm ngưỡng uy phong của thiên hạ đệ nhất kiếm, ngươi cũng không thể ngăn cản ta chứ?”
Đến đây thì nàng đành chịu thua không nói được gì nữa. Tiết Thanh Lãng hỏi qua một lượt, trong số các đệ tử cũng có mấy người tò mò, mấy đệ tử còn lại không muốn đi hoặc bị thương thì được bảo hãy quay về tông môn để bẩm báo tình hình nơi này.
Nghỉ ngơi điều chỉnh một chút, bọn họ liền cùng nhau bước vào mật đạo.
Lần này Khương Ngư đã có sự chuẩn bị từ trước, Hỏa Linh Ngọc, Thanh Tâm Phù cùng với đủ loại pháp khí kháng cự giá lạnh đều được mang theo đầy đủ khi tiến sâu vào trong mật đạo. Càng đi vào trong, con đường càng lúc càng hẹp lại, trong khi không gian phía dưới lại càng thêm rộng lớn. Cho đến khi con đường biến thành một lối đi nhỏ hẹp, phía dưới là một dòng sông ngầm vừa sâu vừa rộng, hơi lạnh từ dưới bốc ngược lên vù vù khiến người ta lạnh đến run lập cập.
Đệ tử phía sau nói: “Trước đây ta chỉ nghe qua đôi chút tin đồn về Vấn Thiên Kiếm, quả nhiên là lợi hại thật đấy…”
Một đệ tử khác nói: “Nếu Vấn Thiên Kiếm ở đây, vậy còn Kiếm Tôn thì sao? Phía trước sẽ không có Kiếm Tôn chứ?”
“Ngươi đừng có dọa ta đấy nhé, Kiếm Tôn mà ở đây, ngón tay khẽ động một cái chẳng phải đã b*p ch*t chúng ta rồi sao?”
“Mau nhìn kìa, đằng trước có đồ vật!”
Theo lời đệ tử nọ, con đường phía trước uốn lượn thành hình vòng cung, hội tụ lại ở một đài cao chính giữa. Trên đài cao đó lơ lửng một thanh trường kiếm toàn thân mang màu xanh sẫm, kiếm dài ba thước sáu tấc, hơi lạnh tỏa ra bốn phía, sắc bén vô song.
“Vấn… Vấn Thiên kiếm?!”
“Ngươi nhìn cho kỹ đi, đó rõ ràng chỉ là một đạo hư ảnh.”
Đệ tử nọ dụi dụi mắt, nhìn kỹ lại thì bóng kiếm ấy đã hóa thành một thân ảnh người. Mái tóc dài màu xanh sẫm, đôi mày rậm mắt to, dáng vẻ cường tráng hùng dũng, rõ ràng là hóa thân của kiếm linh.
Nhưng trên người và trên mặt kiếm linh đều mọc đầy những ma văn vặn vẹo, một đôi tròng mắt đỏ ngầu trông cực kỳ dọa người, đệ tử đi theo sau sợ hãi lùi lại hai bước.
“Cái này… Vấn Thiên kiếm thực sự bị ma hóa rồi!”
“Chẳng lẽ năm xưa lúc Kiếm Tôn phi thăng đã không mang theo thanh kiếm này, để nó lưu lạc chốn ma uyên cho nên mới hóa thành kiếm ma ư?”
“Cũng có khả năng… Nhìn… nhìn kìa, có người tới!”
Ở đầu bên kia của con đường vòng cung, Túc Chu và Vân Vãn cũng đã đi vào. Cách nhau tầm mấy trượng, hai người cách từ xa nhìn nhau. Khoảnh khắc sinh tử vừa trải qua dường như vẫn còn hiện rõ trước mắt, giờ phút này nhìn thấy đối phương bình an vô sự, bọn họ đều đồng loạt cong khóe môi, nở nụ cười.
Phía sau Khương Ngư, Tiết Thanh Lãng vừa vặn nhìn thấy một màn này, hắn ta siết chặt chuôi quạt, ánh mắt ảm đạm.
Đến nơi này rồi, tận mắt nhìn thấy kiếm linh, lại có thêm mấy người sinh lòng thoái chí ở lại phía dưới yểm trợ. Người cuối cùng bước lên đài cao chỉ còn lại bốn người Khương Ngư, Túc Chu, Vân Vãn và Tiết Thanh Lãng.
Hơi lạnh phát ra từ kiếm ma trên đài cao đã đạt đến cực hạn, ngay cả mặt đất cũng đóng một tầng băng mỏng, trên những sợi xích sắt treo lơ lửng đài cao lại càng đọng lại những cột băng dày cộp.
Kiếm linh đánh giá bốn người, ánh mắt dừng lại trên người Khương Ngư: “Ta đã cho các ngươi hai cơ hội để trốn chạy, các ngươi vậy mà vẫn dám dâng đến tận cửa, không muốn sống nữa sao?”
Đã đánh qua lại hai lần, Khương Ngư đương nhiên sẽ không sợ lời uy h**p của hắn ta, liền chất vấn ngược lại: “Tiền bối, vì sao ngài lại nhập ma? Vỏ kiếm của Vấn Thiên đang ở trong Kiếm Tông, chi bằng cùng bọn ta trở về, Kiếm Tông nhất định sẽ tìm cách cứu ngài.”
“Ha ha ha ha!”
Kiếm linh giống như nghe được chuyện cười lớn nhất thế gian, ngửa cổ cười cuồng loạn một trận: “Ta đây là kẻ bị vứt bỏ, ngươi bảo ta quay về ư? Ta có thể quay về nơi nào chứ?”
Dứt lời, hắn ta giơ tay lên, vô số mũi kiếm sắc bén đâm thẳng xuống từ khoảng không phía trên!
“Cẩn thận!”
Bốn người ở phía dưới liên tục né tránh, giọng nói của kiếm linh từ trên cao áp xuống, sát cơ hiện rõ mồn một: “Đã cho các ngươi hai cơ hội rồi mà còn đến cửa chịu chết, lần này, ta tuyệt đối sẽ không nương tay!”
Khương Ngư rút kiếm ra khỏi vỏ, thanh Bạch Loa kiếm được phủ một tầng linh quang nhạt, kiếm khí bảo vệ nàng tránh khỏi sự ăn mòn của giá lạnh. Vừa giao thủ với kiếm linh, nàng vừa không quên buông lời châm chọc hắn ta: “Rõ ràng là ta cao tay hơn một bậc, ngài không có bản lĩnh giết ta thì đừng có nói ra vẻ như mình rộng lượng lắm vậy chứ.”
“Hừ.”
Đỉnh đầu kiếm linh suýt thì bốc hỏa, tức giận lồng lộn, triệu hồi muôn vàn kiếm khí nhắm thẳng vào nàng: “Đây là do ngươi tự chuốc lấy đấy, hôm nay nếu không giết được ngươi, ta thẹn với danh xưng thiên hạ đệ nhất kiếm!”
Khương Ngư hiểm hóc né tránh một đạo kiếm khí, nhưng vẫn không quên phản bác mỉa mai: “Ngài vốn dĩ cũng chẳng còn là thiên hạ đệ nhất kiếm nữa rồi, đừng quên, bây giờ ngài chỉ là một mảnh vỡ tàn tạ, đến cả danh xưng thanh kiếm cũng không xứng.”
“Đừng sợ hắn, hắn chỉ đang cố ra vẻ hổ báo dọa người mà thôi, bản thể của hắn sớm đã tàn khuyết, căn bản không lợi hại như các ngươi tưởng tượng đâu.”
Lời này khiến cho lòng tin của Vân Vãn và Tiết Thanh Lãng trỗi dậy, dốc toàn lực chiến đấu với kiếm linh. Nếu có thể đánh bại kiếm linh Vấn Thiên ở nơi này, nói ra ngoài tuyệt đối khiến người ta thán phục.
Mặc dù một câu của Khương Ngư đã vực dậy lòng tin của phe mình, nhưng đồng thời cũng kéo đủ thù hận về phía chính nàng. Những đợt công kích dồn dập như vũ bão của kiếm linh liên tục trút lên người nàng, khiến cho tình cảnh của nàng nguy hiểm trùng trùng.
Vào thời khắc then chốt, Túc Chu kéo nàng một cái, một đạo kiếm khí sượt qua ngay sát má nàng, để lại một vết máu tươi.
Túc Chu trầm giọng nói: “Không muốn sống nữa à?”
Khương Ngư hừ nhẹ tỏ vẻ bất mãn, việc chọc giận kiếm linh vốn dĩ là chiến thuật của nàng, thế nhưng vừa quay đầu lại, chạm phải ánh mắt lo lắng của hắn, nàng nhất thời không nói nên lời, đành tập trung tinh thần đối phó với kiếm linh.
Cho dù chỉ là một mảnh vỡ, kiếm linh bị chọc giận thì thực lực cũng không thể xem thường. Hai lần trước hai bên không chính thức giao thủ, lúc này mới tung ra toàn lực, kiếm khí lẫm liệt tựa sương giá. Không gian trên đài cao này có hạn, vị trí đứng rất chật hẹp nên thực lực của hắn ta lại càng được phát huy tối đa.
Bóng kiếm liên tiếp rơi xuống như một trận mưa bão.
Nhưng bốn người này cũng không phải dễ đối phó. Năm đạo kim phù của Vân Vãn xoay tròn phấp phới trong sân để hóa giải mưa kiếm, xương quạt của Tiết Thanh Lãng lúc mở lúc đóng, đánh tan thân hình của kiếm linh nhưng rất nhanh hắn ta lại ngưng tụ trở lại.
Ánh kiếm của Bạch Loa và Hành Vân lại càng sắc bén không gì cản nổi, thế nhưng kiếm linh hữu hình vô thực, không thể đả thương bản thể của kiếm linh, dù chiêu thức có nhiều đến đâu cũng vô ích.
Trải qua mấy chục hiệp, kiếm linh dần chiếm thế thượng phong.
Kiếm khí toàn thân hắn ta cuồn cuộn cuồng nộ như bão táp, quét văng quạt, bùa chú và kiếm. Vân Vãn và Tiết Thanh Lãng lập tức bị thương, thổ huyết ra một ngụm máu tươi. Khương Ngư xông lên đầu tiên nên chịu phải sự chấn động nghiêm trọng nhất, trên người lập tức xuất hiện thêm mấy vết thương do kiếm chém, không trụ nổi nữa phải quỳ gối khuỵu xuống đất.
Kiếm linh cúi người xuống, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng, không kìm được cất lời: “Bé gái, cái tuổi này của ngươi đáng lẽ nên ở nhà hưởng thụ sự sủng ái của phụ mẫu, sống những ngày tháng vô tư vô lự, hà cớ gì lại chạy tới nơi thế này liều mình quên mạng, rốt cuộc ngươi mưu cầu cái gì chứ?”
Khương Ngư dùng kiếm chống người, từ từ đứng dậy, trên mặt tràn ngập sự bất khuất và quật cường: “Ngươi muốn… ta ngoan ngoãn ở nhà chờ các ngươi tính kế ta chắc? Ta tuyệt đối —— không bó tay chịu chết!”
Như để đáp lại lời nàng, thanh kiếm Bạch Loa bừng sáng linh quang, kiếm khí sắc bén đạt đến đỉnh điểm.
Nàng ưỡn thẳng sống lưng, bỗng nhiên cười một tiếng: “Ngươi có thể nói ra câu này, chứng tỏ ngươi căn bản chẳng hề biết gì về ý định của chủ nhân nhà ngươi cả. Ngươi đã sớm biến thành ‘quân cờ bị vứt bỏ’ rồi, còn ở đây sủa ẳng cái gì chứ?”
Lời này khiến cho kiếm linh nổi giận lôi đình, đôi mắt đột ngột đỏ ngầu, khí tức trở nên cuồng loạn: “Hỗn xược, hỗn xược! Đám tiểu bối các ngươi, sao dám mạo phạm ta thế này!!”
Ma khí trên người hắn ta hoành hành, mặc kệ tất cả phóng thích ra toàn bộ thực lực. Kiếm khí cuồng bạo trên đài cao tựa như muốn càn quét vạn vật.
Cuồng phong bão táp sắp ập tới, Khương Ngư và Túc Chu nhìn nhau một cái, thời cơ chờ đợi lâu như vậy cuối cùng cũng đến. Gần như đồng thời, hai người hợp sức, đâm thẳng một kiếm ra!
Đây là nhát kiếm từ bỏ toàn bộ phòng thủ, nhắm thẳng vào vị trí lồng ngực của kiếm linh. Ngay vừa rồi, có một tia sáng đỏ sậm lóe lên ở đó, ma khí ngưng tụ lại, hai người phỏng đoán đó chính là bản thể của kiếm linh, vị trí mà mảnh tàn kiếm kia đang ẩn náu.
Vào khoảnh khắc ra tay, kiếm khí cuồng bạo đồng thời giáng xuống người cả hai. Vân Vãn và Tiết Thanh Lãng cứu viện không kịp, tim đập hẫng một nhịp. Thấy kiếm khí sắp biến hai người thành mảnh vụn, linh quang trên người cả hai bừng sáng rực rỡ, kiếm linh Bạch Loa và kiếm linh Hành Vân kịp thời xuất hiện, chặn lại trận mưa kiếm cuồng bạo đó.
Song kiếm đâm sâu vào tâm mạch kiếm linh, đột ngột bị cản lại, tiếng kim loại va chạm leng keng vang lên chói tai.
Quả nhiên đã trúng!
Mũi kiếm cắm thẳng vào mảnh vỡ Vấn Thiên Kiếm, thanh kiếm của hai người cũng rung lên bần bật như thể không chịu nổi gánh nặng sắp sửa gãy đôi đến nơi.
Khương Ngư hét lớn một tiếng: “Túc Hành Vân!”
Tâm ý hai người tương thông, đồng thời dồn sức đâm một kiếm, vậy mà ép được kiếm linh phải lùi lại một bước, thân hình lảo đảo. Túc Chu lập tức thu kiếm lấy bùa, Khương Ngư lại niệm chú quyết, Trấn Ma Phù trong tay hai người bừng sáng, một trái một phải bay thẳng về phía lồng ngực kiếm linh.
Trên đài cao kim quang chói lọi.
“Á!!!”
Theo tiếng thảm thiết của kiếm linh Vấn Thiên vang lên, linh thể cao lớn của hắn ta vậy mà bị Trấn Ma Phù hóa giải. Kim quang ngập trời lấp đầy cả đài cao, khoảnh khắc hắn ta triệt để hóa thành bản thể, Trấn Ma Phù liền nhanh chóng bao bọc lấy hắn ta chặt chẽ, ma khí toàn bộ bị phong ấn trọn vẹn bên trong.
Khương Ngư lại lôi ra một chiếc hộp đựng pháp khí, mảnh vỡ ổn thỏa rơi vào trong hộp. Nàng tiếp tục bấm pháp quyết, bồi thêm một đạo phong ấn chú. Lúc đang phong ấn, ma khí còn sót lại từ trong hộp rò rỉ ra, trong đó có một tia sắc bén sượt qua đầu ngón tay nàng để lại một vết thương nhỏ xíu, khí đen lặng lẽ tiêu biến. Khương Ngư lúc này cả người đau nhức, hoàn toàn không hề chú ý tới.
Vừa đậy nắp hộp lại, phong ấn chặt mảnh vỡ xong, đài cao bỗng nhiên chấn động kịch liệt.
Không đợi mấy người phản ứng, đài cao đã hứng chịu mấy đợt mưa kiếm công phá từ nãy đến giờ nay rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa, ầm ầm sụp đổ!
Mấy người trải qua một trận đại chiến với kiếm linh đều chịu thương tích không nhẹ, sức lực cạn kiệt, cùng nhau rơi thẳng xuống dòng sông ngầm dưới lòng đất.
Khoảnh khắc rơi xuống dòng sông băng giá, điều cuối cùng mà Khương Ngư nhìn thấy chính là Túc Chu đã nắm lấy tay nàng, vững vàng che chở nàng vào trong lồng ngực.
Trước mắt nàng tối sầm lại, kiệt sức hoàn toàn và ngất đi lúc nào không hay.
Không biết đã qua bao lâu, bên tai văng vẳng tiếng nước chảy róc rách, Khương Ngư một lần nữa mở mắt ra, nhìn thấy đống lửa đang bập bùng nhóm lên trước mặt. Nàng nằm ngay bên cạnh đống lửa, cúi đầu nhìn thấy chiếc hộp phong ấn tàn kiếm vẫn nằm yên vị bên cạnh, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn lại Túc Chu đang ngồi đối diện, cảnh tượng tình cảnh này lại có chút quen thuộc, khiến nàng nhớ tới dưới lòng đất ở thôn Tiểu Khê thuở trước, hai người bọn họ cũng từng rơi xuống nước, chỉ có điều lần đó là nàng cứu Túc Chu, còn lần này lại là Túc Chu cứu nàng.
Nàng lồm cồm bò dậy, cất hộp vào trong nhẫn trữ vật, hỏi hắn: “Chẳng phải ngươi không biết bơi sao?”
Lúc mở miệng nói chuyện, nàng mới thấy cổ họng đau rát như lửa đốt, khát nước vô cùng.
Người đối diện đưa bình nước tới, giọng nhàn nhạt nói: “Vẫy vùng mấy cái thì vẫn được.”
Khương Ngư thiếu chút nữa sặc nước, suýt thì hoài nghi người đối diện có đúng là Túc Chu hay không, vậy mà lại nói ra được những lời thế này.
“Vân sư tỷ và Tiết thiếu chủ đâu rồi?”
Hắn lắc đầu.
Lúc ở dưới nước đã lạc mất hai người kia, nhưng nghe thấy Khương Ngư gọi cái tên xa lạ là “Tiết thiếu chủ”, trong lòng hắn lại có chút vui mừng, không uổng công vừa nãy ngâm mình trong nước đá mà đẩy được nàng lên bờ trước.
Lúc này trạng thái của cả hai người đều không tính là tốt. Sau trận đại chiến với kiếm linh, ai nấy đều mang thương tích, sức lực khô kiệt, đành ngồi quây quần bên đống lửa tĩnh dưỡng hồi phục cho đến khi trong mật đạo truyền tới những tiếng động ầm ầm.
Đôi tai Khương Ngư dựng đứng cả lên: “Động tĩnh gì thế?”
Ngẩng đầu lên nhìn, bụi đất lả tả rơi từ trên xuống, mặt đất dường như đang rung chuyển.
“Đây là —— đường hầm sắp sập sao?!”
Trong lòng nàng vô cùng sốt ruột: “Túc Hành Vân, mau chóng rời đi thôi.”
Nhưng Túc Chu ngồi đối diện vẫn bất động, Khương Ngư nhìn kỹ lại, sắc mặt hắn tái nhợt, đôi môi mỏng mất đi huyết sắc, đôi mắt khép hờ, hàng mi dài rủ xuống tạo thành bóng râm nhàn nhạt nơi đuôi mắt.
Hỏng rồi.
Đoán chừng là do vừa rồi rơi xuống sông băng, nên cơn đau do kiếm cốt lại tái phát.
Hắn nhẫn nhịn chịu đựng suốt từ nãy đến giờ mà không hề phát ra một tiếng r*n r* nào.
Nàng vừa nhích lại gần một bước, luồng gió lạnh sượt qua trước mặt, bắn tóe lên vài tia lửa nhỏ. Nguy cơ ập tới, nàng theo bản năng giơ kiếm đỡ lại, chát một tiếng, kẻ đánh lén bị đánh lùi lại nửa bước.
“Lâm Phong, lại là ngươi.”
“Khương sư muội, các ngươi kiếm được thứ tốt gì thế, giao ra đây cho ta, ta lập tức đi ngay.” Lâm Phong nhìn nàng với ánh mắt âm hiểm độc ác: “Bằng không, ta dây dưa đánh nhau với ngươi, đường hầm này mà sập xuống, tất cả chúng ta đều phải chôn thây ở đây.”
“Mặt mũi ngươi còn cần nữa không hả.”
Khương Ngư vừa nhìn thấy hắn ta là thấy phiền phức, tên này cứ như âm hồn bất tán, lại vừa vặn xuất hiện vào lúc này. Nàng đang lo lắng cho tình hình của Túc Chu, lại càng không muốn bị hắn ta nhìn ra sơ hở để rồi nhắm vào Túc Chu.
Thấy nàng không thỏa hiệp, Lâm Phong lại càng thêm căm hận, chuyến thử thách lần này hắn ta chẳng húp được chút lợi lộc nào, lại chẳng có biểu hiện gì xuất sắc. Thất bại liên tiếp khiến hắn ta chỉ muốn liều lĩnh làm càn, trong mắt lộ rõ hung quang.
Khương Ngư siết chặt chuôi kiếm, thầm biết lúc này thể lực vẫn chưa hồi phục, không thể cứng đầu đấu trực diện với hắn ta. Đột nhiên nàng nhìn ra phía sau lưng hắn ta, vui mừng lên tiếng: “Vân sư tỷ!”
Lâm Phong không hề bị lừa: “Khương Ngư, ngươi coi ta là đứa trẻ ba tuổi chắc, dễ lừa thế à?”
Khương Ngư nhướng mày nói: “Vậy ngươi nhìn xuống chân ngươi xem kìa.”
Lâm Phong cúi đầu nhìn xuống, dưới chân hoàn toàn chẳng có gì cả. Lúc hắn ta ngẩng đầu lên lần nữa, Khương Ngư vừa vặn rút kiếm ra, lưỡi kiếm phản chiếu ánh nước lấp lánh của dòng sông băng, chớp mắt một cái làm chói mắt hắn ta.
“Hoa hòe hoa sói!”
Hắn ta bị những tiểu động tác tầng tầng lớp lớp của Khương Ngư làm cho bực mình không thôi, vung kiếm đâm thẳng tới, nào ngờ dưới chân chợt lóe lên linh quang, thân hình lảo đảo, tõm một tiếng rơi xuống dòng sông băng!
Đáng ghét!
Lời kêu hắn ta nhìn xuống chân lúc nãy là giả, muốn dùng thân kiếm làm chói mắt hắn ta mới là thật. Thừa lúc hắn ta bị lóa mắt liền giở trò dưới chân hắn ta, đúng là xảo quyệt hết chỗ nói!
Hạ lưu sông băng xiết chảy cuồn cuộn, hắn ta chộp lấy bờ sông nhưng bị kiếm quang của Khương Ngư chém tới suýt đứt ngón tay, đành phải buông tay ra để dòng nước cuốn đi một đoạn ngắn. Lại muốn ngoi lên bờ liền bị Khương Ngư chặn lại.
“Ngươi ——”
Lâm Phong chật vật bám lấy bờ sông, bị đông cóng đến mức toàn thân run lẩy bẩy. Lúc này đường hầm lại rung chuyển, đá vụn trên đỉnh liên tục rơi xuống dòng sông, cảnh tượng trông như sắp sập đến nơi.
Dòng nước trong sông băng chảy xiết, hắn ta không dám buông tay, một khi bị cuốn vào trong xoáy nước thì chỉ có con đường phải chết. Thế nhưng đường lên bờ lại bị Khương Ngư chặn đứng hoàn toàn, hàm răng hắn ta đánh vào nhau cầm cập: “Khương Ngư, cho ta lên bờ đi, ta thề sẽ không chọc tới ngươi nữa.”
Khương Ngư lạnh lùng nhìn hắn ta, nhìn Lâm Phong đang chật vật chịu khổ, trong lòng bỗng dâng lên một thứ cảm giác thỏa mãn thầm kín.
Tiếp theo đó, Lâm Phong mấy lần định ngoi lên bờ đều bị Khương Ngư đánh ngã trở lại xuống nước. Bị hành hạ lặp đi lặp lại nhiều lần, thể lực cạn kiệt, hắn ta ở trong dòng sông gào lên: “Khương Ngư, ngươi là ma quỷ chắc? Dù sao chúng ta cũng là đồng môn, ngươi dùng thủ đoạn thế này thì khác gì ma vật?”
Tâm thần Khương Ngư khẽ chấn động, ánh mắt như mềm đi đôi chút nhưng rất nhanh nàng lại nghĩ, tên này nếu không chết, giữ lại để sau này quay lại hại mình tiếp à? Trái tim nàng lại lạnh rét trở lại.
Nàng đứng bên bờ sông, lạnh lùng nhìn dòng nước giá lạnh từng chút từng chút nuốt chửng Lâm Phong, cho đến khi tia sóng nước cuối cùng tiêu tan, sắc mặt vẫn không mảy may dao động.
Đầu ngón tay đang cầm kiếm, sợi ma khí len lỏi kia lặng lẽ ẩn sâu vào trong hơn nữa.
Đến khi xoay người lại, thần sắc nàng đã khôi phục lại như thường. Lúc này đường hầm đã bắt đầu sụp đổ, nàng đỡ Túc Chu đứng dậy, một hòn đá vừa vặn nện xuống ngay phía sau hai người.
Khương Ngư vẫn còn cảm thấy sợ hãi hú vía, chậm một bước nữa thôi là Túc Chu bị đập chết ngắc rồi…
Ting ——
Hệ thống lại chui ra góp vui: [Đường hầm sắp sập, ngươi và Túc Chu bị nhốt, trong khoảnh khắc sinh tử, ngươi chọn —— A. Đỡ hắn cùng chạy / B. Cõng hắn cùng chạy.]
Khương Ngư hừ nhẹ một tiếng, đáp lại nó: [Ta chọn C, ta tự chạy một mình.]
Hệ thống: [Bản hệ thống không có đáp án C.]
Khương Ngư: [Biết ngay là không có mà, đùa mi đấy thôi.]
Hệ thống: …
Sự khác thường vì cái chết của Lâm Phong lúc nãy đã tiêu tan, đừng nói là Túc Chu vừa mới cứu nàng, nàng tuyệt đối không thể nào vứt bỏ Túc Chu mà tự mình chạy trốn được. Chỉ riêng việc dọc đường đi cùng nhau trải qua ngần ấy chuyện, nàng sớm đã coi Túc Chu là bạn bè, là đồng đội tin cậy để đối đãi. Sự lo lắng và nôn nóng trong lòng lúc này còn lớn hơn cả lúc hay tin hai người kia mất tích vừa nãy.
Trong lòng nàng, tầm quan trọng của Túc Chu có lẽ không chỉ dừng lại ở mức độ bạn bè…
Đỡ đối phương đi được hai bước, lông mi dài của Túc Chu khẽ run lên, mở mắt ra: “Đừng quan tâm tới ta…”
Khương Ngư đáp: “Ta cứ thích quan tâm đấy.”
Túc Chu: …
Cơn đau cũ tái phát lần này tới cực kỳ hung mãnh, cơn đau nhức thấu xương ở cột sống gần như tước đi lý trí của hắn, ngay cả giọng nói cũng mang theo một chút run rẩy nhẹ: “Nếu chúng ta đều không chạy thoát được thì sao đây?”
Khương Ngư vừa dán Tật Bộ Phù lên người hai người vừa đáp lại: “Có thời gian nghĩ mấy chuyện này, chi bằng nghĩ xem nếu ta cứu được ngươi ra ngoài, ngươi sẽ báo đáp ta thế nào đi?”
Đối phương trầm mặc chốc lát rồi đáp: “Vậy ta lấy thân báo đáp nhé, nàng có muốn không?”