Cả đám chia làm hai ngả, đuổi theo dấu vết ma khí mà gấp rút chạy về phía Nam Bắc, nhờ có pháp khí gia trì, khoảng nửa canh giờ sau, bọn họ đã tới được đích đến.
Khương Ngư đứng yên sau gốc cây, thuận theo điểm cuối của con đường nhỏ nhìn về phía trước, điểm cuối của dấu vết là một công trình kiến trúc giống như thần miếu, ẩn mình sâu trong rừng núi hoang vu, những khối đá dùng để xây dựng đều đã mọc đầy rêu xanh, bên trên còn khắc những đường vân hình kiếm.
Đệ tử Hải Uyên Tông nói: “Ngoại trừ quận Thanh Phong ra mà vẫn có nơi thế này, đây là lần đầu tiên ta thấy.”
“Không biết miếu này thờ phụng vị thần nào?”
“Nhìn thế này, hình như là kiếm.”
“Tiểu Ngư, ngươi vừa nói trong địa đạo đã chạm trán với kiếm linh của kiếm ma phải không?”
Khương Ngư gật đầu một cái.
Tiết Thanh Lãng ngẩng đầu, nhìn những hoa văn trang trí trên trụ đá cao: “Nói như vậy, nơi này rất có khả năng là hang ổ của kiếm ma. Lại chẳng biết kiếm ma đã có chủ hay chưa, mọi người hãy cẩn thận hành sự.”
Mọi người lần lượt lên tiếng đáp lời.
Khương Ngư phóng ra vài con người giấy trước. Người giấy vừa chạm đất liền theo các khe hở lặng lẽ tiến vào trong thần miếu. Nàng lại cúi đầu nhìn lướt qua, Truyền Tấn Phù vẫn hoàn toàn yên ắng, bên phía Túc Chu không hề có tin tức truyền tới.
Trong lòng Khương Ngư dâng lên chút lo lắng, lại không nhịn được thầm nghĩ, tên này đúng là một kẻ câm điếc, đã cho hắn nhiều lá bùa thế, dùng một tấm thì sao chứ?
Vừa định ngẩng đầu lên, tấm bùa giấy lại bất ngờ phát sáng.
Túc Chu truyền tin tới: Đã đến, thấy một ngôi miếu.
Lời này đúng là cực kỳ ngắn gọn súc tích, Khương Ngư bèn đáp lại hắn một chữ “Ồ”.
Bên phía Túc Chu vậy mà cũng là một ngôi miếu ư?
Chỉ là trùng hợp thôi sao?
Đứng chờ ở bên ngoài một lúc, mấy con người giấy ủ rũ quay trở lại, trên người bị ma khí nhuộm thành một màu xám xịt. Người giấy không thể nói chuyện, thông tin truyền về không nhiều lắm, tác dụng lớn nhất của chúng là thăm dò địa hình.
Chỉ thấy đám người giấy nắm tay nhau, xoay tròn một vòng rồi nằm bẹp xuống đất, hóa thành một bản vẽ. Trên bản vẽ ngoằn ngoèo phác họa ra toàn bộ sơ đồ mặt bằng của ngôi thần miếu.
Mọi người vây quanh bản vẽ nghiên cứu một hồi. Bố cục của thần miếu này không hề phức tạp, đi vào sẽ chia thành ba ngả đường với ba gian điện phụ. Xuyên qua các gian điện phụ, địa thế nâng cao dần, đi sâu vào trong chính là không gian lớn nhất của thần miếu, chắc hẳn là chính điện.
Dựa vào tình hình của người giấy, trong “thần miếu” này có không ít ma khí, nhưng vị trí của kiếm ma và ma vật thì không phải thứ mà người giấy có thể thăm dò được, bọn họ cũng không thể xác định chính xác.
Tình hình cụ thể ra sao, chỉ khi đi vào rồi mới biết được.
Trước khi bước qua cửa, lá bùa lại sáng lên. Túc Chu: Chú ý an toàn.
Khương Ngư cong khóe môi, thế này còn tạm được.
Mọi người bước vào thần miếu, địa hình quả nhiên hoàn toàn trùng khớp với những gì người giấy đã thăm dò. Trên lối đi lát đá rêu xanh mọc lan tràn, những cột đá bên lề đường cũng khắc đầy hoa văn hình kiếm.
Bọn họ cẩn thận làm việc, vừa đi vừa thăm dò suốt dọc đường, né tránh được mấy chỗ cơ quan cạm bẫy, chia làm ba ngả bước vào ba gian điện phụ. Gian mà Khương Ngư đi vào là gian ở bên trái nhất, vừa bước vào đã cảm thấy nhiệt độ quá cao, nóng đến mức túa cả mồ hôi.
Đồ đạc bày biện trong điện này rất đơn giản, hai bên đều là tượng đá, chính giữa thờ một thanh trường kiếm chạm khắc bằng đá, trên thân kiếm được khắc triện một chữ “Vấn”, hai bên tổng cộng có mười pho tượng đá với hình thù kì dị, giương nanh múa vuốt, trông không giống nhân tộc.
Nàng đang ngắm nhìn thì bùa giấy lại sáng lên. Túc Chu gửi tin nhắn đến: Vào điện phụ bên phải, tượng đá có mười pho, bên trái bốn bên phải sáu.
Khương Ngư sửng sốt một lúc, nhìn quanh hai bên, tượng đá ở chỗ nàng là bên trái sáu bên phải bốn. Lại cẩn thận hỏi lại, nàng phát hiện các chi tiết của tượng đá hoàn toàn giống hệt nhau.
“Nơi này hẳn là điển tích về Kiếm Tôn: năm xưa Vấn Thiên Kiếm Tôn đã chém đứt đầu thủ lĩnh của mười đại ma tướng tại núi Viêm, những pho tượng đá này chính là khắc họa mười vị ma tướng đó.”
Theo thông tin từ Túc Chu truyền đến, nhiệt độ trong điện ngày càng cao, tựa hồ như thực sự đã đặt chân đến núi Viêm. Tiết Thanh Lãng vung quạt, cuồng phong thổi bay khí nóng tản ra, hắn ta nói: “Tiểu Ngư, nơi này trông có vẻ không có thứ gì cả, chúng ta mau rời đi thôi.”
Cùng lúc đó, tin nhắn tiếp theo của Túc Chu cũng được gửi tới: Dựa theo ghi chép, trong mười vị ma tướng, Kiếm Tôn chém đầu trâu đầu tiên, chi bằng thử chém đầu trâu trước xem sao.
Khương Ngư hỏi: Ngươi chém rồi à?
Túc Chu: Ừ.
Khương Ngư: Vậy có thay đổi gì không?
Đầu bên kia đáp: Không có.
Tiết Thanh Lãng cũng nhìn thấy tin nhắn này, hắn ta nhíu mày: “Đã không có thay đổi gì, chi bằng đừng phá hoại nơi này nữa thì hơn?”
Khương Ngư suy nghĩ một chút, giơ tay lên chém đứt luôn đầu trâu trong điện.
Cái đầu tượng đá vừa rơi xuống đất liền vỡ nát ngay lập tức. Đợi một lát, quả nhiên không có sự thay đổi nào xảy ra.
Bước ra khỏi điện phụ, Tiết Thanh Lãng không nhịn được nói: “Tiểu Ngư, ta nhớ ngươi từng nói, Túc Chu chính là kẻ địch lớn nhất của ngươi.”
Khương Ngư gật đầu: “Đúng vậy.”
Tiết Thanh Lãng: “Vậy sao ngươi lại tin tưởng hắn như thế?”
Khương Ngư: “Nơi này dường như là ngôi miếu thờ phụng Vấn Thiên Kiếm, hắn hiểu biết về kiếm tương đối nhiều, cho nên phải tin hắn, hơn nữa… trực giác của ta cũng mách bảo như vậy.”
Trực giác ư?
Tiết Thanh Lãng âm thầm siết chặt chuôi quạt, thực sự là trực giác, hay là thái độ của ngươi đối với hắn đã thay đổi từ lúc nào không hay?
Tiếp theo, bọn họ lại tiến vào gian điện phụ bên trái và gian chính giữa. Trong quá trình trao đổi với Túc Chu, Khương Ngư đều làm theo lời hắn, chém đứt đầu của một pho tượng ma đầu dê và một pho tượng ma đầu sư tử.
Có đệ tử gan dạ bước lên trước, thử chém đứt đầu của những pho tượng ma còn lại nhưng không ngờ chúng vẫn trơ ra bất động, khi nghĩ đến các biện pháp khác, những pho tượng đá thoạt nhìn có vẻ mục nát ấy lại cứng như sắt đá, ngay cả Bạo Phá Phù cũng vô tác dụng.
Tiết Thanh Lãng thầm nghĩ: Chẳng lẽ lại để Túc Chu đoán trúng thật sao?
“Túc Hành Vân, đều nghe theo ngươi cả đấy. Lát nữa nếu không có tác dụng, ngươi tới chịu trách nhiệm đấy nhé.”
Truyền Tấn Phù liên tục nhấp nháy, Túc Chu nhìn lướt qua tin nhắn của Khương Ngư, khóe môi không khỏi hơi nhếch lên.
Lúc này bọn họ đang đi về phía chính điện, Vân Vãn nhìn sắc mặt hắn nên không tránh khỏi kinh ngạc. Từ khi quen biết Túc sư đệ đến nay, chưa từng thấy hắn cười bao giờ, trong tình cảnh này mà thần sắc hắn lại trở nên nhẹ nhõm như vậy.
Nhìn lại lần nữa, hắn đang cầm Truyền Tấn Phù liên lạc với Khương Ngư, dường như nàng ta đã hiểu ra điều gì đó. Nhớ lại những gì mắt thấy tai nghe ở rừng quýt trước đó, xem ra không phải nàng ta cả nghĩ rồi.
Chỉ là không ngờ tới, hai kẻ này vậy mà từ kẻ thù không đội trời chung lại phát triển thành mối quan hệ thế này… Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì e là rất khó tin, nhưng ngẫm lại thì, bàn về nhan sắc cả hai đều không kém cạnh, thực lực lại một chín một mười, đều là đệ tử thân truyền của các đỉnh chủ, trong toàn bộ Thiên Kiếm Tông, còn ai xứng đôi với bọn họ hơn nữa chứ?
Thấy sắp đi đến trước chính điện, mặt đất bỗng nhiên chấn động một trận, mười pho tượng đá ầm ầm từ lòng đất trồi lên, bụi đất rơi rào rào xuống. Các đệ tử phía sau lên tiếng: “Đây chẳng phải là mười pho tượng ma lúc nãy sao?”
Điểm khác biệt là trên những pho tượng ma này quấn đầy ma khí nồng đậm. Ngoại trừ ba pho tượng mất đầu là trâu, dê, sư tử ra, những pho tượng ma khác đều đang rục rịch chuyển động, cứ như thể sắp sống lại đến nơi.
Mọi người chợt cảm thấy bất ổn, muốn lùi lại phía sau nhưng ma khí ngợp trời đã đan dệt thành thiên la địa võng, nhốt chặt bọn họ trên đoạn đường này, đúng là chắp cánh cũng khó bay.
Vân Vãn triệu hồi ra mấy đạo kim phù, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Theo truyền thuyết, khi ma tộc hưng thịnh nhất, mười vị ma tướng từng tung hoành khắp đại lục, không sức mạnh nào địch nổi. Nếu bọn chúng ở nơi này sống lại, bọn họ làm sao đấu lại cho lại?
Rất nhanh, bảy con ma vật phá đá chui ra, ma uy che khuất bầu trời, ma khí từ trên cao trực tiếp càn quét giáng xuống.
Kim phù của Vân Vãn đánh trúng vào tên hổ tướng ở vị trí tiên phong. Hổ tướng gầm lên giận dữ, trên người để lại ba vết thương lở loét, móng vuốt hổ đen sì nhắm thẳng vào Vân Vãn mà tập kích tới!
Kiếm khí Lưu Vân từ bên cạnh đánh yểm trợ, Túc Chu chém một kiếm đẩy lùi hổ tướng, giọng nhạt nhẽo cất lên: “Những ma tướng này đều do ma khí ngưng tụ thành, không phải thật sự sống lại đâu.”
Vân Vãn định thần lại, gật gật đầu.
Vừa rồi lúc kim phù xuất thủ nàng ta đã phát hiện ra được, nếu thực sự là ma tướng trong truyền thuyết, chỉ dựa vào bùa chú của nàng ta thì e là căn bản không thể tổn hại đối phương mảy may. Bảy con ma vật này trông có vẻ thanh thế dọa người, nhưng nếu mọi người hợp lực lại thì vẫn miễn cưỡng có thể đối phó. Nếu vừa rồi Túc Chu không chém đi ba pho tượng đá, thứ mà bọn họ phải đối mặt bây giờ chính là mười vị ma tướng, áp lực khi đó sẽ tăng lên gấp bội.
Nhìn lại thì, Túc Chu quả nhiên là đúng…
Xương quạt của Tiết Thanh Lãng văng ra, hóa thành mười hai đạo phi nhận đâm ma tướng bị thương, trong lòng hắn ta thầm tính toán, tuy có chút không phục nhưng cũng đành phải thừa nhận.
Chỉ là sự xuất hiện của mười vị ma tướng ở đây rốt cuộc có ý nghĩa gì?
“Thiếu chủ, những thứ này giết không chết!”
Theo tiếng kêu của đệ tử Hải Uyên ở bên cạnh, ma tướng vừa bị chém thành mấy khúc lại ngưng tụ vào với nhau, những vết thương trên người hoàn toàn biến mất, lại một lần nữa lao đến chém giết bọn họ.
“Á!”
Đệ tử né tránh không kịp, bị ma tướng vung kích đánh trúng, lập tức hộc ra một ngụm máu tươi.
Tâm thần Tiết Thanh Lãng căng thẳng, cứ tiếp tục thế này, bọn họ sẽ bị kéo lê đến chết ở đây mất!
Hắn ta ngẩng đầu lên nhìn cạm bẫy mạng nhện ma khí đan dệt phía trước, nhận ra ma khí tuần hoàn ngay trong không gian này, chỉ cần tường lưới không vỡ thì những thứ này sẽ không chết.
Hắn ta bấm niệm pháp quyết bằng cả hai tay, xương quạt tái hợp lại, hóa thành một cây trường cung lưu quang trong tay, giương cung lắp tên nhắm thẳng vào lưới ma phía trước, hét lớn một tiếng: “Tiểu Ngư, đi tới chính điện!”
Vút——
Mũi tên bạc xé tan ánh sáng, phá toác một lỗ hỗng trên lưới ma. Ma khí xung quanh lập tức tụ tập lại, vết rách bắt đầu khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Khi hắn ta hô lên thì Khương Ngư đã lĩnh hội được ý tứ của hắn ta, chớp lấy cơ hội lao vút qua khe hở, rơi xuống thềm cửa chính điện.
Tiết Thanh Lãng gật đầu với nàng, nói: “Giao cho ngươi đấy, Tiểu Ngư.”
Hắn ta xoay người giúp một tên đệ tử đỡ lấy đòn tấn công, lao vào cuộc chiến chém giết với ma tướng.
Tâm tư Khương Ngư trầm xuống, siết chặt nắm đấm, lao thẳng vào trong chính điện. Xem ra Tiết Thanh Lãng và nàng nghĩ giống nhau, một tấm lưới ma cuồn cuộn không dứt thế này vốn dĩ không phải trận pháp, chắc chắn phải có nguồn năng lượng duy trì nó, tìm trong lưới không thấy thì phải ra ngoài tìm, nàng phải tranh thủ thời gian tìm cho bằng được nguồn năng lượng kia.
Lao đầu vào trong chính điện, đập vào mắt nàng trước tiên chính là chiếc bệ đá phía trước. Trên bệ đá bày chình ình một mảnh lưỡi kiếm tàn khuyết, ma khí quấn quanh, chính là mảnh vỡ Vấn Thiên mà bọn họ từng nhìn thấy trước đó.
Vừa đứng vững chân, tiếng cười cuồng loạn của kiếm linh đã vang lên: “Bé gái, ngươi lại dám tới đây!”
Dứt lời, chỉ nghe một tiếng động lớn đinh tai nhức óc, cánh cửa đá được giấu kín trong chính điện sập xuống, bịt kín đường lui. Cơ quan phía trên lập tức ầm ầm hạ xuống, mang theo uy lực nặng ngàn cân, trầm trọng đè ép xuống.
Đồng tử Khương Ngư co rút lại, toàn bộ bức tường trên đỉnh chính điện này vậy mà lại là cơ quan. Nàng rút kiếm chém một nhát, bức tường đó vẫn trơ trơ bất động, phát ra tiếng kim loại va chạm nặng nề.
“Hừ.” Kiếm linh cười lạnh: “Bé gái, đây chính là nơi chôn thân mà ta đã chuẩn bị sẵn cho ngươi, chịu chết đi!”
Khương Ngư ngẩng đầu nhìn bức tường sắt đang từ từ hạ xuống, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Đại não nàng chuyển động tốc độ cao, như chợt nghĩ ra điều gì, nàng lấy Truyền Tấn Phù ra để thăm dò tình hình bên phía Túc Chu.
Một lát sau, Túc Chu đáp lại: Bị nhốt trong chính điện, thấy tàn Vấn Thiên Kiếm.
Tinh thần Khương Ngư phấn chấn hẳn lên: Bên chỗ ngươi cũng có Vấn Thiên Kiếm sao?!
Túc Chu: Ừ.
Khương Ngư nhanh chóng viết chữ: Thần điện bọn ta đang thấy hiện tại là hình ảnh phản chiếu hoàn toàn, Vấn Thiên kiếm không thể nào có hai cây, ta nghi ngờ hai tòa thần điện này đều là giả, Vấn Thiên kiếm căn bản không ở đây!
Lúc này, cơ quan trên đỉnh đầu đã đè xuống được một nửa. Dưới sức ép nặng nề đè xuống, nàng đã không thể đứng nổi nữa mà phải quỳ ngồi trước bệ đá, tà váy trắng muốt và xanh nhạt trải rộng ra như một đóa hoa tuyết linh đang bung nở.
Nàng ôm lá bùa, thầm đoán cảnh ngộ của hai người lúc này chắc chắn hoàn toàn giống hệt nhau. Câu trả lời của Túc Chu vẫn bình tĩnh như mọi khi: Ừ, phá giải thế nào?
Khương Ngư suy nghĩ một chút, nhìn về phía bệ đá bên cạnh. Mảnh vỡ vẫn còn bày trên đó, kiếm linh nói hai câu vừa rồi xong thì không có động tĩnh gì nữa, điều này càng chứng minh phỏng đoán của nàng, bản thể của kiếm linh không ở đây.
Nàng viết: Hủy kiếm.
Túc Chu: Được.
Cơ quan ầm ầm vẫn đang tiến sát lại gần. Nàng không thể chắc chắn phán đoán của mình có đúng hay không, một khi sai rồi, kết quả chính là hai người cùng bị cơ quan ép thành bánh thịt. Trong khoảng thời gian ít ỏi còn lại, nàng không nhịn được hỏi: Tin ta như thế sao? Trước đó trong ảo cảnh của Lan di, ngươi nói chết cũng phải kéo ta chôn cùng, còn bây giờ thì sao?
Bụi đất bị cơ quan ép xuống rơi lên bùa giấy, một dòng chữ sắc vàng nhạt dần dần nổi lên trên mặt giấy, hắn trả lời: Dù ta chết, cũng mong nàng sống.
Tâm thần Khương Ngư chấn động.
Nàng cất lá bùa đi, Bạch Loa kiếm ra khỏi vỏ, trong lòng thầm niệm: Hy vọng chúng ta có thể cùng nhau sống sót.
Một kiếm chém đứt bệ đá.