Sau Khi Trói Buộc Hệ Thống Hai Chọn Một Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Chương 47

Khương Ngư khẽ nhíu mày, những tiếng chửi rủa xung quanh văng vẳng bên tai. Nghĩ đến cảnh những lời này đang chửi mẫu thân mình, tâm trạng nàng không sao bình ổn nổi, hơn nữa nàng phát hiện nơi này dường như không phải là một ảo cảnh đơn thuần.

Ít nhất những kẻ đang đứng ở đây là thật, viên đá mà đứa trẻ vừa ném ban nãy đã lưu lại vết thương chân thật trên người nàng. Những người này rất có thể đều là người sống.

Như nhìn thấu suy nghĩ của nàng, Vấn Thiên kiếm linh lên tiếng: “Ảo cảnh ư? Loại thủ đoạn thấp kém đó, ta thèm chấp làm gì. Ta tồn tại ba ngàn năm, là thanh kiếm mạnh nhất đương thời, việc đưa ngươi quay về quá khứ thì có gì là khó?”

Khương Ngư nắm chặt thanh kiếm, khó hiểu hỏi: “Ngươi làm vậy để làm gì?”

Tiếng cười của kiếm linh vang vọng bên tai tựa như ma âm xuyên qua màng nhĩ: “Ta là kiếm ma, làm việc cần gì phải có lý do?”

Khương Ngư căn bản không tin lời này, hơn nữa, Vấn Thiên kiếm rốt cuộc biến thành kiếm ma từ bao giờ…

Tuy nhiên, thời gian để nàng suy nghĩ chẳng còn lại bao nhiêu. Thôn dân phẫn nộ đã vây kín lấy nàng, nàng khẽ chạm tay lên cổ tay và phát hiện nhẫn trữ vật cùng túi tiền đều không cánh mà bay, ngoại trừ thanh kiếm ra, trên người nàng chẳng còn thứ gì khác.

Nhưng một khi ra tay, những thôn dân này nhẹ thì trọng thương, nặng thì mất mạng.

“Ngươi còn đang do dự cái gì?”

“Rắn ma gieo hại thôn làng, bán kính trăm dặm chỉ còn lại duy nhất thôn làng này. Nếu mẫu thân ngươi không chém chết con rắn này, thì kẻ gặp họa tiếp theo chính là toàn bộ dân chúng trong thôn.”

“Thế nhưng bà ấy dốc hết sức lực để tiêu diệt rắn ma, đến khi cạn kiệt nguyên khí lại bị những thôn dân này vây khốn. Bọn họ không cho bà ấy cơ hội biện minh, xông lên vây công.”

“Nếu không phải vì đám người này, thương thế của mẫu thân ngươi đã không chuyển biến nặng, bà ấy cũng sẽ không đến mức cả đời không cầm nổi kiếm.”

“Bọn họ thiếu nợ mẫu thân ngươi, bọn họ đáng phải chết.”

Khương Ngư siết chặt thanh kiếm. Rõ ràng kẻ bị thương không phải là nàng, nhưng nàng vẫn cảm nhận được cơn đau buốt thấu xương nơi cổ tay, linh khí cạn kiệt, kinh mạch đau nhức, đó đều là biểu hiện cho thấy thương thế đã tổn hại đến tận gốc rễ.

Ma âm của Vấn Thiên kiếm vang vọng bên tai, thôn dân trước mặt thì đang từng bước ép sát. Nàng cảm thấy hận ý đang trào dâng, trong lòng cũng có một tiếng gọi đang hùa theo: Bọn họ đáng chết, hãy giết hết bọn họ đi…

Bàn tay cầm kiếm từ từ nâng lên, đôi mắt nàng dần đỏ hoe, trán rịn đầy mồ hôi lạnh. Việc chống cự thật là gian nan, nhưng vào lúc này, trong lòng nàng vẫn còn sót lại một tia lý trí: Không, nàng không thể giết người.

Ma niệm ăn mòn, đầu đau như muốn nứt ra.

Khương Ngư cảm thấy bản thân dường như sắp chết đến nơi rồi, nhưng nàng vẫn cắn răng kiên trì, nghiến răng rít từng chữ: “Dù bọn họ có đáng chết đi chăng nữa, thì việc ta muốn giết bọn họ cũng phải xuất phát từ quyết định của chính ta, tuyệt đối không… bị ma niệm đầu độc mà đi giết người!”

Bỗng nhiên, tiếng chuông thanh thúy của ốc biển vang lên bên tai, ma niệm bàng bạc xung quanh bị xua đuổi. Trên Bạch Loa kiếm bùng lên một tầng linh quang chói lọi.

Nàng nhìn thấy một bóng hình yểu điệu xinh đẹp bay vút ra từ trong kiếm, ánh linh quang dịu dàng rải xuống khiến những thôn dân xung quanh lần lượt ngất lịm đi. Bóng hình xinh đẹp phát ra ánh sáng trắng ngà ấy từ từ dừng lại ngay trước mặt nàng.

“Ngươi là…”

“Ngươi đoán xem?” Linh thể mỉm cười khẽ, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông bạc.

“Bạch Loa kiếm linh?”

Nàng ấy gật đầu một cái

Nàng ấy giơ tay phất nhẹ, toàn bộ đau đớn thương thế trên người Khương Ngư lập tức biến mất, khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.

Lúc này, nàng thậm chí còn không kịp quan tâm đến tình trạng của bản thân mà chỉ ngẩn ngơ nhìn kiếm linh. Nàng chưa từng biết trong Bạch Loa kiếm cũng có kiếm linh, mẫu thân chưa từng kể với nàng điều này.

“Ngươi không hỏi vì sao ta lại hiện thân giúp ngươi sao?”

“Vì sao chứ?”

“Bởi vì…” Kiếm linh khẽ chạm ngón tay lên cằm, nghiêng đầu mỉm cười, “Mặc dù ngươi không lợi hại bằng mẫu thân ngươi, nhưng câu trả lời vừa rồi của ngươi, ta rất hài lòng.”

“Nói vậy là, ngươi đã công nhận ta?”

“Ừ… miễn cưỡng xem là vậy đi.” Kiếm linh nói tiếp, “Nhìn thế nào thì không gian tiến bộ của ngươi cũng còn rất lớn. Hơn nữa tâm chí ngươi kiên định, có thể vượt qua ma khảo, điểm này rất đáng quý.”

“Vậy Vấn Thiên kiếm kia, thực sự là kiếm ma sao?”

“Vấn Thiên á?” Kiếm linh dường như không biết nhiều về chuyện này, “Ngươi đang nói đến đám ma niệm đó ư? Ta không biết nó là thứ gì, nhưng có thể cảm nhận được kiếm linh ấy cực kỳ cường đại, tà ác, chắc chắn là xuất thân từ kiếm ma rồi… Mặc dù ốc biển có thể áp chế ma niệm, nhưng ta không thể áp chế được lâu đâu, chẳng mấy chốc nó sẽ quay lại làm loạn thôi.”

Lần này Khương Ngư đã có sự chuẩn bị, tuyệt đối không để nó đạt được mục đích lần thứ hai.

“Ta sẽ đưa ngươi trở lại thế giới thực, trước lúc đó, ngươi còn muốn hỏi ta điều gì nữa không?” Kiếm linh khẽ phất tay, Bạch Loa kiếm nằm ngang giữa không trung, nàng ấy liền thảnh thơi ngồi lên thân kiếm, đôi chân lắc qua lắc lại.

Khương Ngư nhìn nàng ấy, kiếm linh này có phần rất giống với mình, nhìn nàng ấy nói chuyện chẳng khác nào đang soi gương cả.

“Ngươi cảm thấy, ta rất giống ngươi sao?” Kiếm linh dường như nhìn thấu tâm tư của nàng, mỉm cười nhẹ một tiếng, “Là kiếm linh, ta đã ở trong kiếm đã nhiều năm, vừa vặn lúc mẫu thân ngươi mang thai cũng là lúc ta hóa hình. Bộ dáng của ta, chính là hình ảnh nữ nhi mà mẫu thân ngươi tưởng tượng ra đấy.”

Khương Ngư nghe vậy, đôi mắt bất giác đỏ hoe, trong lòng vừa ấm áp vừa xót xa.

Nàng sụt sịt cái mũi, hỏi: “Lời Vấn Thiên kiếm linh nói ban nãy là thật sao, mẫu thân thực sự bị những người phàm đó hiểu lầm ư?”

“Ban đầu quả thực là hiểu lầm, nhưng sau đó đã giải thích rõ ràng rồi. Mặc dù có kẻ không chấp nhận, nhưng bọn họ không tổn thương nổi mẫu thân ngươi đâu.”

Kiếm linh đáp: “Thương thế của bà ấy, chủ yếu vẫn là do rắn ma gây ra.”

Khương Ngư gật đầu.

Thấy nàng không còn gì để hỏi, kiếm linh liền nói: “Đến lượt ta hỏi ngươi.”

“Hỏi gì cơ?”

“Ta hỏi ngươi—vì sao ngươi học kiếm?”

Khương Ngư vừa định mở miệng liền bị kiếm linh giơ tay ra hiệu im lặng, kèm theo một nụ cười nhạt: “Đừng vội trả lời, hãy suy nghĩ cho kỹ vào.”

Vừa nói, nàng ấy phất tay áo, sương mù trắng xóa lan tràn khắp trời đất, dần che khuất tầm nhìn.

Khi mở mắt ra lần nữa, ma khí xung quanh đã nhạt dần. Nhìn thấy Túc Chu đang lo lắng nhìn mình, trên đài đá, đoạn tàn kiếm đã biến mất từ lúc nào.

“Vấn Thiên kiếm đâu?”

“Bay mất rồi.”

Theo hướng hắn chỉ, trên vách đá xuất hiện một vết nứt rò rỉ một tia ánh sáng trời. Khương Ngư ngẩn ra, sao lại bay mất? Cứ như thể mục đích của nó chỉ là để dụ dỗ nàng nhập ma mà thôi.

Nàng cảm thấy có điều gì đó vô cùng bất thường, nhưng nhất thời lại không nói rõ được: “Ra khỏi đây trước đã rồi tính tiếp.”

Túc Chu gật đầu.

Vốn dĩ địa đạo đã bị động tay chân và có trận pháp phong tỏa, bây giờ Vấn Thiên kiếm bay ra để lại một khe hở, trở thành điểm yếu của trận pháp. Chỉ cần noi theo chỗ này phá vách núi mà ra là được.

Hắn vừa định rút kiếm thì bị Khương Ngư ngăn lại, nàng mỉm cười nhạt: “Để ta trổ tài cho ngươi xem.”

Dứt lời, nàng rút Bạch Loa kiếm ra, thân kiếm dâng lên một tầng ánh sáng trắng nhạt, xung quanh thoảng vang lên tiếng sóng biển dập dờn. Nàng ngưng thần tụ ý, tung một kiếm—

Kiếm ý tựa thương hải, lớp sóng cuồn cuộn trào dâng.

Giữa kiếm ý tựa biển cuồn cuộn ấy, Túc Chu dường như nhìn thấy một bóng hình thanh mảnh. Nàng dùng đôi bàn tay ngọc ngà khẽ đẩy một cái, vậy mà lại mang theo sức mạnh vạn quân, đào đất chẻ vách, kiên trì mở ra một con đường từ dưới lòng đất.

Mặt đất ầm ầm sụt lún, khói bụi mịt mù. Khương Ngư dứt khoát thu kiếm, xoay người một vòng tạo nên vạt áo uyển chuyển rồi nhướng mày cười cười: “Thế nào?”

Túc Chu nheo mắt, nhìn nàng một cái thật sâu: “Không tồi.”

Nàng lại mạnh lên rồi.

Lần trước chẳng qua chỉ là cùng nàng luyện kiếm mấy ngày mà nàng đã đột phá kiếm quyết tầng thứ tư, bây giờ ngay cả kiếm linh cũng đã thức tỉnh, tốc độ tiến bộ của nàng quả thực cực nhanh.

Hai người từ trong địa đạo đi ra đến một khu rừng quýt, rất nhanh đã liên lạc được với Vân Vãn và Tiết Thanh Lãng. Khi bọn họ đến hội tụ, hai người đi dạo quanh khu vực lân cận một lát.

Khương Ngư nói: “Ta vẫn không sao hiểu nổi, sao Vấn Thiên kiếm linh lại đột ngột chạy mất.”

Túc Chu đáp: “Đại khái là thân kiếm của nó đã tàn tạ, thực lực không mạnh như trong tưởng tượng, ngay cả bản thể kiếm linh cũng không thể hiện thân, cho nên mới cần phải tạm lánh mũi nhọn.”

Nghĩ đến thanh Vấn Thiên kiếm chỉ còn lại mỗi một mảnh vỡ, cách giải thích này cũng xem như hợp lý… Lại ngẫm lại, chỉ còn lại một mẩu nhỏ thế mà ma niệm vẫn cường đại đến vậy, quả không hổ danh là đệ nhất danh kiếm trong thiên hạ.

“Túc Hành Vân, ngươi nói xem, chuyện Kiếm Tôn phi thăng có phải là lời dối trá không?”

Túc Chu lắc đầu một cái.

Khương Ngư thầm nghĩ, nếu đây là lời dối trá thì chuyện này e rằng sẽ là một đại sự làm chấn động tu chân giới, Vấn Thiên Kiếm Tôn dùng vạn kiếm trận phong ấn ma uyên, chính là anh hùng của toàn bộ tu chân giới.

Nói y đã phi thăng, vậy tại sao Vấn Thiên kiếm lại bị hư rồi nhập ma? Còn nếu nói y chưa phi thăng, vậy thì vỏ kiếm của Vấn Thiên kiếm sao lại hóa thành bảng Thiên Kiêu chứ? Hơn nữa, thanh Vấn Thiên kiếm đã ma hóa kia tại sao lại nhắm vào đám người Lý sư tỷ, Vu sư huynh, tại sao lại nhắm vào nàng?

Hàng loạt câu hỏi khiến người ta nghĩ đến phát nhức cả đầu.

Càng đi về phía trước, nhìn thấy những cành quýt trĩu nặng, trên cây trĩu trịt những quả quýt xanh vàng xen kẽ, nàng tiện tay hái một quả rồi bóc vỏ, hương thơm của quý lập tức tỏa ra ngào ngạt.

Nàng muốn ăn nhưng lại sợ quýt chua, suy nghĩ một lúc liền hào phóng đưa cho hắn một nửa: “Mời ngươi ăn này.”

Túc Chu dời ánh mắt lên bàn tay nàng, những tép quýt nằm gọn trong lòng bàn tay trắng ngọc, đầu ngón tay phơn phớt hồng trông vô cùng đẹp mắt.

Hắn không một tiếng động nhận lấy, ăn một tép, Khương Ngư liền chồm tới gần: “Ngọt không?”

Đáy mắt Túc Chu khẽ động: “Ngọt.”

Khương Ngư tin thật, liền bẻ một tép cho vào miệng, tức thì một vị chua chát lan tràn khoảnh khắc trong khoang miệng khiến mặt mày nàng nhăn nhúm lại. Nàng tức tối lườm hắn: “Túc Hành Vân, sao ngươi lại gạt người!”

“Ta không gạt nàng.”

“Vậy vị giác của ngươi không bình thường rồi.”

“Phải không?”

“Còn dám hỏi ‘phải không’, rõ ràng là ngươi cố ý lừa ta đúng không?”

“Không có.”

Hắn vẫn không chịu nhận, tức đến mức Khương Ngư hái thêm mấy quả nữa rồi ném phắt vào lòng hắn: “Vậy ngươi ăn hết đi.”

Túc Chu cũng không từ chối, thong thả bóc quýt. Bóc đến quả thứ ba, hắn lại nói: “Quả này ngọt thật đấy.”

“Thật chứ?”

Hắn lại đưa tới một tép. Khương Ngư nửa tin nửa ngờ nhận lấy ăn thử, vị ngọt lịm lan tỏa trong miệng, quả thực là ngọt! Vừa ăn nàng vừa đưa tay ra trước mặt Túc Chu.

Túc Chu đưa cho nàng nửa quả quýt.

Nàng vẫn giữ nguyên tay, phồng má lên: “Đưa hết đây cho ta.”

“Dựa vào cái gì?”

“Những quả này đều là ta hái cho ngươi mà.”

“Vậy cũng không phải của nàng.”

“Quýt mọc hoang, ta hái xuống thì đương nhiên tính là của ta rồi.” Vừa dứt lời, nàng nhào tới định cướp, Túc Chu lùi người né tránh.

“Đừng có né chứ, đồ keo kiệt này!”

Đuổi bắt qua lại một hồi lâu, một quả quýt từ trong ngực hắn lăn lóc rơi ra ngoài. Khương Ngư vội vàng đuổi theo nhặt, tiện thể liếc nhìn hướng quả quýt lăn đi rồi đờ người ra tại chỗ.

Vân Vãn đang đứng cách đó không lâu nhìn bọn họ, quả quýt vừa vặn lăn đến dưới chân nàng ta.

Khương Ngư phắt dậy: “Vân sư tỷ, tỷ đến từ khi nào vậy?”

Vân Vãn suy nghĩ một chút: “Đại khái là lúc ‘Quýt ngọt không’ thì phải.”

Gò má Khương Ngư lập tức đỏ bừng, thế chẳng phải là bị thấy hết rồi sao? Cứ nghĩ đến cảnh ban nãy hai người bọn họ vì mấy quả quýt mà giằng co qua lại, nàng lại thấy vô cùng ngượng ngùng.

Vân Vãn đắn đo giây lát: “Cái đó… có phải ta đã quấy rầy hai người rồi không?”

Khương Ngư sửng sốt một chút.

Lúc này nàng mới nhận ra Vân Vãn đã hiểu lầm chuyện gì, vội vàng giải thích: “Không phải đâu sư tỷ, tỷ hiểu lầm rồi…”

Vân Vãn nhìn nàng một cái, rồi lại nhìn sang Túc Chu, gật gật đầu.

Nàng ta chẳng nói gì cả, nhưng điều đó lại càng khiến Khương Ngư thêm phần mất tự nhiên. Nàng muốn giải thích thêm vài câu lại sợ vẽ rắn thêm chân. Suy nghĩ một hồi, nàng hỏi: “Vân sư tỷ, ăn quýt không?”

Vân Vãn lại nhìn hai bọn họ lần nữa rồi lắc đầu: “Thôi khỏi, ta không thích ăn ngọt, cũng chẳng thích ăn chua.”

Khương Ngư: …

Sư tỷ, tỷ nhất định không phải đang ám chỉ điều gì đâu đúng không?

Đến khi hai người thu dọn xong xuôi đống quýt, Tiết Thanh Lãng cũng dẫn người tới nơi. Nhắc đến chuyện chính, Khương Ngư chỉ nói đại khái là trong địa đạo chạm trán với kiếm linh của một thanh kiếm ma, cố ý giấu đi chuyện về Vấn Thiên kiếm.

Mọi người bàn bạc một hồi, quyết định tiếp tục truy lùng ổ ma. Khương Ngư lấy ra Truy Tung Phù, lá bùa bừng sáng, linh tuyến tách thành hai đạo bay về hai hướng bắc nam.

“Cái này có ý nghĩa gì?”

“Chẳng lẽ có tới hai ổ ma ư?”

Khương Ngư cũng nhíu mày. Thứ mà nàng đang truy lùng chính là dấu vết ma chú trên thi thể tà tu, điều này chứng tỏ kẻ thi chú có tới hai tên và chúng đã tách nhau ra. Không biết Vấn Thiên kiếm có tìm đến một trong hai tên đó hay không?

Nàng và Túc Chu trao đổi ánh mắt. Ban nãy hai người đã bàn bạc với nhau: Đã Vấn Thiên kiếm chỉ còn lại mảnh tàn, chi bằng tìm cách mang nó về để làm rõ mối quan hệ giữa bảng Thiên Kiêu và Vấn Thiên kiếm. Trước khi xuất phát lần này, phu thê Tam trưởng lão đã cho nàng không ít bảo vật. Trên người nàng ngoài Tịnh Ma Phù ra, còn có hai tấm Trấn Ma Phù cấp bậc cao hơn. Lúc nãy trong địa đạo chưa kịp dùng tới, bây giờ quay lại càn quét ổ ma, vừa vặn có thể mang ra sử dụng.

Hai người bọn họ mỗi người giữ một tấm, dù thế nào cũng không thể để kiếm linh chạy thoát.

Tuy nhiên điều này đồng nghĩa với việc hai người buộc phải chia đầu hành động, chuyện bắt kiếm linh không thể mượn tay kẻ khác được.

Trong mắt Túc Chu, hắn không tránh khỏi vài phần lo lắng. Ma niệm của Vấn Thiên kiếm không ảnh hưởng được hắn, nhưng lại có thể ảnh hưởng đến Khương Ngư, song hắn cũng hiểu rằng lúc này có khuyên can nàng cũng vô ích, Khương Ngư không phải là kiểu người khoanh tay đứng nhìn đợi người khác bảo vệ, trái lại tâm tư nàng vô cùng linh hoạt, có thể cáng đáng được đại sự.

Ngược lại, đám đệ tử thì vô cùng phấn khởi. Trong số những người có mặt, Khương Ngư và Túc Chu là hai kẻ có thực lực mạnh nhất. Bọn họ mỗi người đi một hướng, trong lòng đám đệ tử cũng cảm thấy vững dạ hơn nhiều.

Tiết Thanh Lãng phe phẩy quạt xếp: “Tiểu Ngư, chúng ta đi thôi.”

Khương Ngư gật đầu. Lúc chuẩn bị đi, nàng lại quay đầu nhìn Túc Chu. Hắn vẫn đứng yên tại chỗ, đang nhìn theo nàng. Nàng bỗng nhớ ra điều gì đó, chạy đến trước mặt hắn, rút ra một xấp bùa chú: “Cái này ngươi cầm lấy.”

Túc Chu nhận lấy, phát hiện ra đó là một chồng Truyền Tấn Phù.

Khương Ngư: “Ngươi nói xem ngươi ngay cả Truyền Tấn Phù cũng không có, đến lúc đó liên lạc kiểu gì?”

Túc Chu: “…”

Khương Ngư: “Bất kể có dị động gì, nhớ truyền tin cho ta bất cứ lúc nào đấy.”

Động tác phe phẩy quạt của Tiết Thanh Lãng ở bên cạnh khựng lại đôi chút, còn Vân Vãn thì mang theo biểu cảm “ta đã nhìn thấu tất cả”.

Túc Chu nhìn nàng một cái thật sâu: “Ừ.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn