Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 115

Sáng hôm sau, tinh thần của Hạ Thanh Đào phấn chấn hơn hẳn ngày thường. Từ sớm, y đã vào bếp nấu ăn.

Tối qua y nghĩ, Lục Tùy mất cả đêm để vừa giết hổ vừa xuống núi, chắc chắn mệt lắm. Nên y chỉ để Lục Tùy làm một lần, rồi đi ngủ.

Giờ này Lục Tùy vẫn còn ngủ say, tám phần là hai ngày qua đã tốn không ít sức lực.

Hạ Thanh Đào không nỡ đánh thức, rón rén rời giường, bước ra ngoài lo liệu việc trong nhà.

Vân nương thấy Hạ Thanh Đào, liền hỏi: "A Tùy đâu, còn đang ngủ à?"

"Dạ." Hạ Thanh Đào mỉm cười, nói: "Chắc hai ngày nay mệt lả người rồi, ngủ say lắm. Nương để A Tùy nghỉ thêm một lát, cơm sáng không kịp thì con để sẵn trong nồi, hâm lại là được."

Vân Nương gật đầu, nói: "Ừ, cũng nên để nó nghỉ ngơi một ngày."

Vân Nương vừa nói vừa thấy Hạ Thanh Đào đang đặt nắp nồi, liền tự nhiên bước vào bếp nhóm lửa.

Hạ Thanh Đào hiểu ý, quay sang nhào nặn cục bột vừa mới trộn. Rồi chợt nhớ ra điều gì, y ngoảnh đầu nhìn ra cửa, thấy Lục Diêm còn chưa dậy, bèn hạ giọng nói nhỏ: "Nương, hôm qua con và A Tùy bàn rồi. Chúng con định lấy ra 30 lượng đưa cho nương giữ. Sang năm A Diêm sẽ bàn chuyện hôn sự, tiền A Diêm để dành chắc không đủ. Con với A Tùy có tiền, tất nhiên phải giúp. Khi nào cần dùng, nương cứ đứng ra lo liệu."

Vân nương nghe vậy thì sững người, nói: "Đệ đệ cưới vợ mà a ca với a tẩu phải bỏ tiền, người ta nghe được chê cười mất. Hai đứa làm vậy đâu có được. Nhà thông gia mà biết, thì mặt mũi này biết để đâu?"

Hạ Thanh Đào cười, đáp: "Đều là người một nhà, cần gì phải phân rạch ròi. Trước giờ trong nhà, ca ca nhà con cũng phải nộp một phần tiền, của hồi môn của con cũng từ đó mà ra. Huống chi, sau này con và A Tùy có nhà mới, sống khá giả. Mà A Diêm ngay cả sính lễ cũng lo không nổi, người ngoài cũng chê cười nhà mình đó thôi."

Y dừng một chút, nói: "Biết đâu, họ còn buông lời mỉa mai rằng 'một nhà hai huynh đệ, nửa đời không được an ổn'."

Thấy Vân nương vẫn còn lưỡng lự, y liền nói tiếp: "Phụ thân mất sớm, người ta vẫn bảo 'trưởng huynh như cha, trưởng tẩu như mẹ'. Chuyện hôn nhân của A Diêm, lẽ nào không đến lượt con với A Tùy lo liệu? Hôm qua A Tùy còn bảo muốn chia riêng 10 lượng cho nhà mẹ đẻ của con. Hắn đã làm được hiếu rể, lẽ nào con lại không thể làm hiền dâu?"

Nghe vậy, Vân nương không còn cau mày. Hai mắt khẽ ươn ướt, cúi đầu lau khóe mắt: "Nghe thì có lý, chỉ sợ là..."

Biết bà băn khoăn điều gì, Hạ Thanh Đào liền trấn an: "A Tùy nói, nương đừng nói chuyện này với A Diêm, kẻo hắn quen thói dựa dẫm, việc gì cũng chờ a ca với a tẩu lo."

Vân nương suy nghĩ một lát, rồi gật đầu: "Ừ, tạm thời ta không nói. Sau này cần dùng đến số bạc này thì hãy nhắc tới."

Bà lại bảo: "Nếu về thăm nhà mẹ đẻ, vậy chiều nay con đi luôn đi. Cha mẹ con chắc cũng biết chuyện A Tùy lên núi, coi như báo bình an."

"Dạ." Hạ Thanh Đào nói: "Tối nay con với A Tùy sẽ ăn ở đó, nương ở nhà không cần chờ cơm."

"Được."

Thế là bàn bạc xong xuôi. Buổi chiều, Hạ Thanh Đào và Lục Tùy lên trấn mua một khúc thịt, một vò rượu, một cân đường mía cùng hai cân bánh ngọt, rồi trực tiếp về thôn Hạ.

Lúc đến nơi, Trần Hà Hương đang nấu cám heo, Hạnh Hoa thì giặt tã, thấy hai người trở về đều vui mừng hớn hở: "Ôi chao, A Tùy từ núi đã về rồi!"

"A Tùy cũng đến à?"

"Đúng đó." Hạ Thanh Đào cười đáp: "Sợ mọi người mong, nên hôm qua đã về. Nương bảo chúng con ghé ngay một chuyến để báo bình an."

"Đã về còn mang nhiều đồ thế này!" Trần Hà Hương vừa cười vừa trách: "Không phải Tết nhất, mua rượu chè làm chi. Coi chừng phụ thân của con lại uống say lèm bèm cho mà xem!"

Lục Tùy cười nói: "Không đáng bao nhiêu, phụ thân thích là được."

Hạ Thanh Đào trêu: "Đúng rồi, thói quen tiêu xài hoang phí của con rể không thay đổi được đâu!"

Mọi người đều bật cười.

Không bao lâu sau, Hạ Hưng Viễn nghe tin Lục Tùy trở về, có người nói: "Thanh Đào với con rể nhà ông về rồi kìa, ta thấy xách rượu thịt đi vào thôn, mau về đi Hưng Viễn!"

Hạ Hưng Viễn ngoài mặt thì tỏ ra thản nhiên nhưng bên trong thì vui mừng: "Về rồi thì cũng thường thôi, còn phải lo cơm nước cho bọn nó nữa... Thanh Đào nhà ta đúng là nuôi mãi không lớn."

Người kia nghe xong, đứng trên ruộng chống cuốc cười mắng: "Ông già này, ai mà không biết con rể nhà ông săn được cả hổ. Ta e là, từ nay rượu thịt nhà ông ăn hoài không hết ấy chứ!"

Hạ Hưng Viễn nghe xong, liền bật cười: "Đó là phúc phần bên nhà nó, đâu đến lượt nhà ngoại chúng ta hưởng."

Tuy là nói thế, nhưng ông vẫn vội vàng rửa ráy sạch sẽ, chạy một mạch về nhà.

"Phụ thân về rồi!" Hạ Thanh Đào đang bế cháu trai, đùa với Hạnh Hoa rồi cười nói với Lục Tùy: "A Tùy mua vò rượu cho phụ thân đó, đêm 30 này lại có dịp uống thêm mấy chén!"

Lục Tùy liền đứng dậy: "Con chào phụ thân."

Hạ Hưng Viễn ừ một tiếng, nói: "Có mặt là quý rồi, mua mấy thứ kia làm gì."

Ông rửa tay xong liền ngồi xuống ghế, cùng Lục Tùy trò chuyện.

Chuyện Lục Tùy giết được hổ đã vang khắp nơi, thôn Hạ ở kế bên cũng hay tin. Hạ Hưng Viễn liền gặng hỏi, nhưng Lục Tùy chỉ kể sơ qua, lược bớt những chi tiết nguy hiểm.

Sau đó, hai người kể chuyện bán thịt hổ được 200 lượng bạc, cả nhà đều sững sờ không dám tin nổi.

Người thôn quê, nhiều người cả đời chưa từng thấy nhiều tiền như vậy!

Hạ Hưng Viễn vốn thận trọng, lập tức dặn dò: "Chuyện này ngoài nhà chúng ta ra, tuyệt đối không được để lộ, đến cả bá bá của con cũng không được nói. Có người hỏi thì bảo không ai mua, cuối cùng bán cho mấy người đồ tể, chỉ hơn tiền dê bò một chút thôi. Nhà chúng ta áo vải dân dã, không quyền không thế, lỡ để kẻ xấu nhòm ngó thì nguy to."

Lục Tùy nghe xong liền gật đầu: "Phụ thân nói đúng, về sau con và Tiểu Đào sẽ cẩn thận."

Quả nhiên, Hạ Hưng Viễn nói đúng. Hiện tại nước nhà yên bình, nhưng người xấu thì không ít. Nếu để lộ chuyện nhà mình kiếm được số bạc lớn, e rằng bọn trộm cắp hay du côn sẽ tìm đến gây chuyện, phiền toái cũng không nhỏ.

Hạ Hưng Viễn gật gù, rồi quay sang dặn: "Thanh Đào, con ghé thăm nãi nãi chưa? Nhớ đem bánh ngọt tới, bảo bà sang ăn cơm."

"Con chưa đi, bây giờ cùng A Tùy ghé qua." Hạ Thanh Đào vừa nói vừa đặt A Hạc đang ngủ vào nôi: "Chúng con có mua một cân bánh ngọt đem biếu bà."

"Ừ, đi mau đi, chắc bà cũng nhớ A Tùy lắm." Hạnh Hoa tiếp lời.

Hai người mang bánh tới nhà nãi nãi. Trên đường đi đều có người đến chào hỏi, ánh mắt phần nhiều đều hướng về phía Lục Tùy, người thì bội phục, người thì ngưỡng mộ. Có vài phụ nhân khẽ thì thầm, hâm mộ Hạ Thanh Đào lấy được phu quân vừa tuấn tú vừa giỏi giang, đời này không lo thiếu thốn.

Đến sân, thấy nãi nãi đang xách nước, Hạ Thanh Đào vội chạy đến, đỡ lấy gánh: "Nãi nãi, để tụi con làm cho."

"Ôi trời, Thanh Đào!" Nãi nãi mừng rỡ ngẩng đầu, nhìn thấy cả Lục Tùy phía sau thì càng thêm phấn khởi, gương mặt đầy nếp nhăn sáng rỡ hẳn lên: "Ai da, hai đứa về rồi à!"

Nãi nãi nắm chặt tay Hạ Thanh Đào, không muốn buông.

Hạ Thanh Đào đưa gánh nước cho Lục Tùy, còn y thì dìu nãi nãi vào nhà. Nãi nãi loay hoay lục lọi, mang hết bánh trái khô trong hũ ra tiếp đãi, hết hỏi cái này có ăn không, cái kia có muốn không. Đến khi Lục Tùy xách nước trở về, bà lại hỏi y như thế, tựa như sợ hai người không đủ ăn.

Thấy nãi nãi định nhóm bếp pha trà, Hạ Thanh Đào khéo léo ngăn cản. Y nói rằng, cả hai vừa mới ở nhà bên ăn uống no rồi, sợ lát nữa ăn cơm chiều không nổi, bà mới thôi.

Trong lúc trò chuyện, bà kể chuyện trong thôn: ai nói lời lẽ chua ngoa, ai bất hiếu với cha mẹ. Rồi bà quay sang khen Lục Tùy giỏi giang, khen Hạ Thanh Đào có phúc. Hai vợ chồng kiên nhẫn ngồi nghe, lúc thì phụ họa, lúc thì cười đáp.

Thấy trời đã sắp tối, Hạ Thanh Đào nói: "Nãi nãi, chắc giờ này ca ca của con cũng sắp về rồi. Chúng con xin phép về nhà phụ dọn cơm, bà cũng sang dùng bữa nhé."

"Ừ, được, được!" Nãi nãi gật đầu, vui ra mặt.

Lúc này, Lục Tùy lấy từ ngực ra hai lượng bạc, đặt vào tay nãi nãi: "Nãi nãi, đây là chút lòng thành của con với Tiểu Đào. Tết này bà sắm cho mình một bộ áo bông mới, mua thêm ít bánh ngọt mà ăn."

Nãi nãi sững người, chưa từng được con cháu biếu nhiều tiền như vậy, vội xua tay: "Không được, không được! Các con còn phải xây nhà, rồi sinh con tốn kém lắm. Bà già này cần gì đến bạc?"

"Bà cầm đi." Hạ Thanh Đào liền nhét vào tay bà, giọng cương quyết: "Đây là tấm lòng của A Tùy và con. Bỏ lại thì thành vô lễ mất, bà không thể không nhận."

"Thanh Đào... ta..." Bà còn chưa kịp nói xong, Hạ Thanh Đào và Lục Tùy đã bước ra cửa, vừa cười vừa ngoái đầu lại: "Nãi nãi giữ lấy nhé, chúng con đi đây. Bà nhớ sang ăn cơm!"

Nhìn bóng hai vợ chồng tay trong tay rời đi, bà bỗng thấy hai mắt cay xè. Đôi bàn tay khô gầy run run kéo vạt áo lau khóe mắt, khẽ lẩm bẩm: "Được, được rồi... tốt lắm, thật là tốt..."

Vừa về đến nhà không bao lâu, Hạ Thanh Khê cũng đi làm về. Thấy Hạ Thanh Đào cùng Lục Tùy vừa tới, Hạ Thanh Khê vui mừng hẳn, rồi hỏi đến chuyện săn hổ.

Lục Tùy và Hạ Thanh Đào kể lại một cách cặn kẽ, Hạ Thanh Khê nghe xong vừa kinh ngạc vừa mừng.

Đến giờ nấu cơm, Hạ Thanh Đào vào bếp phụ giúp. Hạnh Hoa ngồi giặt tã, vừa làm vừa buột miệng nói: "Thanh Đào, ngươi biết chuyện của Hạ Miên chưa? Nghe đâu phu quân nhà hắn ở ngoài nuôi tiểu tam, giờ cái tiểu tam kia có thai rồi. Người trong nhà không những không phản đối mà còn đòi đưa về, mẹ chồng ngày ngày mắng chửi, náo loạn tới mức khó nghe lắm."

"Có chuyện như vậy thật sao?" Hạ Thanh Đào ngạc nhiên, rồi thở dài: "Vậy Miên Miên biết phải làm sao?"

"Biết sao được!" Hạnh Hoa nói tiếp: "Không tiền, không thế, lại không có con cái để dựa dẫm. Tiểu tam kia có thai, cha mẹ chồng bên đó vui mừng lắm. Ai bảo hắn không chịu chọn chỗ gả? Giá mà chịu gả cho nhà phú hộ trong trấn, ít ra người ta còn kiêng dè bên nhà ngoại, đâu đến nỗi này."

Ngày gả đi, ai cũng tưởng Hạ Miên như phượng hoàng đậu cành cao. Nào ngờ chim sẻ vẫn chỉ là chim sẻ, không được phu quân yêu thương, sống không khác gì làm dâu vô dụng.

Nghe xong, Hạ Thanh Đào không khỏi cảm khái. Y chợt nhớ lời Tiểu Tuệ, phu nhân nhà quan thường so đo ai làm quan to, lụa là nhiều hơn. Người nhà quê thì so nhà nào nhiều ruộng, hán tử nào biết làm việc.

Chung quy, ai hơn ai kém cũng chỉ là chuyện cơm áo. Chỉ cần tự mình sống vững, năm sau hơn năm trước là đủ. Hạ Miên sống khổ hay sướng, rốt cuộc cũng không dính dáng gì đến y. Với y, chỉ cần bên cạnh có Lục Tùy, người nhà bình an, êm thấm là đã quý nhất rồi.

Đang mải suy nghĩ, Hạnh Hoa gọi: "Ê, suy nghĩ chuyện gì thế? Ta kể cho ngươi nghe chuyện buồn cười này, bảo đảm sẽ thích!"

Trần Hà Hương ngồi bên bếp nghe được, bật cười: "Hai cái đứa này thích nói chuyện bao đồng ghê!"

"Không phải chuyện bao đồng đâu, con nhất định phải kể cho Thanh Đào nghe!" Hạnh Hoa vẫn khăng khăng, rồi ghé lại nói nhỏ: "Ngươi biết không, vợ của Lý tú tài lén lút thông với người khác đó!"

"Hả?" Hạ Thanh Đào mở to mắt, nói: "Sao tẩu biết?"

"Người ta đồn ầm cả rồi!" Hạnh Hoa càng hạ giọng, nói: "Vợ hắn thường xuyên về nhà mẹ đẻ, mà có tên biểu ca nào đó suốt ngày chạy sang hoài. Dù có ngốc đến đâu cũng biết họ có quan hệ gì!"

Hạ Thanh Đào bật cười, nói: "Thế Lý tú tài không biết à?"

"Aida, cả thôn đều biết, sao hắn không hay cho được? Nhưng hắn lại giả vờ như không thấy! Hắn thì không làm ruộng, mẹ con nhà hắn sống nhờ nhà bên vợ. Nói trắng ra, là phải ngậm bồ hòn đó."

"Ôi trời... thật là nhu nhược!" Hạ Thanh Đào lắc đầu cảm thán. Trong lòng lại nghĩ, trong mơ mình cày ruộng cực khổ, nuôi cả hai mẹ con họ, vậy mà bị chê trách. Bây giờ vợ của Lý tú tài không làm lụng gì, lại ngang nhiên cho gả đội nón xanh. Đúng là "người hiền thì bị khinh, kẻ dữ lại khiến quỷ thần cũng sợ."

truyenfull,truyenfull vn