Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 116

Trần Hà Hương vội cắt ngang, ngăn không cho Hạnh Hoa nói thêm: "Thôi được rồi, chuyện này ít bàn tới thôi. Lỡ truyền tới tai nhà người ta lại thành thị phi. Thanh Đào, con xào nốt món kia rồi chạy sang nhà gọi nãi nãi, chúng ta ăn cơm."

"Dạ!" Hạ Thanh Đào đáp, nhanh nhẹn tiếp tục công việc.

Một lát sau, bữa cơm dọn ra, cả nhà lại quây quần đông đủ. Lần này có thêm một hài tử, tiếng khóc xen lẫn tiếng cười, càng khiến bầu không khí trong nhà thêm náo nhiệt, ấm áp.

Ăn xong, cả nhà quây quần ăn táo, nhấm nháp chút quả khô, rồi chuyện trò ríu rít.

Hạ Hưng Viễn vẫn dặn dò Lục Tùy: "Có chừng mực là được, núi rừng hiểm trở lắm. Bây giờ trời lại sắp chuyển lạnh, con đừng lên núi nữa. Chờ xây nhà xong, sang năm thong thả rồi tính tiếp."

Lục Tùy gật đầu, nói: "Dạ, con cũng nghĩ vậy. Năm nay không đi nữa đâu, phụ thân đừng lo."

Nói đến chuyện xây nhà, Hạ Thanh Khê cười hỏi: "Các ngươi định trồng cây gì trước sân? Để ta đi mua, hôm xây nhà sẽ mang tới."

Nãi nãi liền chen vào: "Còn phải hỏi? Tất nhiên là lựu với hồng, vừa đẹp lại vừa có quả ăn. Quan trọng nhất, vẫn là mang ý nghĩa may mắn."

Hạnh Hoa cười đùa: "Thường thì người ta chọn như vậy, nhưng cũng nên hỏi Thanh Đào với A Tùy thích gì."

Hạ Thanh Đào chưa nghĩ ra, liền quay sang Lục Tùy: "Ngươi thấy sao?"

"Cái gì cũng được, đều nghe ngươi." Lục Tùy trả lời dứt khoát.

Nghe vậy, Hạ Thanh Đào cười: "Vậy thì cứ lựu với hồng. Khi nào huynh đi mua, ta đi cùng. Ta muốn chọn thêm vài cây khác, sân rộng lo gì không đủ chỗ."

Lục Tùy nhớ lời Hạ Thanh Đào từng nhắc, bèn nói: "Hôm nọ ngươi nói muốn trồng cây cam hương phao, lần này mua luôn một cây tốt."

Cả nhà nghe xong đều bật cười. Ai cũng thấy rõ Lục Tùy thương Hạ Thanh Đào, đến mấy lời thuận miệng cũng ghi nhớ trong lòng.

Hạnh Hoa liền trêu: "Ngày thường người im lặng như khúc gỗ, vậy mà hễ nhắc tới Thanh Đào thì nói mãi không thôi!"

Cả nhà cười rần rần, Hạ Thanh Đào cũng cười, giả vờ trách: "Ngươi cẩn thận đó, coi chừng nương lại mắng ta lấy phải người tiêu xài hoang phí!"

Tiếng cười giòn tan lan khắp nhà, ấm áp vô cùng.

Đến tối, nãi nãi về nhà, Hạ Hưng Viễn cùng Trần Hà Hương cũng giục hai người: "Trời khuya rồi, ngoài đường không an toàn. Hai đứa mau về đi."

Lục Tùy bèn móc từ trong ngực ra 10 lượng bạc, đưa cho cha mẹ: "Cha mẹ, đây là chút lòng thành của vợ chồng con. Trời lạnh, may hai bộ áo bông mặc cho ấm."

Hạ Hưng Viễn giật mình, vội xua tay: "Nói vớ vẩn! Áo bông cần gì nhiều bạc như thế? Tiền này các con giữ lại, còn lo cho tương lai. Cứ tiêu hoang rồi sau này biết lấy gì xoay sở?"

Ngay cả Trần Hà Hương cũng bất ngờ, 10 lượng bạc này đủ nuôi cả nhà nửa năm. Bà vừa cảm động vừa áy náy: "Nhiều thế này không được, các con còn phải tích góp tiền bạc. Con đưa tiền cho nhà vợ cũng không hay ho gì, để người ngoài nghe thấy còn ra thể thống gì nữa."

Hạ Thanh Khê cùng Hạnh Hoa cũng ngạc nhiên, nhưng càng thấy ấm lòng. Rõ ràng, Lục Tùy coi cả nhà mẹ đẻ không khác gì ruột thịt, không hề giấu giếm hay so đo.

Thấy cha mẹ kiên quyết từ chối, Hạ Thanh Đào vội vàng chen vào: "Nương, chúng con không hề phung phí tiền bạc. Con đã biếu mẫu thân của A Tùy 30 lượng, nãi nãi 2 lượng. Còn cha mẹ, sao có thể để chịu thiệt thòi được? Chúng con sống tốt mà thấy cha mẹ khổ thì cũng không yên lòng. Đây chỉ là chút tâm ý của chúng con mà thôi."

Lục Tùy cũng nói: "Đúng vậy. Cha mẹ nhận đi, chúng con mới an tâm."

Hạ Hưng Viễn vẫn chần chừ: "Nhưng... vẫn nhiều quá..."

Không để ông kịp nói hết, Hạ Thanh Đào đã nhét bạc vào ngực mẫu thân, nửa đùa nửa thật: "Nương không nhận là con giận đó! Giận rồi thì sau này không thèm về nữa đâu!"

Hạnh Hoa vội phụ họa:
"Nương cứ giữ đi, coi như sau này Thanh Đào có con, hai người lại lo cho, tính ra cũng công bằng thôi!"

Hạ Thanh Đào nghe vậy liền giả bộ giận: "A tẩu đừng nói bậy! Tiền này tuyệt đối không trả lại. Nếu trả, đến lúc trồng cây, hai cây kia chúng ta cũng mặc kệ đó!"

Cả nhà bật cười. Hạ Thanh Khê cười trêu: "Aida, Tiểu Đào có tiền rồi trở nên oai phong hẳn!"

Chưa dứt lời đã bị Hạ Thanh Đào đá một phát dưới bàn, vội vàng cười xòa: "Thôi thôi, không nói nữa."

Cuối cùng, Trần Hà Hương cũng chịu nhận, chỉ thở dài: "Thôi được, ta giữ tạm, coi như giúp hai đứa để dành."

Hạ Thanh Đào hóm hỉnh cảnh cáo: "Nhớ đấy, đừng có trả lại. Nếu không, con đuổi cả nhà ra khỏi cửa, như đuổi gà ấy!"

Cả nhà cười nghiêng ngả, chỉ vào y mà lắc đầu không thôi.

****

"Sắp tới còn 107 lượng, giờ thêm 158 lượng này nữa, tổng cộng là 265 lượng. Vài hôm nữa lại phải chi 20 lượng cho lễ tân phòng, thì còn lại 245 lượng. Bây giờ trừ đi 15 lượng đã ứng, vừa vặn còn 230 lượng."

Lục Tùy nghe Hạ Thanh Đào tính toán, xen vào: "Gạch chắc cũng sắp hết rồi. Ngày kia phải mua thêm, lần này mua 3.000 viên, tốn khoảng 12 lượng."

"Ừ..." Hạ Thanh Đào đếm lại trên đầu ngón tay, nói: "Vậy thì 230 lượng trừ 12 lượng, còn 218 lượng. Ta đem 200 lượng cất riêng, số còn lại chia ra chỗ này chỗ kia. Đến khi xong vẫn dư 18 lượng, chúng ta mua thêm đồ đạc mới, rồi lo bàn tiệc thượng lương."

(*) Thượng lương: Là nghi lễ khi dựng xong khung nhà, đặt cây xà nóc (xà chính trên mái). Thường làm trong lúc xây dựng, chưa hoàn thiện.

Ý nghĩa: cầu mong ngôi nhà kiên cố, mọi sự hanh thông, xua đuổi điều xấu.

"Ừ." Lục Tùy gật đầu, rồi ngẩng lên nhìn Hạ Thanh Đào: "Lần trước ta có nói, mua cho ngươi bộ y phục mới. Đến ngày thượng lương cũng gần dịp Tết, ngươi mặc bộ đồ mới, vừa đẹp vừa có thể diện."

Hạ Thanh Đào suy nghĩ, rồi cười: "Được, đến lúc đó chúng ta cùng đi, ngươi cũng mua một bộ."

"Ừ."

Hạ Thanh Đào gói bạc vào bao, định đặt vào rương, thì chợt ngừng tay: "Không ổn. Nhỡ có kẻ trộm lẻn vào, cả bao bạc này sẽ dễ bị lấy hết. Ta phải tìm chỗ an toàn hơn."

Lục Tùy nhìn dáng vẻ cẩn thận của Hạ Thanh Đào thì bật cười. Trước đây tiền ít, để hẳn trong rương vẫn thấy an tâm. Bây giờ có chút bạc liền lo lắng đủ đường. Nghĩ một hồi, hắn nói: "Hay là ngươi tìm một cái hũ sạch, cho bạc vào, rồi lấy thù du khô đè lên trên, dán kín miệng. Vừa đuổi muỗi, vừa không bị ai phát hiện, nhét dưới gầm giường là ổn."

"Có lý!" Hai mắt của Hạ Thanh Đào sáng rỡ, lập tức phân việc: "Ngươi đi tìm cái hũ sạch, ở chỗ để đồ trong bếp. Ta còn cái hũ ủ trứng muối, đã rửa sạch rồi. Thù du thì còn một ít phơi từ Tết Trùng Dương, để ta đi lấy."

Hai người liền hành động, cất bạc xong mới yên lòng. Sau đó y cùng Lục Tùy rửa tay, rồi về phòng nghỉ ngơi.

"Nhà mới xây nhanh thật, đã tới tầng hai rồi." Hạ Thanh Đào nói.

"Ừ, chắc chắn trước Tết sẽ xong." Lục Tùy đáp.

"Đầu năm là có thể dọn vào nhà mới rồi..."

"Ừ, sẽ đến sớm thôi..."

Hai người vừa nói vừa cười, rồi an tâm chìm vào giấc ngủ.

Ngày thứ ba, Hạ Thanh Đào vẫn dậy sớm như thường lệ. Nhưng không hiểu sao hôm nay vừa mở mắt đã thấy đầu nặng chân nhẹ, cổ họng lại đau rát khó chịu.

Bình thường buổi sáng y ăn rất ngon, vậy mà hôm nay không nuốt nổi. Lục Tùy lập tức nhận ra, lo lắng hỏi: "Làm sao vậy? Sao không ăn được?"

Vân Nương cũng lo lắng nhìn sang.

Hạ Thanh Đào lắc đầu: "Cổ họng đau, cả người không có sức."

"Aida, chẳng lẽ nhiễm phong hàn rồi?" Vân Nương đau lòng nói: "Hôm trước thức khuya may giày, lại còn ngủ gục trên bàn, mấy hôm nay trời lạnh, chắc là trúng phong hàn rồi."

Lục Tùy cũng cau mày: "Chắc là vậy rồi."

Hạ Thanh Đào muốn phản bác: "Hôm qua con vẫn thấy khỏe mà..."

Vân Nương nhẹ giọng dỗ dành: "Hai ngày nay A Tùy về, con cứ để tâm mãi chuyện của nó, bây giờ buông lỏng ra thì bệnh nổi lên. A Tùy, con mau đưa Thanh Đào đi lên trấn trên xem đại phu, mua mấy thang thuốc. Lỡ bệnh nặng thêm thì hối hận không kịp."

"Dạ." Lục Tùy gật đầu. Dù Vân Nương không nhắc, hắn cũng sẽ làm vậy.

"Ăn xong chúng ta đi."

Hạ Thanh Đào vội vàng xua tay: "Không sao, con còn trẻ, nghỉ ngơi mấy ngày sẽ khỏi thôi."

"Không được." Lục Tùy nghiêm giọng, ánh mắt trầm xuống: "Nhất định phải đi! Tiền thuốc không đáng là bao, nhưng ngươi chịu tội thì ta không yên lòng."

Thấy thái độ của Lục Tùy trở nên cứng rắn, Hạ Thanh Đào đành cười khổ: "Được rồi, đi thì đi."

Ăn vội bữa sáng, Lục Tùy chuẩn bị xe bò. Hắn còn lấy thêm cho y một chiếc áo dày, sợ đi đường gió lạnh khiến bệnh nặng hơn.

Hạ Thanh Đào nhìn Lục Tùy chăm chút cho mình mà thấy vừa buồn cười vừa cảm động. Đây chỉ là chút bệnh vặt thôi, vậy mà hắn lại cẩn thận như nâng niu trong lòng bàn tay. Y thầm nghĩ: sau này thật sự có con, không biết hắn còn cẩn thận đến mức nào nữa.
***

Đại phu bắt mạch xong, quả nhiên nói là bị nhiễm phong hàn. Ông kê một thang thuốc ôn trung khử hàn, dặn phải giữ ấm, uống nhiều nước gừng, hạn chế tắm gội, vài ngày sẽ khỏi.

Lục Tùy ở bên cạnh nghe hết, ghi nhớ từng lời. Ra khỏi tiệm thuốc, hắn liền giục: "Về thôi, sắc thuốc uống ngay."

Hạ Thanh Đào vừa cười vừa trách: "Đã đến đây rồi, không đi dạo một chút sao?"

Lục Tùy bật cười, gõ nhẹ lên trán Hạ Thanh Đào: "Ngươi còn không có sức, đi dạo cái gì? Chẳng lẽ muốn ta cõng ngươi đi dạo à? Về nhà sắc thuốc, hôm khác rồi đi."

"Được rồi, ta nghe ngươi." Hạ Thanh Đào cười cong mắt, trong lòng lại thấy ngọt ngào.

Về đến nhà, Hạ Thanh Đào kiên quyết đòi tự mình sắc thuốc, không cho Lục Tùy động tay: "Ta có đứt tay hay gãy chân đâu, ngươi mau đi làm việc của mình đi. Mấy ngày nay chỉ còn A Diêm xoay xở, hắn sắp mệt lả rồi."

"Vậy ngươi uống xong rồi nghỉ ngơi nhé."

"Biết rồi, ta sẽ uống."

Thấy Hạ Thanh Đào kiên quyết như vậy, Lục Tùy đành nghe theo. Trước khi đi, hắn còn để lại một gói mứt trái cây trên bàn bếp: "Thuốc đắng, ăn cái này cho ngọt miệng."

Hạ Thanh Đào nhìn Lục Tùy, vừa thấy buồn cười vừa ấm áp: "Được rồi, ta không phải tiểu hài tử đâu."

Mấy ngày sau, dưới sự chăm nom lẫn giám sát chặt chẽ của Lục Tùy, Hạ Thanh Đào uống thuốc đều đặn. Chỉ ba ngày, phong hàn đã hoàn toàn lui, thân thể lại khỏe khoắn.

Y hiểu rõ, bệnh này xuất hiện là do những lo lắng của ngày trước tích tụ, thêm mấy hôm thức khuya. Nay tâm đã yên, cơ thể cũng tự nhiên nhanh chóng hồi phục.
Thân thể vừa khỏe, Hạ Thanh Đào lại tung tăng nhảy nhót như thường.

Không bao lâu sau, trong thôn truyền tin Lục Tiểu Hoa sắp xuất giá. Thím Thái Hoa đích thân đến tìm Vân Nương và Hạ Thanh Đào, vừa nhờ giúp một tay, vừa mời cả nhà bốn người tới ăn tiệc.

Lục Tiểu Hoa gả cho con trai cả nhà phú hộ thôn Thượng Khổng. Đối phương giàu có, tiệc cưới làm rất lớn, bên nhà gái cũng bày biện vô cùng náo nhiệt.

Vân Nương thuận miệng hỏi về Lục Tiểu Thảo. Thím Thái Hoa cười gượng: "Nếu nó không chịu, thì để sang năm tính tiếp."

Vân Nương liền khuyên: "Đúng đó, 14 tuổi vẫn còn nhỏ. Sang năm lớn thêm một chút, chín chắn hơn. Đến lúc đó, tự nhiên sẽ có người tử tế đến hỏi cưới, lo gì không gả được."

Thái Hoa chỉ ậm ừ cho qua, nhưng trong lòng Hạ Thanh Đào lại mừng thầm.

Ngày đi ăn tiệc, y gặp Lục Tiểu Thảo. Thấy Lục Tiểu Thảo đeo tạp dề, đang rửa rau, rửa chén, vừa làm vừa trò chuyện vui vẻ với mấy thím bên cạnh. Khí chất trên người so với trước đã hào sảng, sáng sủa hơn nhiều. Nhìn thấy Hạ Thanh Đào, Lục Tiểu Thảo liền chạy lại chào hỏi.

"Thanh Đào ca, huynh cũng tới dự tiệc à?"

"Sao ngươi còn ở đây? Không đi tiễn tỷ tỷ à?"

Lục Tiểu Thảo cười khẽ: "Tiểu Hoa không ưa ta, ta chạy đến đó làm gì?"

Hạ Thanh Đào sững người một chút, chưa kịp trả lời, thì Lục Tiểu Thảo đã nói tiếp, giọng thản nhiên:
"Ta rửa rau rửa chén ở đây còn thoải mái hơn. Ở cạnh nàng ta mới khó chịu. Nói thật, không có tỷ tỷ hay ca ca thì cũng không chết ai."

Nghe vậy, Hạ Thanh Đào thoáng chạnh lòng, nhưng nghĩ lại thấy đó cũng là điều tốt. Lục Tiểu Thảo biết nghĩ thoáng, đôi khi lại dễ thở hơn.

Y liền cười, nói: "Không đúng, không có ca ca hay tỷ tỷ cũng không chết. Bởi vì ngươi vẫn còn ta làm ca ca đây này."

Lục Tiểu Thảo ngẩn người, rồi lập tức sáng mắt, nhoẻn miệng cười: "Đúng rồi! Vẫn là Thanh Đào ca nói hay! Vậy thì chúng ta cứ coi nhau như huynh đệ ruột."

"Ừ, huynh đệ." Hạ Thanh Đào vỗ vai Lục Tiểu Thảo, cười nói: "Thôi, ngươi rửa rau đi."

"Ừ!"

truyenfull,truyenfull vn