Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 114

"À..." Hạ Thanh Đào lập tức hiểu ra, nói: "Mấy việc đó khó thật."

"Đúng vậy." Tiểu Tuệ ngẩng đầu lên cười, nói: "Phu quân của ta là con trưởng của một nhà khá giả. Nha hoàn, hạ nhân tuy không quá nhiều nhưng tính ra cũng phải hơn chục miệng ăn. Nhiều khi có việc rắc rối không biết hỏi ai, hắn lại đến tìm ta bàn bạc."

Nghe đến đây, Hạ Thanh Đào như nuốt từng lời, bởi vì trước giờ y chưa từng nghĩ trên đời lại có những chuyện thế này.

Tiểu Tuệ kể cho Hạ Thanh Đào nghe chuyện của các phu nhân, thái thái ở tỉnh thành. Cuối cùng, nàng cảm thán: "Thật ra, con người với nhau cũng chỉ xoay quanh mấy chuyện ấy thôi. Các phu nhân, thái thái thì so xem ai có phu quân làm quan to hơn, ai mặc lụa là gấm vóc đẹp hơn. Còn người nhà quê chúng ta thì so nhà ai thu hoạch nhiều lương thực hơn, hán tử nhà ai giỏi giang hơn. Chứ ngoài mấy điều đó, thì có gì khác đâu?"

Hạ Thanh Đào nghe vậy thấy lời này vừa lạ vừa hay. Y có chút ngẩn người, không nói thêm gì nữa.

Trong sân yên ắng, chỉ có ánh nắng thu chiếu xuống, mùi dược liệu phơi dưới nắng toả ra, vừa thanh mát vừa yên bình.

Đến trưa, Lục Tùy vẫn chưa về. Dù sao đi tỉnh thành đường xa, không thể trở về nhanh được.

Hạ Thanh Đào cùng Tiểu Tuệ nấu cơm trưa. Tiểu Tuệ không ngờ, một ca nhi nhà quê như Hạ Thanh Đào lại biết nấu ăn. Hơn nữa, món ăn mà Hạ Thanh Đào làm ra ngon đến mức khiến nàng bất ngờ, khen không dứt: "Ngươi mà theo đầu bếp ở tửu lầu của chúng ta học một tháng, đảm bảo có thể vào làm 'phu lang đầu bếp' cho nhà giàu."

Nhiều nhà quyền quý không cho hán tử vào nội viện, nên việc bếp núc chỉ thuê đầu bếp là phụ nữ hoặc ca nhi. Làm công việc này, tiền tiêu vặt cũng không ít đâu.

"Thật sao?" Hạ Thanh Đào không hề khiêm tốn, chỉ thầm cảm khái: Trước đây y không hề biết, hóa ra phụ nữ và ca nhi biết nấu ăn cũng có thể vào làm đầu bếp cho nhà giàu.

Thì ra, ca nhi và phụ nữ có rất nhiều sự lựa chọn trong cuộc sống, chứ đâu phải không lấy chồng là không sống nổi.

"Tất nhiên là thật." Tiểu Tuệ mỉm cười, nói: "Ta chỉ sợ phu quân nhà ngươi không đồng ý. Vì nếu đi làm đầu bếp, thì phải ở trong đó, thỉnh thoảng mới được về nhà."

Hạ Thanh Đào biết nàng nói vậy cũng là suy nghĩ cho y, chỉ cười đáp: "Nếu ta thật sự muốn đi, hắn quản được ta chắc."

Tiểu Tuệ bật cười.

Đến bữa cơm, Phó đại phu cùng Bảy Cân cũng khen tay nghề nấu nướng của Hạ Thanh Đào. Bọn họ nói mấy món cơm nhà mà nấu ngon thế này là hiếm lắm. Nghe vậy, Hạ Thanh Đào cảm thấy vô cùng vui mừng.

Ăn cơm xong, Hạ Thanh Đào cùng Tiểu Tuệ dọn dẹp nhà bếp. Lúc ấy, Tiểu Tuệ nửa đùa nửa thật nói xấu Phó đại phu: "Phụ thân nhà ta chỉ giỏi chữa bệnh cho người khác, chứ không biết 'chăm sóc' cho bản thân đâu."

"Phó đại phu cũng hay bị bệnh sao?" Hạ Thanh Đào ngạc nhiên, hỏi.

"Không phải bệnh nặng, chỉ là... Từ khi ta còn nhỏ, đã có bà mối đến cửa khuyên phụ thân tái hôn. Ai cũng sợ ta gặp phải mẹ kế không tốt, nên ông ấy không đồng ý. Về sau ta lấy chồng, ta cũng khuyên ông ấy lấy thêm người, để trong nhà có người giặt giũ nấu cơm, bầu bạn sớm tối. Nhưng ông ấy không chịu. Ngươi xem, ngay cả tủ chén cũng để bụi bặm thế này, ta còn sợ ngươi chê cười."

Hạ Thanh Đào cười xua tay: "Sao ta lại chê cười Phó đại phu được. Hán tử không giỏi lo việc nhà cũng là điều bình thường, huống hồ Phó đại phu tuổi đã cao, ngày nào cũng bận rộn chữa bệnh cho người dân. Ta và A Tùy đều mang ơn ngài ấy, chứ đừng nói gì chuyện chê bai. Người như ngài ấy, tình nghĩa như vậy, quả là hiếm có."

"Ai... Ta cũng khuyên ông ấy đừng lao lực nữa, theo ta lên tỉnh thành ở cho nhàn hạ. Nhưng ông nhất quyết không chịu bỏ y quán."

...

Hai người vừa trò chuyện vừa chọn thêm ít dược liệu. Đến xế chiều, Lục Tùy và Chu Tân cuối cùng cũng trở về.

"Tiểu Đào!" Giọng Lục Tùy vang lên từ ngoài cửa.

Tiểu Tuệ bật cười, nói: "Gấp gáp thế kia, chắc là sợ chúng ta ăn thịt ngươi đó."
Hạ Thanh Đào đỏ mặt cười.

Lục Tùy bước vào sân, vừa thấy Hạ Thanh Đào liền nở nụ cười: "Bên tửu lầu đã nhận con hổ rồi."

"Vậy thì tốt, miễn là thuận lợi là được." Hạ Thanh Đào đứng dậy, quay sang Chu Tân nói: "Cảm ơn Chu đại ca."

"Cảm ơn gì chứ, cũng là giúp chúng ta gỡ lửa cháy đến chân thôi." Chu Tân xua tay, rồi dặn:
"Các ngươi đi đường, nhớ giữ chặt túi tiền, đừng để bị lộ."

"Ừ, được!"

Từ biệt Phó đại phu, Chu Tân và Tiểu Tuệ. Hạ Thanh Đào cùng Lục Tùy đẩy xe trở về nhà.

Ngồi trên chiếc xe đẩy tay, tâm trạng của Hạ Thanh Đào nhẹ nhõm hẳn. Y nhìn Lục Tùy đang thong thả đánh xe phía trước, muốn hỏi gì đó nhưng lại đưa mắt nhìn quanh. Thấy xe bò đã rời khỏi huyện thành, bốn phía chỉ còn đồng ruộng mênh mông, xa xa mới lác đác vài mái nhà, y mới yên tâm mở miệng: "Con hổ đó bán được bao nhiêu bạc vậy?"

"Ngươi đoán xem?" Tâm trạng của Lục Tùy đang rất tốt, hắn liếc nhìn Hạ Thanh Đào một cái.

"Ừm..." Hạ Thanh Đào cũng vui vẻ, liền phối hợp nói: "Trước khi thành thân, con sơn dương ngươi săn được bán được sáu mươi mấy lượng. Con hổ này vừa to vừa hiếm, chẳng lẽ... có thể bán được 100 trăm lượng?"

Lục Tùy nghe vậy bật cười, lắc đầu: "Không đúng, đoán lại."

"Là ít hơn hay nhiều hơn?"

"Nhiều hơn."

"Vậy... 120 lượng?" Hạ Thanh Đào gần như không nén được niềm vui. Nếu thật sự hơn một trăm lượng thì đúng là quá nhiều!

Thấy y không dám đoán cao hơn, Lục Tùy mỉm cười: "Vẫn còn thiếu..."
"Trời ơi, thật sự được nhiều như vậy sao? Ngươi không gạt ta chứ?" Hạ Thanh Đào mừng rỡ đến mức khó tin.

"Không lừa ngươi đâu. Đợi về nhà đếm bạc sẽ rõ."

"Vậy rốt cuộc là bao nhiêu?"

Lục Tùy quay đầu, giơ hai ngón tay lên. Hạ Thanh Đào tròn mắt, suýt nữa kêu thành tiếng: "Thật... thật sự nhiều đến vậy?"

"Ừ." Lục Tùy gật đầu, nói: "Chu Tân nói, lần này bọn họ thu của gia chủ 1000 lượng bạc để làm yến tiệc. Thịt hổ hiếm lạ, đáng giá là chuyện đương nhiên. Còn da hổ, xương hổ, đem bán tiếp cũng được giá, nên cộng lại mới nhiều bạc."

"May là gặp Chu đại ca. Nếu đổi lại là người khác, có khi còn bị ép giá. Trừ bọn họ ra, chúng ta cũng chưa chắc tìm được ai mua." Hạ Thanh Đào cảm khái, nói: "Quả nhiên Phó đại phu là người tốt, con gái và con rể của ngài ấy cũng là người tốt."

"Ừ." Lục Tùy cũng đồng tình, nói: "Ta định đưa ngài ấy 10 lượng bạc, nhưng ngài ấy không nhận, còn bảo rằng không thiếu số bạc ấy."

"Đúng là người tốt!" Hạ Thanh Đào buộc chặt miệng bao bạc lại, nói: "Lần sau trong vườn nhà chúng ta có rau quả gì ngon, mang biếu Phó đại phu một ít!"

"Ừ, tất nhiên rồi." Lục Tùy gật đầu.

Hạ Thanh Đào kể cho Lục Tùy nghe chuyện Tiểu Tuệ vừa nói, rồi cảm thán: "Không ngờ ca nhi với nữ nhân cũng có thể làm được nhiều việc như thế."

Lục Tùy nghe xong liền bảo: "Cho nên mới nói, vẫn phải ra ngoài nhiều để mở rộng tầm mắt."

"Ừ. Hôm nay ngươi đi tỉnh thành, ở đó có náo nhiệt không? Người có đông không?"

"Rất náo nhiệt. Đường sá rộng rãi hơn huyện thành, cửa hàng và người qua lại cũng nhiều hơn. Chúng ta vào một tửu lầu, có mấy tầng liền, rộng ngang sân nhà mình. Khách khứa toàn là người quyền quý ăn mặc gấm vóc, đi lại đều ngồi kiệu hoặc xe ngựa. Nói thật, xe ngựa còn nhiều hơn chó ở quê chúng ta nữa đó."

"Chà..." Hạ Thanh Đào nghe xong, trong lòng càng thấy nôn nao: "Sau này có dịp, chúng ta cũng đi tỉnh thành chơi một chuyến nhé?"

"Được. Đợi xây nhà xong, sang năm việc đồng áng không quá bận thì đi. Chúng ta ở lại vài hôm, vừa chơi vừa mở rộng tầm mắt."

"Ừ, vậy nhé!"

Hai người vừa trò chuyện vừa trở về nhà.

Khi về đến nhà, trời đã xế chiều. Vân Nương đang đuổi gà vịt, thấy hai người về liền hỏi ngay: "Thế nào rồi? Bán được chứ?"

"Được rồi nương, bán xong rồi." Hạ Thanh Đào từ trên xe bước xuống, xách mấy bao bạc vào nhà, cười nói: "Bán cho một tửu lầu ở tỉnh thành."

"Sao cơ? Lại còn bán ở tận tỉnh thành à?" Vân Nương kinh ngạc.

Hạ Thanh Đào liền kể sơ qua đầu đuôi sự việc, Vân Nương nghe xong liền thở dài cảm thán: "Hèn gì đi cả ngày mới về... Phó đại phu đúng là quý nhân của nhà chúng ta. Sau này nhất định phải mang chút quà qua cảm ơn người ta cho đàng hoàng!"

"Đúng đó!" Hạ Thanh Đào phụ họa, nói: "Lúc nãy con cũng nói với A Tùy như vậy."

Đúng lúc ấy, Lục Diêm đi vào: "Nương, con đói quá. A ca với a tẩu bận rộn cả ngày chắc cũng đói rồi, mau ăn cơm thôi!"

"Ừ, đi thôi."

Cả nhà bốn người cùng ngồi vào bàn ăn cơm. Hạ Thanh Đào và Lục Tùy kể chuyện bán hổ cho Vân Nương và Lục Diêm nghe. Khi biết số bạc bán được, cả hai càng thêm mừng rỡ. Vân Nương xúc động đến rơi nước mắt, nắm chặt tay Hạ Thanh Đào:
"Thanh Đào nhi, con đúng là phúc tinh của nhà này. Từ khi con về, nhà chúng ta ngày một khấm khá!"

"Đâu có, là do A Tùy tự mình săn được mà!" Hạ Thanh Đào vừa cười vừa nói.

"Cũng là công của con chứ!" Vân Nương kiên quyết, nói: "Đều là do A Tùy đi hái táo cho con mới gặp được con hổ. Thế nên, công này là của con!"

Hạ Thanh Đào bật cười, liếc nhìn Lục Tùy. Hắn chỉ "Ừ" một tiếng, nói: "Là công của Tiểu Đào."

"Được rồi, cứ coi như là công của con. Ngày mai cơm con ăn hẳn hai bát nhé!"

Vân Nương cười, nói: "Đừng nói là hai bát, ba bát cũng được!"
***

Dọn dẹp xong, Hạ Thanh Đào và Lục Tùy trở về phòng ngủ.

Hạ Thanh Đào vào trước, Lục Tùy theo sau. Vừa bước vào, Lục Tùy đã thấy Hạ Thanh Đào ngồi trên giường mân mê mấy thỏi bạc trắng sáng.

Hắn nhếch môi cười: "Tiểu tham tiền lại bắt đầu rồi?"

"Ngươi xem này, trắng trẻo tròn trịa thế này, đáng yêu biết bao!" Hạ Thanh Đào nâng niu từng thỏi bạc, nói: "Có hẵn 20 thỏi, nhìn thôi cũng thấy vui rồi."

Lục Tùy bật cười, ngồi xuống mép giường: "Vậy tiểu gia định sắp xếp số bạc đáng yêu này thế nào đây?"

Hạ Thanh Đào ôm một thỏi bạc áp vào ngực, như ôm bảo vật: "Ta không thiếu ăn thiếu mặc, nên không mua gì cả. Cứ để dành, mới thấy yên tâm."

Lục Tùy nói: "Ngươi về nhà ta, vẫn chưa có một bộ quần áo mới. Tết năm nay mua một bộ áo bông mới đi. Tháng Giêng mồng Hai về thăm nhà ngoại, ngươi mặc đồ mới, ta cũng nở mày nở mặt."

Hắn cố ý như nói thế, nếu không thì Hạ Thanh Đào chắc chắn sẽ từ chối. Quả nhiên, Hạ Thanh Đào suy nghĩ rồi gật đầu: "Cũng được đó. Khi nào rảnh ta ra trấn xem, thấy bộ nào đẹp thì mua."

Nói rồi, Hạ Thanh Đào nhìn Lục Tùy: "Ta thì không có gì muốn mua, nhưng vẫn muốn đưa cho nương 30 lượng."

"Ừ, vì sao?" Lục Tùy hỏi.

"A Diêm cũng lớn rồi, sang năm chắc sẽ bàn chuyện thành thân. Tiền sính lễ với đãi tiệc, một mình hắn lo toan sẽ không đủ. Nương sẽ không mở miệng xin, nhưng ta vẫn muốn đưa cho nương 30 lượng. Ngoài tiền sính lễ với bàn tiệc, vẫn còn dư chút ít để nương tiêu xài. Sau này ta với ngươi dọn ra ở riêng, muốn đưa thêm cũng tiện."

Thật ra trước đây, y đã nghĩ đến chuyện này, chỉ là sợ tiền xây nhà không đủ nên chưa nói. Bây giờ mọi chuyện đã xong xuôi, y cũng không tiếc gì nữa.

Lục Tùy suy nghĩ rồi nói: "Được. Nhưng khi đưa bạc cho nương thì cứ lặng lẽ thôi, đừng để A Diêm biết. Nếu không, hắn lại quen được chiều, cho rằng cái gì cũng có a ca và a tẩu lo, thì không hay."

"Ngươi không đưa cho nương à?"

"Ngươi là người đề xuất, tất nhiên phải là ngươi rồi." Lục Tùy nói tiếp: "Lần sau về Hạ gia, ta sẽ đưa."

"Hả?" Hạ Thanh Đào ngạc nhiên, nói: "Nhà mẹ đẻ của ta cũng đưa tiền à?"

Y vốn nghĩ, về thăm nhà mẹ đẻ chỉ cần mang chút rượu thịt là được.

"Tất nhiên rồi, đều là người một nhà cả." Khi Hạ Thanh Đào mới gả tới, nhà mẹ đẻ cho vài mẫu ruộng làm của hồi môn. Dù mảnh ruộng đó là của Hạ Thanh Đào, nhưng lương thực đều để cả nhà cùng ăn. Đó là nhờ cha mẹ vợ thông cảm hoàn cảnh nhà bên này không có ruộng.

"Thì ra là thế... Vậy đưa bao nhiêu?"

"10 lượng. Còn nãi nãi thì tuổi đã cao, không cần nhiều. Ta sợ người khác dòm ngó, nên đưa 2 lượng là vừa."

Hạ Thanh Đào không ngờ Lục Tùy lại chu đáo hào phóng như vậy, liền tròn mắt khen: "A Tùy, ngươi thật tốt! Ta chưa từng nghe nhà nào có con rể lại đưa tiền cho nhà vợ. Đến nãi nãi của ta, ngươi cũng đưa!"

Lục Tùy nhìn gương mặt rạng rỡ của Hạ Thanh Đào, bật cười: "Đều là người nhà cả thôi."

Lúc mới gả tới nhà Lục Tùy, nãi nãi gom góp tiền cho y, sợ y sống không tốt. Bây giờ có điều kiện, hiếu thuận lại là chuyện nên làm. Nếu Lục Tùy không nhắc, y chỉ nghĩ đến việc mua chút bánh kẹo mang về.

"Cảm ơn ngươi, A Tùy." Hạ Thanh Đào nhào vào ôm cổ Lục Tùy, ngẩng đầu nhìn đầy lưu luyến: "Mấy hôm không gặp, có muốn cùng ta ôn lại chuyện cũ không?"

Nghe vậy, ánh mắt của Lục Tùy bỗng ấm lên. Hắn ôm eo y, xoay người đè xuống: "Tất nhiên là muốn."

truyenfull,truyenfull vn