Lần này Hạ Thanh Đào không nhịn được nữa, quay đầu nhìn Lục Tùy. Gương mặt tuấn tú ngay trước mắt mang theo ý cười dịu dàng, để lộ hàm răng trắng.
Trong lòng y vừa vui vừa mềm, giọng mang chút trách móc xen lẫn làm nũng: "Ai bảo có người chậm chạp không chịu về nhà!"
Nghe giọng Hạ Thanh Đào mềm đến thế, lòng Lục Tùy cũng như tan chảy, trầm giọng hứa: "Chỉ lần này thôi. Sau này ta sẽ không bao giờ vào núi một mình nữa."
Trước khi đi, hắn nghĩ rằng một mình vào núi không có gì to tát. Ngày trước chưa thành thân, chuyện đó là việc thường tình. Nhưng lần này, chưa đi bao lâu, hắn đã hối hận.
Hắn nhớ Hạ Thanh Đào đến cồn cào. Chỉ khi tập trung săn hổ, hắn mới tạm quên. Hễ yên tĩnh một chút, bóng dáng của Hạ Thanh Đào lại hiện lên chiếm trọn tâm trí, khiến hắn thấy khó chịu hơn cả đói rét.
Lúc ấy hắn đã thề: đời này sẽ không bao giờ vào núi một mình nữa.
Hạ Thanh Đào nắm lấy cánh tay hắn, bàn tay mềm mại trắng trẻo như lúc mới thành thân, khiến hắn không khỏi rung động. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của y nhìn hắn, ánh mắt đầy quyến luyến:
"Đó là ngươi nói đấy. Sau này mà còn đi một mình, ta sẽ gọi ngươi là Lục A Cẩu!"
Lục Tùy bật cười: "Được."
Suốt quãng đường, Hạ Thanh Đào kể cho hắn nghe chuyện mấy ngày qua, nhất là khi về nhà mẹ đẻ. Nào là, sau này Hạnh Hoa sẽ để dành nôi và thau tắm cho hài tử của họ. Nào là đứa cháu trai có cái tên hay lắm, dặn bọn họ cũng phải chọn một cái tên thật đẹp. Y còn kể chuyện xây nhà, chuyện hàng xóm, và những điều lạ trong thôn gần đây.
Hắn chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng đáp vài câu. Nắng thu dần lên, chiếu lên mái tóc và vai họ, gió thu nhẹ nhàng thoảng qua mang theo chút hơi mát như ngày xuân.
Xe bò lộc cộc đi qua các thôn lân cận, rừng cây, qua bao gương mặt lạ. Con đường vào huyện đã đi nhiều lần, nhưng chuyến đi này lại khiến hai người cảm thấy phấn chấn lạ thường. Về sau, đây sẽ trở thành ký ức ấm áp mà họ thường nhắc đến mỗi khi nhàn rỗi.
Chẳng mấy chốc, hai người đã tới huyện thành.
Lần này, họ đi thẳng đến cửa đông của Trần gia. Dẫu sao, hổ cũng không phải thứ người thường có thể mua nổi.
"Tiểu ca, phiền ngươi giúp chúng ta tìm Lưu quản sự một chút."
Vẫn là cổng hông, vẫn là gã sai vặt trông cửa quen mặt. Hạ Thanh Đào khá thân với đối phương, còn nhắc Lục Tùy móc 10 văn tiền đưa cho gã: "Tiểu ca vất vả rồi, lát nữa mua chén nước uống giải khát nhé."
Gã sai vặt nhận ra họ, thái độ trở nên thành thật, nhận tiền rồi nói: "Hai vị chờ một chút, hôm nay Lưu quản sự theo đại gia ra ngoài thu sổ sách. Không rõ đã về hay chưa, để ta vào tìm xem."
"Vậy phiền ngươi."
Gã sai vặt vào trong, lát sau trở ra: "Không khéo rồi, Lưu quản sự vẫn chưa về."
"Vậy bao giờ ngài ấy về?" Lục Tùy hỏi.
"Cái này thì ta không rõ. Những chuyện như vậy không phải hạng tiểu nhân như ta có thể hỏi." Gã nói xong, thấy hai người có chút thất vọng, liền nói tiếp: "Có điều, trưa nay lão thái gia nhà ta có mời khách, chắc đại gia sẽ về. Hai vị có thể ra hẻm nhỏ cạnh cổng lớn mà chờ, Lưu quản sự cùng đại gia vừa về là sẽ gặp ngay."
"Được, cảm ơn tiểu ca!" Hạ Thanh Đào cảm kích nói. Thấy cổng hông đóng lại, y quay sang hỏi Lục Tùy: "Bây giờ chúng ta chờ ở đây, hay đi đâu khác xem một vòng?"
Lục Tùy suy nghĩ một lát rồi bảo: "Ta thấy còn sớm. Nếu buổi trưa Lưu quản sự mới về, chúng ta quay lại cũng kịp. Bây giờ chúng ta là ghé Phó đại phu xem sao?"
Nhắc đến Phó đại phu, Hạ Thanh Đào liền cảm thấy thân thiết. Lần trước nhờ Phó đại phu giúp gửi bán linh chi, y còn chưa kịp nói lời cảm ơn. Y lập tức nói: "Được, vậy đi tìm Phó đại phu!"
"Được."
Thế là hai người dắt xe bò tới phố Nam, đến hiệu thuốc Tế Thế Đường. Có lẽ vẫn còn sớm nên tiệm vắng khách, chỉ thấy Bảy Cân đang dùng chổi lông gà phủi bụi trên quầy thuốc. Thấy họ bước vào, Bảy Cân sững lại một chút, rồi reo lên:
"Aida, Lục đại ca tới à? Sao vậy, lại có thứ muốn bán sao?"
"Không phải." Hạ Thanh Đào mỉm cười, nói: "Thứ này chắc ngươi không mua đâu. Chúng ta đến tìm Phó đại phu. Lần trước ngài ấy giúp đỡ, ta chưa kịp nói lời cảm ơn."
Bảy Cân nghe xong liền "hầy" một tiếng: "Có gì đâu! Phó đại phu nhà chúng ta làm việc tốt nhiều lắm rồi!"
Bảy Cân nói thêm: "Ngài ấy đang ở trong phòng. Hôm nay con gái và con rể về thăm, đang ở bên trong trò chuyện. Hai vị chờ chút, ta vào gọi."
"Vậy à..." Hạ Thanh Đào hơi ngượng, định ngăn lại: "Con gái ngài ấy về, chúng ta ngại quấy rầy..."
Bảy Cân xua tay, nói: "Đã tới rồi thì tiếc gì mà không chào hỏi một câu? Hai vị đi một chuyến đến đây cũng đâu dễ dàng gì!"
Nói rồi, Bảy Cân vén rèm bước vào trong.
Lục Tùy thấy vậy cũng nói: "Đã đến rồi thì chào một tiếng, cũng là lẽ phải."
"Vậy cũng được." Hạ Thanh Đào cảm thấy ngại vì đến tay không mà lại làm phiền người ta, nhưng nghĩ đến Phó đại phu không phải người bụng dạ hẹp hòi, y cũng yên tâm hơn phần nào.
Chẳng mấy chốc, Phó đại phu bước ra. Hôm nay Phó đại phu vẫn ăn mặc mộc mạc như ngày thường, gương mặt tròn trịa nở nụ cười hiền hòa, trông vô cùng vui vẻ: "Các ngươi tới rồi à, lần này tính bán cái gì sao?"
Lục Tùy và Hạ Thanh Đào liếc nhìn nhau, cùng chắp tay chào: "Chúng ta vào thành bán thú rừng, tiện đường ghé thăm ngài. Phu lang nhà ta nói lần trước ngài giúp đỡ, vẫn chưa kịp cảm ơn."
Hạ Thanh Đào liền tiếp lời: "Đúng đó. Nghe nói con gái ngài về, ta không định quấy rầy nhưng A Tùy bảo đã đến nơi rồi thì chào hỏi một tiếng cũng phải."
Phó đại phu cười tươi, nói: "Khách sáo làm gì. Lần này các ngươi săn được gì thế? Bán được cái gì chưa?"
"Vẫn chưa bán, lần này săn được con hổ lớn." Lục Tùy nói: "Ban đầu định sang thành đông tìm quản sự Trần gia, ai ngờ ông ta đi vắng, nên mới..."
"Cái gì?" Phó đại phu cắt lời, nói: "Ngươi nói săn được cái gì cơ?"
"Hổ lớn, con hổ đực trưởng thành. Tối qua mới giết được, hôm nay mang đến..." Lục Tùy chưa nói dứt câu thì Phó đại phu đã reo lên:
"Ôi chao, vợ chồng các ngươi may mắn thật, lần nào cũng gặp người muốn mua ngay!"
"Ngài nói vậy là sao?" Hạ Thanh Đào tò mò hỏi.
Phó đại phu mỉm cười, nói: "Các ngươi biết con rể ta làm gì không?"
Hạ Thanh Đào và Lục Tùy nhìn nhau, cùng lắc đầu.
"Con rể ta là con trai của quản sự Lâu, ở tỉnh thành. Năm đó ta lên tỉnh mua dược liệu, vừa hay ông thông gia bị bệnh lạ. Lúc đó ta chữa khỏi bệnh cho ông ấy, từ đó hai nhà qua lại. Con gái ta và con rể là thanh mai trúc mã, sau này thành vợ chồng. Từ đó càng thân thiết, nhiều mối làm ăn cũng do con rể dắt mối, kể cả việc Lâm lão gia, lão thái thái ở tỉnh thành bị bệnh cũng là do con rể giới thiệu."
"Thì ra là vậy!" Hạ Thanh Đào nói: "Đúng là 'vô tình hóa hữu tình'."
(*) "Vô tình hóa hữu tình" nghĩa là từ một sự việc hay mối quan hệ ban đầu chỉ là tình cờ, không có ý định gì đặc biệt, nhưng qua thời gian hoặc nhờ một cơ duyên nào đó. Hai bên trở thành mối quan hệ gắn bó, có tình cảm hoặc lợi ích lâu dài.
"Phải đó." Phó đại phu vuốt râu, cười nói: "Nếu các ngươi tin tưởng, để ta nói với con rể, chắc chắn sẽ bán được."
Lục Tùy vội vàng chắp tay, nói: "Ta đương nhiên tin tưởng ngài, chỉ là lại làm phiền ngài thêm lần nữa rồi."
"Có gì mà phiền, hai bên đều thuận tiện thôi." Phó đại phu đáp, rồi quay vào nhà gọi con rể.
Chẳng mấy chốc, Phó đại phu dắt ra một người nam nhân họ Chu, tên là Tân. Người đó hơn hai mươi tuổi, khuôn mặt không hẳn là tuấn tú nhưng dáng vẻ trầm ổn, mắt sáng, vai rộng lưng thẳng. Tuy ăn mặc không cầu kỳ nhưng vừa nhìn đã biết là người có địa vị trong thành.
Nghe giới thiệu tên tuổi xong, Chu Tân ra ngoài xem con hổ, lập tức mừng rỡ: "Vừa hay! Ngày mai tửu lâu chúng ta nhận tiệc lớn. Chủ tiệc là công tử của Thiệu lão gia. Người này là quan lớn, chuyên phụ trách vận chuyển và thuế vụ. Công tử muốn chiêu đãi Dư Diêu trưởng công chúa và phò mã. Họ yêu cầu phải có món hoang dã quý hiếm để đãi tiệc. Ta đang lo, lần này bồi Tiểu Tuệ về cũng là để tìm xem có món hoang dã nào mua được hay không. Bây giờ hai người mang hổ đến đây, đúng là trùng hợp!"
"Chỉ là..." Chu Tân hơi khó xử, nói: "Chúng ta chỉ có một chiếc xe ngựa, phải quay về gọi thêm người vận chuyển. Không biết ở đây có thuê được xe ngựa hay không..."
"Chuyện này dễ thôi." Hạ Thanh Đào nói, rồi quay sang Lục Tùy: "A Tùy, ngươi đi cùng Chu đại ca đi một chuyến. Ta ở lại đây đợi."
Lục Tùy có hơi do dự, không yên tâm để Hạ Thanh Đào ở đây một mình.
Phó đại phu hiểu ngay, bèn cười: "Ngươi yên tâm, vừa hay con gái ta là Tiểu Tuệ, cũng đang ở đây. Ngươi cứ để phu lang của ngươi ở lại trò chuyện với Tiểu Tuệ, buổi trưa ăn cơm với chúng ta."
"Cái này... ngại quá, ta có mang theo tiền..." Lần này đến lượt Hạ Thanh Đào ngượng ngùng nói.
Nhưng Chu Tân cười, nói: "Nhạc phụ của ta nói đúng, các ngươi giúp ta là đại ân, thêm một đôi đũa cũng không sao. Hơn nữa, nghe nói các ngươi hay qua lại với nhà ta, khách sáo gì nữa."
Lục Tùy nghe vậy cũng thấy yên tâm, liền chắp tay với Phó đại phu:
"Vậy, nhờ ngài chiếu cố phu lang nhà ta. Ta và Chu đại ca đi rồi về ngay."
"Mau đi đi, chậm là thịt không còn tươi ngon."
"Đúng vậy!"
Thế là quyết định xong, Lục Tùy cùng Chu Tân đánh xe bò đi tỉnh thành, còn Hạ Thanh Đào thì theo Phó đại phu vào nội viện tìm Tiểu Tuệ.
Con gái của Phó đại phu tên là Phó Xảo Tuệ, người xung quanh đều gọi thân mật là "Tuệ tỷ nhi". Nàng là người dịu dàng, siêng năng, dung mạo thanh tú, tính tình lại tốt. Nghe chuyện của Hạ Thanh Đào và Lục Tùy, nàng liền niềm nở giữ y ở lại:
"Trước đây ta có nghe phụ thân nhắc đến chuyện của các ngươi. Ngươi cứ yên tâm ở đây, vừa hay ta cũng rảnh rỗi, không có ai để trò chuyện."
Nghe vậy, Hạ Thanh Đào cũng bớt ngại ngùng. Thấy Tiểu Tuệ đang giúp Phó đại phu lựa dược liệu, y liền chủ động lại gần: "A tỷ, để ta giúp ngươi."
"Ôi chao, ngươi là khách mà, sao lại để ngươi làm mấy việc này được." Tiểu Tuệ cười nói.
"Dù sao ta cũng đang rảnh, giúp một tay cũng vui." Hạ Thanh Đào vừa nói vừa bước lại gần, nói: "Trước khi thành thân, ta cũng hay đào dược liệu bán."
"Thật sao? Ngươi cũng biết phân loại à?"
"Ừ, ta biết chút ít. Tự mình đọc sách rồi tự mày mò thôi."
"Giỏi quá!" Tiểu Tuệ khen thật lòng: "Từ nhỏ, ta theo phụ thân học chọn dược, phối thuốc, chế thuốc... làm nhiều thành quen. Một số bệnh vặt của nữ nhân hay ca nhi, ta cũng biết bốc thuốc."
"Ngươi mới là người giỏi đấy a tỷ!" Hạ Thanh Đào cười khen.
"Chỉ tiếc, nương ta mất sớm." Tiểu Tuệ thở dài, nói: "Bà ấy mới là người giỏi, khám bệnh cho nữ nhân, ca nhi, tiếng tăm vang xa, nhiều người ở tận nơi khác cũng tìm đến. Chỉ tiếc khi đó ta còn nhỏ, không học được bao nhiêu."
"Lợi hại như vậy sao..." Hạ Thanh Đào lần đầu nghe nói nữ nhân hay ca nhi cũng có thể làm đại phu: "Ta cứ tưởng, chỉ có mỗi hán tử mới được làm đại phu."
"Không phải đâu." Tiểu Tuệ tỷ mỉm cười, nois: "Không chỉ có nữ đại phu, nhà giàu còn có cả nữ tiên sinh nữa kìa."
"Nữ tiên sinh?"
"Ừ. Cũng có ca nhi làm tiên sinh, chuyên dạy tiểu thư và ca nhi trong nhà đọc sách, viết chữ. Có người còn dạy cho phu nhân, thái thái những thú vui tao nhã." Tiểu Tuệ vốn là người ở tỉnh thành, phu quân và cha chồng lại là quản sự đại ở tửu lâu, nên kiến thức vô cùng rộng rãi.
"Ra là vậy..." Hạ Thanh Đào ngẩn người. Thì ra nữ nhân và ca nhi cũng được đọc sách!
Chỉ là, để mời được "nữ tiên sinh" về dạy, chắc chắn nhà đó phải có điều kiện lắm.
Nghĩ thế, y lại tò mò hỏi: "Ngoài đọc sách, viết chữ, các tiểu thư và ca nhi đó còn học gì nữa?"
Trong nhà họ chắc có sẵn hạ nhân, chắc không cần tự tay làm việc nhà nhỉ?
Tiểu Tuệ vừa chọn dược liệu vừa đáp: "Ngoài đọc sách, viết chữ, còn phải học nữ công thêu thùa, có người học cả cầm, kỳ, thư, họa. Khi gả đi hoặc vào làm dâu nhà khác, muốn quản lý gia đình thì phải biết làm 'chưởng trung quỹ'."
"Chưởng trung quỹ là gì?"
"Là quản lý tiền bạc trong nhà: thu vào bao nhiêu, chi ra bao nhiêu, rồi việc mua bán của hạ nhân, quy củ trong nhà... Nhà nào giàu có thì có nha hoàn rất đông, nếu không có quy củ thì sẽ rất loạn."