Thật ra, Hạ Thanh Đào rất muốn gặp Lục Tiểu Thảo một lần, hỏi rõ xem chuyện hôn sự ấy rốt cuộc là như thế nào. Người muốn cưới Lục Tiểu Thảo có phải là người tốt hay không? Lục Tiểu Thảo có thật sự bằng lòng hay là bị ép buộc?
Nếu Lục Tiểu Thảo cảm thấy người kia không tệ, cho dù người đó là người tật nguyền thì cũng không sao. Trên đời này, đâu ai nói gả cho người lành lặn thì sẽ được hạnh phúc? Ngay cả Hạ Miên đó thôi, cũng đâu có được viên mãn gì.
Nhưng nếu người kia không phải người tốt lành, mà Lục Tiểu Thảo lại không hề muốn. Vậy thì chuyện cưới xin này không khác nào đẩy Lục Tiểu Thảo vào hố lửa. Y nghĩ, nếu giúp được gì, thì nhất định sẽ cố hết sức, khuyên can được chút nào hay chút đó.
Chỉ là không hiểu vì sao, trước kia chỉ cần đi ngang ruộng rau ven suối là có thể gặp Lục Tiểu Thảo, thế mà dạo gần đây lại không thấy bóng dáng đâu. Không rõ là do Lục Tiểu Thảo ngại ngùng không dám ra ngoài vì lời đồn đãi, hay là bị Thái Hoa không cho ra ngoài.
Y suy nghĩ một hồi, quyết định chủ động tới nhà Lục Tiểu Thảo. Trước khi đi, y hỏi Lục Tùy: "A Tùy, ngươi thấy việc ta làm có xen vào chuyện nhà người ta không?"
Lục Tùy nhìn y, ánh mắt đen nhánh dịu dàng, vẻ mặt bình thản, đáp: "Lúc Bồ Tát cứu người, đâu ai nói ngài ấy xen vào chuyện thiên hạ. Ngươi cứ đi đi, mọi thứ đã có ta đây."
Nghe Lục Tùy nói vậy, Hạ Thanh Đào liền lấy đó làm động lực, quyết tâm ra ngoài.
Chiều hôm đó, y hái được một ít táo, xách rổ nhỏ đi đến nhà Lục Tiểu Thảo.
Cổng sân nhà Lục Tiểu Thảo đóng kín. Hạ Thanh Đào gõ cửa, đợi một lúc lâu mới có người ra mở. Bên trong vọng ra, là giọng của Lục Tiểu Hoa: "Ai đó?"
"Ta, Hạ Thanh Đào."
"Ai da, Thanh Đào ca."
Lục Tiểu Hoa mở cửa, vui vẻ ra mặt. Nàng trang điểm rất cẩn thận, làn da vốn đã trắng, nay lại mặc bộ áo xanh ngọc, tóc còn cài nơ hồng nhạt, càng thêm phần nõn nà, nhìn không khác gì đóa hải đường vừa chớm nở.
"Ta hái chút táo, mang đến cho muội và Tiểu Thảo ăn thử. Tiểu Thảo đâu rồi?" Hạ Thanh Đào hỏi.
"Tiểu Thảo hả? Hắn lười chảy thây ra ấy!" Nhắc đến Lục Tiểu Thảo, vẻ mặt của Lục Tiểu Hoa liền trở nên khó chịu: "Hôm qua bảo mệt, không chịu cho heo ăn, gà vịt cũng mặc kệ. Hồi sáng hắn bị nương mắng cho một trận rồi!"
"Ta muốn xem hắn một lát." Hạ Thanh Đào nói, tiện tay lấy một ít táo trong rổ đưa cho Lục Tiểu Hoa, rồi đi thẳng vào sân trong. Y từng đến đây vài lần, cũng biết đại khái phòng của Tiểu Thảo nằm ở đâu. Phòng của Lục Tiểu Thảo là gian phòng nhỏ nằm ở phía tây, nghe đâu chỗ này trước kia là cái kho chứa đồ. Sau này mới sửa lại, ẩm thấp âm u vô cùng.
"Tiểu Thảo? Ngươi ở trong đó phải không?" Y gõ nhẹ lên tấm ván mỏng.
"Ta là Hạ Thanh Đào."
Một hồi sau, bên trong mới vang lên tiếng Lục Tiểu Thảo, giọng khẽ khàng như sợ bị gió cuốn mất: "Thanh Đào ca, ta bị cảm rồi. Huynh đừng vào, ta sợ lây bệnh cho huynh."
Nghe vậy, Hạ Thanh Đào bèn vòng ra ngoài cửa sổ, nói vọng vào: "Ta có mang cho ngươi ít táo, ăn lấy chút vị ngọt, mau khỏi bệnh hơn."
Cửa sổ hé ra một chút, lộ ra gương mặt tái nhợt của Lục Tiểu Thảo: "Thanh Đào ca."
Thấy bộ dạng tiều tụy của Lục Tiểu Thảo, Hạ Thanh Đào không khỏi xót xa trong lòng, nhẹ giọng hỏi: "Sao lại ra nông nỗi này? Có đi khám đại phu chưa?"
"Không sao đâu, hai hôm nữa là hết. Trước nay đều vậy mà." Lục Tiểu Thảo đáp, giọng vẫn nhỏ như cũ.
Nhà nghèo bị cảm mạo hay gì đó thì không ai đi tìm đại phu. Hạ Thanh Đào biết vậy nên không khuyên thêm, chỉ nói: "Ta nghe người ta nói, ngươi được người ta hỏi cưới, là thật sao?"
Nhắc đến chuyện đó, Lục Tiểu Thảo như bị kích động, ho vài tiếng để che giấu cảm xúc. Lục Tiểu Thảo ho đến mức mặt đỏ bừng, trong mắt rưng rưng nước mắt, hàng mi rũ xuống, cổ họng như nghẹn lại:
"Thanh Đào ca, ta..."
Chưa kịp nói hết câu, nước mắt đã rơi xuống.
Hạ Thanh Đào giật mình, vội vàng nói: "Aida, đừng mà..."
Nhưng y không biết phải an ủi điều gì. Bảo Lục Tiểu Thảo đừng khóc ư? Nếu ở trước mặt y mà Lục Tiểu Thảo còn không dám khóc, thì còn có thể khóc ở đâu nữa? Y muốn hỏi rõ, nhưng lại sợ khơi ra nỗi đau trong lòng Lục Tiểu Thảo, nên không biết phải mở lời thế nào.
Y chỉ có thể đứng im tại chỗ, lặng lẽ chờ đợi. Đợi đến khi Lục Tiểu Thảo lau khô nước mắt, y mới dịu dàng nói: "Nếu ngươi không muốn, thì cứ nói với ta một tiếng."
Nhưng Lục Tiểu Thảo vẫn rơi nước mắt, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào Hạ Thanh Đào, chỉ nhẹ nhàng nói: "Nói cũng vô ích thôi... Ta tên là Tiểu Thảo, phận mỏng như cỏ, không đáng giá gì."
Câu nói ấy, không giống lời của một thiếu niên mới 14 tuổi. Hạ Thanh Đào nghe xong, trong lòng cũng dâng lên vị chua xót, sống mũi cay cay, đáy mắt ngân ngấn nước mắt.
"Ngươi đừng nghĩ như vậy." Hạ Thanh Đào nhẹ giọng khuyên: "Thế gian bây giờ gian nan, chỗ chúng ta còn coi như yên ổn đấy. Phụ thân của ta từng nói, thời buổi loạn lạc thì mạng sống của con người không bằng con chó. Mất mùa, người ta bán ruộng vườn, bán đất, đến con cái cũng đem bán. Nếu gặp phải giặc cướp, hán tử ra trận chết như rạ, ca nhi phụ nữ thì bị người ta giày xéo như súc vật. Còn nếu chiến tranh dậy sóng, người sống bị xua đi như gà vịt, giẫm đạp lên nhau mà chết, tan xương nát thịt không khác gì bùn đất."
"Thế gian này vốn là như vậy, không ai tử tế với ngươi cả. Cho nên, phải tự mình đối xử tốt với chính mình. Dù chỉ là một cọng cỏ thì sao? Nếu ngươi coi thường chính mình, thì thật sự là hèn mọn."
Y nhìn Lục Tiểu Thảo, rồi xúc động nói: "Mười ngón tay còn có ngón dài ngón ngắn, huống chi là người? Trên đời này vốn không có chuyện cha mẹ nào cũng công bằng tuyệt đối. Cái nên nhận thì nhận, nhưng có những chuyện là chuyện cả đời, không thể nhận bừa được."
Nghĩ tới hoàn cảnh của Bạch Thủy Nhi, bị cha mẹ bất công thì sao chứ? Bây giờ Bạch Thủy Nhi vẫn sống rất ổn. Quan trọng là phải nhận ra điều gì đúng, rồi tự đi tìm một con đường cho chính mình, đó mới là cách sống.
"Ta biết, phận ca nhi như chúng ta không có tiếng nói. Nhưng cũng nên thử một lần, cho dù là cọng cỏ giữa ruộng, vẫn có thể ra bông kết hạt, đúng không?"
Lục Tiểu Thảo nhìn y chằm chằm, không rõ đang nghĩ gì, cũng không biết có nghe lọt vào tai hay không.
Hạ Thanh Đào đưa mấy quả táo cho Lục Tiểu Thảo: "Ngươi cầm đi, ăn một miếng cho lấy vị."
"Ừm... cảm ơn..." Lục Tiểu Thảo vẫn nhìn y, tựa như muốn nói nhưng lại không biết nói gì.
"Cảm ơn Thanh Đào ca."
"Không có gì, ngươi nghỉ ngơi cho khỏe." Hạ Thanh Đào đứng dậy, thở ra một hơi dài, rồi xoay người rời đi.
Về đến nhà, trong lòng y vẫn rầu rĩ buồn phiền. Buổi tối Lục Tùy vừa về, thấy y không vui liền hỏi thăm. Y bèn kể: "Ta thấy Tiểu Thảo không tình nguyện, nhưng ta không biết nên an ủi hắn thế nào... Nếu khuyên hắn đừng gả, vậy thì không khác gì bảo hắn chống lại nương của hắn. Mấy việc như châm ngòi ly gián, ta không làm được. Mà nếu khuyên hắn chấp nhận, thì ta lại không nỡ thấy hắn khổ như vậy...."
Lục Tùy biết Hạ Thanh Đào là người tốt bụng, nhưng thế gian này có quá nhiều chuyện bất công, mà sức người thì lại có hạn.
Hắn nói: "Đừng tự trách bản thân, ngươi đã làm hết sức mình rồi. Lòng người phức tạp khó đoán, ngươi đâu phải thần thánh mà lo hết mọi bề được."
Hạ Thanh Đào nghe xong cũng cảm thấy có lý. Y trước nay luôn muốn mọi chuyện đều trọn vẹn, nhưng thế gian đâu dễ như lòng người mong muốn. Thứ người ta mong mỏi với thứ thực sự nhận được, mấy khi giống nhau?
Lục Tùy đi tới nắm lấy tay y: "Ngươi đã làm rất tốt rồi, Tiểu Đào."
"Ừm." Hạ Thanh Đào gật đầu.
"Thanh Đào!" Ngoài bếp vang lên tiếng gọi của Vân nương: "Ra ăn cơm đi con!"
"Dạ, con ra liền!" Hạ Thanh Đào lấy lại tinh thần, chạy tới mở nắp nồi: "Ngươi lại đây phụ ta một tay đi, hôm nay ta làm món dưa muối chưng củ cải đó, ăn ngon lắm!"
"Được."
Cả nhà đang chuẩn bị ăn tối, bỗng nghe bên ngoài có tiếng gọi của bá nương: "Aida, tội nghiệp quá đi mất!"
"Có chuyện gì vậy bá nương?" Hạ Thanh Đào bước ra hỏi.
Bà đáp: "Ta mới từ ngoài ruộng về, đi ngang nhà Thái Hoa thì thấy bà ấy đang mắng chửi đứa con út trong nhà. Bà ta dùng cả gậy để đánh nữa..."
"Cái gì? Sao lại đánh người?" Lục Diêm giận dữ nói.
"Cũng vì cái chuyện cưới hỏi gì đó..." Bá nương xưa nay không thích xen chuyện người khác, nhưng lần này không nhịn được mà thở dài: "Tiểu Thảo rõ ràng là không muốn! Một ca nhi khỏe mạnh như vậy mà bắt gả cho người què, sao lại vô lý như vậy chứ!"
"Tại sao lại ầm ĩ đến mức này..." Hạ Thanh Đào thoáng rùng mình, lẽ nào là do y khiến Tiểu Thảo dám phản kháng?
Y thấy lòng nóng như lửa đốt, vội nói: "Ta đi xem một chút!"
Nói xong, y đặt đũa xuống đứng dậy bước nhanh ra ngoài.
Lục Diêm cũng sốt ruột: "Ta cũng đi!"
Hai người vừa nói dứt câu đã không thấy bóng dáng đâu.
"Hai đứa nhỏ này..." Vân nương còn chưa kịp dứt lời, Lục Tùy cũng đứng lên: "Con cũng đi xem."
Nói rồi, hắn cũng đi ra ngoài.
"Aida!" Bá nương bật cười, nói: "Thanh Đào với A Diêm đi thì thôi, sao cả A Tùy cũng đi?"
Vân Nương chỉ mỉm cười, không nói gì. Bà hiểu rõ, Lục Tùy là sợ Hạ Thanh Đào một mình đứng ra đi tìm Lục Tiểu Thảo. Nên mới âm thầm đi theo để "chống lưng" cho y đấy mà!
Bên kia, Hạ Thanh Đào chạy tới nhà Lục Tiểu Thảo. Vừa đến đã thấy trước cổng có mấy người hàng xóm đang vây quanh, chỉ trỏ bàn tán. Trong nhà, tiếng Thái Hoa quát mắng lẫn với tiếng khóc van xin của Lục Tiểu Thảo vọng ra.
Y tới nơi, liền thấy Lục Tiểu Thảo quỳ rạp dưới đất giữa sân. Còn Thái Hoa thì đang giận dữ cầm thanh củi lớn đập xuống: "Cưới gả mà cũng đòi tự quyết? Ngươi tưởng ngươi là ai? Người ta ra hẳn 15 lượng sính lễ, trong nhà lại khá giả. Đây là nhờ phúc phần của tỷ tỷ ngươi để lại cho ngươi. Vậy mà ngươi không biết tốt xấu, còn dám làm ra vẻ oan ức?!"
"Nương ơi..." Lục Tiểu Thảo ôm lấy chân Thái Hoa, khóc lóc van xin: "Con lạy nương, sau này con sẽ ngoan, việc nhà con cũng làm hết. Con không trốn việc nữa đâu, xin nương đừng bắt con gả đi..."
"Ngươi nói gì vậy hả! Ngươi là ca nhi, ca nhi thì phải gả đi! Mau đứng dậy cho ta! Đừng làm mất mặt nhà này nữa!" Thái Hoa giận dữ, kéo chân mình ra khỏi tay Lục Tiểu Thảo, quát: "Tiểu Hoa, mau kéo Tiểu Thảo đứng dậy!"
"Dạ." Lục Tiểu Hoa uể oải đi tới, kéo tay Lục Tiểu Thảo: "Nghe chưa? Nương gọi ngươi đó..."
"Con không gả, con không gả... Nương, con lạy nương..." Lục Tiểu Thảo khóc nức nở đến run rẩy, hai tay vẫn bám chặt lấy chân Thái Hoa không buông. Khớp tay trắng bệch vì siết quá chặt, cứ như chỉ cần buông ra thôi là sẽ bị đẩy xuống vực sâu không đáy. "Con xin nương... hãy thương con một chút... con cũng là con ruột của nương mà..."
Mọi người đứng bên ngoài chứng kiến cảnh đó, ai nấy đều chạnh lòng. Một bà thím thở dài: "Thái Hoa, nếu Tiểu Thảo không muốn gả thì thôi. Bà tìm người khác có phải hay hơn không..."
"Bà nói nghe dễ quá nhỉ?" Thái Hoa đang tức giận, nay càng giận hơn. Bà trừng mắt quát lớn:
"Vậy bà tìm cho ta một nhà chịu bỏ ra 35 lượng sính lễ cho hai tỷ đệ nó xem?"