Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 107

Bà thím vừa lên tiếng lập tức im bặt.

Những người xung quanh cũng không ai dám lên tiếng thêm.

Dù sao cũng là chuyện của nhà người ta, mọi người chỉ có thể khuyên vài câu, chứ không thể cưỡng ép được. Ngay cả trưởng thôn hay quan huyện cũng không thể can thiệp vào chuyện hôn sự mà cha mẹ quyết định.

Hạ Thanh Đào thấy cảnh ấy, trong lòng như bị ai đó dùng kim đâm vào, nhói lên từng cơn. Nhưng nhất thời không nghĩ ra lời nào để khuyên cho thỏa đáng.

Đúng lúc đó, Lục Tiểu Thảo đột nhiên từ dưới đất vùng dậy, hất tay Lục Tiểu Hoa ra. Hai mắt của Lục Tiểu Thảo đờ đẫn, giọng run run mà kiên quyết: "Nếu thật sự bắt con gả, con sẽ đi tìm cái chết!"

Thái Hoa ngẩn ra, rồi nổi giận quát: "Đi! Ngươi chết luôn đi! Cái thứ bất hiếu này, giờ ngươi giỏi lắm rồi phải không?"

Lục Tiểu Thảo nghe vậy, chậm rãi nở một nụ cười, rồi đột ngột quay đầu chạy thẳng ra ngoài. Mọi người chưa kịp phản ứng thì Lục Tiểu Thảo đã lao thẳng về phía bờ sông.

"Aida, không xong rồi!"

"Tiểu Thảo muốn nhảy sông!"

Tim Hạ Thanh Đào như thắt lại, không kịp nghĩ gì nữa. Y vội vàng đuổi theo, cùng mọi người chạy nhanh về hướng con sông sau thôn.

Nhà Lục Tiểu Thảo cách bờ sông không xa, không rõ là vì Lục Tiểu Thảo quyết tâm hay là chạy trốn quá nhanh, mà mới một chốc đã không còn thấy bóng dáng. Đến khi mọi người đuổi tới bờ sông, chỉ kịp nghe một tiếng "bùm".

Khúc sông này có chỗ sâu chỗ cạn, lại đúng ngay đoạn mà người trong thôn hay ra múc bùn để trồng rau. Đáy sông bị đào thành hố sâu, ngay cả hán tử to khỏe còn khó đứng vững, huống chi là một ca nhi nhỏ bé như Lục Tiểu Thảo.

Lúc ấy đã vào giờ cơm chiều, chỉ thấy giữa mặt nước lờ mờ hiện lên từng chuỗi bong bóng nổi lên ục ục. Hai tay Lục Tiểu Thảo giơ lên giữa dòng, đang vùng vẫy trong nước.

Người đứng xem phần lớn là phụ nữ và phu lang nên không một ai biết bơi. Họ chỉ biết cuống cuồng dậm chân, la hét cầu cứu. Thái Hoa chỉ nói câu đó trong lúc tức giận, nào ngờ Lục Tiểu Thảo lại thực sự dám nhảy sông. Giờ phút này, bà ta hốt hoảng gào khóc:

"Aida... làm sao bây giờ! Tiểu Thảo! Cứu mạng với! Làm ơn cứu Tiểu Thảo giùm ta!"

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy Lục Diêm đã cởi phăng áo ngoài, không chút do dự lao "ùm" một tiếng xuống nước!

Người trong thôn đều biết, Lục Diêm từ nhỏ đã là cao thủ bắt cá mò cua, bơi lội giỏi khỏi phải bàn. Vừa thấy Lục Diêm lao xuống sông, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ thấy Lục Diêm đã bơi tới vươn tay nắm lấy người Lục Tiểu Thảo, hắn vòng một tay ôm qua vai, để Lục Tiểu Thảo nghiêng đầu dựa vào ngực mình, rồi ra sức bơi về phía bậc đá sát bờ.

May mà Lục Tiểu Thảo vóc dáng nhỏ nhắn, lại chưa chìm quá sâu, nên không tốn nhiều sức. Chẳng mấy chốc hai người đã tới gần bờ, Hạ Thanh Đào cùng một phu lang khác kéo họ lên, rồi vội lấy áo khoác của Lục Diêm trùm lên người Lục Tiểu Thảo, tránh để bị lạnh hoặc mất thể diện trước mặt bao người.

Lục Tiểu Thảo vừa được kéo lên, liền bị kinh sợ quá mức. Lục Tiểu Thảo nhào vào lòng Hạ Thanh Đào, ôm chặt lấy y mà òa khóc nức nở, cả người vừa run vừa nghẹn.

"Được rồi, được rồi!" Mọi người vây quanh an ủi: "Đừng nghĩ quẩn nữa, ngươi dọa người ta hết cả hồn!"

"Cũng may có A Diêm, bằng không thì... thật sự không dám tưởng tượng đến hậu quả."

"Thái Hoa, bà cũng đừng ép Tiểu Thảo quá. Bà ép người đến đường cùng, lỡ nó có chuyện thật thì làm sao mà sống nổi đây!"

"Không ngờ bình thường Tiểu Thảo im lặng ít nói, vậy mà... gan lại lớn đến thế."

Thái Hoa cũng vừa khóc vừa đấm ngực: "Trời ơi! Ta rốt cuộc tạo nghiệt gì đây trời ơi..."

Lúc ấy, phụ thân của Lục Tiểu Thảo hớt hải chạy tới. Nhìn cảnh tượng trước mắt, ông liền hiểu chuyện vừa mới xảy ra. Sắc mặt trở nên sa sầm, quát một câu với Thái Hoa: "Đủ rồi! Bà thấy chưa đủ mất mặt hay sao?"

Cuối cùng, mọi người cùng nhau dìu Lục Tiểu Thảo về nhà. Hạ Thanh Đào quay sang nói với Lục Tùy và Lục Diêm: "Các ngươi về trước đi, ta ở lại trông thêm một lát."

Lục Tùy thấy tình hình đã ổn, liền gật đầu dắt Lục Diêm về cùng. Nhưng Lục Diêm vẫn chưa yên tâm, hỏi: "A tẩu, hắn thật sự không sao chứ?"

"Ừ, không sao đâu. Có ta ở đây rồi, ngươi cứ yên tâm về nhà thay đồ đi, quần áo ướt như vậy dễ cảm lạnh lắm."

Lục Diêm nghe vậy mới chịu gật đầu, cùng Lục Tùy quay về.

Hạ Thanh Đào dìu Lục Tiểu Thảo vào phòng. Thái Hoa khóc nức nở, còn Lục Tiểu Hoa đứng bên cạnh sững sờ nhìn Lục Tiểu Thảo với ánh mắt đầy hoảng hốt. Nàng thật sự không dám tin, Lục Tiểu Thảo dám nhảy sông.

"Thím, ta đưa Tiểu Thảo đi thay quần áo trước." Hạ Thanh Đào nói.

Không đợi Thái Hoa trả lời, Lục Tiểu Thảo đã ngẩng đầu, giọng nghẹn ngào nhưng đầy quyết liệt: "...Thanh, Thanh Đào ca, huynh đừng khuyên ta nữa. Nếu họ nhất quyết bắt ta gả cho cái tên què kia, ta nhất định sẽ đi tìm đường chết! Hôm nay chết không thành, thì ngày mai ta sẽ đợi lúc không ai thấy mà chết! Ta muốn bọn họ biết, có cố cưỡng ép cũng vô ích. Ép ta gả đi, không khác gì lấy giỏ tre múc nước, chỉ tổ phí công mà thôi!"

Lục Tiểu Thảo bị dọa đến nghẹn cả cổ họng, vậy mà mấy lời vừa rồi lại thốt ra dứt khoát, rõ ràng, không một chút do dự. Giọng điệu cứng rắn ấy khiến ai nghe cũng phải sợ hãi.

Hạ Thanh Đào nhất thời không biết nên nói gì, chỉ có thể quay sang nhìn Thái Hoa.

Thái Hoa cầm chiếc khăn cũ lau nước mắt, vừa khóc vừa mếu máo nói: "Đời trước chắc ta thiếu nợ ngươi thật rồi, tổ tông nhỏ của ta ơi!"

Phụ thân của Lục Tiểu Thảo cũng nói: "Ngươi thành cái bộ dạng này rồi, chúng ta còn dám gả ngươi đi nữa chắc? Nếu gả đi, ngươi lại hại người ta thì sao!"

Thấy hai vợ chồng cũng đã dần mềm lòng, Hạ Thanh Đào khẽ thở phào nhẹ nhõm, thuận thế khuyên nhủ Lục Tiểu Thảo:

"Được rồi, Tiểu Thảo à. Ngươi xem đi, a thúc lẫn thím đều đã nói không ép ngươi phải gả đi nữa. Chuyện đã ầm ĩ thế này, nhà bên kia chắc chắn cũng nghe được, người ta còn dám qua hỏi cưới nữa chắc? Ngươi cứ yên tâm, đừng cứ tìm đường chết như vậy, dọa người ta hết hồn."

Vừa nói y vừa vỗ nhẹ lưng Lục Tiểu Thảo, giục: "Mau đi thay quần áo đi, ngươi đang nhiễm phong hàn, lỡ bệnh nặng hơn thì khổ đấy... Thím, để ta khuyên Tiểu Thảo."

Nói xong liền dìu Lục Tiểu Thảo vào phòng trong.

Vào phòng, y đóng cửa lại, rồi định châm đèn dầu, nhưng nghĩ ngợi một hồi lại ngừng tay, nói: "Thôi, không châm đèn vội. Ta quay mặt đi, ngươi thay quần áo trước đi."

Toàn thân Lục Tiểu Thảo ướt sũng, cả người đều thấy khó chịu. Lục Tiểu Thảo khẽ "ừ" một tiếng, rồi âm thầm tìm áo khô để thay tạm. Lúc cầm chiếc áo của Lục Diêm, Lục Tiểu Thảo thoáng do dự, rồi mở miệng lên tiếng:

"Thanh Đào ca... thay ta nói lời cảm ơn A Diêm ca. Ta... ta thật không nghĩ hắn sẽ nhảy xuống cứu ta."

Hạ Thanh Đào xoay người lại, hai mắt đã dần thích nghi với bóng tối, có thể mơ hồ thấy được gương mặt của Lục Tiểu Thảo, liền nhận lấy áo của Lục Diêm, đáp: "Cảm ơn gì chứ, đều là người trong thôn, A Diêm lại là người tốt bụng..."

Lục Tiểu Thảo châm cây que mồi lửa, nhẹ nhàng thổi hai hơi: "Thật ra, ta đoán sẽ có người cứu mình. Chỉ là ta nghĩ, người đó sẽ là mấy a thúc a bá... không ngờ lại là hắn."

Lửa bùng lên, chiếu sáng gương mặt tái nhợt của Lục Tiểu Thảo. Nhưng trong đôi mắt ấy, ánh lửa phản chiếu vừa sáng vừa sâu, khiến người nhìn không khỏi giật mình.

Hạ Thanh Đào có chút ngẩn người.

Trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Lục Tiểu Thảo quay người châm đèn dầu, giọng trầm thấp chỉ đủ để hai người nghe được:

"Thanh Đào ca từng nói với ta, không được nhận mệnh. Ta suy nghĩ mãi, rốt cuộc phải làm sao mới là không nhận mệnh? Nhưng ta lại nghĩ đến cái chết. Ta thật sự từng muốn chết, vì mạng của ta cũng không đáng giá gì, sống cũng chỉ chịu khổ... Ta nhớ huynh từng bảo, ngay cả cỏ dại cũng có thể sống, còn ta thì sao lại không được? Đằng nào cũng không sợ chết, vậy thì còn gì phải sợ nữa?"

Nghe đến đây, Hạ Thanh Đào bỗng trở nên thông suốt.

Thì ra Lục Tiểu Thảo đã muốn chống lại chuyện gả chồng này, mà Lục Tiểu Thảo lại không phải thật sự muốn chết. Nếu thật muốn chết, Lục Tiểu Thảo đã tìm cách chết từ trước. Lục Tiểu Thảo cố ý đợi đến giờ ăn tối, lúc mọi người đều có mặt, mới liều mình nhảy sông để đảm bảo có người kịp thời cứu mình.

Trong thôn, phần lớn hán tử đều biết bơi. Mà Lục Tiểu Thảo thì còn nhỏ, nếu được ai đó cứu lên, cũng không đến nỗi bị trách. Còn nếu không may bị người ta chạm vào, tin đồn lan ra, nhà trai chắc chắn sẽ hủy hôn.

Hạ Thanh Đào nhìn Lục Tiểu Thảo.

Dưới ánh đèn mờ mờ, quần áo của Lục Tiểu Thảo có phần lộn xộn, mặt mũi vẫn tái nhợt. Nhưng trên người lại toát ra một luồng khí chất khác hẳn trước kia, như thể vừa thoát khỏi lớp vỏ bọc, chui ra từ khe đá mà sống lại, mong manh nhưng đầy quyết tâm.

Y không kìm được, khẽ bật cười.

Lục Tiểu Thảo ngẩng đầu nhìn y, cũng cười theo, rồi hỏi: "Vừa rồi... Thanh Đào ca bị ta dọa rồi phải không?"

"Ừ." Y gật đầu.

Nụ cười trên môi Lục Tiểu Thảo dần thu lại, trong mắt chợt ánh lên hơi nước. Rồi đột nhiên, Lục Tiểu Thảo quỳ xuống, dập đầu với y.

Hạ Thanh Đào hoảng hốt, vội cúi người đỡ Lục Tiểu Thảo đứng dậy: "Ngươi làm gì vậy?"

Lục Tiểu Thảo ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe, tràn đầy sự biết ơn mà nhìn Hạ Thanh Đào: "Thanh Đào ca, đời này ta nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp huynh..."

truyenfull,truyenfull vn