Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 101

"À đúng rồi, mai là mùng 9 tháng 9, sao Thủy Nhi ca với mấy người kia vẫn chưa thấy tới nhỉ?"

Hạ Thanh Đào vừa múc dưa muối vào chén, vừa ngẩng đầu nhìn Lục Tùy. Ánh mắt lộ vẻ lo lắng nhìn sang Lục Tùy: "Có khi nào xảy ra chuyện gì không? Ta cứ thấy bất an, nhớ tới đợt lốc xoáy lần trước..."

"Sẽ không đâu." Lục Tùy trấn an y, nói: "Bọn họ không phải kiểu người muốn đi là đi ngay. Với tính cách của mấy người đó, nếu không đến được sẽ tìm cách báo tin cho chúng ta."

Nghe vậy, Hạ Thanh Đào cũng gật đầu. Đổi lại là y, nếu không may gặp chuyện gì không đến được, kiểu gì cũng tìm cách báo tin một tiếng.

"Lúc trước các ngươi bàn chuyện đi thu hoạch lựu với nho đúng nho?" Y hỏi. "Nếu vậy thì đi hỏi thử một vòng trước đi. Thôn mình nhỏ, muốn gom được nhiều thì phải sang mấy thôn khác."

"Ừ, ngươi nói đúng." Lục Tùy gật đầu tán thành, nói: "Dạo này việc đồng án cũng rảnh tay, đi sớm lo cho chắc. Chứ để tới lúc người ta bán hết thì tiếc lắm."

Vậy là buổi chiều hôm đó, Lục Tùy tranh thủ rảnh tay đi tìm trưởng thôn Lục Trọng Nhân. Tuy trước đó cũng từng nhờ vả một lần, nhưng dù gì thì người ta cũng có việc nhà, không thể nhờ vả mãi được.

Lục Trọng Nhân là người hiền hậu, hay giúp đỡ mọi người. Buổi trưa, ông tranh thủ chút thời gian dẫn Lục Tùy sang vài thôn lân cận, đến gặp mấy vị trưởng thôn hay trưởng bối lớn tuổi. Trên đường đi, ông vừa đi vừa dặn:

"Mấy thôn khác thì dễ nói chuyện, nhưng riêng thôn Trần thì cẩn thận một chút. Trưởng thôn Trần Tám Kim là hạng người thấy tiền là sáng mắt, nếu không có quà cáp thì đừng mong nhờ vả. Nếu không ghé thì lại bị nói xấu sau lưng. Thôn đó ở ven hồ nên trồng rất nhiều nho, ta dẫn ngươi qua đó một chuyến. Nhưng nhớ thắp hương kính Phật cho phải phép."

Rồi ông nói tiếp: "Ngươi tính tình ngay thẳng, ít nói, ta hồi còn trẻ cũng giống ngươi. Nhưng ra đời va chạm nhiều rồi mới hiểu, muốn nhờ người ta làm gì cũng phải biết cười nói, giữ mặt mũi cho người ta. Đừng có mặt nặng mặt nhẹ, người ta thấy ghét sẽ làm khó mình. Kết giao thêm vài vị trưởng bối cũng không thiệt thòi gì. Nói gì thì nói, nhà nghèo làm nông như chúng ta cả đời cúi mặt cắm đất cũng được. Nhưng nếu muốn làm chuyện gì lớn, thì vẫn phải khéo léo một chút."

Lục Tùy nghe xong, lập tức gật đầu: "A thúc dạy chí phải."

Lục Trọng Nhân nhìn hắn, cười nói không giấu giếm gì: "Theo ta thấy, vẫn là phu lang nhà ngươi lanh lợi hơn. Trong thôn mình hay cả dăm ba thôn quanh đây cũng không ai giỏi ăn nói bằng phu lang nhà ngươi. Thật lòng mà nói, đúng là ngươi có phúc mới gặp được người như vậy."

Lục Tùy nghe thế thì bật cười, nhưng trong lòng lại không giấu nổi niềm tự hào. Phu lang nhà hắn đương nhiên là tốt nhất rồi.

Nhờ có Lục Trọng Nhân đứng ra dẫn dắt và chỉ điểm, Lục Tùy ghé qua mấy thôn quanh vùng đều rất thuận lợi. Mấy vị trưởng thôn hay trưởng lão đều đồng ý giúp hắn kêu gọi các hộ có trồng nho và lựu rằng: nếu không muốn tự mình đem ra chợ bán thì cứ để Lục Tùy và người của hắn đến tận nơi thu mua.

Giống như đợt thu mua dương mai lần trước, tự hái rồi đem xuống trấn bán vừa cực vừa không được giá. Bây giờ có người đến tận nơi thu mua, giá cả lại ổn định, tất nhiên ai nấy đều thấy có lợi.

Tối về, Lục Tùy kể lại cho Hạ Thanh Đào nghe. Y cũng gật đầu tán thành: "Chúng ta nhờ người ta giúp đỡ, đưa chút quà cáp cũng là chuyện nên làm. Người ta chịu giúp là vì tình nghĩa, không giúp cũng không thể trách họ. Ta không ngại người ta muốn thu chút lợi, ta chỉ sợ người ta không cần gì. Đến lúc đó, chúng ta muốn tặng quà đáp lễ cũng không có cách nào đưa được. Ngươi thấy có đúng không?"

Lục Tùy "ừ" một tiếng, đáp: "Ngươi nói đúng. Ta tính lên núi đặt bẫy, nếu bắt được gà rừng hay thỏ, sẽ đem biếu trưởng thôn Trần Tám Kim. Nhưng ta sợ cho nhà đó rồi, mấy trưởng thôn khác biết sẽ không vui."

Hạ Thanh Đào mỉm cười, nói: "Chuyện thì đó dễ thôi. Ngươi gói trong bao tải, bảo A Diêm đem đến lúc trời tối. Cho dù có ai thấy, họ cũng đâu quen mặt A Diêm."

"Có lý, cứ làm thế đi."

Sáng hôm sau, Lục Tùy liền vào núi đặt bẫy. Mùa thu, dã thú thường béo tốt nên dễ bắt hơn mùa xuân. Qua vài ngày, chắc sẽ thu được chút gì đó.

Nhưng chưa kịp đi kiểm tra bẫy, thì Bạch Thủy Nhi và Ngô Trừng đã đến.

Sáng hôm đó, trong lúc Hạ Thanh Đào đang bận rộn trong nhà, thì Lục Diêm hớt hải chạy về, mừng rỡ gọi to: "A tẩu! Trừng ca với Thủy Nhi ca tới rồi!"

"Thật hả?" Hạ Thanh Đào mừng rỡ, vội vàng lau tay vào tạp dề, quay sang nói với Vân Nương: "Nương, con ra bến sông đón họ!"

"Ừ, đi đi. Con nhớ gọi họ về ăn cơm. Mà này..." Bà quay sang dặn Lục Diêm: "A Diêm, con chạy ra chỗ lão mổ heo xem còn thịt không, mua một khúc ba chỉ về!"

"Dạ!"

Hạ Thanh Đào hớn hở chạy ra cửa. Trên đường, gặp mấy người trong thôn cũng kéo ra bến sông, có người còn gọi to: "Thanh Đào, thuyền của người buôn hải sản tới kìa. Hình như là a ca kết nghĩa của ngươi đó!"

"Vậy ta đi liền đây!" Hạ Thanh Đào cười đáp, bước chân càng nhanh hơn.

Đến bến sông, quả nhiên thấy chiếc thuyền quen thuộc đang cập bến. Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, trong lòng y vui mừng khôn xiết. Y chen qua đám người đang mua hàng, gọi to: "Thủy Nhi ca! Thủy Nhi ca!"

Bạch Thủy Nhi đang bận bán hàng, nghe tiếng gọi liền quay đầu lại. Vừa nhìn thấy Hạ Thanh Đào liền nở nụ cười tươi rói, không màng đến chuyện mua bán nữa: "Thanh Đào! Ta vừa đến chưa bao lâu, định xong việc sẽ đi tìm ngươi!"

"Bán xong rồi nhớ về nhà ta ăn cơm trưa nha!" Hạ Thanh Đào gọi lớn: "Nhất định phải tới, sớm hay muộn gì đều chờ các ngươi!"

"Được thôi!" Bạch Thủy Nhi đáp: "Chỉ có hai vợ chồng ta thôi, các ngươi cứ ăn uống như thường, không cần bày vẽ gì cả."

"Ừ, các ngươi tới là quý rồi!" Hạ Thanh Đào vui vẻ đáp lại, xoay người bước nhanh về nhà: "Ta đi trước nghen, nhớ ghé nha!"

"Ờ!"

Hạ Thanh Đào về nhà, bàn với Vân Nương chuyện xuống ruộng hái rau, rồi lại chạy đến hỗ xây nhà mới tìm Lục Tùy, dặn hắn về nhà sớm một chút.

Lại là một buổi trưa bận rộn.

Lục Diêm phấn khởi xách miếng thịt ba chỉ về nhà. Trên đường về thôn, Lục Diêm đi ngang qua nhà Lục Tiểu Thảo. Nhưng chưa đến cửa nhà đã nghe tiếng thím Thái Hoa đang lớn tiếng mắng chửi: "...Gà không biết lo, trà cũng không biết pha, suốt ngày ăn hại! Cái đồ ca nhi lười biếng, sau này ai mà thèm rước về làm dâu?"

Nghe là biết đang mắng Lục Tiểu Thảo. Quả nhiên, bên trong truyền ra tiếng Lục Tiểu Thảo nhỏ nhẹ giải thích: "Nương, là bà nội gọi nên con mới ra ngoài..."

"Bà nội gọi ngươi là ngươi phải đi hả? Bà ấy có đến tận 10 đứa cháu, sao cứ kiếm ngươi mà sai vặt? Chẳng qua là ngươi lười biếng trốn việc! Bây giờ gà chạy qua ăn đồ nhà người ta, họ tới tận cửa mắng vốn. Ta làm sao còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa? Cái đồ mất dạy, lâu rồi không đánh chắc ngươi tưởng mình nhẹ xương!"

Lục Tiểu Thảo nói lí nhí: "Tỷ tỷ cũng ở nhà mà, con đã nhờ tỷ ấy trông gà giúp. Là do tỷ ấy không giữ được..."

"Còn dám cãi!"

"A...!" Tiếng Lục Tiểu Thảo la lên: "Đừng đánh mà nương... con biết sai rồi..."

Lục Diêm nghe đến đây, cũng hiểu đại khái chuyện gì xảy ra. Hắn biết nhà Lục Tiểu Thảo bất công, nhưng không ngờ lại đến mức này. Trong lòng cảm thấy bực bội, muốn chạy vào giúp Lục Tiểu Thảo nói vài câu. Nhưng nghĩ lại, đó là chuyện nhà người ta, hắn lấy tư cách gì để xen vào?

Huống chi, Lục Tiểu Thảo vẫn chưa xuất giá. Hôm nay ra mặt bênh vực, thì ngày mai có bênh được nữa hay không? Lỡ lại khiến Lục Tiểu Thảo khó xử thêm.

Lục Diêm đi đến cửa viện, giả vờ tò mò ngó vào. Quả nhiên thấy thím Thái Hoa đang cầm chổi đánh tới tấp, còn Lục Tiểu Thảo thì chạy quanh sân né đòn. Lục Diêm không nhịn được gọi: "Thím ơi, đừng đánh nữa, đừng đánh..."

Thấy người đến là Lục Diêm, thím Thái Hoa mới chịu ngừng tay. Bà lập tức đổi giọng, nở nụ cười tươi rói: "A Diêm đó à, đi mua thịt hả con?"

"Dạ." Lục Diêm tươi cười đáp: "Người nhà của a tẩu tới chơi, nương kêu con đi mua ít thịt ba chỉ đãi khách. Con nhớ nhà thím có cây lựu nên ghé xem. Sắp tới mùa nho với lựu, thím nhớ đem qua nhà con bán nghen."

Thái Hoa vừa nghe tới chuyện bán trái cây, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn: "Được được, thím nhớ rồi!"

"Vậy con đi nha, thím đừng đánh Tiểu Thảo nữa."

Thái Hoa bị Lục Diêm cắt ngang, lửa giận trong lòng cũng nguôi đi không ít, liền cười nói: "Biết rồi, Tiểu Thảo nhà thím mà hiểu chuyện như con thì thím cũng không cần phải nóng nảy đến vậy đâu!"

Lục Diêm mỉm cười, lúc này mới xoay người về nhà.

Tuy Lục Tiểu Thảo không bị đánh thêm, nhưng Lục Diêm vẫn cảm thấy đau lòng. Từ nhỏ đến lớn, nhà ấy đã thiên vị ca nhi và nữ nhi. Việc nặng nhọc toàn giao cho Tiểu Thảo, đánh mắng cũng là Tiểu Thảo gánh. Lục Tiểu Thảo tuy không xinh xắn bằng Tiểu Hoa, cũng không giỏi nịnh nọt như nàng nhưng lại là người hiền lành, chăm chỉ. Vậy mà cha mẹ của Lục Tiểu Thảo lại nỡ lòng nào đối xử như thế?

Trong nhà, Hạ Thanh Đào và Vân Nương đang bận rộn trong bếp. Chờ Lục Diêm mang thịt về, là vừa kịp để chuẩn bị cơm trưa.

Dạo gần đây, Hạ Thanh Đào mới học được món mới từ phu lang nhà người khác. Lấy thịt ba chỉ cho vào chảo dầu nóng xào sơ, rồi hạ lửa nhỏ đảo đều, sau đó bật lửa lớn cho ra dầu.

Khi thịt ra hết mỡ, mới đỗ thêm nước tương vào xào cho lên màu, cuối cùng cho hành tỏi vào đảo đều. Phần dầu còn lại rất thơm, có thể dùng để xào rau hoặc đậu hũ. Xào bằng mỡ heo, rau xanh cũng thơm nức.

Lục Tùy về đến nhà, ngửi thấy mùi thơm nức mũi từ nhà bếp. Hắn đoán ngay là món thịt xào, không nhịn được khen: "Thơm thật."

Hạ Thanh Đào quay đầu thấy Lục Tùy, liền cười nói: "Về rồi à? Ta đang làm thịt ba chỉ, học được từ nhà người ta đó. Lát nữa các ngươi nếm thử xem ngon không."

"Chắc chắn là ngon rồi." Lục Tùy nhếch môi cười.

"Sao ngươi về trễ vậy? Bên kia làm xong chưa?"

"Ừm." Lục Tùy vừa múc nước rửa tay vừa nói: "Chẳng phải ngươi bảo ta mang ít đậu tằm xào cho mấy thợ xây nhà ăn vặt sao? Bọn họ ăn xong đều khen ngươi đó. Nói tay nghề của phu lang nhà ta giỏi quá, xào đậu còn ngon hơn mua trên trấn!"

Hạ Thanh Đào bật cười: "Thế thì tốt, chứ bị chê thì ta thấy xấu hổ lắm. Nhỡ đâu họ mắng luôn nhà mình keo kiệt, xây nhà chưa xong mà đã bị mang tiếng rồi."

Nói xong, cả hai cùng bật cười.

Đến giờ Ngọ, Bạch Thủy Nhi và Ngô Trừng cũng đến nơi.

Ngô Trừng xách theo một con cá đầu đá, vừa bước vào đã nói: "A Tùy, Thanh Đào, cá đầu đá vừa mới bắt còn tươi. Ngươi đem chưng lên đi, ăn ngon lắm. Ta để dành riêng cho hai ngươi đó!"

"Trời ơi, quý vậy sao ta dám nhận?" Hạ Thanh Đào biết cá đầu đá rất quý, nhất là cá còn tươi. Nếu đem bán cũng được mấy trăm văn: "Cá ngon như thế, sao ngươi không giữ lại bán kiếm tiền đi!"

"Vớt từ biển lên mà, như các ngươi bắt thỏ trên núi thôi." Bạch Thủy Nhi cười, nói: "Mà cá này để lâu ăn không ngon, phải ăn lúc còn tươi. Đi, ta với ngươi cùng đi làm cá, chưng lên ăn liền!"

Đã nói tới đây, Hạ Thanh Đào cũng không khách sáo nữa. Y cùng Bạch Thủy Nhi đi chuẩn bị món cá.

Lục Tùy thì ngồi ở nhà chính trò chuyện với Ngô Trừng.

Chưng cá xong, mọi người cùng ngồi xuống ăn cơm.

Bạch Thủy Nhi ăn xong thì khen lấy khen để: "Lâu rồi mới được ăn đồ Thanh Đào làm, ngon gì đâu! Món thịt ba chỉ này thơm thật!"

Vân Nương cười tươi: "Ngon thì ăn nhiều vào, hiếm khi các ngươi tới chơi, đừng khách khí."

"Phải đó." Hạ Thanh Đào tiếp lời, nói: "Trên thuyền ít rau tươi, ăn nhiều một chút cho đỡ thèm. Ta với A Tùy đi núi mấy ngày, về tới nhà cũng chỉ thèm ăn rau, ăn cái gì cũng thấy ngon!"

Mọi người cười rộ lên.

Vừa ăn vừa nói chuyện, rồi nhắc đến đợt lốc xoáy lần trước. Ngô Trừng kể: "Cơn lốc đó dữ dằn thật, chúng ta không dám ra khơi. Lúc đó, trời mưa lớn mấy ngày liền. Có hai cha con đi biển không về kịp, suýt nữa lật thuyền chết chìm dưới biển."

"Người làm nghề biển như bọn ta hay coi thời tiết lắm." Bạch Thủy Nhi tiếp lời, nói: "Nhưng cứ mưa to là cá nhiều, nên nhiều người liều mạng ra khơi. Ta thì không cho Trừng lang đi, tiền thì có nhiều cách để kiếm, chứ mất mạng rồi thì còn gì nữa đâu."

Vân Nương gật đầu đồng tình: "Phải đó! Lúc trước A Tùy với Thanh Đào lên núi gặp lợn rừng, ta cũng sợ hết cả hồn."

"Gì cơ? Gặp cả lợn rừng nữa à?" Bạch Thủy Nhi ngạc nhiên nói.

Hạ Thanh Đào liền kể lại chuyện hai người đối đầu lợn rừng, rồi nói: "Ai mà ngờ con súc sinh ấy thù dai, chỗ người ở mà cũng dám mò tới."

"Nếu vậy thì lần sau phải cẩn thận đó." Bạch Thủy Nhi cảm thán, nói: "Lợn rừng thì không bán được tiền, ăn cũng không ăn được. Lỡ mà bị thương thì khổ, mà có kiện ai được đâu."

"Đúng thế." Ngô Trừng cũng gật đầu.

Rồi họ chuyển sang chủ đề xây nhà mới, Bạch Thủy Nhi hớn hở hỏi: "Sắp xây nhà mới rồi hả? Ở đâu đó? Lát nữa nhớ dắt ta đi coi với nha!"

"Dĩ nhiên rồi." Hạ Thanh Đào cười, nói: "Lần sau các ngươi ở lại chơi, có phòng cho các ngươi nữa đó."

"Ôi trời, có cả phòng cho chúng ta thì càng phải đi coi ngay!"

Mọi người lại bật cười.

Ăn trưa xong, Bạch Thủy Nhi và Ngô Trừng trở về thuyền bán hải sản. Hải sản tươi phải bán liền càng sớm càng tốt, Hạ Thanh Đào hiểu chuyện nên không níu kéo thêm.

truyenfull,truyenfull vn