Về đến nhà, hắn dắt Đại Hắc vào chuồng, cho ăn thêm ít cỏ, rồi thấy Đại Môn đang cắm đầu ngấu nghiến bữa tối. Lục Tùy lại vào bếp lấy thêm quả trứng gà sống đập vào phần thức ăn cho nó. Đại Môn vốn mê món trứng sống, vừa ăn vừa rên "ngao ô ngao ô", đuôi vẫy tít như cái chổi lông.
Thu xếp xong, rửa mặt sạch sẽ, khi hắn về phòng thì Hạ Thanh Đào đã ngủ say. Sợ đánh thức y, Lục Tùy nhẹ nhàng leo lên giường, nằm xuống cũng thiếp đi.
***
Sáng hôm sau, Hạ Thanh Đào vừa tỉnh, Lục Tùy cũng trở dậy theo. Vừa mặc quần áo, y vừa hỏi: "Hôm qua đi tìm Trần sư phó, sao rồi?"
"Không gặp được. Phu lang nhà ông ấy bảo đi nhà khác uống rượu rồi."
"À, hôm qua Đại Môn đi theo ngươi hả? Ta cho tụi nó ăn, tìm quanh nhà mà không thấy nó đâu, còn tưởng nó bị ai bắt trộm. Nương bảo chắc nó đi theo ngươi."
"Ừ, nó cứ nhất quyết đòi đi theo ta. Ta kêu nó ở lại mà không được, đành cho nó chạy theo."
Hạ Thanh Đào vừa soi gương vừa chải đầu, vừa cười:
"Cũng được, buổi tối đường vắng nguy hiểm, có nó đi theo cũng đỡ lo."
Lục Tùy chỉ cười, không nói gì thêm.
Như thường lệ, hai người cùng dậy nấu cơm sáng, ăn xong lại bắt tay vào công việc.
Trong khi họ vẫn bình thản, thì nhà Lý tú tài lại náo loạn cả lên.
Đêm qua, chẳng rõ gặp vận xui gì mà ngoài cổng bỗng có tiếng động lạ. Mẫu thân của Lý tú tài, bà Lưu ra mở cổng, ai dè bị một con chó hoang to như con hổ nhào tới quật ngã.
Nghe đâu con chó ấy đứng lên còn cao hơn người, mạnh mẽ như hổ báo, vừa nhào tới đã cắn loạn xạ, cắn đến nỗi vai, tay và cằm bà ta đầy vết thương, có mấy chỗ còn bị xé đến mức thịt lòi cả xương.
Lúc ấy, Lý tú tài nghe tiếng động chạy ra. Nhưng vừa thấy cảnh tượng đã sợ đến phát run, chỉ ôm cổng cột mà khóc gọi: "Nương ơi!"
Sau đó, hàng xóm xung quanh nghe tiếng la hét thì thắp đèn chạy sang. Con chó hoang kia có lẽ cũng nghe tiếng người nên lập tức bỏ chạy, nên không ai nhìn rõ được hình dạng của nó ra sao.
Khi mọi người ùa tới, bà Lưu đã nằm sõng soài trên đất, cả người đầy máu, vết thương lại không nhẹ. Bà ta bị kinh hãi quá độ, đến mức về nhà chỉ nằm im không nhúc nhích.
Người trong thôn thì vừa sợ hãi, vừa có chút hả hê.
Bà Lưu xưa nay nổi tiếng đanh đá, ỷ con trai có danh phận là tú tài, tính tình hà khắc, miệng mồm chua ngoa, thường xuyên xỉa xói người khác. Từ khi cưới được cô con dâu lanh lẹ giảo hoạt, bà ta càng ngày quá quắt, chuyện trong nhà hay chuyện ngoài ngõ cũng đổ lên đầu người khác.
Mấy ngày trước, Lý tú tài thi trượt, bà ta liền chửi trời mắng đất, cứ như thể có kẻ hãm hại con trai bà ta không bằng.
Nay gặp chuyện này, ai nấy đều nói: "Đúng là báo ứng!"
Nếu không, sao con chó hoang kia không cắn ai, lại một mực xông vào cắn bà ta? Huống hồ còn nghe đồn đêm qua trước khi bị cắn, nhà bà ta còn có tiếng gõ cửa. Mà... chó hoang thì làm gì biết gõ cửa? Chắc chắn là bị ma quỷ quấy phá rồi! Tóm lại là đen đủi, nghiệp quật thôi!
Qua trận này, bà Lưu đành phải ngoan ngoãn yên phận một thời gian, còn dân làng thì lại được dịp bàn tán rôm rả vào, không thiếu chuyện để tám.
Còn về phần Lý tú tài... đúng là đen đủi chồng chất. Vợ hắn của gã là Trương Thúy Lan, vừa ham ăn vừa lười biếng suốt ngày. Ở nhà chồng được ba hôm hai bữa lại đòi về nhà mẹ đẻ. Hai hôm trước cũng bỏ về bên ngoại, đúng đêm qua thì xảy ra chuyện, trong nhà không có ai xoay xở kịp.
Lý tú tài đành cắn răng đến nhà nhạc phụ (cha vợ) đón vợ, thầm nghĩ mẫu thân đang như thế, chắc Thúy Lan sẽ chịu về nhà chăm sóc mẹ chồng.
Nào ngờ, vừa tới nơi đã gặp phải cảnh... động trời.
Nhạc phụ của gã mở tiệm gạo ngoài trấn, nhà ở ngay sau cửa hàng. Gã chào hỏi cha mẹ vợ xong, đi vòng ra sau tìm, thì thấy Trương Thúy Lan đang lăn lộn cùng biểu ca (anh họ) của mình trên giường!
Quần áo của hai người xộc xệch, nhưng tiếng gọi "Thúy Lan", "Tam Lang" ngọt tới mức nổi da gà.
Lý tú tài vừa kinh hoàng vừa phẫn nộ, xông vào bắt gian tại trận. Ai ngờ bị người kia đánh cho một trận tơi bời. Thân hình của gã gầy yếu, đâu phải đối thủ của người đàn ông cao lớn kia? Đã thế còn bị Thúy Lan xỉa xói thêm một trận:
"...Ngươi là cái đồ đáng chết, còn dám ở đây gào thét? Ta gả cho ngươi được hơn nửa năm, có được ngày nào sung sướng đâu? Của hồi môn ta mang theo đều ném hết vào cái nhà mục nát của ngươi với bà mẹ già quắt queo ấy! Ngày nào cũng phải như sống góa phụ, đến cái danh 'vợ tú tài' còn chẳng có! Vậy mà ngươi còn mặt dày tới đây mà mắng ta?"
"Ngươi... ngươi..." Lý tú tài nghẹn đến tím tái cả mặt mũi, nói không ra lời. Suýt chút nữa ngã lăn ra đất bất tỉnh tại chỗ.
Về sau, vẫn là cha mẹ của Trương Thúy Lan đứng ra khuyên nhủ, đưa cho Lý Nguyên năm lượng bạc, bảo gã đem về mua thuốc cho bà thông gia. Lý Nguyên sống dưới mái nhà người ta, còn trông chờ nhà vợ chu cấp nên đâu dám không cúi đầu?
Vợ mình lăng nhăng với người khác, nói ra cũng không hay ho gì, cuối cùng vẫn là do gã xui xẻo. Trong thôn, gã không dám ngẩng mặt nhìn ai. Nhà bên vợ thì lại có tiền, gã còn định chờ ba năm nữa để thi Hương. Trong ba năm này còn phải dựa vào nhà vợ chu cấp, làm sao gã dám bỏ Trương Thúy Lan?
Huống chi, mẹ của gã đang bệnh, đang cần tiền chạy chữa. Năm lượng bạc kia không khác gì đưa than trong mùa đông, làm sao gã dám lên mặt cứng rắn cho nổi?
Kết quả, không đón Trương Thúy Lan về nhà, lại còn ôm một bụng ấm ức và bị đánh cho một trận. Gã đành cầm 5 lượng bạc về nhà, rồi vì buồn bực mà phát bệnh, sau đó số bạc ấy tiêu hết lúc nào không hay.
Lúc đó, Hạ Thanh Đào đang bận rộn việc xây nhà, chuyện bên nhà Lý tú tài cũng là sau này y mới nghe người khác kể lại.
Ngày hôm ấy, nhằm 30 tháng 8, Hạ Thanh Đào dậy sớm ra chợ mua thịt, tính làm màn thầu nhân thịt cho ngon miệng. Vừa đến cửa nhà lão mổ heo, đã thấy Kim Quế thần thần bí bí vẫy tay gọi y: "Phu lang nhà Lục gia, lại đây!"
"Sao vậy?" Hạ Thanh Đào bước nhanh tới.
Trên mặt Kim Quế là nụ cười vừa bí ẩn vừa hả hê: "Con chưa nghe tin gì hả? Cái bà già đánh con hôm trước đó, bà ta bị chó hoang cắn cho một trận rồi!"
"Hả? Lại có chuyện như vậy sao?" Hạ Thanh Đào giật mình hỏi. Tuy biết thỉnh thoảng có chó hoang vào thôn, nhưng chưa từng vào nhà người ta cắn người.
"Thật đấy!" Kim Quế gật đầu, nói: "Nghe nói đêm đó, bà ta nghe tiếng gõ cửa bên ngoài. Lúc mở ra cửa thì không thấy ai, đột nhiên con chó hoang từ đâu xông vào cắn bà ta tới tấp. Dọa bà ta sợ đến nỗi đổ bệnh liền trong đêm!"
"Trời ơi, còn có chuyện như vậy à?" Hạ Thanh Đào nghe mà nổi da gà: "Chó hoang mà còn biết gõ cửa sao?"
"Chứ còn gì nữa!" Kim Quế liếc mắt, tỏ vẻ thần bí: "Trong thôn đang đồn ầm lên, bảo bà ta gặp phải thứ không sạch sẽ! Không thì sao chó hoang lại xông vào mỗi nhà bà ta? Năm nay bà ta gặp vận hạn xui xẻo, chắc bị thứ gì đen đủi bám theo rồi!"
"Thật sự có chuyện như vậy à..." Hạ Thanh Đào rùng mình một cái, cảm thấy hơi ớn ớn trong lòng.
Kim Quế thấy y có phần sợ hãi thì cười to: "Phu làng nhà Lục gia sợ cái gì? Đây gọi là báo ứng! Sống mà không biết tích đức, ai mà không rõ bà ta là hạng người gì? Ta còn nghe bà A bà B gì đó ở thôn Lý kể chuyện về bà ta, nghe buồn cười chết đi được!"
Hạ Thanh Đào nghe xong cũng bật cười: "Thì đúng rồi, ai bảo bà ta xấu tính? Trước đây còn định đánh con nữa cơ!"
"Phải đó!"
Biết được chuyện này, tâm trạng của Hạ Thanh Đào càng thêm phơi phới. Mua thịt xong, y hí hửng về nhà làm màn thầu.
***
Buổi trưa, Lục Tùy vừa về đến nhà đã ngửi thấy mùi bánh hấp thơm nức, đoán ngay là Hạ Thanh Đào lại làm màn thầu. Hắn rửa tay sạch sẽ, đi vào bếp xem. Quả nhiên thấy Hạ Thanh Đào đang vừa khe khẽ hát, vừa lấy dưa muối trong bình ra.
Hắn hỏi: "Ngươi làm màn thầu à?"
"Ừm, còn mua cả thịt nữa." Hạ Thanh Đào quay đầu cười: "Chẳng phải sáng nay ngươi với A Diêm còn bảo muốn ăn màn thầu ta làm sao?"
"Không ngờ ngươi làm nhanh như vậy."
"Muốn ăn thì làm thôi. Dù sao trong nhà còn nhiều bột, các ngươi thích ăn thì ta làm nhiều một chút. Mùa thu năm nay gặt mạch xong, sang năm có thể đem lúa mạch đi đổi kê."
Lấy mạch đổi kê tuy vất vả, nhưng nhà nghèo thì phải ráng mà đổi. Dù sao người miền Nam không quen ăn bột mì với phở, đổi lấy hạt kê nấu cháo vẫn dễ ăn hơn.
Y vừa nặn bánh, vừa khe khẽ ngân nga.
Lục Tùy không nhịn được hỏi: "Sao vậy? Tâm trạng hôm nay tốt thế?"
"Còn sao nữa!" Hạ Thanh Đào định nói rồi dừng lại, suy nghĩ một chút rồi cười cười nói tiếp: "Hôm nay ta nghe được chuyện này, trong lòng thấy vui hẳn!"
"Chuyện gì?"
"Liên quan tới nhà Lý tú tài đó."
Y nghĩ, chỉ cần không nhắc chuyện bản thân suýt bị mẫu thân của gã tú tài đánh giữa chợ là được.
Thế là y đem chuyện Kim Quế kể lại cho Lục Tùy nghe, rồi nói thêm: "Hồi nhỏ ta từng nghe cha mẹ kể mấy chuyện quỷ quái, không ngờ ngoài đời thực sự có chuyện như vậy. Mẫu thân của Lý tú tài chắc làm chuyện xấu nhiều quá, bây giờ bị ma quỷ đến đòi nợ!"
Lục Tùy bật cười: "Hóa ra là vậy." Rồi hắn nói tiếp: "Trước đây bà ta còn vu khống ngươi nói bậy, lần này đúng là đáng đời."
"Đúng không!" Hạ Thanh Đào tìm được người để tâm sự, càng nói càng hả hê: "Cái con chó hoang đó, đúng là con chó giỏi!"
Lục Tùy cười càng rạng rỡ, liếc mắt nhìn ra hiên nhà, thấy Đại Môn đang nằm gặm khúc xương to, ngoáy đuôi khoái chí.
Hắn nghĩ thầm, được Thanh Đào khen như vậy, coi như Đại Môn nhà hắn nuôi không uổng công rồi.