Đến chiều, khi hai vợ chồng Bạch Thủy Nhi quay lại, Hạ Thanh Đào và Lục Tùy liền dắt họ ra xem công trường xây nhà mới. Hai người vừa đi vừa trầm trồ: "Trời ơi, miếng đất gì mà to dữ! Hai ngươi định xây nhà rộng đến mức nào đây?"
"Ta thấy miếng đất này giống kiểu xây nhà lầu! Chẳng lẽ tính xây nhà hai tầng?"
Lục Tùy bật cười, liền kể sơ qua thiết kế căn nhà. Nghe xong, cả hai gật gù liên tục: "Hay đó, mới nghe thôi đã thấy thích rồi!"
"Đúng đó, lại còn xây cả tường ấm. Nếu mùa đông đến, không cần phải sợ lạnh. Trừng lang à, chờ chúng ta xây nhà. Ngươi cũng làm tường ấm giống vậy nha!"
"Được thôi! Ngươi thích kiểu nào thì mình làm kiểu đó."
Tối đến, vợ chồng Bạch Thủy Nhi vẫn ở lại ăn cơm cùng Lục Tùy và Hạ Thanh Đào. Tất nhiên, Hạ Thanh Đào cũng giữ Bạch Thủy Nhi ngủ lại một đêm. Hai người lâu ngày không gặp, chuyện xưa tích thành cũ nói hoài không hết. Ngô Trừng và Lục Tùy thì vừa trò chuyện vừa bàn bạc công việc.
Hạ Thanh Đào còn chuẩn bị sẵn táo sấy khô, dưa hấu đỏ, nấu thêm ấm trà, rồi cùng Bạch Thủy Nhi vào phòng ngủ thủ thỉ tâm tình.
"Đợt lốc vừa rồi không ra biển được mấy ngày liền, chúng ta ở nhà vá lưới sửa thuyền, ai ngờ phụ thân của ta mò tới." Bạch Thủy Nhi vừa ăn dưa hấu vừa kể.
"Ông ấy tới tìm ngươi?" Hạ Thanh Đào cau mày, y biết cha mẹ của Bạch Thủy Nhi bất công. Nếu có tìm đến thì 8,9 phần đều không phải chuyện gì tốt lành.
Quả nhiên, Bạch Thủy Nhi nói tiếp: "Ừ, ngoài việc đến tìm ta vòi vĩnh thì còn chuyện gì nữa đâu? Nghe đâu a tẩu lại mang bầu, trong nhà thiếu ăn nên sức khỏe hơi yếu, muốn mua ít đồ tẩm bổ. Ông ấy nói chúng ta bán gạo suốt, chắc chắn có tiền..."
Nói đến đây, Bạch Thủy Nhi hạ giọng: "Mà nhắc mới nhớ, tiền bán gạo ta còn chưa tính với các ngươi đâu."
"Aida!" Hạ Thanh Đào vội đè lên tay Bạch Thủy Nhi, nói: "Chuyện đó không gấp, ngươi kể tiếp chuyện của ngươi trước đã."
Bạch Thủy Nhi cười khổ nói: "... Lúc nào tới cũng chỉ biết chìa tay ra xin tiền, không bao giờ thèm hỏi lấy một câu: 'Dạo này các ngươi làm ăn thế nào rồi? Có mệt không? Đi tới những đâu?'... Ha, kiểu người thân ruột thịt như vậy, so với người dưng còn kém xa. Ngay cả thím Vân Nương không hề có huyết thống với ta, mà vừa gặp liền hỏi han một tiếng, chứ ông ta thì không bao giờ."
Hạ Thanh Đào nghe đến đó, trong lòng cũng trùng xuống. Y nghĩ đến cha mẹ mình thương yêu con cái đến cỡ nào, rồi lại nhìn cách đối xử của cha mẹ Bạch Thủy Nhi, thật sự không biết nói gì cho phải.
"Trừng lang thì mềm lòng." Bạch Thủy Nhi thở dài, nói: "Hắn nói ta còn cha mẹ, còn hắn thì mồ côi không còn thân thích, thôi thì cho họ một chút cũng chẳng sao. Hai chúng ta buôn bán cũng có lời, đưa thì đưa. Nhưng mà ta giận lắm! Hắn vừa lấy bạc ra đã bị ta giật lại. Ta nói thẳng: 'Có cha mẹ như các người, có cũng như không?'"
"Ta với Trừng lang ở ngoài kia làm ngày làm đêm, bọn họ làm cha mẹ ta mà có hỏi thăm được một lời đâu? Ta không có bà nội hay bà ngoại, cũng chẳng có mẹ chồng, thế mà mẹ ruột có bao giờ lo lắng cho ta? Nhớ lại dịp Tết mới cưới, chúng ta nghèo đến mức không mua nổi ba nén hương cúng tổ tiên. Ta cắn răng quay về mượn ít bạc, ngươi biết bà ta nói gì không?"
"Bà ta nói: 'Là do mày một hai đòi theo thằng xin ăn đó, bây giờ khổ thì đáng đời! Ngay cả nén hương còn không có mà thắp, đừng mong được Hải Nương nương phù hộ! Sang năm ra biển coi chừng bị lật thuyền mà chết!'"
"Hả..." Hạ Thanh Đào tròn mắt kinh ngạc, nghẹn lời: "Sao bà ấy lại nỡ nói như vậy chứ?"
Tuy Ngô Trừng không phải ruột thịt, nhưng Bạch Thủy Nhi lại là con ruột kia mà! Làm gì có mẹ ruột nào lại nguyền rủa con mình ra nông nỗi đó?
"Thì đó!" Bạch Thủy Nhi mỉm cười, nhưng nước mắt đã lăn dài trên má. Hạ Thanh Đào vội đưa khăn, Bạch Thủy Nhi vừa lau nước mắt vừa nói: "Làm ngươi chê cười rồi..."
"Chê gì mà chê." Hạ Thanh Đào vòng tay ôm nhẹ lấy vai Bạch Thủy Nhi, dịu giọng an ủi: "Khóc trước mặt ta, có gì mà mất mặt. Ngươi cứ khóc đi, khóc rồi sẽ nhẹ lòng hơn."
Nghe thế, nước mắt Bạch Thủy Nhi càng tuôn nhiều hơn, Bạch Thủy Nhi vừa khóc vừa nói: "Mỗi lần nhớ lại những chuyện đó là lòng ta lại thắt lại. Ta thấy mình đâu có tệ, ở nhà cũng giặt giũ cơm nước đủ cả. Chỉ vì là ca nhi, sau này phải gả đi mà cha mẹ coi ta như người ngoài. Nếu không phải bán ta cho người ta được 20 lượng bạc, e là họ chẳng thèm nhìn mặt..."
Hạ Thanh Đào lặng lẽ vỗ nhẹ vai Bạch Thủy Nhi, trong lòng cũng thở dài.
Thật ra, trên đời này, hạng người như cha mẹ Bạch Thủy Nhi cũng không hiếm. Ca nhi, nữ nhi cho dù có siêng năng, chịu khó bao nhiêu, chỉ cần là "phải gả ra ngoài", thì trong mắt cha mẹ họ cũng giống như chậu nước hắt đi. Cái tình cái nghĩa, đến lúc đó cũng không giữ nổi.
Một lúc lâu sau, Bạch Thủy Nhi dần bình tĩnh lại, lau nước mắt, rồi kể tiếp: "Cho nên ta không đưa tiền. Ta nói thẳng: 'Phụ thân à, hay là ông đem cái ca nhi ở nhà ông ra đào vàng đi? Không có tiền thì thôi, năm đó ta về mượn ba cây hương cúng Tết, nương còn rủa ta không ra gì. Từ nhỏ các người đã nói, ta là người gả đi, không trông cậy gì được. Bây giờ thì sao? Sao không tìm đứa con trai "có thể làm người" của ông ấy? Đến hỏi tiền ta làm gì?'"
"Vậy phụ thân ngươi nói sao?" Hạ Thanh Đào hỏi khẽ.
"Còn nói gì được nữa? Ông ấy chỉ lặp lại câu: 'Dù sao ta cũng là phụ thân của ngươi, nương ngươi năm đó chỉ buột miệng thôi...' Bọn họ cứ tưởng nói vài câu là xong, không nghĩ đến mấy lời đó đâm thẳng vào lòng người khác."
"Ta nói tiếp: 'Từ xưa ca nhi, nữ nhi xuất giá theo chồng, ta đã là người nhà Ngô gia rồi, không còn trách nhiệm gì với nhà cũ. Có giỏi thì đi kiện quan! Quan cũng phải nói cho ta vài lời công bằng. Năm xưa các người đuổi ta ra khỏi cửa, sống chết mặc kệ. Vậy giờ ta cũng mặc kệ các người sống chết!'"
"Ông ta còn nói: 'Sao ngươi lại nhẫn tâm như vậy?'"
Bạch Thủy Nhi bật cười, giọng đầy châm chọc:
"Ta đáp: 'Không phải ta sinh ra đã nhẫn tâm, mà là cha mẹ đã nhẫn tâm với ca nhi của mình, nên ta học theo mà thôi. Nếu muốn trách, thì hãy tự hỏi lại bản thân mình trước, ai mới là người nhẫn tâm đầu tiên?'"
"Nói hay quá đi mất!" Hạ Thanh Đào không nhịn được tán dương: "Thật lòng mà nói, ngươi dám nói ra những lời đó, ta cảm thấy bội phục ngươi lắm!"
Bởi vì, thiên hạ này xưa nay coi trọng chữ hiếu. Trong mắt người ngoài, Bạch Thủy Nhi có thể bị xem là "đại bất hiếu". Thậm chí phụ thân của Bạch Thủy Nhi có thể kéo lên quan phủ cáo tội "ngỗ nghịch". Đổi lại người khác, chưa chắc đã dám cứng rắn như vậy. Nhưng Bạch Thủy Nhi lại dám làm.
Giống như một người sống quá lâu dưới đáy bùn, biết rằng nếu vùng vẫy quá sức thì có khi sẽ bị nuốt chửng. Nhưng Bạch Thủy Nhi vẫn cố chấp vùng lên, gạt bỏ hết thứ gọi là "thân tình", "hiếu đạo", để tự cứu lấy cuộc đời mình.
Bạch Thủy Nhi cười khẽ: "Thật ra lúc nói mấy câu đó, cả người ta run bần bật, không biết là vì sợ hay vì quá hưng phấn. Phụ thân của ta lúc ấy mặt mày hầm hầm bỏ đi, còn ta thì ngồi phịch xuống ghế, Trừng lang thấy vậy liền kéo ta vào lòng ôm một cái."
"Trời ơi~" Hạ Thanh Đào trêu, nói: "Phu quân của ngươi tốt ghê!"
"Chứ sao!" Bạch Thủy Nhi đắc ý ngẩng đầu, cười nói tiếp: "A Tùy nhà ngươi cũng đâu có thua kém gì!"
Hai người nhìn nhau cười, không hẹn mà cùng bật thành tiếng "ha" dài sảng khoái.
Hạ Thanh Đào liền đưa tay mời: "Nào, ăn thêm miếng dưa hấu đi. Táo cũng rửa sẵn rồi, vừa ăn vừa nói tiếp."
"Ừ, ngươi cũng kể chuyện bên nhà ngươi đi."
Hạ Thanh Đào nghĩ một lát rồi kể cho Thủy Nhi nghe chuyện mẫu thân của Lý tú tài hôm trước.
Nghe xong, Bạch Thủy Nhi tức đến nỗi đập bàn: "Cái bà già khốn nạn đó! Là nương của gã tú tài kia à? Sao lại có người không biết lý lẽ đến vậy? Con trai bà ta thi trượt cử nhân mà cũng đổ lỗi lên đầu người khác? Còn bảo vì ngươi làm ảnh hưởng? Nếu chỉ vì ngươi nói một câu mà con trai bà ta thi trượt, vậy ta ra mặt mắng một trận. Chẳng phải cả nhà bà ấy phải xách chiếu đi đầu thai rồi sao?"
"Ngươi mới là người tốt tính, chứ đổi lại là ta, ta tát cho bà ta một cái ngay tại chỗ luôn rồi! Mà lúc đó mọi người đều thấy, rõ ràng bà ta ra tay trước còn gì!"
Hạ Thanh Đào bật cười: "Ta mà dám đánh lại, chắc nhà chưa xây xong thì thân ta đã bị treo lên cây đa ở đầu thôn rồi ấy chứ! Nhưng mà... nói gì thì nói, sau đó bà ta cũng gặp xui thật. Để ta kể cho ngươi nghe chuyện này..."
Thế là y đem chuyện mẫu thân của gã tú tài bị chó hoang cắn kể lại một lượt. Bạch Thủy Nhi nghe xong liền vỗ tay, khen ngợi không tiếc lời: "Cắn hay lắm! Con chó đó đúng là cẩu trung nghĩa! Loại người như bà ta, không bị chó cắn thì ông trời đúng là không có mắt!"
Nói xong, Bạch Thủy Nhi chuyển chủ đề: "À phải rồi, giờ mới nhớ đến chuyện bán gạo."
"Ừ, đợt đó đều nhờ các ngươi cả. Gạo nặng, vác nhiều mệt lắm." Hạ Thanh Đào nói, giọng đầy biết ơn.
Bạch Thủy Nhi xua tay: "Không vất vả gì hết, đều là kiếm cơm mà. Đợt đó tụi ta thu vào là 65 văn một đấu, thu được tổng cộng 320 đấu, phải không?"
"Ừ, đúng rồi."
"Sau đó tới phủ Minh Châu, Trừng lang đi dò giá xung quanh. Hắn nói giá chợ đang bán 100 văn một đấu. Nhưng ta đâu phải gian thương tham lam, đều là người thường nên bán 90 văn thôi, lời 25 văn mỗi đấu là được rồi."
"Ngươi nói đúng." Hạ Thanh Đào gật đầu tán thành, nói: "Dân trên biển sống đã khó, kiếm miếng ăn đâu có dễ. Gạo bên đó vừa ít vừa đắt, mà ai cũng phải ăn, ép họ làm gì cho mang nghiệp."
Nhưng Bạch Thủy Nhi lại phẩy tay, bĩu môi: "Ngươi không biết đó thôi. Mới vừa bán được 30 đấu thì có một ông chủ tiệm gạo chạy tới mắng ta tơi tả! Nói ta phá giá, làm loạn quy củ thị trường, là thiếu đạo đức."
"Hả?" Hạ Thanh Đào trợn mắt, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.
"Thì đó." Bạch Thủy Nhi thở dài, nói: "Ta với Trừng lang đâu có ngờ họ đến nhanh như vậy. Tổng cộng có 320 đấu gạo, hai vợ chồng chúng ta còng lưng gánh mới kiếm được 8 lượng bạc. Vậy mà họ cũng rình tới mắng chửi, chưa kể đâu phải chỉ một lần. Hôm sau, lão ta còn kéo theo hai ông chủ tiệm gạo khác cùng đám tiểu nhị, hùng hổ tìm đến, nói là muốn mua hết sạch gạo của ta. Gọi là mua, nhưng thực chất là định ép giá vét hàng."
"Sao mà quá đáng dữ vậy!" Hạ Thanh Đào nghe mà tức giùm, nói: "Có chút gạo, ngươi chỉ bán cho mấy thôn lân cận, thì liên quan gì tới họ đâu chứ? Chỉ có vậy thôi mà cũng ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của họ à?"
"Chính xác! Bọn họ ngang ngược không nói lý, nói ta phá giá, làm rối quy củ thị trường. Trừng lang lúc ấy tức quá suýt nữa đụng tay đụng chân. Nhưng bọn họ đông người, còn bên ta thì ít. Hơn nữa, mấy thương lái bán gạo đều có thế lực riêng. Nếu lỡ tay xô xát, bọn họ đâu cần chịu thiệt..."
"Phải đó!" Hạ Thanh Đào siết chặt tay, lo lắng thấy rõ: "Dù sao cũng là chuyện làm ăn, thân thể của ngươi vẫn là quan trọng hơn!"
"May mà ta kéo Trừng lang lại kịp, rồi cười tươi làm lành với bọn họ. Ta nói thôi thì lần này chỉ bán cho ba thôn lân cận, người ngoài không bán, coi như gửi gạo cho người thân. Giá cũng nhích lên thành 95 văn một đấu, rồi hứa chỉ bán lần này thôi, sau này sẽ không tái diễn. Lúc ấy, bọn họ mới chịu rút lui."
Bạch Thủy Nhi nói rồi lại thở dài: "Cũng hết cách, bọn họ người đông thế mạnh. Còn ta với Trừng lang mới học nghề buôn bán, nhất thời không đấu nổi."
Hạ Thanh Đào vội trấn an: "Chuyện này ta cũng không ngờ tới. Ta với A Tùy không nghĩ lại dính tới rắc rối kiểu đó. Nếu biết trước, thì đã không nhờ hai ngươi mang gạo đi bán rồi."
"Không trách các ngươi được." Bạch Thủy Nhi nắm tay y, ánh mắt nghiêm túc: "Thanh Đào à, đợt bán dương mai thì không sao. Ở quê ta hiếm có, ít người bán nên không ai quản. Nhưng lần này là bán gạo, mà gạo thì người ta chiếm lĩnh từ lâu rồi. Người ta làm ăn nhiều năm, đã dựng thế đứng vững. Bây giờ ta tự nhiên chen vô một chân, họ đâu dễ dàng để yên? Không có quan hệ, không có người đỡ lưng, muốn giành một chén cơm ở chỗ đó, khó lắm."