Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 77

Uy Viễn Hầu vừa nói vừa cẩn thận liếc nhìn sắc mặt của lão phu nhân.

Ông ta nghĩ lão phu nhân thương yêu Bùi Chức, thấy rằng ngày mai là ngày vui của Bùi Chức thì chắc hẳn tâm trạng của bà ấy không tệ, có thể nhân cơ hội này cầu xin cho ái nữ để nàng ta được thả ra.

Ngoài ra ông ta cũng muốn nhân lúc Thái tử phi tương lai đại hôn, khách khứa đầy nhà để Bùi Quyên lộ diện nhiều hơn, giúp nàng ta tìm được một mối hôn sự tốt.

Uy Viễn Hầu vẫn chưa từ bỏ Bùi Quyên, vẫn luôn muốn thả nàng ta ra, sau này để nàng ta xuất giá một cách vẻ vang.

Chỉ là chuyện Bùi Quyên làm trước đó suýt nữa đã hại cả Hầu phủ, cho dù ông ta là Hầu gia thì cũng không có cách nào cầu xin cho nàng ta. Vậy nên ông ta chỉ đành nhẫn nhịn, tạm thời nhốt nàng ta. Chỉ là điều này không đồng nghĩa với việc ông ta từ bỏ ái nữ, trong lòng vẫn quan tâm nhất đến nữ nhi này.

Vẻ mặt Bùi lão phu nhân trầm tư, lạnh lùng nhìn ông ta, mọi nét vui mừng trên khuôn mặt đều biến mất.

“Mẫu thân, trước đó Quyên tỷ nhi quả thực đã làm sai, nay nó đã nhận ra lỗi của mình, đảm bảo sau này nhất định không tái phạm nữa. Người hãy cho nó một cơ hội đi! Hơn nữa, nó và Chức tỷ nhi là tỷ muội, giữa tỷ muội thì làm gì có thù hằn qua đêm? Nhi tử cảm thấy ngày mai là ngày vui của Chức tỷ nhi, cũng nên để Quyên tỷ nhi cùng hưởng niềm vui ấy...”

Uy Viễn Hầu càng nói thì giọng càng nhỏ dần, cho dù ông ta có chậm hiểu đến đâu, cũng cảm nhận được mẫu thân của mình lúc này đang vô cùng tức giận.

Cuối cùng, Bùi lão phu nhân đã mắng: “Lấy hơi may gì chứ? Là rước xui xẻo thì có!”

“Mẫu thân...”

“Con câm miệng cho ta!” Bùi lão phu nhân tức đến mức vớ lấy chén trà bên cạnh ném về phía ông ta: “Bất kể con có tâm tư gì thì cũng dẹp hết đi cho ta! Ngày vui của A Thức không phải là lúc để con nhân cơ hội thể hiện tình phụ tử đâu. Nếu hôn lễ xảy ra chuyện gì, chức Hầu gia này của con cũng không cần làm nữa!”

Có nghĩa là cho dù Bùi Quyên có ý hối cải, bà ấy cũng sẽ không dễ dàng đồng ý thả mầm họa này ra. Bùi lão phu nhân không muốn hôn sự của A Thức có bất kỳ sơ suất nào nên không thể nào lại thả Bùi Quyên ra vào lúc này.

“Có thể xảy ra chuyện gì chứ...” Uy Viễn Hầu lẩm bẩm.

“Lỡ như có thì sao?”

Uy Viễn Hầu lập tức im bặt. Nếu có lỡ như thì ông ta quả thực không dám đảm bảo.

Thấy Bùi lão phu nhân tức đến thở không ra hơi, Uy Viễn Hầu không dám nói gì thêm, vội vàng xoa dịu vài câu rồi nhanh chóng rời đi, kẻo mẫu thân ông ta lại vớ lấy chén trà ném thẳng vào đầu vào mặt ông ta trong cơn tức giận.

Chỉ là ông ta thực sự đau lòng cho nữ nhi nên sau khi rời Thọ An đường thì quay gót đến Xuân Hoa viện.

Xuân Hoa viện vẫn bị một đám đầy tớ cao to, khỏe mạnh canh giữ. Bùi lão phu nhân đã hạ mệnh lệnh cấm không cho người ngoài vào, cũng không cho người bên trong ra. Nhưng nếu Uy Viễn Hầu muốn vào, đám tì nữ này cũng không cản nổi.

Ông ta bước vào Xuân Hoa viện, thấy trong sân đầy cành khô lá úa, không thấy ai đến quét dọn thì không khỏi tức giận, mắng chửi đám nô tài gian ác nịnh trên nạt dưới này, thật đáng ghét.

Một ma ma lắp bắp nói: “Hầu gia, đây là do cô nương không cho phép ạ.”

Lần trước có nha hoàn đến quét sân, ai ngờ đột nhiên cô nương lại phát điên chạy ra, la hét rằng không ai quan tâm sống c.h.ế.t của nàng ta mà còn quét dọn sân viện làm gì. Mọi người đều bị dọa sợ, làm sao dám đến quét nữa.

“Tại sao không cho? Bổn hầu thấy các ngươi tưởng bổn hầu không trị được các ngươi, nên mới dám bắt nạt nó!” Uy Viễn Hầu càng nói càng tức giận, không thể không mắng nhiếc thậm tệ đám nô tài này.

Người hầu ở Xuân Hoa viện bị mắng đến sắp khóc, cảm thấy sao số mình lại khổ thế này. Bọn họ đã theo phải một chủ tử hay gây chuyện, bị nhốt trong viện không nói, lại còn bị Hầu gia trút giận.

Uy Viễn Hầu răn đe đám người hầu một lượt, cuối cùng cũng hả giận rồi vào nhà thăm nữ nhi. Khi nhìn thấy ái nữ dựa vào mép giường, gầy trơ xương, ánh mắt đờ đẫn, ông ta đã suýt nữa không kìm được mà bật khóc.

“Quyên nhi, con yên tâm, phụ thân nhất định sẽ khiến tổ mẫu con thả con ra sớm nhất có thể!” Uy Viễn Hầu nắm tay nữ nhi, rưng rưng nước mắt đảm bảo.

Ánh mắt đờ đẫn của Bùi Quyên dần dần có tiêu cự, dường như cuối cùng nàng ta cũng hoàn hồn, bi thương gọi một tiếng “phụ thân”. Hai cha con không khỏi ôm nhau khóc nức nở.

Chuyện Uy Viễn Hầu đến Xuân Hoa viện thăm Bùi Quyên, chẳng mấy chốc Uy Viễn Hầu phu nhân đã biết. Bà ấy đang cùng ma ma quản sự nói chuyện về việc ngày mai người của Lễ bộ và trong cung đến đưa của hồi môn, lúc đó sẽ còn có nữ quyến các phủ đến phủ thêm sính lễ, trong phủ chắc chắn sẽ rất bận rộn, nhiều việc cần bà ấy quyết định.

Nghe người hầu bẩm báo, bà ấy không mấy để tâm, chỉ nói: “Cứ mặc ông ấy đi.”

Ma ma quản sự lại hơi lo lắng: “Phu nhân, có khi nào Hầu gia nhân ngày vui của Tứ cô nương mà cầu xin lão phu nhân để Nhị cô nương ra ngoài không?”

Tuy chuyện Nhị cô nương làm vẫn luôn được giấu kín nhưng ma ma quản sự là tâm phúc của Uy Viễn Hầu phu nhân nên vẫn biết chút ít. Chính bà ấy cũng không muốn Nhị cô nương được thả ra, kẻo nàng ta lại nảy sinh ý đồ xấu xa gì đó, đến lúc đó Hầu phủ lại gặp họa vì nàng ta.

“Không đâu.” Uy Viễn Hầu phu nhân cười khẩy: “Dù Nhị cô nương có chịu hối cải, lão phu nhân cũng sẽ không cho phép một người từng phạm lỗi xuất hiện trong hôn lễ của A Thức đâu. Đó chẳng phải gây thêm phiền phức cho người ta sao?”

Lão phu nhân thiên vị Bùi Chức nhất, làm sao cho phép chuyện như vậy xảy ra. Nếu Hầu gia muốn mắng lão phu nhân thiên vị con cháu của nhị phòng, thì chẳng phải chính ông ta cũng thiên vị sao?

Cách làm này của lão phu nhân mới là ổn thỏa nhất, Uy Viễn Hầu phu nhân vô cùng tán thành, không thể vì một tôn nữ phạm lỗi mà ảnh hưởng đến tiền đồ của các tôn nữ khác. Cho dù Bùi Quyên cảm thấy oan ức thì cũng phải ngoan ngoãn chịu đựng, khi nàng ta quyết định làm chuyện ngu xuẩn thì đã được định sẵn kết cục rồi.

Uy Viễn Hầu phu nhân nói: “Nhưng chuyện này lại nhắc nhở ta, ngươi hãy phái thêm vài người hầu canh chừng gần Xuân Hoa viện, hễ có một người nào từ Xuân Hoa viện ra ngoài thì phải lập tức đến báo cho ta.”

Ma ma quản sự cũng vâng theo lời bà ấy.

Trời vừa hửng sáng, cổng lớn của Uy Viễn Hầu phủ đã mở ra. Người hầu quét tước đã quét dọn trong ngoài cổng lớn một lượt nhân lúc trời còn sớm, ngay cả một chiếc lá rơi cũng không cho phép còn sót lại.

Khi trời dần sáng tỏ, phủ Uy Viễn Hầu đã tấp nập khách khứa. Bạn bè thân thích rối rít đến cửa chúc mừng, được dẫn đến phòng khách uống trà trò chuyện.

Sự náo nhiệt lần này còn hơn cả lúc Thế tử Bùi An Giác thành thân, chủ tử và người hầu trong phủ bận rộn đến nỗi chân không chạm đất. Bùi Tú và Bùi Ỷ cảm thấy phủ chưa bao giờ đông người như vậy, đột nhiên xuất hiện rất nhiều người thân bạn bè mà họ không quen biết.

Bùi Tú và Bùi Ỷ cùng nhau tiếp đãi quý nữ các nhà đến cửa. Hôm nay, có rất nhiều người đến thêm sính lễ. Những người này gồm những nhà qua lại thân thiết với phủ Uy Viễn Hầu mà còn có một số người không mời mà đến, đều muốn thêm sính lễ cho Thái tử phi tương lai, để được dính chút không khí vui mừng.

Tất nhiên Uy Viễn Hầu phủ không tiện từ chối, họ đã cho người ghi lại các nhà đã thêm những gì để sau này đáp lễ. Các tiểu thư của phủ Trấn Bắc Hầu cũng đến từ sáng sớm.

“Sao không thấy A Thức đâu?” Tề Ấu Lan cười hỏi.

Bùi Ỷ nói: “Vừa rồi Tuyên Nghi Quận chúa đến nên tứ tỷ tỷ đang tiếp đãi Quận chúa ở noãn các bên kia.”

Thân phận của Tuyên Nghi Quận chúa không phải người thường có thể so sánh, Bùi Chức tiếp đãi Quận chúa ở noãn các thì đương nhiên người khác không dám có ý kiến gì.

Sau khi nghe xong, mấy người Tề Ấu Lan bèn qua đó, để Bùi Tú và Bùi Ỷ ở lại tiếp tục tiếp đãi các vị khách khác. Trong phòng ấm, Bùi Chức và Tuyên Nghi Quận chúa ngồi trên giường La Hán làm từ gỗ lim đỏ, được khảm xà cừ hoa điểu để uống trà.

“Sức khỏe của Quận chúa đã tốt hơn chưa?” Bùi Chức cười hỏi.

Tuyên Nghi Quận chúa hơi ngượng ngùng: “Ta khỏe lâu rồi, để ngươi lo lắng rồi.”

Bùi Chức chợt phát hiện dáng vẻ u sầu, xanh xao của nàng ấy lúc đi săn mùa thu trở về đã tan biến, lúc này nét vui mừng tràn ngập trên mày và khóe mắt khiến nàng ấy trông như một viên minh châu óng ánh sáng ngời, vô cùng xinh xắn đáng yêu.

Nàng cười trêu ghẹo: “Có phải Quận chúa có chuyện vui gì không, cũng nói cho ta biết với để ta được thơm lây.”

Tuyên Nghi Quận chúa cắn môi, hờn dỗi nói: “Dù có chuyện vui thì cũng là chuyện vui của ngươi, của ta có là gì đâu...” Nói đến cuối, chính nàng ấy lại ngượng ngùng.

Bùi Chức thoáng sửng sốt, mơ hồ hiểu ra gì đó.

Xem ra cuối cùng Thái hậu cũng đã có quyết định về hôn sự của ngoại tôn nữ, muốn chiều theo ý nàng ấy.

Nàng khẽ nhíu mày, đối diện với đôi mắt đen láy, long lanh như nước của Tuyên Nghi Quận chúa hệt như một chú chó nhỏ, những lời sắp nói ra đều nghẹn lại trong cổ họng. Bùi Chức có phần hiểu được ý của Thái hậu.

Thay vì để nàng ấy đau lòng buồn bã, khóc lóc thảm thiết thì chi bằng chiều theo nguyện vọng của nàng ấy, để nàng ấy vui vẻ, hạnh phúc gả cho người mình thích. Còn về sau khi thành hôn sẽ thế nào, Thái hậu vẫn còn đó nên ít nhiều cũng có thể chăm lo cho ngoại tôn nữ, trải đường sẵn cho nàng ấy. Đợi sau này khi bà ấy không còn nữa, có lẽ ngoại tôn nữ cũng sẽ không sống quá tệ.

Bùi Chức không có ý kiến gì với cách làm của Thái hậu, đặc biệt là thấy Tuyên Nghi Quận chúa vui vẻ đến vậy thì nàng cũng không tiện nói gì. Tuyên Nghi Quận chúa thấy Bùi Chức không hỏi nữa thì lại không kìm nén được. Nàng ấy đang có chuyện rất vui nên cũng muốn chia sẻ với bằng hữu.

“A Thức, ta nói cho ngươi một chuyện, ngươi đừng nói cho người khác biết nha...”

Bùi Chức nghiêm túc nói với vẻ nghiêm túc: “Yên tâm, miệng ta rất kín, tuyệt đối sẽ không nói cho người khác biết.”

Tuyên Nghi Quận chúa cũng tin nàng. Trên người Bùi Chức có một sức mạnh khó hiểu khiến người khác tin phục. Cho dù nàng không làm gì cả thì vẫn khiến người ta muốn gần gũi với nàng, đây cũng là lý do nàng ấy cứ cố đến gần và chơi cùng Bùi Chức.

“A Thức, ngoại tổ mẫu nói đợi sau khi ngươi và Thái tử biểu ca đại hôn thì sẽ ban hôn cho ta và Tam Hoàng tử biểu ca...” Nói đến cuối, nàng ấy lại xấu hổ đỏ cả mặt nhưng không kìm được vẻ vui mừng trên khuôn mặt.

Trước đó, Bùi Chức đã có suy đoán nên cũng không lấy làm lạ.

Nàng hỏi nhỏ: “Người thật sự quyết định gả cho Tam Hoàng tử à?”

“Đương nhiên rồi, từ nhỏ ta đã muốn gả cho Tam Hoàng tử biểu ca rồi.” Tuyên Nghi Quận chúa vui vẻ nói: “Tam Hoàng tử biểu ca không đáng sợ như Thái tử biểu ca, lúc nào cũng nổi nóng, còn dùng roi đánh cung nhân...” Nói đến đây, nàng ấy lại nhớ ra Bùi Chức sắp gả cho Thái tử, vội nhìn về phía nàng. Đến khi thấy Bùi Chức đang cười với mình, lúc này nàng ấy mới ngượng ngùng cười.

“Huynh ấy cũng không giống nhị biểu ca, không thích chơi với mấy tiểu cô nương, còn chê ta khóc lóc sướt mướt. Chỉ có Tam Hoàng tử biểu ca đối xử với ta rất tốt, không thấy ta khóc lóc phiền phức. Hồi nhỏ, mỗi lần ta bị Thái tử biểu ca dọa khóc thì chỉ có huynh ấy chủ động an ủi ta...”

Bùi Chức nghe một tràng về chuyện thanh mai trúc mã, đôi bạn vô tư thì cuối cùng cũng hiểu tại sao Tuyên Nghi Quận chúa lại phải lòng Tam Hoàng tử. Từ nhỏ, Tuyên Nghi Quận chúa đã được nuôi dưỡng trong cung Thái hậu, lúc nhỏ người khác giới nàng ấy tiếp xúc nhiều nhất là ba vị Hoàng tử.

So với Thái tử bạo ngược và Nhị Hoàng tử thẳng tính, Tam Hoàng tử quả thực là một thiếu niên dịu dàng, chu đáo, biết quan tâm đến tâm trạng của tiểu cô nương, thảo nào có thể khiến tiểu cô nương ngây thơ đơn thuần phải lòng y, thề không gả cho ai khác ngoài y.

Nếu không phải đám người Tề Ấu Lan đến, có lẽ Bùi Chức còn phải tiếp tục nghe nàng ấy huyên thuyên không dứt về chuyện nàng ấy và Tam Hoàng tử đã vô tư hồn nhiên như thế nào.

“A Thức, chúc mừng nhé, hôm nay chúng ta đến thêm sính lễ cho muội.”

Mấy người Tề Ấu Lan, Ôn Như Thủy hành lễ với Tuyên Nghi Quận chúa trước, sau đó mới tươi cười chúc mừng.

Bùi Chức mời họ ngồi xuống, cho nha hoàn pha trà rồi mỉm cười nói: “Cảm ơn các tỷ tỷ đã đến, hôm nay đông người, nếu có chỗ nào tiếp đãi không chu đáo thì mong mọi người lượng thứ.”

“Ây da, A Thức, muội không cần khách sáo với chúng ta như vậy đâu.” Tề Ấu Lan cười nói.

Ôn Như Thủy sán lại ngồi cạnh Bùi Chức, hỏi: “Chức biểu muội, đợi sau khi muội gả vào Đông cung, chúng ta còn có thể đến thăm muội không?”

“Có thể chứ, chỉ cần các tỷ muốn đến thì cứ đưa thiếp mời cho ta là được.” Bùi Chức dịu dàng nói.

Một đám tiểu cô nương đều vui vẻ nói sau này sẽ đưa thiếp mời đến Đông cung thăm nàng. Thực ra trong lòng họ vui mừng là vì cho dù Bùi Chức trở thành Thái tử phi, thái độ của nàng đối với họ cũng không hề thay đổi, đây mới là điều khiến họ vui vẻ.

Khách khứa dần đông hơn, người đến thêm sính lễ cũng ngày càng nhiều. Các cô nương ở trong phòng nghe thấy tiếng động, đều chạy ra ngoài xem náo nhiệt.

Bùi Chức ngồi trong noãn các mỉm cười, đôi mắt nàng long lanh như đang thật sự cảm nhận không khí vui vẻ náo nhiệt đó. Dáng vẻ thanh tĩnh, tao nhã ấy khiến những người vô tình nhìn thấy nàng, trái tim cũng theo đó mà lắng đọng lại. Tuyên Nghi Quận chúa bước vào thì nhìn thấy cảnh này rồi sững người một chút.

Nàng ấy đi tới, cười nói: “A Thức, Vinh Thái phi, Thừa Ân Công phu nhân... Bọn họ đều đến thêm sính lễ cho ngươi rồi đó.”

Những người hôm nay đến thêm sính lễ cho Bùi Chức, không chỉ có bằng hữu thân thích bên phủ Uy Viễn Hầu mà còn có cả người trong tông thất và họ hàng bên ngoại tộc của Thái tử.

Bùi Chức vội vàng đứng dậy vừa đi ra ngoài vừa nói: “Ta ra ngoài xem sao.”

Nàng vừa bước ra ngoài thì thấy Lương Huyên vội vàng chạy tới. Lương Huyên cũng cố ý đến báo cho nàng biết chuyện Vinh Thái phi, Thừa Ân Công phu nhân đã tới và vội dẫn nàng qua đó. Khi đến đại sảng, chỉ thấy một đám người đang vây quanh Vinh Thái phi, Thừa Ân Công phu nhân và mấy vị Vương phi trong tông thất.

Bùi Chức vội vàng qua đó hành lễ với bọn họ.

Vinh Thái phi hiền từ nói: “Tứ cô nương không cần đa lễ, hôm nay chúng ta đến thêm sính lễ cho ngươi, coi như là đến lấy chút hơi may.”

Bùi Chức nhận lấy tấm lòng của bà ấy, mỉm cười nói: “Đa tạ Vinh Thái phi nương nương, người muốn đến thì đáng lẽ nên báo cho ta một tiếng, để ta ra đón người mới phải.”

Lời này khiến Vinh Thái phi không khỏi bật cười, thầm nghĩ Bùi Tứ cô nương quả không hổ là Thái tử phi do Hoàng thượng chọn lựa, chỉ riêng phong thái và cách hành xử này đã xứng đáng rồi.

Thừa Ân Công phu nhân cũng nắm tay Bùi Chức, tươi cười nói: “Lão phu nhân nhà chúng ta vốn cũng muốn đến thêm sính lễ cho Tứ cô nương, chỉ là sức khỏe của bà ấy xưa nay không tốt nên mới để ta đến. Mong Tứ cô nương đừng để bụng.”

“Sao có thể chứ!” Bùi Chức vội nói: “Lão phu nhân là ngoại tổ mẫu của Điện hạ, ta kính trọng còn không hết.”

Sau đó, nàng lại nhiệt tình quan tâm, hỏi thăm tình hình sức khỏe của lão phu nhân của phủ Thừa Ân Công.

Ánh mắt của mọi người như có như không tập trung vào người Bùi Chức. Họ cũng tò mò không biết vị Bùi Tứ cô nương được Hoàng thượng đích thân chọn làm Thái tử phi này sẽ ra sao. Tất nhiên là dung mạo của nàng vô cùng nổi bật, từng cử chỉ và hành động đều thanh lịch tự nhiên. Lại nghe cách nàng nói chuyện với Vinh Thái phi, Thừa Ân Công phu nhân thì họ lại không khỏi thầm cảm thán vị cô nương của Bùi phủ này quả thực là một người xuất chúng.

Sao trước đây không ai chú ý đến Bùi gia còn có một cô nương xuất sắc như vậy nhỉ?

Không lâu sau, bên ngoài vang lên một tràng tiếng pháo. Đội nghi trượng của Lễ bộ và trong cung đã đến, tiếp đó bắt đầu chuyển của hồi môn vào Đông cung.

Từng gánh sính lễ phủ vải đỏ tươi được khiêng ra khỏi phủ Uy Viễn Hầu. Lượng sính lễ của Thái tử phi lên tới một trăm tám mươi kiệu, có thể nói là “Lương điền thiên mẫu, thập lí hồng trang”.

Mỗi kiệu đều chất đầy ắp, bên trên phủ vải đỏ, thỉnh thoảng gió thổi bay một góc vải đỏ sẽ để lộ ra màu vàng óng ánh, khiến dân chúng đứng xem ven đường không khỏi kinh ngạc thốt lên.

Quý nữ các nhà đến xem lễ đều lộ vẻ ngưỡng mộ trên mặt. Thời điểm huy hoàng nhất trong đời của nữ nhân chính là lúc xuất giá. Của hồi môn thực ra cũng là một cách thể hiện vinh quang của họ. Đáng tiếc quy cách như vậy chỉ có Thái tử phi đương triều mới có được.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn