Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 76

Chuyến đi săn mùa thu kéo dài năm ngày cuối cùng đã kết thúc.

Trên đường trở về, Bùi Chức lại được gọi đến xa giá của Thái hậu để bầu bạn. Trong xe ngựa, ngoài Thái hậu, Tuyên Nghi Quận chúa và cung nhân hầu hạ ra thì không còn ai khác.

Thấy Bùi Chức, Tuyên Nghi Quận chúa mỉm cười với nàng, cả người trông có vẻ ủ rũ, tinh thần không được tốt cho lắm.

Bùi Chức cho rằng nàng ấy vừa khỏi bệnh nặng nên không nghĩ nhiều, chỉ tận tình chăm sóc, rót cho nàng ấy một tách trà hoa quả và hỏi xem nàng ấy có muốn nghỉ ngơi không.

“Không cần đâu, mấy ngày nay ta ngủ ngon lắm.” Tuyên Nghi Quận chúa mỉm cười với đôi gò má ửng hồng, giọng nói yếu ớt.

Vì tinh thần của Tuyên Nghi Quận chúa không tốt nên Bùi Chức cũng không cùng nàng ấy chơi bài hay trò gì, mà chỉ lơ đễnh nói chuyện phiếm. Nhưng không lâu sau đó, nàng đã nhận ra sự bất thường của Tuyên Nghi Quận chúa.

Có vẻ như nàng ấy hơi áy náy với nàng, thỉnh thoảng lại né tránh, không dám nhìn thẳng vào nàng.

Tuy Bùi Chức cảm thấy hơi khó hiểu nhưng ngoài mặt vẫn vờ như không biết gì.

Trong hai ngày trên đường trở về, Bùi Chức đều ở trong xa giá của Thái hậu và nhận ra Khang Bình Trưởng Công chúa không hề xuất hiện. Điều này không phù hợp với tác phong của bà ta.

Cuối cùng, nàng cũng hiểu tại sao Tuyên Nghi Quận chúa lại như vậy. Xem ra hẳn là Khang Bình Trưởng Công chúa lại nói gì đó với nàng ấy, khiến tiểu cô nương này cảm thấy áy náy với mình. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là chuyện Khang Bình Trưởng Công chúa vẫn còn nhòm ngó ngôi vị Thái tử phi, muốn gả nữ nhi cho Thái tử.

Đáng tiếc Tuyên Nghi Quận chúa không thích Thái tử, sự ép buộc của mẫu thân chỉ khiến nàng ấy đau khổ không thôi, thậm chí còn cảm thấy có lỗi với người đã cứu mình là Bùi Chức.

Dù đã hiểu rõ nguyên do nhưng Bùi Chức vẫn vờ như không biết, vẫn đối xử với Tuyên Nghi Quận chúa vẫn như thường. Cho đến khi ngự giá của Hoàng đế tiến vào Kinh thành, Bùi Chức bèn từ biệt Thái hậu và Tuyên Nghi rồi rời khỏi xe ngựa của Thái hậu.

Tuyên Nghi Quận chúa vén rèm cửa sổ lên, ngơ ngẩn nhìn Bùi Chức bước lên xe ngựa của phủ Uy Viễn Hầu, mãi cho đến khi không còn thấy bóng dáng nàng nữa thì nàng ấy mới uể oải dời mắt đi.

“Tuyên Nghi.” Thái hậu đột nhiên gọi nàng ấy.

Tuyên Nghi Quận chúa nhìn về phía ngoại tổ mẫu, cố gắng vực dậy tinh thần: “Ngoại tổ mẫu, có chuyện gì vậy ạ?”

Thái hậu vẫy tay với nàng ấy, Tuyên Nghi Quận chúa bèn ngồi xuống bên cạnh bà ấy. Thái hậu v**t v* gò má tái nhợt của ngoại tôn nữ, trong mắt bà ấy ánh lên vẻ đau lòng, dịu dàng nói: “Tuyên Nghi của ai gia lớn rồi, thoáng chốc đã đến tuổi bàn chuyện cưới xin...”

Tuyên Nghi Quận chúa hơi đỏ mặt, im lặng cúi đầu.

“Ngượng cái gì? Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng là chuyện thường tình.” Thái hậu cười nói: “Ai gia muốn gả cháu đi một cách thật vẻ vang.”

Tuyên Nghi Quận chúa ngượng ngùng mỉm cười nhưng rồi nghĩ đến việc mẫu thân cũng từng nói những lời này, vẻ bẽn lẽn trên mặt dần biến mất, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Hôm đó, dù hiếm khi nàng ấy cãi nhau với mẫu thân nhưng những lời đó vẫn in đậm trong tâm trí nàng ấy. Làm sao Thái hậu lại không nhìn ra sự thay đổi trên mặt nàng ấy chứ, vậy nên bà ấy khẽ thở dài.

“Ngoại tổ mẫu.” Tuyên Nghi Quận chúa nghi hoặc nhìn bà ấy, thấy sắc mặt bà ấy tối sầm lại thì quan tâm hỏi: “Người không khỏe ở đâu ạ?”

Nhận ra dáng vẻ quan tâm của nàng ấy, Thái hậu càng không nỡ để nàng ấy chịu khổ. Dù là nữ nhi hay ngoại tôn nữ thì bà ấy ấy đều thương như nhau, lòng bàn tay hay mu bàn tay cũng đều là thịt.

Bà ấy khẽ hỏi: “Tuyên Nghi, cháu đối với Tam Hoàng tử...”

Lời chưa dứt mà đã thấy gò má đỏ bừng vì e thẹn của cháu ngoại, bà ấy lập tức biết câu trả lời.

“Ngoại… Ngoại tổ mẫu, người nói gì vậy...” Tuyên Nghi Quận chúa đảo mắt lia lịa, không dám nhìn thẳng vào bà ấy, đồng thời trong lòng cũng hơi hoảng hốt. Lẽ nào ngay cả ngoại tổ mẫu cũng biết nàng ấy thích Tam Hoàng tử biểu ca?

Thái hậu nuốt những lời định nói vào trong, chỉ xoa mặt nàng ấy rồi không nói gì thêm.

**

Vào lúc phố xá lên đèn, cuối cùng thì phu thê Bùi An Giác và Bùi Chức cũng trở về phủ Uy Viễn Hầu. Họ vừa vào cửa đã thấy phu thê Uy Viễn Hầu đi tới.

“Các con về rồi à, không xảy ra chuyện gì chứ?” Đôi mắt Uy Viễn Hầu sốt sắng nhìn về phía Bùi Chức, thấy nàng vẫn bình an lành lặn đứng đó, không sứt mẻ miếng nào thì ông ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Uy Viễn Hầu phu nhân nói: “Nghe nói ở bãi săn đột nhiên có một con hổ điên xông ra, chúng ta lo c.h.ế.t đi được.”

Phu thê Bùi An Giác bàng hoàng, cuối cùng cũng biết tại sao họ vừa về đến nơi thì phụ mẫu đã vội vã chạy tới, hóa ra là đến xem Bùi Chức.

“Cha, mẹ, tứ muội muội không sao đâu ạ, hai người cứ yên tâm.” Bùi An Giác nói, đoạn hỏi thêm: “Trong Kinh thành có tin tức gì truyền ra không ạ?”

Uy Viễn Hầu đáp: “Cả Kinh thành đều truyền tai tin này rồi, nghe nói ở bãi săn Tây Sơn có một con hổ điên xông ra, vừa hay lại xuất hiện gần chỗ của Chức tỷ nhi, con hổ điên đó còn lao về phía con bé nữa. Chuyện sau đó thế nào cũng không ai nói rõ, mấy ngày nay chúng ta lo muốn c.h.ế.t.”

Bùi An Giác và Lương Huyên nhìn nhau, thầm nghĩ chẳng lẽ chuyện Bùi Chức b.ắ.n c.h.ế.t hổ điên vẫn chưa truyền về? Xác nhận Bùi Chức bình an vô sự xong, phu thê Uy Viễn Hầu cũng không giữ nàng lại mà bảo nàng đến Thọ An đường thỉnh an lão phu nhân.

“Bên lão phu nhân vẫn chưa biết chuyện này, các con đừng có lỡ lời, kẻo dọa bà ấy sợ đấy.” Uy Viễn Hầu phu nhân dặn dò nhi tử và nhi tức.

Đương nhiên là hai người họ cũng vâng lời. Còn Bùi Chức thì đến Thọ An đường thỉnh an lão phu nhân.

Biết hôm nay tôn nữ sẽ về, Bùi lão phu nhân đã chờ mãi, dù đã đến giờ nghỉ ngơi rồi mà cũng chưa đi. Vừa thấy tôn nữ bước vào, Bùi lão phu nhân bèn kéo tay nàng xem xét kỹ lưỡng, thấy vẻ mặt nàng lộ rõ sự mệt mỏi thì lập tức đau lòng khôn xiết.

“A Thức mau đi nghỉ ngơi đi, có chuyện gì mai nói cũng được.” Bà ấy giục.

Bùi Chức ngoan ngoãn đáp lời, sau khi hỏi thăm sức khỏe lão phu nhân xong thì trở về Thu Thực viện nghỉ ngơi. Hôm sau, nàng vừa tỉnh dậy đã nghe nói Bùi Tú đến tìm nàng từ sáng sớm.

“A Thức.” Bùi Tú vui vẻ bước tới khoác tay nàng, tựa vào người nàng rồi nũng nịu nói: “Mấy ngày muội không có ở đây, ta nhớ muội lắm! Sớm biết vậy ta cũng đi bãi săn Tây Sơn cùng mọi người rồi.”

Bùi Chức cười nói: “Ta cũng chỉ đi có mấy ngày thôi mà, chẳng phải đã về rồi sao.”

Bùi Tú như cái đuôi nhỏ, lẽo đẽo theo sát bên cạnh nàng, thì thầm hỏi với vẻ căng thẳng: “Ta nghe nói muội gặp phải hổ dữ ở bãi săn, lúc đó ta lo c.h.ế.t đi được, may mà muội không sao.”

Tối qua nghe tin Bùi Chức về, nàng ấy đã muốn qua tìm nhưng bị mẫu thân ngăn lại.

Bùi Chức nói: “Ta không sao, chuyện này tỷ đừng nói cho tổ mẫu biết nhé.”

Bùi Tú gật đầu: “Yên tâm đi, mẫu thân ta đã dặn dò rồi, chúng ta sẽ không nói cho tổ mẫu biết đâu, kẻo làm bà ấy sợ.”

Bùi Chức vẫn rất yên tâm về cách xử sự của Uy Viễn Hầu phu nhân, đáng tin cậy hơn đại bá nhiều, thậm chí đôi lúc nàng còn cảm thấy đại bá không xứng với đại bá mẫu. Hai người dùng xong bữa sáng thì đến Thọ An đường thỉnh an lão phu nhân. Không ngờ Uy Viễn Hầu phu nhân, Lương Huyên, Tam phu nhân và Bùi Ỷ cũng đang ở đó, ngồi quây quần nói chuyện.

“A Thức và Tú Tú đến rồi à.” Bùi lão phu nhân cười gọi hai tôn nữ: “Bọn ta đang nói chuyện về chuyến đi săn mùa thu lần này đây, A Thức cũng qua đây kể cho bọn ta nghe với.”

Bùi Chức và Bùi Tú ngồi xuống, thấy mọi người đều đang nhìn mình thì Bùi Chức bèn lựa vài chuyện ở bãi săn để kể cho họ nghe. Một đám nữ quyến nghe mà thích thú say mê.

Sau khi từ Tây Sơn trở về, Bùi Chức nghỉ ngơi ở nhà hai ngày rồi đến phủ Thượng thư thăm ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu. Sầm lão phu nhân vừa thấy nàng đã kích động ôm chầm vào lòng, xem xét từ trên xuống dưới.

“Ngoại tổ mẫu, cháu không sao đâu ạ.” Bùi Chức hiểu nỗi lo của ngoại tổ mẫu nên dịu dàng dỗ dành: “Cháu không bị thương, cũng không có chuyện gì cả nên người đừng lo.”

Sầm lão phu nhân kéo tay áo nàng lên, nhìn thấy vết sẹo trên cổ tay vẫn chưa mờ hết thì suýt đã rơi lệ.

“A Thức của ta chịu khổ rồi.” Bà ấy rưng rưng nước mắt, xót xa nói.

Bùi Chức sợ nhất là người lớn tuổi vì mình mà đau lòng khóc lóc, bèn dốc hết sức dỗ dành, mãi mới khiến ngoại tổ mẫu nín khóc.

Sầm lão phu nhân thở dài: “Sớm biết sẽ gặp phải chuyện như vậy, lúc đó ta đã không nên để cháu đến bãi săn Tây Sơn.”

Bùi Chức mỉm cười, dịu dàng nói: “Đây chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi ạ, không ai ngờ tới được. Cháu vẫn ổn mà, ngoại tổ mẫu không cần lo lắng đâu.”

Sầm lão phu nhân vỗ vỗ tay nàng, trong lòng bà ấy cũng biết rõ đây là Thái hậu mở lời muốn cháu ngoại cùng đi săn nên căn bản không thể từ chối. Đến chiều tối, Sầm Thượng thư và hai vị cữu cữu cũng trở về, không chỉ vậy mà các thiếu gia của Sầm phủ và cả Bùi An Bích cũng từ học đường trở về.

Bùi An Bích thấy tỷ tỷ thì sắc mặt đang căng thẳng mới thoáng dịu lại, đôi mắt dán chặt vào người nàng như muốn xác nhận nàng vẫn bình an vô sự. Bùi Chức mỉm cười với cậu ấy, rồi đến thỉnh an ngoại tổ phụ và hai vị cữu cữu. Sầm Thượng thư và hai vị cữu cữu đều quan tâm đến sức khỏe của Bùi Chức, dặn dò nàng sau này phải cẩn thận hơn, gặp chuyện thì đừng cậy mạnh.

Chỉ có Sầm Nguyên Thanh và Sầm Nguyên Bạch là dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Bùi Chức, nhỏ giọng hỏi: “A Thức, muội thật sự đã b.ắ.n c.h.ế.t một con hổ ở bãi săn sao?”

Bùi Chức cảm thấy buồn cười: “Hai huynh nói xem.”

Hai người lộ vẻ kính nể, còn có thể nói gì nữa chứ? Vị biểu muội này không chỉ đè bẹp họ về mặt học vấn mà ngay cả tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung cũng có thể dễ dàng đánh bại họ… Nàng không còn là người nữa, mà quả thực là một tiểu quái vật.

Tiểu quái vật đáng sợ như vậy, may mà họ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cưới về nhà, nếu không cả đời này sẽ bị nàng giẫm dưới chân đến không thở nổi. Sau đó, Bùi Chức đã ở lại Sầm phủ mấy ngày.

Mấy ngày này, ban ngày nàng đến thư lâu của Sầm phủ đọc sách, hoặc theo bên cạnh ngoại tổ mẫu và hai vị cữu mẫu để học hỏi chuyện quản gia, đối nhân xử thế. Buổi tối thì đến thư phòng nghe ngoại tổ phụ kể vài chuyện trong triều, lắng nghe lời dạy bảo của ông ấy.

Sầm Thượng thư chưa bao giờ cho rằng nữ tử vô tài mới là đức, ông ấy đối xử với các hài tử như nhau. Nếu tài học của nữ nhi hoặc tôn nữ vượt trội hơn nam nhi, ông ấy sẽ vô cùng vui mừng ngược lại còn dốc sức bồi dưỡng. Bùi Chức còn là Chuẩn Thái tử phi nên Sầm Thượng thư càng cẩn thận hơn trong việc dạy dỗ nàng.

“Từ nhỏ Thái tử đã thông minh, nghe nói ngài ấy có khả năng xem qua là nhớ. Khi ngài ấy đọc sách ở Thượng thư phòng, chỉ cần Thái phó giảng qua là ngài ấy có thể nhanh chóng lĩnh hội được, còn có thể suy một ra ba…” Sầm Thượng thư nói đến đây thì dừng lại một chút, rồi tiếp tục: “Cái gọi là quá thông minh ắt hại thân, Thái tử điện hạ cũng như vậy… Sau này nếu cháu vào Đông cung, cháu phải chăm sóc bản thân cho tốt.”

Nghĩ đến chuyện tháng sau ngoại tôn nữ sẽ đại hôn, Sầm Thượng thư quyến luyến không thôi, âm thầm lo lắng cho nàng. Từ xưa đến nay, nữ tử gả vào hoàng gia chẳng mấy ai có kết cục tốt đẹp. Tương lai khi Thái tử đăng cơ, hậu cung ba nghìn người thì nữ tử có thể được nhận bao nhiêu sự sủng ái?

Khi nhan sắc tàn phai, tình yêu cũng lụi tàn, kết quả của nữ tử cũng có thể tưởng tượng được. Bùi Chức ngẩn người một lát, cuối cùng cũng hiểu ra rằng ngoại tổ phụ đang ngấm ngầm dạy nàng cách chung sống với Trữ quân.

Có một số chuyện, Sầm Thượng thư không thể nói quá rõ ràng, ví dụ như bệnh kín của Thái tử. Đáng tiếc ông ấy chỉ biết một mà không biết hai, đoán chừng đã được gọi là bệnh kín thì tình hình chắc chắn rất không ổn. Vì vậy, ông ấy chỉ có thể kín đáo nhắc nhở cháu ngoại, để tránh sau khi nàng vào Đông cung vì không biết gì mà phải chịu khổ.

Bùi Chức không tiện giải thích rằng bệnh kín của Thái tử là do tinh thần lực quá mạnh gây ra, bèn vờ như không có gì: “Ngoại tổ phụ yên tâm, Thái tử điện hạ rất tốt, chuyến đi săn mùa thu lần này, khi cháu mất tích ở bãi săn thì chính Thái tử điện hạ là người đầu tiên tìm thấy cháu đấy ạ.”

Sầm Thượng thư ngẩn ra rồi nói: “Thái tử điện hạ quả thực có lòng.”

Về điểm này, trong lòng Sầm Thượng thư khá hài lòng, ít nhất có thể thấy Thái tử rất quan tâm đến ngoại tôn nữ của ông ấy, chỉ hy vọng sự quan tâm này có thể duy trì được lâu hơn.

Người của phủ Uy Viễn Hầu thấy hỉ sự đến gần nên liên tục đến mời, rốt cuộc Bùi Chức cũng trở về phủ. Tuy người của phủ Thượng thư không nỡ nhưng ai cũng hiểu đây là lần cuối cùng Bùi Chức đến phủ ở lại ít ngày. Sau này, nàng là Thái tử phi, muốn gặp nàng sẽ rất khó. Sầm lão phu nhân chỉ hận không thể giữ ngoại tôn nữ ở lại thêm vài ngày nữa.

Bùi Chức cười nói: “Ngoại tổ mẫu, sau này có thời gian cháu sẽ đến thăm người, người hãy giữ gìn sức khỏe ạ.”

Sầm lão phu nhân chỉ ậm ừ, đích thân tiễn ngoại tôn nữ ra cửa, đứng ở nghi môn nhìn xe ngựa của phủ Uy Viễn Hầu biến mất sau cánh cổng rồi quay người lén lau nước mắt.

Trở về phủ, Bùi Chức bắt đầu những ngày chờ gả đi. Vì hỉ sự ngày càng gần, nàng không đến Thanh Nhuy các học nữa mà mỗi ngày dành một chút thời gian nghe Lan ma ma kể vài chuyện trong cung. Thời gian còn lại, nàng đều dùng để thêu thùa, dưỡng da và học thuộc các lễ nghi trong hôn lễ.

Vì đây là hôn sự của Thái tử nên mọi quy trình đều tuân theo tổ chế, hỷ phục cũng là do Thượng y cục trong cung chuẩn bị, đến lúc đó Bùi Chức chỉ cần thêu tượng trưng hai mũi kim là được. Nhưng những món đồ thêu cần tặng cho trưởng bối khi ra mắt như: túi thơm, giày vớ… thì phải do chính tay nàng làm để tỏ lòng hiếu thảo.

Còn về việc dưỡng nhan thì là điều bắt buộc. Thái hậu đã đặc biệt cử bốn vị ma ma trong cung đến giúp nàng. Việc dưỡng nhan này không chỉ để nàng trở thành tân nương xinh đẹp nhất, mà còn để cơ thể nàng ở trạng thái tốt nhất, tránh trường hợp tân nương không khỏe trong ngày cưới, mang lại điềm gở.

Việc còn lại như học thuộc các lễ nghi trong hôn lễ, đối với Bùi Chức mà nói, lại là điều đơn giản nhất. Buổi tối, Bùi Chức nằm sấp trên giường, để nha hoàn ấn huyệt, giãn gân cốt cho mình. Nghe nói nếu duy trì lâu dài, cơ thể nữ giới sẽ trở nên dẻo dai hơn, hiệu quả tốt đến mức thậm chí có thể thực hiện được một số động tác khó, khác lạ.

Đây là một trong bốn vị ma ma trong cung đến dạy, Phương Như đã rất chăm chú học theo, quyết định sau này rảnh rỗi sẽ giúp cô nương nhà mình xoa bóp. Nhưng Bùi Chức cứ luôn cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

Sau khi xoa bóp xong, trời đã không còn sớm, cuối cùng nàng cũng có thể thoải mái nằm xuống nghỉ ngơi. Trước khi chìm vào giấc ngủ, nàng còn thật lòng cảm thán, may mà đời này chỉ kết hôn một lần, nếu không ngày nào cũng bận rộn như thế này thì làm sao mà làm một con cá muối được?

Trong lúc bận rộn, thoáng chốc đã là cuối thu tháng mười, thời tiết ngày một lạnh hơn. Tuy thời tiết trở lạnh nhưng phủ Uy Viễn Hầu lại vô cùng náo nhiệt, khắp nơi trong phủ đều treo đèn kết hoa, không khí tràn ngập niềm vui. Buổi chiều tối, một nhóm người tụ tập ở Thọ An đường của lão phu nhân.

“Ngày mai của hồi môn sẽ được đưa trước vào Đông cung, sẽ có người của Lễ bộ và trong cung đến đưa, đến lúc đó hai con nhớ chú ý một chút.” Bùi lão phu nhân nói rồi nhìn về phía nhi tử và nhi tức. Phu thê Uy Viễn Hầu đồng thanh vâng dạ.

Bùi lão phu nhân xem xét lại mọi việc một lượt, thấy không có gì cần dặn dò nữa nên cho họ lui ra. Nhưng Uy Viễn Hầu vẫn ở lại.

Bùi lão phu nhân hỏi: “Sao thế? Có phải còn có chỗ nào thiếu sót không?”

Uy Viễn Hầu vội nói: “Không có, ngày mai là đưa của hồi môn, quy trình chúng con đã xem qua mấy lần rồi, sẽ không xảy ra sai sót gì đâu ạ…” Nói xong, ông ấy nhìn mẫu thân, giống như muốn nói rồi lại thôi.

Bùi lão phu nhân mân mê chuỗi Phật châu, nhướng mắt nhìn ông ấy: “Nếu đã vậy, không có việc gì thì về nghỉ ngơi đi, mai còn phải bận rộn nữa đấy.”

Uy Viễn Hầu liếc nhìn sắc mặt mẫu thân, cảm thấy Chức tỷ nhi trong phủ sắp gả vào Đông cung, con bé có tiền đồ tốt như vậy, mẫu thân hẳn là vui mừng.

“Mẹ, ngày kia A Thức sẽ xuất giá, đây là đại hỷ, con nghĩ hay là nên cho Quyên Nhi ra ngoài để nó tiễn tỷ muội của mình một đoạn…“

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn