Vào khoảng giờ Mùi, sính lễ đã được đưa đầy đủ vào Đông cung.
Phủ Uy Viễn Hầu đã tiễn hết khách khứa và đóng chặt cổng lớn. Hai chiếc đèn lồng đỏ thắm treo trên cây cột trước cửa lặng lẽ tỏa sáng, hắt xuống một vầng sáng hồng nhàn nhạt.
Đây mới chỉ là khúc dạo đầu, ngày mai mới thật sự là lúc náo nhiệt nhất. Các chủ tử lớn nhỏ của phủ Uy Viễn Hầu đều đang ngồi trong Thọ An đường.
Bùi Chức ngồi cạnh lão phu nhân. Nàng mặc một chiếc áo khoác ngắn màu lam nhạt thêu hoa lan xanh biếc, phía dưới là váy lụa mềm màu trắng mây, điểm xuyết hoa văn thêu bằng chỉ vàng tinh tế. Khóe môi nàng cong cong, dáng vẻ ngoan ngoãn, dịu dàng khiến người ta vô cùng yêu mến.
Ngay cả người vốn không có nhiều tình cảm với Bùi Chức như Uy Viễn Hầu, khi nghĩ đến ngày mai nàng sẽ gả vào Đông cung và sau này muốn gặp mặt một lần cũng không dễ dàng, trong lòng ông ta cũng dâng lên vài phần buồn bã.
Càng không cần nói tới Bùi Tú, Bùi Ỷ và các tỷ muội khác cùng lớn lên với Bùi Chức, ai nấy đều lộ vẻ không nỡ, nước mắt chực trào.
Bùi An Bích ngồi cùng mấy vị đường ca nhưng thỉnh thoảng lại nhìn tỷ tỷ một cái, đôi môi mím chặt, gương mặt nhỏ nhắn đầy căng thẳng. Mấy đường huynh biết trong lòng cậu ấy chắc chắn không nỡ xa vị tỷ tỷ duy nhất, bèn vỗ vỗ vào vai cậu ấy xem như an ủi.
Uy Viễn Hầu phu nhân đang bẩm báo với lão phu nhân về trình tự hôn lễ ngày mai, còn Lương Huyên và Tam phu nhân thì ở bên cạnh bổ sung. Nhưng phần lớn vẫn là do Uy Viễn Hầu phu nhân trình bày và quyết định.
"Con làm việc, ta rất yên tâm." Bùi lão phu nhân nói với nhi tức.
Thấy sắc trời đã muộn, Bùi lão phu nhân nói với mọi người: "Trễ rồi, các ngươi về nghỉ ngơi hết cả đi, sáng sớm mai còn phải bận rộn."
Mọi người đồng thanh vâng dạ rồi đứng dậy rời đi.
Bùi Tú và Bùi Ỷ quyến luyến nhìn Bùi Chức nhưng cũng hiểu rõ tổ mẫu chắc chắn có lời muốn nói riêng với A Thức, họ không tiện ở lại nên đành ngậm ngùi theo mẫu thân của mình rời khỏi. Trong phòng chỉ còn lại Bùi Chức và Bùi lão phu nhân.
"Tổ mẫu." Bùi Chức khẽ gọi, sau đó nhận lấy chén trà sâm từ tay Trần ma ma rồi dâng lên trước mặt lão phu nhân.
Bùi lão phu nhân sững sờ nhìn nàng, trong đôi mắt in hằn dấu vết thời gian dường như có ánh nước lấp lánh. Nhưng không để người khác kịp nhìn rõ, bà ấy đã bưng chén trà lên nhấp một ngụm, cúi đầu chớp chớp mắt để xua đi làn hơi nước trong mắt.
Bùi Chức biết tổ mẫu không nỡ xa mình, bèn ngoan ngoãn ngồi bên cạnh bà ấy. Nàng cầm trên tay một sợi dây đỏ và khéo léo đan thành một chiếc nút thắt cát tường.
Đan xong chiếc nút thắt, nàng đưa cho tổ mẫu và cười nói: "Tổ mẫu xem, chiếc nút thắt này có đẹp không?"
Bùi lão phu nhân ngắm nghía rồi cười nói: "Đẹp lắm, kiểu dáng trông đẹp lắm đó, trước đây ta chưa từng thấy, là cháu tự nghĩ ra à?"
"Dạ không phải."
Bùi Chức đưa chiếc nút thắt cho tổ mẫu nhưng không nói rõ nó từ đâu mà có, chỉ dịu dàng trò chuyện với bà ấy như thường lệ. Sao Bùi lão phu nhân lại không biết tôn nữ đang dùng cách riêng của mình để an ủi bà ấy, trong lòng lại càng dâng lên nỗi lưu luyến và đau buồn.
"Không ngờ mới chớp mắt một cái, A Thức của ta đã sắp xuất giá rồi. Vốn dĩ, ta còn muốn giữ cháu thêm hai năm nữa..." Bà ấy thở dài.
Hôn kỳ của hoàng gia do Hoàng thượng và Khâm thiên giám quyết định, trong lòng bà ấy biết rõ muốn giữ tôn nữ thêm hai năm là điều không thể: "Ta lại nhớ đến lúc phụ mẫu của cháu còn sống, khi ấy cháu còn nhỏ lắm, chúng đã nói sau này sẽ gả cháu đi thật vẻ vang..."
Lời nói vẫn còn văng vẳng bên tai, mà người thì đã không còn. Nghĩ đến ngày mai A Thức xuất giá, chỉ có thể quỳ lạy bài vị của phụ mẫu, thậm chí người làm phụ thân cũng không thể tự mình dặn dò nữ nhi đôi lời, Bùi lão phu nhân không khỏi đau lòng.
Bùi Chức vội nói: "Tổ mẫu, người phải vui lên mới đúng chứ! Trước đây người vẫn luôn lo lắng cho hôn sự của cháu, bây giờ cháu sắp được gả đi rồi thì cuối cùng cũng bớt đi một 'kẻ đòi nợ' khiến người phải bận tâm."
Nàng cố ý nói đùa một câu khiến Bùi lão phu nhân buồn cũng không được, cười cũng chẳng xong, cuối cùng chỉ đành nhẹ nhàng điểm vào trán nàng một cái.
"Cháu đó!" Bùi lão phu nhân bất lực thở dài, nắm lấy tay tôn nữ: "Sau khi vào Đông cung, cháu không thể tùy hứng như vậy nữa. Dù sao Thái tử cũng là Trữ quân, không phải nam tử tầm thường. Ngài ấy không chỉ là phu quân của cháu, mà còn là... Đối với Thái tử, cháu phải hết mực cung kính nhưng cũng không được quá mức câu nệ, phải biết giữ chừng mực..."
Đức hạnh của nam nhân đều na ná như nhau. Miệng thì nói cưới thê thì phải cưới người hiền đức nhưng thực chất có ai mà không ham mê mỹ sắc, có ai không hy vọng thê tử mình ở trên giường một kiểu, xuống giường lại là một kiểu khác.
Bùi lão phu nhân là người từng trải, phải mất gần nửa đời người mới thấu hiểu được đạo lý ấy. Bà ấy lo lắng tôn nữ còn nhỏ, da mặt lại mỏng nên không biết làm sao để chung sống với phu quân là Thái tử. Đối với trượng phu, chỉ có kính mà không có yêu thì không được nhưng chỉ có yêu mà thiếu đi sự kính trọng cũng chẳng xong. Cái gì cũng phải biết giữ chừng mực.
Chỉ là nói thì dễ, làm mới khó, thậm chí rất nhiều nữ nhân cả đời cũng không làm được. Bà ấy cũng lo rằng lỡ như có ngày Thái tử chán ghét tôn nữ của mình, Bùi Chức không còn được trượng phu yêu thương thì phải làm sao? Bà ấy chỉ có thể hy vọng rằng dù Thái tử không yêu thương tôn nữ, cũng có thể dành cho nàng sự tôn trọng và thể diện mà một đích thê đáng được có.
Bùi Chức: "..."
Vậy là, sau ngoại tổ phụ, giờ lại đến lượt tổ mẫu lo lắng về đạo phu thê giữa nàng và Thái tử sao? Tuy trong lòng Bùi Chức rất bình thản nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ không hiểu, hoặc làm ra vẻ nửa hiểu nửa không mà ghi nhớ tất cả lời của tổ mẫu.
Bùi lão phu nhân thực sự chỉ hận không thể lấy hết tất cả những gì mình biết về đạo phu thê nhét hết vào đầu tôn nữ, để nàng lập tức trở thành một nữ nhân hoàn hảo "lên được sảnh đường, vào được phòng the". Tiếc là trời đã muộn, không chỉ bà ấy đã thấm mệt mà còn sợ ngày mai tôn nữ xuất giá sẽ không có tinh thần nên đành thôi.
Dù có bao lời muốn nói, cuối cùng bà ấy chỉ có thể nói một câu: "A Thức, con về nghỉ ngơi đi."
Bùi Chức ngoan ngoãn vâng một tiếng. Sau khi rời khỏi Thọ An đường, nàng bèn đi về phía Thu Thực viện.
Trời vừa sẩm tối, ven đường đã thắp lên những chiếc đèn lồng đỏ rực, ánh sáng hồng nhạt bao trùm cả tòa phủ đệ. Một cơn gió đêm thổi qua khiến Bùi Chức bất giác phải quấn chặt chiếc áo choàng trên người. Bây giờ đã là cuối thu, tiết trời về đêm vô cùng lạnh lẽo.
Vừa bước vào Thu Thực viện, Phương Phỉ đột nhiên nói: "Cô nương, Thất thiếu gia đến rồi."
Bùi Chức nhìn về phía tiểu thiếu niên đang ngồi trong sân, cười nói: "A Bích, gió đêm lạnh lắm, đệ ngồi đây làm gì vậy?"
Nàng bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu thiếu niên. Bàn tay ấy lạnh buốt, không biết đã đứng ngoài gió lạnh bao lâu rồi. Nàng vội kéo cậu ấy vào trong phòng, rót một chén trà hoa đưa cho cậu ấy để sưởi ấm tay.
Bùi An Bích nhìn tỷ tỷ bận rộn vì mình, vẻ mặt căng thẳng dần giãn ra, giữa đôi mày không giấu được nét tủi thân. Dù sao cũng chỉ là một thiếu niên mới mười mấy tuổi, cho dù ngày thường có tỏ ra già dặn, hiểu chuyện đến đâu thì bản chất vẫn là một đứa trẻ.
Vị tỷ tỷ duy nhất sẽ xuất giá vào ngày mai, nghĩ đến sau này về nhà sẽ không còn được gặp tỷ tỷ nữa, trong lòng cậu ấy vừa cảm thấy chua xót khó chịu, lại có cảm giác tủi thân khó tả như thể tỷ tỷ bị người khác cướp mất.
Bùi Chức cảm thấy buồn cười, dịu dàng hỏi: "A Bích làm sao thế? Không nỡ xa tỷ tỷ à?"
Bùi An Bích cúi đầu vội uống một ngụm trà, đến khi kịp nhận ra thì trong miệng đã lan tỏa hương vị ngọt ngào và thơm ngát. Cậu ấy lí nhí đáp lại.
Cậu ấy thật sự không nỡ xa tỷ tỷ. Giờ đây, Bùi An Bích đã không còn phụ mẫu chỉ có tỷ tỷ bầu bạn sớm hôm, vậy mà giờ đây, ngay cả tỷ tỷ cũng sắp rời đi.
Cậu ấy càng nghĩ càng chua xót, càng tủi thân đến nỗi nước mắt suýt nữa trào ra.
Bùi Chức vội vàng dỗ dành: "A Bích đừng khóc, tỷ tỷ chỉ xuất giá thôi chứ có phải đi luôn đâu. Nếu đệ nhớ ta thì có thể đến Đông cung thăm ta, hoặc ta về thăm đệ cũng như nhau mà."
Làm sao mà như nhau được chứ!
Gả đi rồi là làm tức phụ nhà người ta, đâu thể dễ dàng về nhà mẹ đẻ? Không khéo lại bị người đời đàm tiếu, làm tổn hại đến danh tiếng của nàng.
"Tỷ đừng..." Bùi An Bích nói nhỏ: "Tỷ đừng về thăm hoài, sẽ ảnh hưởng không tốt đến tỷ."
Cậu ấy có thể kìm nén nỗi nhớ, chứ không muốn thanh danh của tỷ tỷ bị ảnh hưởng vì thường xuyên về thăm mình. Hơn nữa, tỷ tỷ gả cho Thái tử, là Thái tử phi nên mỗi lời nói, mỗi việc làm đều được người đời dõi theo, làm sao có thể thường xuyên về đây được.
Bùi Chức hiểu được sự cố chấp của cậu thiếu niên, bèn cười nói: "Được rồi, ta nghe lời A Bích! Cùng lắm thì bảo Thái tử điện hạ đưa ta về thăm đệ, chắc người khác không thể nói gì Thái tử điện hạ được đâu nhỉ."
Bùi An Bích: "..."
Nỗi buồn của tuổi mới lớn của Bùi An Bích bị những lời này của tỷ tỷ làm cho vơi đi quá nửa, tâm trạng cũng khá hơn nhiều.
Bùi Chức cười nói: "A Bích yên tâm, tuy ta đã gả đi nhưng vẫn sẽ quan tâm đệ như trước. Nếu đệ không chịu nghỉ ngơi cho tốt, ta sẽ đích thân qua đây nhắc nhở đệ."
"Có ai lại đi nhắc nhở người khác nghỉ ngơi chứ? Ta còn tưởng tỷ sẽ đốc thúc ta học hành chăm chỉ." Bùi An Bích không nhịn được cười.
"Hết cách rồi, A Bích nhà ta là một đứa trẻ ngoan, không cần đốc thúc cũng sẽ tự giác học hành chăm chỉ." Nàng nói với vẻ mặt đầy tự hào: "Nên ta chỉ có thể nhắc nhở A Bích nghỉ ngơi thật tốt thôi."
Bùi An Bích vui đến độ khóe miệng cong cong, dường như đã quên hết nỗi tủi thân và buồn bã lúc trước.
Cậu ấy cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc, nói: "Tỷ tỷ yên tâm, ta nhất định sẽ cố gắng học hành để sau này làm nên nghiệp lớn, nếu ai bắt nạt tỷ thì ta sẽ chống lưng cho tỷ."
Sau khi xuất giá, chỗ dựa của nữ tử chính là phụ thân và huynh đệ trong nhà. Bùi An Bích đã ý thức được điều này từ sớm, sau này tỷ tỷ sẽ phải trông cậy vào mình nên cậu ấy không thể tùy hứng. Cậu ấy phải nỗ lực học hành, thi đỗ công danh, nắm quyền trong tay thì mới có thể bảo vệ được tỷ tỷ, không để nàng bị ai ức h**p.
Trái tim Bùi Chức như muốn tan chảy, nàng không kìm được mà đứng dậy rồi ôm cậu thiếu niên vào lòng. Thế là gương mặt tuấn tú của Bùi An Bích lập tức đỏ bừng. Cậu ấy đã lớn rồi, thế mà tỷ tỷ vẫn cứ hở ra là ôm cậu ấy như lúc nhỏ nhưng mà...
Nghĩ đến ngày mai tỷ tỷ sẽ trở thành thê tử của người khác, cậu ấy lại không muốn đẩy nàng ra, chỉ muốn được tỷ tỷ ôm mình nhiều hơn như lúc còn bé.
Hai tỷ đệ nói chuyện hơn nửa canh giờ, mãi đến khi Phương Thảo đi vào, báo rằng Uy Viễn Hầu phu nhân cho người mang đồ tới thì Bùi An Bích mới lưu luyến đứng dậy rời đi.
"Tỷ tỷ, ngày mai ta sẽ tiễn tỷ xuất giá."
"Được." Bùi Chức lại xoa đầu cậu thiếu niên, làm búi tóc của cậu ấy lệch cả đi.
Nàng tiễn đệ đệ ra cửa, rồi đứng ở ngưỡng cửa nhìn theo bóng cậu ấy khuất dần. Bùi An Bích bước ra khỏi Thu Thực viện, khi quay đầu lại vẫn có thể nhìn thấy tỷ tỷ đứng dưới mái hiên thì một nỗi chua xót khó tả lại dâng lên trong lòng.
Tiễn đệ đệ đi rồi, Bùi Chức mới đi gặp vị ma ma do Uy Viễn Hầu phu nhân phái tới.
Vị ma ma đó nói mấy lời chúc tốt lành trước, sau đó cười nói: "Tứ cô nương, đây là thứ phu nhân bảo nô tỳ mang đến cho người, lát nữa người có thời gian thì có thể xem qua."
Bùi Chức nhìn chiếc hộp đen mạ vàng đang được ma ma nâng trong tay, dẫu không biết là thứ gì nhưng vẫn dịu dàng cười đáp: "Đa tạ ma ma đã cất công đi một chuyến."
Phương Như lanh lợi nhét vào tay ma ma một chiếc túi gấm chứa bạc vụn làm tiền thưởng. Sau khi tiễn vị ma ma đó đi, Bùi Chức trở về phòng xem thứ trong hộp.
Thấy Uy Viễn Hầu phu nhân có vẻ thần bí, trực giác mách bảo nàng thứ bên trong không tiện cho người khác xem, vì vậy nàng cho các nha hoàn lui ra hết để tự mình xem xét. Vừa mở chiếc hộp ra, nàng đã thấy bên trong là một cuốn sách nhỏ.
Bìa cuốn sách rất đơn giản, chỉ vẽ một đóa hoa hồng kiều diễm mơn mởn, ngoài ra không có thêm gợi ý nào khác.
Đến khi lật ra xem, cuối cùng Bùi Chức cũng hiểu vì sao Uy Viễn Hầu phu nhân lại phải kín đáo đến thế, trong lòng không khỏi dở khóc dở cười.
Hóa ra là sách vẽ xuân cung đồ!
Hơn nữa, đây còn là những bức vẽ xuân cung đồ có hình thể và tỉ lệ cơ thể người không cân đối. Đối với một Bùi cô nương từng sống trong thời mạt thế hỗn loạn, từng tận mắt chứng kiến đủ mọi trò "sinh hoạt" giữa ban ngày ban mặt của người thật thì cuốn sách vẽ xuân cung đồ này thật sự chỉ là chuyện nhỏ.
Nàng lật xem vài trang rồi thờ ơ ném nó lại vào trong hộp, ngay cả một chút đỏ mặt cũng là thừa thãi.
Tại hoàng cung, lúc trời chạng vạng, Chiêu Nguyên Đế đứng dậy đi đến Đông cung.
Các cung phi trong hậu cung âm thầm theo dõi tung tích của Hoàng đế, sau khi nghe tin ông ấy lại đến Đông cung thì ai nấy đều thầm bĩu môi, tỏ vẻ đã quen.
Hơn nửa tháng nay, Hoàng đế không hề bước chân vào hậu cung. Ban đầu, các cung phi tưởng là do chính sự bận rộn, đến sau này mới phát hiện, hóa ra không phải vì chính sự mà là vì Thái tử sắp thành thân.
Về việc này, bọn họ rất muốn chạy đến trước mặt Hoàng thượng hỏi một câu: Là Thái tử thành thân chứ đâu phải ngài thành thân, rốt cuộc là ngài đang lo lắng cái nỗi gì cơ chứ? Lo lắng hơn nửa tháng trời rồi vẫn chưa đủ sao?
Chiêu Nguyên Đế không hề hay biết tiếng lòng gào thét của đám nữ nhân hậu cung. Ông ấy vẫn giữ nguyên vẻ mặt nghiêm nghị, đi đến Đông cung. Tổng quản thái giám của Đông cung vội dẫn người đến thỉnh an Hoàng thượng.
"Thái tử đâu?"
"Điện hạ đang ở trong tẩm cung, chuẩn bị nghỉ ngơi ạ." Hà Tổng quản cung kính đáp.
Chiêu Nguyên Đế ngạc nhiên: "Sớm vậy mà Chí Nhi đã muốn nghỉ ngơi rồi sao?"
Làm sao Hà Tổng quản biết tại sao Thái tử điện hạ lại lên giường nghỉ sớm như vậy, nhất thời không biết trả lời thế nào nên đành phải cười trừ.
May mà Hoàng đế cũng không cần ông ấy trả lời. Chiêu Nguyên Đế đi thẳng đến tẩm cung của Thái tử, để lại một đám cung nhân ở bên ngoài, tránh để người đông làm Thái tử khó chịu.
Thái tử chưa thành thân, trong tẩm cung chỉ có một mình hắn nên người làm phụ hoàng như ông ấy cũng chẳng cần kiêng dè điều gì, cứ thế đi thẳng vào.
Thấy phụ hoàng đột ngột đến, Tần Chí kinh ngạc hỏi: "Phụ hoàng, sao người lại đến đây?"
Chiêu Nguyên Đế quan sát nhi tử, thấy hắn mặc một bộ tẩm y màu trắng thêu hoa văn chìm, mái tóc đen xõa tung. Dưới ánh đèn, vẻ tàn bạo và u ám giữa đôi mày hắn được làm dịu đi, càng làm nổi bật dung mạo tuấn tú.
Ánh mắt của Hoàng đế dịu đi một chút, ông cười nói: "Ngày mai con thành thân rồi, trẫm đột nhiên nhớ ra còn một việc chưa dạy con."
"Là việc gì ạ?"
Chiêu Nguyên Đế chỉ cười mà không nói, ông kéo hắn ngồi xuống chiếc giường La Hán sơn son đỏ khảm đá Linh Sơn, rồi hỏi: "Thời gian vẫn còn sớm, sao con lại nghỉ ngơi rồi?"
"Ngủ sớm một chút, ngày mai mới có tinh thần rước dâu." Tần Chí nói, đôi mắt phượng sáng ngời, gương mặt tràn đầy mong đợi.
Nhìn cảnh này, trái tim của người cha già như Chiêu Nguyên Đế không khỏi chua xót.
Đứa nhi tử mà ông ấy khó khăn lắm mới nuôi lớn, cuối cùng cũng sắp "rước" được nữ nhi cành vàng lá ngọc nhà người ta về, đúng là không dễ dàng gì.
Thái tử điện hạ hoàn toàn không nhận ra nỗi lòng của phụ hoàng, thậm chí còn nói với ông ấy: "Phụ hoàng, nếu người không có việc gì thì về nghỉ ngơi đi ạ, sáng mai còn phải đến Tế Thiên đài làm lễ, người cũng bận rộn lắm."
Chiêu Nguyên Đế nói: "Bận rộn cũng chỉ một lần này thôi, không sao cả."
Trữ quân thành thân thì Hoàng đế phải tắm gội xông hương, đích thân lên Tế Thiên đài để cáo lễ với trời đất và tổ tông.
Hai phụ tử bọn họ nói chuyện một lúc thì Chiêu Nguyên Đế vỗ tay, Lý Trung Hiếu đang đứng chờ ngoài cửa lập tức bưng một chiếc hộp sơn đen nền đỏ thếp vàng hình hoa hải đường bước vào.
"Đây là gì vậy?" Thái tử hỏi.
Lý Trung Hiếu biết đây là thứ gì, lại còn do chính Hoàng thượng bảo ông ấy chuẩn bị nên không biết trả lời sao, đành vội vàng lui ra ngoài.
Ngược lại, Chiêu Nguyên Đế rất thản nhiên: "Con không muốn cung nữ dạy chuyện phòng the mà trẫm sắp xếp, trẫm đành phải cho con xem thứ này. Xem xong rồi tự mình nghiền ngẫm cho kỹ."
Tần Chí: "..."
Thấy Thái tử chau mày, tâm trạng của Chiêu Nguyên Đế đột nhiên tốt hẳn lên.
Ông ấy cười tủm tỉm nói: "Trẫm không làm phiền con nữa, tối nay con nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai lấy tinh thần tỉnh táo mà rước Thái tử phi vào Đông cung."
Câu nói này chứa đầy ẩn ý. Nhưng Tần Chí cũng không biểu cảm gì, chỉ đứng dậy tiễn ông rời đi sau đó quay lại mở chiếc hộp.
Xem xong thứ bên trong, quả nhiên Thái tử điện hạ không tài nào ngủ được.