Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 237

Màn đêm tịch liêu giấu hai bóng hình vào trong bóng tối.

Bóng tối và sự tĩnh mịch khuếch đại mọi giác quan của con người, chỉ có cảnh tượng trước mắt là rõ mồn một, lồng ngực của Tần Huyền ấm nóng đến độ khiến lồng ngực Ôn Như Thủy cũng tỏa nhiệt theo.

Sau khoảnh khắc ngây ngẩn, Ôn Như Thủy rơi vào một trạng thái hết sức kỳ lạ, vừa vui khi được người mình thầm thương chủ động ôm, lại vừa hoang mang khó hiểu. Mùi hương nam tính thoảng qua nơi cánh mũi càng khiến đầu óc nàng ấy váng vất từng cơn.

Lần trước, do bị thương khắp toàn thân nên Ôn Như Thủy đau đến c.h.ế.t đi sống lại, hoàn toàn chẳng nảy sinh được chút suy nghĩ thiếu đứng đắn nào. Giờ đây, thân thể nàng ấy khỏe mạnh, giác quan nhạy bén, đầu óc cũng vô cùng tỉnh táo.

"Tần, Tần Huyền." Nàng ấy lắp bắp gọi tên hắn: "Ngươi, ngươi làm gì vậy? Ngươi có biết mình đang làm gì không?"

Tần Huyền cẩn trọng ôm chặt người trong lòng, lại sợ làm nàng ấy đau nên động tác cứng đờ và luống cuống.

Đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm của hắn ta cụp xuống. Không ai biết được, lúc này ngay cả hơi thở của hắn ta cũng trở nên vô cùng dè dặt. Chẳng dễ gì hắn ta mới dám làm chuyện vượt quá bổn phận như thế này.

Hắn ta đã không còn là một ám vệ ẩn mình trong góc tối nữa. Bây giờ hắn ta là một thị vệ Đông cung chỉ cần muốn là có thể có được tiền đồ tươi sáng.

"Quận chúa, thuộc hạ biết." Giọng Tần Huyền khàn đi trong màn đêm bao phủ.

Ôn Như Thủy ngờ vực, không biết có phải hắn ta làm ám vệ lâu quá nên bị ngốc rồi không: "Nếu đã biết thì ngươi..."

"Thuộc hạ thích Quận chúa!" Tần Huyền nói khẽ: "Thuộc hạ biết thân phận mình không xứng với Quận chúa nhưng nếu Quận chúa cũng có ý với thuộc hạ thì thuộc hạ nguyện phấn đấu lập công, cố gắng sớm ngày cưới Quận chúa làm thê tử, chịu trách nhiệm với Quận chúa cả đời.”

Ám vệ luôn trung thành với chủ tử trọn đời, dẫu có chuyển sang hoạt động công khai thì tâm thái của bọn họ vẫn không đổi.

Thái tử bảo hắn ta đi theo Thái tử phi, xem Thái tử phi là chủ, làm việc cho Thái tử phi. Thái tử phi lại bảo hắn ta đi theo Phúc Ninh Quận chúa, bảo vệ Phúc Ninh Quận chúa, xem nàng ấy là chủ.

Hắn ta lặng lẽ chấp nhận sự thay đổi thân phận của mình, chưa từng dao động mảy may, một lòng một dạ làm tốt việc chủ tử giao phó. Nhưng hắn ta chưa bao giờ nghĩ đến việc ám vệ cũng sẽ nảy sinh tình cảm ngoài lòng trung thành, sẽ chú ý đến một cô nương...

Giờ khắc này, hắn ta bằng lòng vì cô nương mình thích mà chủ động phấn đấu, phấn đấu để có được một thân phận xứng với nàng ấy.

Ôn Như Thủy vừa kinh ngạc vừa vui mừng, thậm chí còn hơi ngơ ngác.

Rõ, rõ ràng ban nãy nàng ấy còn hỏi hắn ta có ý gì, sao hắn ta lại đột ngột nói đến chuyện cưới nàng ấy thế này? Hình... Hình như chuyện này nhanh quá rồi thì phải?

"Ngươi nói thành, thành thân á? Có phải quá sớm rồi không?" Nàng ấy ngơ ngác bật thốt lên.

Tần Huyền khẽ đáp: "Thật ra không sớm chút nào, đợi thuộc hạ lập công cũng cần một thời gian..." Hắn ta áy náy nói: "Còn phải phiền Quận chúa đợi thêm, thuộc hạ sẽ cố gắng lập công nhanh nhất có thể, sớm ngày rước Quận chúa về."

Cuối cùng thì bộ óc váng vất của Ôn Như Thủy cũng tỉnh táo lại đôi phần.

Giờ thì nàng ấy dám chắc nam nhân mình thầm thương cũng có tình cảm nam nữ với mình, thậm chí nguyện phấn đấu vì mình, chứ không còn chỉ dừng lại ở việc chủ tử nói gì nghe nấy nữa. Còn có chuyện gì khiến người ta vui mừng hơn thế nữa?

Ôn Như Thủy có ảo giác như mình đang ngâm mình trong hũ mật hạnh phúc, cả người lâng lâng, ngọt ngào và cũng hơi bối rối.

Nếu hắn ta lạnh lùng từ chối thì dù có đau lòng đến mấy, nàng ấy cũng có thể bình thản đối mặt. Dù sao từ khi biết hắn ta vốn là ám vệ, nàng ấy cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi. Ám vệ rất hiếm khi nảy sinh tình cảm với chủ tử.

Nhưng khi hạnh phúc đến quá nhanh, nàng ấy lại không biết phải làm gì.

Ôn Như Thủy đỏ mặt, run tay, chủ động ôm lấy vòng eo săn chắc, rắn rỏi của Tần Huyền, vùi mặt vào lồng ngực tràn đầy hơi thở nam tính nhưng cũng vô cùng an toàn kia.

Ôn Như Thủy cười ngốc nghếch, ước gì có thể dán chặt vào lồng ngực hắn ta mãi mãi không rời.

Thì ra cơ thể của nam nhân là như vậy, thì ra mùi hương trên người nam nhân là như vậy, thì ra còn có thể an toàn đến thế... Sau hai kiếp người, cuối cùng nàng ấy cũng đã nếm được tư vị của tình yêu.

Thấy nàng ấy mềm nhũn người, tựa vào ngực mình, trong lòng Tần Huyền cũng dâng lên một cảm giác thỏa mãn lạ lẫm.

Đây là lần đầu tiên trong đời hắn ta dám phạm thượng.

Vị chủ tử bị hắn ta phạm thượng không những không đẩy hắn ta ra mà còn dịu dàng nép vào ngực hắn ta, như thể phó mặc cho hắn ta muốn làm gì thì làm. Điều đó khiến hắn ta luống cuống nhưng trong lòng lại bừng bừng ý chí hào hùng, sẵn lòng làm mọi chuyện vì nàng, chẳng còn điều gì có thể làm hắn ta sợ hãi được nữa.

Cả hai người đều không nói gì suốt một lúc, vì bọn họ chẳng biết nói gì hơn, chỉ biết cảm nhận sự tồn tại của đối phương bằng cả con tim. Quả là một sự hòa hợp đến lạ kỳ.

Mãi đến khi Tần Huyền nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ vang lên từ xa, hắn ta mới cảnh giác nhìn qua.

"Như Nhi đã về chưa?"

Đây là giọng của Tiểu Tề thị. Tiểu Tề thị thấy đã muộn rồi, vì lo cho nữ nhi nên sang xem thử.

Tần Huyền cảnh giác buông người trong lòng ra. Thấy nàng ấy nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu, hắn ta nói khẽ: "Lão phu nhân đến."

Ôn Như Thủy đỏ mặt nhìn Tần Huyền, đưa tay muốn níu lấy tay hắn ta. Thấy Tần Huyền chần chừ một chút rồi lùi lại, nàng ấy lập tức không vui. Tất nhiên nàng ấy biết Tần Huyền sợ bị người ta phát hiện, làm hỏng thanh danh của mình nhưng nàng ấy thật sự không sợ điều ấy...

Nếu nàng ấy sợ những thứ này thì đã chẳng lộ mặt ra ngoài làm ăn, động chạm đến quyền lực của nam nhân thời đại này.

Tiểu Tề thị dẫn theo nha hoàn đến tìm nữ nhi, thấy nữ nhi đứng dưới hành lang bèn hỏi: "Như Nhi về lúc nào thế? Sao không về phòng nghỉ ngơi?"

Ôn Như Thủy đáp: "Con đang định đi nghỉ đây, mẹ cũng đi nghỉ đi ạ."

Tiểu Tề thị "ài" một tiếng, không nhịn được nhìn ra khoảng sân bên ngoài hành lang. Hình như ban nãy lúc qua đây bà ấy còn thấy có một người khác...

Mẫu nữ nói chuyện với nhau một lát, sau đó Tiểu Tề thị lại dặn dò nữ nhi nghỉ ngơi cho khỏe rồi mới dẫn người rời đi.

Sau khi dỗ được mẫu thân đi rồi, tâm trạng kích động của Ôn Như Thủy đã lắng xuống.

Nàng ấy ngoảnh đầu nhìn ra ngoài sân, song không thấy bóng dáng nam nhân đó nữa. Trong lòng nàng ấy không khỏi thất vọng, cảm thấy mọi chuyện ban nãy như một giấc mơ, không chân thật chút nào.

Sau đó, Cẩm Hà hầu hạ Ôn Như Thủy tắm rửa, thay đồ. Nàng ấy mặc tẩm y ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào ngọn nến trên bàn rồi đột ngột đứng dậy.

"Quận chúa?" Cẩm Hà khó hiểu nhìn nàng ấy: "Sao vậy ạ?"

Ôn Như Thủy nói: "Không có gì! Đêm nay không cần các ngươi gác đêm. Các ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi, sáng mai ta phải đến tiệm vải, các ngươi nhớ qua gọi ta dậy đấy."

Cẩm Hà và Cẩm Lam đã biết tính Ôn Như Thủy nên ngoan ngoãn vâng một tiếng rồi lui xuống.

Trong phòng không còn ai, tâm trạng Ôn Như Thủy lại vui vẻ, hân hoan. Nàng ấy đi đến bên cửa sổ, ló đầu ra ngoài gọi một tiếng: "Tần Huyền, ngươi có đó không?"

Tần Huyền bước ra từ góc tối trong sân, đi đến bên cửa sổ.

Trông thấy Tần Huyền, Ôn Như Thủy nở nụ cười, nàng ấy biết ngay là hắn ta vẫn còn ở đây mà.

Ôn Như Thủy nhoài người ra ngoài cửa sổ, kéo tay áo Tần Huyền, đôi mắt long lanh nhìn chăm chú vào gương mặt cương nghị, anh tuấn của hắn ta: "Ngươi vào đây đi."

Tần Huyền ngập ngừng nhìn nàng ấy. Tuy là thị vệ thân cận nhưng hắn ta cũng không nên tùy tiện vào phòng ngủ của chủ tử, huống chi là khuê phòng của nữ tử.

"Ta có chuyện muốn nói với ngươi!" Ôn Như Thủy nhấn mạnh.

Nghe vậy, Tần Huyền không do dự nữa, hắn ta đang định trèo cửa sổ vào thì lại bị Ôn Như Thủy ngăn lại.

"Vào từ cửa chính." Ôn Như Thủy bĩu môi. Bọn họ có phải lén lút vụng trộm đâu, cớ gì hắn ta phải trèo cửa sổ chứ?

Nàng ấy đích thân đi mở cửa, đường hoàng kéo hắn ta vào phòng.

Tuy trong phòng không sáng lắm nhưng vẫn tốt hơn bóng tối bên ngoài, giờ thì họ có thể nhìn rõ nhau, không bỏ sót điều gì. Tần Huyền liếc nhìn Ôn Như Thủy, con ngươi thu nhỏ lại, sau đó hắn ta vội vàng cụp mắt xuống, không dám nhìn nhiều.

Ôn Như Thủy đang mặc một bộ tẩm y màu trắng. Đây là cảnh tượng mà chỉ có nam nhân thân mật nhất với nàng ấy mới được thấy.

Ôn Như Thủy hồn nhiên không hề để ý. Tuy chỉ mặc tẩm y nhưng toàn thân nàng ấy đều được che kín mít, thêm nữa đêm Thất tịch nóng nực, nàng ấy rất lười mặc thêm áo.

Thấy dáng Tần Huyền đứng thẳng tắp như tùng như bách, hiên ngang ngẩng cao đầu, Ôn Như Thủy càng nhìn càng thêm mê mệt.

Nàng ấy bắt đầu hoài niệm cái ôm trong bóng tối ban nãy.

Tuy nàng ấy không mấy bạo dạn nhưng lại được cái nết nghĩ là làm, vậy là nàng ấy lại bước tới gần, dựa vào ngực Tần Huyền.

Ngón tay Tần Huyền khẽ run lên, hắn ta vô thức vươn tay, nhẹ nhàng ôm Ôn Như Thủy vào lòng.

Sau khi được như ý nguyện một lần nữa, Ôn Như Thủy cười khờ, song đầu óc lại càng lúc càng tỉnh táo. Nàng ấy khẽ nói: "Tần Huyền, ta không muốn thành thân sớm như vậy."

Hàng mi dài hơi cụp xuống của Tần Huyền khẽ run lên, đoạn "ừm" một tiếng, như thể không hề phản đối quyết định của nàng ấy.

Ôn Như Thủy cảm thấy hơi chua xót, nàng ấy biết đây là thói quen hình thành từ cuộc đời ám vệ của Tần Huyền, hắn ta chưa bao giờ chủ động đòi hỏi điều gì cho bản thân. Tần Huyền cũng thích nàng ấy đã là chuyện may mắn vạn phần rồi, giống như cây sắt nở hoa vậy, xác suất chỉ một phần trăm trong đời.

"Ta có rất nhiều chuyện muốn làm, những việc phải dành trọn đời để làm! Ta không thể nào ở trong hậu trạch dạy dỗ hài tử, đỡ đần phu quân giống như các chủ mẫu và thê tử của những gia đình bình thường, thậm chí tương lai ta còn muốn đi rất nhiều nơi, làm rất nhiều việc, sẽ bôn ba đông tây, không thể ở nhà, không thể chăm lo cho gia đình..."

Ôn Như Thủy càng nói càng hạ thấp âm lượng, sợ Tần Huyền không vui.

Nam nhân thời đại này cưới thê tử chẳng phải là muốn cưới một nữ nhân có thể dạy con, ở yên trong hậu trạch, quán xuyến việc nhà thay bọn họ ư?

Nhưng Ôn Như Thủy không thể làm được điều đó. Đây cũng là lý do nàng ấy chưa từng nghĩ đến chuyện thành thân kể từ khi quyết định gây dựng sự nghiệp cùng với Thái tử phi.

"Thuộc hạ sẽ đồng hành cùng người." Tần Huyền đáp: "Bất kể người đi đâu, thuộc hạ cũng sẽ đi cùng người, người không cần phải gác lại sự nghiệp đâu!"

"Thật sao? Không phải ngươi muốn cưới ta rồi nhốt ta ở hậu trạch sao?" Ôn Như Thủy không chắc chắn nên phải hỏi lại.

Tần Huyền đặt tay lên vai nàng ấy rồi lùi lại một bước, mặt đối mặt với nàng ấy, vẻ mặt hắn ta nghiêm túc hơn bao giờ hết: "Không! Thuộc hạ biết việc mà người và Thái tử phi muốn làm, thuộc hạ sẽ không ngăn cản."

Trên đời này có bao nhiêu nữ nhân có thể dũng cảm như hai người họ? Mọi việc họ làm đều là vì nước vì dân.

Tần Huyền chỉ kiệm lời chứ không ngu. Trong những ngày tháng đi theo Ôn Như Thủy, hắn ta đã nhìn thấy hết mọi việc nàng ấy làm. Cũng vì lẽ đó nên hắn ta mới không ngăn nổi mình, ánh mắt cứ bất giác dõi theo nàng ấy.

Có lẽ Ôn Như Thủy không phải cô nương dũng cảm và thông minh nhất nhưng nàng ấy lại dám hành động để thay đổi số phận bất công, dẫu có bị gây khó dễ hay phải chịu đựng những lời chửi mắng của người đời, nàng ấy cũng không hề lùi bước.

Trong lòng hắn ta, nàng ấy xứng đáng với những gì tốt đẹp nhất!

Nàng ấy là cô nương xinh đẹp nhất.

Ôn Như Thủy không khỏi bật cười, cười một hồi, bờ mi lại nóng lên, cay cay.

Ôn Như Thủy nhào vào lòng Tần Huyền, vùi mặt vào ngực hắn ta, không để hắn ta thấy cảnh mình mất bình tĩnh.

Nàng ấy là mỹ nữ, còn lâu mới thèm khóc nhè trước mặt nam nhân mình thích, như vậy mất mặt lắm!

Nhưng cũng thật tuyệt!

Thì ra trên đời này vẫn có nam nhân có thể thấu hiểu nàng ấy, thậm chí bằng lòng ủng hộ, kề vai sát cánh với nàng ấy!

Giờ khắc này, Ôn Như Thủy thật lòng cảm ơn hệ thống đã đưa mình tới thế giới này, cảm ơn Thái tử phi đã giúp nàng ấy đủ can đảm để làm chính mình, cảm ơn Tần Huyền đã đến bên nàng ấy...

Dù đoạn đường phía trước có khó khăn đến đâu, nàng ấy cũng không sợ.

**

Cuối cùng Ôn Như Thủy cũng giải quyết xong chuyện đại sự cả đời, người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái.

Tuy tình yêu không phải là thứ duy nhất trong cuộc đời nhưng lại góp phần điểm tô cho cuộc sống, giúp cuộc sống vốn bận rộn, mệt mỏi có thêm một nét dịu dàng và ngọt ngào, như một bến cảng trong đời, khi mệt mỏi rã rời có thể tìm một người để tựa vào, xốc lại tinh thần để đối mặt với tương lai.

Ôn Như Thủy nóng lòng vào cung chia sẻ chuyện vui này với Thái tử phi.

"Chúc mừng nhé." Bùi Chức cười nói: "Xem ra lá gan của tỷ cũng không nhỏ lắm."

Ôn Như Thủy ngượng ngùng gãi đầu: "Nếu không nhờ Thái tử phi hỏi thẳng thì thật ra ta cũng không dám can đảm làm thế đâu..." Nàng ấy liếc nhìn Thái tử phi: "Có phải Thái tử phi đã nhìn ra rồi nên mới cố ý hỏi thẳng không?"

Bùi Chức đáp: "Tỷ quên ta có tinh thần lực sao? Ta có thể thăm dò cảm xúc hỉ nộ ái ố của người khác ngay lập tức, ta phát hiện hai người đều có ấn tượng tốt với nhau nên mới hỏi thẳng giùm hai người.”

Ôn Như Thủy tỏ ý hâm mộ: "Thì ra tinh thần lực lại hữu ích như vậy..."

Nghĩ đến việc Thái tử phi vì mình mà cố ý thăm dò Tần Huyền, Ôn Như Thủy rất vui.

Nàng ấy kể cho Thái tử phi nghe về giao ước của mình và Tần Huyền: "Tần Huyền rất ủng hộ ta. Nếu sau này bọn ta thật sự thành hôn thì chàng ấy cũng sẽ không bắt ta lui về hậu trạch, ta muốn làm gì chàng ấy đều sẽ làm với ta..."

Nhìn dáng vẻ chìm đắm trong tình yêu của Ôn Như Thủy, Bùi Chức vừa buồn cười lại vừa cảm thấy hài lòng.

Tần Huyền quả thật là một nam nhân vô cùng phù hợp với Ôn Như Thủy, thúc đẩy hai người họ vượt qua ranh giới mập mờ, cũng là giúp Ôn Như Thủy có một người để nương tựa và thả lỏng tinh thần ngoài những lúc bận rộn. Như vậy nàng ấy mới có thêm động lực, dẫu ngày sau nàng ấy có đi khắp non sông đất nước, Bùi Chức cũng không cần phải lo lắng.

Dẫu sao cũng là thê tử mình, chắc chắn dù có phải liều mạng, Tần Huyền cũng sẽ bảo vệ nàng ấy.

Sau khi kể cho Thái tử phi nghe chuyện chung thân đại sự của mình đã được giải quyết, Ôn Như Thủy lại nói đến việc thành lập học đường tư thục dành cho nữ tử.

Chuyện này do nàng ấy và Hạ Thành Minh cùng làm. Thật ra mở học đường tư thục không tốn bao nhiêu tiền của, chỉ cần tìm được địa điểm phù hợp, xây dựng học đường rồi tìm giáo viên giỏi về dạy là gần như đã xong.

Cái khó ở đây là tuyển sinh.

Dù sao thì do vấn đề thời đại nên bách tính bình thường rất ít khi cho nữ nhi tới học đường đọc sách, biết chữ như nam tử. Một là do họ thấy việc này không cần thiết, hai là lãng phí thời gian, khiến gia đình thiếu mất một lao động.

"Ta và Hạ đại ca đã bàn bạc với nhau, cho rằng trước tiên nên xây một công xưởng, cung cấp việc làm cho những nữ tử đó cái đã. Bọn họ có thể vừa làm việc vừa đi học, như vậy không ảnh hưởng đến việc kiếm tiền và đọc sách, dần dần sẽ thay đổi quan niệm của người đời, ngày sau lại mở rộng tuyển sinh, tuyển những nữ hài tử nhỏ tuổi hơn..."

Bùi Chức nghe xong đáp: "Tỷ về viết một bản kế hoạch mở học đường đi, ta xem trước xem còn cần bổ sung gì không."

Đương nhiên Ôn Như Thủy gật đầu ngay. Một người nghĩ không bằng hai người cùng nghĩ, mọi người cùng góp ý, tìm ra thiếu sót để bổ sung thì sẽ làm ít mà được nhiều, tiết kiệm rất nhiều công sức.

Cả hai người đều vô cùng để tâm đến việc mở học đường tư thục dành cho nữ tử.

Tuy nói vạn sự khởi đầu nan nhưng bọn họ không sợ khó khăn, khó khăn đến mấy cũng phải khắc phục.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn