Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 238

Tháng ba, sau khi trở lại từ phủ Thanh Hà, Ôn Như Thủy và Hạ Thành Minh bắt đầu bắt tay vào việc thành lập học đường tư thục dành cho nữ tử.

Trải qua mấy tháng bận rộn, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ cần tuyển được học trò là học đường tư thục dành cho nữ tử có thể khai giảng.

Ôn Như Thủy vào cung thương lượng với Bùi Chức xong mới bắt đầu triển khai công việc với Hạ Thành Minh. Bọn họ nhanh chóng mở một phường dệt, khung cửi dùng trong phường đều là loại máy dệt kiểu mới mà triều đình đang phổ biến, cũng bắt đầu tuyển nữ công.

Đợi đến khi học đường tư thục dành cho nữ tử khai giảng thuận lợi thì trời đã vào thu.

Ôn Như Thủy lại vào cung thương lượng với Bùi Chức, quyết định tổ chức một buổi lễ khai giảng long trọng, vì thế còn mời không ít quan viên trong triều đến dự lễ.

“Đã làm thì phải làm cho lớn.”

Đây là lời Bùi Chức nói. Mặc dù Thái tử phi thích an nhàn nhưng xưa giờ nàng đã làm là thích làm lớn. Dù sao cũng có Thái tử và Hoàng đế giải quyết rắc rối cho, nàng chỉ việc chỉ tay năm ngón thôi, không hề ảnh hưởng đến cuộc sống thoải mái hiện tại nên nàng vẫn khá thích làm.

Kể từ khi bản tính bại lộ, Thái tử phi đâm ra lười nhác, không muốn tiếp tục giả vờ nữa. Dù sao Hoàng đế công công và Thái tử gia cũng biết cả rồi, mà bọn họ cũng chẳng để tâm.

Nghe nói vào đêm mưa ở Tây Giao viên lâm xảy ra vụ việc ép Hoàng đế thoái vị, nhóm quan viên chạy đến cứu giá trở về đều gặp ác mộng suốt mấy ngày liền.

Nguyên nhân là vì bọn họ nhìn thấy những chiếc đầu người và xác không đầu lăn lóc khắp nơi trong cung điện, máu văng đầy đất, gạch lát bằng bạch ngọc cũng bị nhuộm một lớp máu đặc quánh, mùi tanh xộc lên trời, tựa như cảnh địa ngục. Quan văn chưa từng ra chiến trường đã thấy cảnh thảm khốc như vậy bao giờ đâu, sao không sợ c.h.ế.t khiếp cho được?

May mà lúc đó bọn họ chỉ một lòng lo lắng cho an nguy của Hoàng thượng, không quá chú ý đến xung quanh nên mới không mất bình tĩnh ngay tại chỗ, không thất lễ ở Ngự tiền.

Có điều bọn họ vẫn phải chứng kiến cảnh tượng thị vệ dọn dẹp những thi thể đó sau khi Thái tử và Thái tử phi rời đi.

Nghe nói lúc ấy có một cái đầu vừa hay lăn đến chân một vị quan, mắt của cái đầu đó còn trợn trừng, c.h.ế.t không nhắm mắt. Vị quan kia không kịp kêu lấy một tiếng đã mềm oặt ra, ngã vật xuống, ngất lịm đi.

Chuyện này có thể giấu được thường dân bách tính bên ngoài chứ không thể giấu được các đại thần trong triều.

Hễ ai ở Kinh thành mà thạo tin một chút thì đều biết cả.

Dù sao thì chuyện Trấn Quốc Tướng quân đột nhiên xuất hiện ở Kinh thành, sau đó là Cơ Đàm Chi vào ngục, Tam Hoàng tử bị hành thích bỏ mình... Cũng không thể giấu được, ít nhiều đều đã lộ ra ngoài.

Vì thế, các quan viên trong triều cũng nghe nói chuyện Thái tử phi đội mưa đi cứu giá.

Nghe đồn lúc đó Thái tử phi chỉ có một thanh kiếm trong tay mà đã tàn sát không ít thích khách áo đen, tất cả đều bị chém một nhát đứt bay đầu, chẳng khác nào bị tử hình.

Tất cả những người biết chuyện: "..."

Và những vị quan đã thấy cảnh tượng thảm khốc tại hiện trường: "..."

Bọn họ không dám tin chuyện này là do Thái tử phi làm nhưng sự thật bày ra trước mắt, lại liên hệ đến chuyện hồi tháng Ba khi Thái tử về kinh, nghe nói lúc ở trên thuyền, Thái tử phi vì sốt ruột bảo vệ phu quân mà từng xử gọn một tên thủy phỉ chỉ với một đường kiếm duy nhất...

Sự thật đã bày ra trước mắt, mọi người không thể tiếp tục giả câm giả điếc, tự lừa dối mình được nữa.

Sau chuyện này, nghe nói suốt một thời gian dài sau đó, Thái tử được sống những ngày vô cùng an ổn, như ý khi ở trên triều, lúc làm việc cũng thuận buồm xuôi gió. Những việc hắn căn dặn, người bên dưới đều nhanh nhẹn hoàn thành, không còn gây ra vài lỗi nhỏ như trước đây.

Thái độ của triều thần khi gặp hắn cũng cung kính, ôn hòa và vâng lời hơn xưa, không còn dám tỏ thái độ gì.

Đây không phải vì thân phận hắn tôn quý, bởi vì tuy thân phận Thái tử thì đúng là tôn quý thật nhưng kiểu gì cũng vẫn có những vị quan cương trực, thẳng thắn dám phê bình hắn khi hắn làm sai, hoặc phê bình chỉ để phê bình, bới lông tìm vết, hoàn toàn không nể mặt Thái tử, qua đó để thể hiện tinh thần cứng cỏi, không chịu khuất phục của bản thân.

Nhưng hiện tại, những vị quan đó đều thấy có việc gì mà nhẫn nhịn được thì sẽ nhẫn nhịn tới cùng, cố nhịn không đi soi mói lỗi lầm của Thái tử.

Bởi vì sau lưng Thái tử có một vị Thái tử phi hung tàn.

Như vậy ai dám chạm vào vảy ngược của Thái tử phi chứ? Lỡ như Thái tử phi cho rằng bọn họ đang ức h**p Thái tử rồi xách kiếm đến giết thì phải làm sao?

Chiêu Nguyên Đế nghe chuyện này xong thì cười ha hả, không những không ngăn cản mà còn ngấm ngầm đổ thêm dầu vào lửa.

Kết quả là tiếng tăm đáng sợ của Thái tử phi càng lan xa hơn, đến nỗi dù sau này Thái tử phi có làm chuyện gì chăng nữa thì mọi người không cần phải nghĩ xem có thỏa đáng hay không nữa mà trước tiên phải sờ cổ mình, xem thử cổ mình có chịu nổi lưỡi kiếm của Thái tử phi không.

Nghe tin Thái tử phi và Phúc Ninh Quận chúa mở một học đường tư thục dành cho nữ tử thường dân, nhiều người không để tâm, thậm chí cho rằng bọn họ đang hồ đồ. Thực ra ở Đại Vũ cũng có học đường cho nữ tử nhưng đó đều là những nơi dành cho nữ tử của các gia tộc quyền quý, không nhận nữ nhi của thường dân.

Người đời cũng cho rằng việc cho nữ tử đi học là không cần thiết.

Chỉ có điều bọn họ không dám phát biểu ý kiến, ngay cả Ngự lại cũng im thin thít, bầu không khí trên triều vô cùng hài hòa.

Lần này học đường tư thục dành cho nữ tử do Thái tử phi mở tổ chức lễ khai giảng, các quan viên được mời không ai dám không đến.

Để tỏ thành ý, Thái tử phi đã tự tay viết thiệp mời. Các quan viên nhận được thiệp mời ngoài mặt thì cung kính nói nhất định sẽ đến nhưng sau lưng thì mặt mày ủ rũ, bộ dạng như sắp lên máy chém.

Phu nhân của bọn họ nghe chuyện bèn mắng: "Lá gan của các ông chỉ có chút xíu vậy thôi à! Thái tử phi có lợi hại đến đâu cũng không thể bất chấp đạo lý đúng không? Các ông không chọc vào nàng ấy, lẽ nào nàng ấy lại kề kiếm lên cổ các ông?"

Vị quan này nghe phu nhân mắng xong lại cảm thấy thật chí lý, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

Dù Thái tử phi hung tàn đến mấy thì cũng sẽ không vô duyên vô cớ xách kiếm chém đầu người ta. Bọn họ chẳng chọc giận nàng thì sợ cái gì?

Khác với những vị quan kính sợ Thái tử phi vì tiếng tăm đáng sợ của nàng, danh tiếng của nàng trong giới nữ quyến hậu trạch ở Kinh thành lại vô cùng tốt.

Nguyên nhân là vì Thái tử phi có thuật trị phu quân, vô cùng mặn nồng với Thái tử.

Thêm nữa là Thái tử phi xử sự công bằng, chính trực, chưa bao giờ cậy thế ép người, có chuyện gì cầu đến nàng, chỉ cần nàng giúp được thì sẽ giúp, không giúp được nàng sẽ từ chối thẳng thừng, tuy không nể mặt nhưng cũng chẳng ai dám nói gì.

Thái tử phi hết lòng bảo vệ phu quân, tuy hành sự hơi hung tàn nhưng các nữ quyến trong hậu trạch chỉ cảm thấy Thái tử phi mạnh mẽ và tài giỏi, ước gì mình cũng trở thành một nữ tử mạnh mẽ, tài giỏi như nàng.

Vì vậy bọn họ không sợ hãi, trái lại càng thêm sùng bái nàng. Đây chính là điểm khác biệt trong cách nhìn nhận sự việc giữa nam nhân và nữ nhân.

Biết Thái tử phi muốn mở học đường tư thục dành cho nữ tử, tuy chỉ tuyển nữ nhi của thường dân bách tính nhưng bọn họ vẫn hết lòng ủng hộ.

Chỉ cần là chuyện Thái tử phi làm, là chuyện gì cũng được, cứ ủng hộ trước đã.

Nếu những nam nhân đó dám lầm bầm chê Thái tử phi vẽ chuyện, thích nhúng tay vào việc không phải của mình thì không cần người khác nói gì, các phu nhân của bọn họ sẽ mắng bọn họ một trận tơi bời trước, mắng đến nỗi bọn họ không dám hó hé gì nữa.

Bởi vì các phu nhân mắng quá ư là hùng hồn, lại còn nói nếu không phục thì có thể vào cung tìm Thái tử phi phân xử. Điều này làm sao đám nam nhân đó dám phản bác? Nếu lỡ chuyện đến tai Thái tử phi, chưa cần nàng ra tay, Thái tử gia đã dạy cho bọn họ một bài học trước rồi.

Các quan viên Đại Vũ cảm thấy chẳng có ai ấm ức hơn mình.

Nếu mắng Thái tử thì với cái tính bao che phu quân của Thái tử phi, nàng thật sự dám vung kiếm chém đầu người ta. Còn nếu bất mãn với Thái tử phi thì Thái tử sẽ bảo vệ thê tử, cũng có thể làm người ta khổ không kể xiết.

Phu thê Thái tử đúng là hết nói nổi, người này bảo vệ người kia, đều không cho phép kẻ khác nói xấu đối phương dẫu chỉ một lời.

Chỉ cần đầu óc không có vấn đề thì sẽ không ai đi gây sự với cặp đôi này.

Nhà Sầm Thượng thư cũng nhận được thiệp mời. Khác với các vị quan khác âm thầm sầu não, cả nhà bọn họ lại vô cùng vui mừng.

"A Thức thật giỏi quá." Sầm lão phu nhân cười híp mắt nói: "Ban đầu còn lo con bé sẽ gặp nhiều khó khăn khi chân ướt chân ráo bước vào Đông cung, ai ngờ con bé lại sống tốt như vậy."

Sầm Thượng thư vuốt râu: "Đó là vì A Thức thông minh tài giỏi."

Sầm Thượng thư vô cùng hài lòng với ngoại tôn nữ do chính mình dạy dỗ, thậm chí còn muốn noi theo nàng mà dạy dỗ hai tôn nữ của mình như vậy. Hơn nữa, xét tình hình Đại Vũ hiện nay, nói không chừng tương lai hai tôn nữ của ông ấy thật sự có thể vào triều làm nữ quan, tất nhiên phải giáo dục cho tốt để chuẩn bị trước.

Ngày học đường tư thục dành cho nữ tử tổ chức lễ khai giảng, người đến rất đông, gần như không còn chỗ đứng.

May mà Thái tử có tầm nhìn xa trông rộng, đã báo cho người của Ngũ thành Binh mã ty đến duy trì trật tự. Chính vì vậy, tuy người dự lễ đông nhưng cũng không xảy ra sự cố gì, lễ khai giảng diễn ra long trọng và thuận lợi.

Bùi Chức không đến hiện trường. Nàng và Thái tử ngồi trong xe ngựa nhìn vào từ xa, mãi đến khi buổi lễ náo nhiệt kết thúc mới tới tửu lâu gần đó uống trà nghỉ ngơi.

Đi cùng với họ còn có Tuyên Nghi Quận chúa.

Bùi Chức cố ý mời Tuyên Nghi Quận chúa đến góp vui, muốn nàng ấy ra ngoài giải khuây.

Thực ra Tuyên Nghi Quận chúa không bị bệnh gì nặng, chỉ vì tâm bệnh nên sức khỏe lúc tốt lúc xấu, gầy đến độ sắp không nhận ra nổi. Giống như lời Thái tử gia nói, chắc chắn là do rảnh rỗi quá sinh nông nổi, để nàng ấy bận rộn một chút, không có thời gian suy nghĩ lung tung nữa là được.

Đến tửu lâu, Tuyên Nghi Quận chúa ngồi ngẩn người trong góc, dường như đang hồi tưởng lại cảnh náo nhiệt vừa rồi.

Bùi Chức đuổi Thái tử gia sang phòng bên cạnh uống trà, nàng muốn tâm sự vài chuyện nữ nhi với Tuyên Nghi Quận chúa. Tất nhiên Thái tử gia biết đây chỉ là cái cớ. Tâm trạng hắn rất phiền muộn, ánh mắt liếc nhìn Tuyên Nghi Quận chúa, chẳng rõ là có ẩn ý gì.

Khoảnh khắc đó, Tuyên Nghi Quận chúa cảm thấy trong mắt Thái tử biểu ca, mình là một kẻ thừa thãi, có thể cảm nhận rõ ràng sự ghét bỏ của hắn.

Nàng ấy giả vờ không thấy, cố gắng thu mình lại, hơn nữa cũng không bị hắn dọa bỏ chạy.

Nghe thấy tiếng tặc lưỡi của Thái tử biểu ca trước khi rời đi, Tuyên Nghi Quận chúa cũng cảm thấy mình có tiến bộ, không còn sợ hắn như sợ cọp, như chuột gặp mèo, đến độ phải lẩn trốn như trước đây.

Con người rồi cũng phải trưởng thành!

Khoảng thời gian gần đây, Tuyên Nghi Quận chúa đã hiểu rõ đạo lý này.

Không có mẫu thân, không có đại ca, phủ Công chúa rộng lớn chỉ còn lại một mình nàng ấy, ban đầu nàng ấy thật sự buồn muốn c.h.ế.t. Sau đó nghĩ đến ngoại tổ mẫu trong cung, còn có Thái tử phi và Phúc Ninh Quận chúa thường xuyên đến thăm, nàng ấy không muốn bọn họ phải lo lắng.

Thế là nàng ấy quyết định vực dậy tinh thần.

"Tuyên Nghi, dạo này ngươi sống thế nào?" Bùi Chức ngồi nói chuyện phiếm với Tuyên Nghi Quận chúa.

Tuyên Nghi Quận chúa cười với nàng: "Rất tốt, ta đã khoẻ hơn nhiều, cũng không thấy bị bệnh tật gì một thời gian rồi."

"Tốt quá, như vậy thì hoàng tổ mẫu cũng có thể yên tâm rồi." Bùi Chức cười nói, đoạn rót cho nàng ấy một tách trà nóng rồi đẩy đĩa bánh phù dung qua ý bảo nàng ấy ăn. Bản thân nàng cũng cầm một cái, từ từ thưởng thức.

Hai người đang nói chuyện thì Ôn Như Thủy vừa bận rộn với lễ khai giảng xong cũng từ bên học đường chạy tới.

Nàng ấy bận toát mồ hôi, vừa vào đã tu một hơi cạn sạch một chén nước mật ong ngâm trái cây cho đã khát, sau đó đưa tay lau mồ hôi trên trán: "Vào thu rồi mà sao trời vẫn còn nóng thế nhỉ? Thật là hành người ta quá mà."

"Qua Trung thu là đỡ thôi." Bùi Chức đáp: "Tiệc Trung thu trong cung năm nay hai người đều phải vào cung nhé, ta mời hai người xem pháo hoa trên mặt nước."

Tuyên Nghi Quận chúa do dự một chút, cuối cùng không từ chối.

Đã một thời gian dài nàng ấy không vào cung, trong lòng cũng nhớ ngoại tổ mẫu.

Ba người trò chuyện thoải mái một lúc, chủ đề dần chuyển sang chuyện học đường tư thục dành cho nữ tử.

Tuyên Nghi Quận chúa yên lặng ngồi nghe Bùi Chức và Ôn Như Thủy thảo luận, dần dần thả hồn theo gió, mãi đến khi Ôn Như Thủy hỏi nàng ấy: "Tuyên Nghi, ngươi có muốn làm nữ phu tử cho học đường tư thục không?"

"Hả?" Nàng ấy ngẩn ra, lúng túng hỏi lại: "Nữ phu tử? Ta á? Ta, ta chắc không được đâu nhỉ?"

Ôn Như Thủy nhiệt tình nắm lấy tay nàng ấy: "Sao ngươi lại không làm được? Ngươi là Quận chúa đương triều, là ngoại tôn nữ của Thái hậu, từ nhỏ đã cùng học tập với các Hoàng tử tại Thượng thư phòng, là bậc tài nữ hàng đầu, dư sức dạy mấy người mới bắt đầu học chữ..."

Khi Ôn Như Thuỷ khen người ta, thật sự là không hề lặp ý, lời hay ý đẹp tuôn ra như suối, lời êm tai nào cũng có thể nói được mà không hề thấy xấu hổ mảy may. Nàng ấy từng lướt mạng ở thời hiện đại, đã đọc được đủ mọi kiểu khen ngợi hoa mỹ nên mở miệng ra là nói được ngay.

Tuyên Nghi Quận chúa chưa bao giờ được người ta khen như vậy nên xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt.

Nhưng nét mặt của Ôn Như Thủy lại vô cùng chân thành, Thái tử phi bên cạnh còn tỏ vẻ tán đồng, khiến nàng ấy không khỏi nghi ngờ lẽ nào mình thật sự tốt như vậy, lợi hại đến vậy sao?

"Ngươi tốt như vậy thật mà, lợi hại cỡ đó đó!" Ôn Như Thủy khẳng định: "Nếu ngươi lo chuyện lộ mặt không hay thì cũng không sao, học đường tư thục sẽ không tiết lộ thân phận của ngươi, mà ngươi cũng có thể ngụy trang một chút, đội nón che mặt lên lớp, sẽ không ai thấy được mặt ngươi đâu. An ninh của tư thục rất nghiêm ngặt, ra vào đều có xe ngựa đưa đón..."

Tuyên Nghi Quận chúa dần dần động lòng.

Điều khiến nàng ấy hạ quyết tâm chính là lời của Bùi Chức.

"Nếu có thời gian, ta và Nhị Hoàng tử phi cũng sẽ đến tư thục dạy vài tiết. Dù sao rảnh rỗi cũng ngồi không, có thể dạy cho nhiều nữ tử biết đọc, biết viết chẳng phải tốt hơn sao?"

Tuyên Nghi Quận chúa kinh ngạc hỏi: "A Thức và nhị biểu tẩu cũng muốn đến tư thục làm nữ phu tử sao? Hài tử của nhị biểu tẩu còn nhỏ, tẩu ấy đi được không?"

"Sao lại không được?" Ôn Như Thủy chẳng để tâm: "Phủ Nhị Hoàng tử có bao nhiêu nha hoàn, bà tử hầu hạ, chẳng lẽ lại ăn không ngồi rồi cả, đến một hài tử cũng không chăm được? Thật ra chuyện này là do Nhị Hoàng tử phi chủ động đề nghị với bọn ta đó!"

Đương nhiên trong chuyện này cũng có sự tác động ngấm ngầm của bọn họ, chẳng qua suy cho cùng, sở dĩ Nhị Hoàng tử phi nảy sinh suy nghĩ này là do trong lòng nàng ấy cũng khao khát điều ấy, không muốn chỉ quanh quẩn trong hậu trạch, cuộc sống chỉ xoay quanh nam nhân và hài tử.

Thái tử phi Bùi Chức quả thật đã nêu một tấm gương tốt cho nàng ấy.

Thêm vào đó, Ôn Như Thủy sống quá phóng khoáng, tự tại nên đã khơi dậy trong tâm trí Tề Ấu Lan nỗi niềm thèm khát cũng được như vậy của. Hậu trạch không còn nhốt được nàng ấy nữa.

Cuối cùng Tuyên Nghi Quận chúa cũng đồng ý. Tuy trong lòng vẫn còn thấp thỏm, không biết mình có làm tốt được không nhưng nàng ấy cũng muốn thay đổi bản thân.

Nàng ấy phải mạnh mẽ lên, không thể để những người quan tâm mình phải lo lắng nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn