Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 236

Khi bất ngờ gặp nhau trong đám đông, cả hai bên đều sững người.

"Thái..."

Mắt Ôn Như Thuỷ sáng lên, suýt chút nữa nàng ấy đã buột miệng gọi "Thái tử phi". May mà nàng ấy dừng kịp, biết rằng không thể gọi toạc thân phận của hai người ra giữa chốn đông người, tránh gây nguy hiểm cho bọn họ.

Nàng ấy nhanh trí đổi sang một cách xưng hô khác: "Thiếu gia, thiếu phu nhân, thật trùng hợp, hai người cũng đi dạo hội đèn ư!"

Thiếu gia? Thiếu phu nhân? Cách xưng hô gì mà loạn quá vậy?

Tần Chí liếc nhìn Ôn Như Thủy, cảm thấy Phúc Ninh Quận chúa trông không được thông minh cho lắm, cũng may mà A Thức không chê kẻ nịnh hót này không đủ thông minh.

Tần Huyền ôm một đống đồ trong lòng, ung dung tiến lên hành lễ với hai vị chủ tử. Vì đang ở bên ngoài nên lễ nghi của hắn ta cũng vô cùng đơn giản.

So với hắn ta thì trông Ôn Như Thuỷ thoải mái và nhàn nhã hơn hẳn.

Một tay nàng ấy cầm chiếc đèn lồng thỏ ngọc, tay kia cầm một túi hạt dẻ rang đường, trên đầu còn cài một chiếc mặt nạ Chung Quỳ, miệng thì nhai kẹo mạch nha, bên cạnh là một nam nhân tuấn tú trong trang phục gọn gàng. Ai không biết khéo lại tưởng bọn họ là một đôi tình nhân trẻ tuổi ra ngoài vui chơi nhân hội đèn Thất tịch.

Ánh mắt Bùi Chức đảo qua đảo lại giữa hai người, nụ cười trên môi rất mực dịu dàng.

Ôn Như Thuỷ hoàn toàn không để ý tới điều ấy, còn nhiệt tình chia sẻ với nàng những món ngon mà mình phát hiện tối nay: "Thiếu phu nhân, đây là hạt dẻ rang đường ở góc phố đằng kia, vừa ngọt vừa dẻo, ngon tuyệt vời. Gần đó có một bà lão bán kẹo mạch nha rất ngon. Còn cả bánh trôi và bánh nướng ở cách đó ba con phố cũng rất xuất sắc..."

Kể từ khi biết được lai lịch của Thái tử phi, Ôn Như Thuỷ càng thêm thương cảm cho những khổ cực mà nàng đã phải chịu ở kiếp trước. Mỗi khi phát hiện có món gì ngon, Ôn Như Thủy đều ghi nhớ để khi vào cung thì mang cho Bùi Chức một phần, hoặc nói cho nàng địa chỉ để ám vệ của Đông cung đi mua.

Bây giờ Ôn Như Thuỷ một lòng một dạ nghĩ cho Thái tử phi, xem nàng như tri kỷ, lại cưng chiều nàng như tỷ muội.

Tuy Thái tử phi rất mạnh mẽ nhưng Ôn Như Thủy vẫn thật lòng muốn cưng chiều nàng.

"Cảm ơn, lát nữa ta sẽ đi nếm thử." Bùi Chức cười đáp rồi lại hỏi: "Tỷ và Tần thị vệ đang hẹn hò à?"

Ôn Như Thuỷ ngẩn người trước câu hỏi đột ngột này của nàng.

Tần Huyền cũng vô thức nhìn sang.

Ôn Như Thuỷ hoàn hồn, lắp bắp giải thích: "Muội, muội nói gì vậy? Bọn ta đâu có hẹn hò, bọn ta chỉ đi dạo loanh quanh thôi, không phải Tần thị vệ phải bảo vệ ta sao? Hắn ta lo ta gặp nguy hiểm nên mới đi cùng ta mà."

Bùi Chức "ồ" một tiếng, rất thản nhiên nói: "Ra là vậy, hoá ra là ta hiểu nhầm."

Nàng nhìn Ôn Như Thuỷ, không ngờ nàng ấy lại là kiểu người đã nghiện mà còn ngại... Nghĩ lại thì cũng hợp lý thôi, nếu Ôn Như Thủy thật sự là người bạo dạn thì ban đầu nàng ấy đã chẳng đến nông nỗi đó.

Rõ ràng Ôn Như Thủy có "bàn tay vàng" là hệ thống, thế mà nàng ấy vẫn phải chịu nhiều uất ức.

Ôn Như Thuỷ nóng bừng mặt, lại hơi chột dạ nên không dám nhìn mặt nam nhân đứng đằng sau.

Nàng ấy cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, cười gượng: "Đúng vậy, muội hiểu nhầm thật rồi! Hầy, nếu không có chuyện gì nữa thì bọn ta đi trước nhé, không làm phiền hai người nữa."

Ôn Như Thủy chỉ ước có thể rời đi ngay lập tức, để Thái tử phi không nói thêm câu giật gân nào nữa. Đồng thời trong lòng nàng ấy cũng không khỏi nghi ngờ. Lẽ nào trong mắt Thái tử phi, tâm tư của mình lại lộ liễu đến thế sao? Ngay cả Thái tử phi cũng nhìn ra rồi sao?

Bùi Chức không làm khó nàng ấy mà rời đi cùng Tần Chí.

Hai người đi qua con phố đông đúc náo nhiệt, mua hạt dẻ rang đường và kẹo mạch nha Ôn Như Thuỷ giới thiệu, thêm một vài món ăn vặt linh tinh khác rồi chọn một bờ sông vắng vẻ, yên tĩnh để đi dạo.

Tần Chí bóc vỏ hạt dẻ cho Bùi Chức, đút miếng hạt dẻ ngọt dẻo vào miệng nàng rồi hỏi: "Vừa rồi nàng nói vậy là có ý gì?"

"Hỏi sao thì ý là vậy đó." Bùi Chức mỉm cười ăn hạt dẻ: "A Thuỷ là người của ta, tất nhiên ta phải suy nghĩ cho hạnh phúc của tỷ ấy rồi."

Thái tử vốn không quan tâm Ôn Như Thuỷ nhưng Tần Huyền từng là ám vệ của hắn, ít nhiều gì hắn cũng phải hỏi một tiếng.

"Phúc Ninh để ý Tần Huyền à?"

Bùi Chức gật đầu: "Đúng vậy, A Thuỷ thực sự rất thích Tần thị vệ! Mà có vẻ Tần thị vệ cũng có ý với tỷ ấy." Tuy là thị vệ thân cận nhưng Tần Huyền chăm sóc Ôn Như Thủy như vậy là chu đáo quá mức rồi, không hề giống chăm sóc chủ tử mà giống chăm sóc cô nương mình thích hơn.

Ngoài ra, ánh mắt Tần Huyền nhìn Ôn Như Thuỷ cũng không giống ánh mắt của thị vệ nhìn chủ tử.

Lúc nãy gặp nhau, nàng cố ý dùng tinh thần lực để thăm dò thì thấy Tần Huyền cũng thật lòng thật dạ với Ôn Như Thuỷ, nếu không nàng đã chẳng hỏi thẳng ra như vậy.

Tuy nhiên, xem tình hình hiện tại thì dường như hai người kia đang trong giai đoạn thích thầm nhau, hơn nữa cả hai đều không biết đối phương cũng thích mình.

Thái tử lại rất sáng suốt: "Mặc dù Tần Huyền là thị vệ, xuất phát điểm từng làm việc ở Đông cung nhưng hắn ta lại không có công trạng gì, e là không xứng với Phúc Ninh Quận chúa."

Tần Chí thầm tính toán xem có nên sắp xếp thêm vài nhiệm vụ cho Tần Huyền, để hắn ta lập công nâng cao địa vị hay không, phải vậy thì hắn ta mới có thể cưới được Quận chúa đương triều.

Ám vệ của hoàng gia đều là cô nhi, không có gì vướng bận, khi c.h.ế.t cũng ra đi lặng lẽ.

Kể cả những ám vệ đã chuyển sang hoạt động công khai, trở thành thị vệ thì thân phận cũng không có gì nổi bật, trừ phi được chủ tử cất nhắc và lập được công lớn. Nhưng thường thì bọn họ đã quen với việc trung thành với chủ tử nên cũng không có kế hoạch gì cho cuộc đời mình. Đây là số mệnh của ám vệ, Tần Huyền cũng vậy.

Bùi Chức nói: "Vậy điện hạ cho hắn ta cơ hội lập công là được."

Tần Chí gật đầu: "Hôm khác ta sẽ hỏi ý Tần Huyền rồi sắp xếp sau. Có điều, để lập công thì Tần Huyền cũng cần thời gian..."

"Không sao cả, dù sao thì cũng phải ngoài hai mươi, A Thủy mới tính chuyện hôn sự, vài năm nữa hẵng bàn cũng chưa muộn."

Có lời này của nàng, trong lòng Thái tử đã có biện pháp.

**

Ôn Như Thuỷ đưa mắt nhìn phu thê Thái tử khuất dần trong biển người, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Câu hỏi đột ngột vừa rồi của Thái tử phi làm tim nàng ấy như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tuy bây giờ đã tiễn hai người đi nhưng trong lòng nàng ấy vẫn hơi căng thẳng.

Nàng ấy sượng sùng quay đầu nhìn nam nhân đứng sau lưng. Khi đối diện với đôi mắt sâu thẳm, trầm tĩnh đó, đầu óc nàng ấy lại bắt đầu choáng váng, mông lung.

Nam nhân xuất thân là ám vệ thật sự khác biệt với những nam nhân bình thường.

Bọn họ kiệm lời, lặng lẽ, trung thành, lạnh lùng, như biển sâu khiến người ta không thể dò thấu, lại như một trang giấy trắng tinh khôi để người ta dễ dàng vẩy mực tô màu.

Tần Huyền chính là như vậy.

Với tư cách là chủ tử tạm thời của hắn ta, Ôn Như Thuỷ được hắn ta trung thành bảo vệ, chăm sóc và quan tâm tỉ mỉ. Hắn ta như núi cao sừng sững, che chở cho nàng ấy, sẽ xuất hiện ngay lập tức mỗi khi nàng ấy cần.

Mẹ kiếp, thế này thì làm sao một cô nương chưa trải sự đời như nàng ấy chịu nổi đây?

Ôn Như Thủy chưa yêu đương lần nào suốt cả hai kiếp, lần đầu gặp được nam nhân hợp ý đến vậy, đương nhiên nàng ấy sẽ rung động mãnh liệt, cũng muốn nếm thử mùi vị của tình yêu.

Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của nàng ấy mà thôi, dù có rung động đến mấy thì nàng ấy cũng không dám ra tay với Tần thị vệ, thậm chí ngay cả việc thổ lộ tâm sự cũng không dám.

Một là vì bây giờ nàng ấy thực sự quá bận rộn. Kiếp này Ôn Như Thủy có rất nhiều việc muốn làm, yêu đương không phải là mục tiêu duy nhất trong cuộc đời nàng ấy. Hai là trước hai mươi tuổi, nàng ấy không muốn bàn chuyện cưới hỏi, cho nên không muốn bắt người ấy phải chờ mình. Thực ra nàng ấy cũng không có kỳ vọng gì vào hôn nhân, cảm thấy những ngày tháng độc thân thế này rất tuyệt vời, bởi nàng ấy có thể dựa vào Thái tử phi để gây dựng sự nghiệp cho riêng mình.

Nếu đã vậy thì cớ gì phải kéo người vô tội vào rắc rối, rước thêm phiền phức vào người?

Ôn Như Thuỷ hoàn hồn, âm thầm nhắc nhở bản thân phải chú tâm vào sự nghiệp rồi lúng túng nói: "Tần thị vệ, chúng ta đi thôi."

Tần Huyền nhìn nàng ấy bằng ánh mắt sâu xa, sau đó khẽ "ừm" một tiếng.

Như mọi khi, hắn ta lặng lẽ đi theo Ôn Như Thủy, không có bất kỳ ý kiến gì với mọi mệnh lệnh và sắp xếp của nàng ấy, như một kỵ sĩ trung thành bảo vệ phía sau.

Ôn Như Thuỷ đi về phía dòng người, tấm lưng cứng đờ dần thả lỏng.

Sau lưng nàng ấy luôn có một bóng hình dõi theo, lặng lẽ nhìn nàng ấy vào những lúc không ai để ý, đôi mắt đen láy, lạnh lẽo đó phản chiếu bóng hình của nàng ấy.

Ôn Như Thuỷ nhanh chóng gạt bỏ ảnh hưởng từ lời nói của Thái tử phi, tiếp tục dạo hội đèn, thỉnh thoảng quay đầu nói vài câu với Tần Huyền. Dù đã tự nhủ trong lòng nhưng nàng ấy cũng chẳng thể ngăn mình để tâm đến hắn ta.

"Tần thị vệ, ngươi xem chiếc đèn lồng kia kìa, hình người luôn, trông giống ngươi thật đấy."

Tần Huyền nhìn theo hướng tay nàng ấy chỉ thì thấy một chiếc đèn lồng mập mạp, thực sự không nhìn ra giống mình ở chỗ nào.

Ôn Như Thuỷ chạy tới mua nó rồi nhét chiếc đèn vào tay hắn ta.

Tuy Tần Huyền là ám vệ nhưng nàng ấy chưa bao giờ xem hắn ta là ám vệ. Mỗi lần nhìn thấy Tần Huyền, nàng ấy luôn vô thức mỉm cười với hắn ta, đôi mắt phản chiếu bóng hình hắn ta, như thể đã khắc sâu vào trong tim.

Ôn Như Thuỷ không nhịn được nói: "Ngươi giữ cho kỹ chiếc đèn này nhé."

Dù sao cũng là nàng ấy tặng, nàng ấy vẫn hy vọng Tần thị vệ có thể giữ gìn cẩn thận, coi như một chút hy vọng thầm kín trong lòng. Thời trẻ ai mà chẳng có những tâm tư thiếu nữ chứ?

Tần Huyền đáp một tiếng "được", sau đó nhận lấy chiếc đèn lồng.

Lúc này, một giọng nói vang lên: "Ồ, hai người hẹn nhau đi xem đèn lồng à?"

Hạ Thành Minh nhìn hai người với vẻ mặt như thể đã hiểu rõ mọi chuyện.

Tuy trong lời nói này không có từ "hẹn hò" nhưng nghe vào tai thì ai cũng cảm nhận được y có ý đó.

Nam nữ trẻ tuổi đi chơi Thất tịch rồi tặng đèn lồng cho nhau chẳng phải chính là một cuộc hẹn hò bình thường của đôi lứa yêu nhau hay sao?

Ôn Như Thuỷ xù lông: "Huynh nói bậy bạ gì đó? Tần thị vệ là thị vệ bảo vệ ta, hễ ta ra ngoài thì đều phải dắt hắn ta theo!"

Rõ ràng Tần Huyền là thị vệ do Thái tử phi phái tới bảo vệ nàng ấy, sao tên này cũng hiểu nhầm vậy?

Hạ Thành Minh nói một lời xin lỗi chẳng mấy thành ý: "Vừa rồi ta thấy hai người đứng sát rạt nhau, Quận chúa còn cười như hoa nở với hắn ta nữa nên ta tưởng tối nay hai người hẹn nhau ra ngoài xem đèn lồng."

Ôn Như Thuỷ: "..."

Nàng ấy muốn phản bác nhưng lại không biết phản bác thế nào, cuối cùng đành gượng gạo chuyển chủ đề: "Hạ đại ca, sao huynh lại ở đây? Không lẽ huynh cũng hẹn gặp mỹ nhân à?"

Hạ Thành Minh cạn lời, nhìn nàng ấy.

Quả nhiên là nàng ấy cố ý hẹn Tần Huyền đi chơi hội đèn lồng, nếu không sao lại dùng từ "cũng"?

Nếu không phải phát hiện Thái tử phi vô cùng coi trọng Phúc Ninh Quận chúa thì y đã chẳng gợi ý bóng gió làm gì. Y rất muốn xem khi nào hai người này mới tu thành chính quả.

Ài, rõ ràng là y chỉ muốn làm việc cho Thái tử phi cho tốt, không ngờ còn phải kiêm thêm cả việc của ông mai.

Hạ Thành Minh giải thích: "Ta vừa có cuộc hẹn với người của hãng buôn ở Tụ Anh lâu, đang chuẩn bị về nhà."

Bấy giờ Ôn Như Thuỷ mới nhớ ra chuyện này, vội nói: "Vất vả cho Hạ đại ca quá, không ngờ huynh lại hẹn gặp người ta vào hôm nay. Huynh chọn ngày đặc biệt quá, không thể trách người ta hiểu nhầm được."

"Không khí Thất tịch vui vẻ như vậy, bàn chuyện làm ăn vào lúc này sẽ thuận lợi hơn." Hạ Thành Minh phản bác.

Sau đó hai người lại nói chuyện phiếm thêm vài câu. Thấy không còn sớm nữa, Hạ Thành Minh cáo từ rời đi.

Trước khi đi, y dặn dò: "Cũng muộn rồi, Quận chúa nên về đi nghỉ đi. Nữ hài tử nên đi nghỉ sớm, thức khuya hại sức khỏe, không đáng đâu."

Ôn Như Thuỷ cười đáp: "Ta biết rồi! Hạ đại ca rõ hay cằn nhằn, giống mấy nam nhân đã làm cha rồi vậy.”

Nếu không phải tuổi hai người xấp xỉ nhau thì có khi nàng ấy lại tưởng Hạ Thành Minh xem mình như nữ nhi cũng nên.

Mỗi lần gặp mặt và bàn chuyện làm ăn xong, y đều phải cằn nhằn vài câu mới chịu.

Đương nhiên Ôn Như Thủy không nghi ngờ Hạ Thành Minh có ý gì với mình. Nàng ấy nhận ra y có thói quen quan tâm đến nữ hài tử, chắc là thói quen được mẫu thân y nuôi dạy. Ban đầu y còn khá khách sáo và giữ chừng mực nhất định với nàng ấy. Sau khi quen thân và có giao tình sinh tử rồi, y mới đột nhiên trở nên hay cằn nhằn.

Hạ Thành Minh suýt vấp ngã, cạn lời liếc nàng ấy một cái rồi vẫy tay rời đi.

Ôn Như Thuỷ ít nhiều cũng nghe lọt tai lời khuyên của y. Thấy đã dạo gần đủ, nàng ấy cũng trở về Ôn phủ với Tần Huyền.

Khi hai người về đến phủ thì Tiểu Tề thị đã đi nghỉ.

Ôn phủ yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng rả rích như một khúc nhạc đêm vang lên trong đêm hè thao thức.

Có lẽ vì đêm quá đẹp nên lúc về phòng, Ôn Như Thuỷ đột nhiên quay người nhìn nam nhân lặng lẽ đi sau lưng, đoạn nói: "Ngươi đừng hiểu nhầm mấy lời lúc nãy Thái tử phi và Hạ đại ca nói nhé..."

Tần Huyền cúi đầu nhìn nàng ấy: "Thuộc hạ không hiểu nhầm."

Sắc mặt Ôn Như Thuỷ cứng đờ, nhất thời tiu nghỉu, thật khó diễn tả cảm xúc trong lòng nàng ấy lúc này, có lẽ phần nhiều là thất vọng và chán nản, cảm thấy yêu thầm quả là chuyện phiền phức.

"Ngươi không hiểu lầm là tốt rồi..." Nàng ấy nhìn nam nhân đang tắm mình trong ánh trăng, cuối cùng vẫn không cam lòng lắm: "Tần thị vệ, nếu như ta có chút tâm tư với ngươi thì sao?"

Tần Huyền hỏi: "Quận chúa có tâm tư gì?"

Có thể là do màn đêm che giấu, cũng có thể là do cuối cùng thì “cơn nghiện” đã chiến thắng cái sự “ngại”, vào những lúc thế này, con người ta luôn tỏ ra dạn dĩ hơn một chút.

Trong một giây bốc đồng, Ôn Như Thuỷ bước tới, níu lấy vạt áo Tần Huyền rồi nhón chân hôn hắn ta.

Môi nàng ấy chạm vào chiếc cằm cương nghị của Tần Huyền... Chiều cao không đủ nên nàng ấy không hôn tới môi được.

Ôn Như Thuỷ hơi xấu hổ, may mà xung quanh rất tối, dù có mất mặt cũng không ai thấy. Đương nhiên nàng ấy cũng cho rằng Tần Huyền không nhìn thấy. Nàng ấy cố gắng để mình trông có vẻ hùng hồn hơn, hung hăng nói: "Thì là tâm tư này này! Còn ngươi thì sao? Ngươi có suy nghĩ gì với bổn Quận chúa không?"

Nàng ấy nghĩ thầm dù sao mình cũng là một tiểu mỹ nữ, lại còn là Quận chúa, hơn nữa còn là phú bà, thân phận, địa vị và tiền tài đều không thiếu, dư sức bao nuôi mấy nam nhân tươi trẻ mơn mởn.

Tần Huyền đứng đó, như thể đã hóa đá.

Suy cho cùng Ôn Như Thuỷ cũng chẳng dạn dĩ là bao. Thấy Tần Huyền không có động tĩnh gì, nàng ấy bắt đầu muốn bỏ cuộc giữa chừng, hối hận vì mình đã không thể giữ vững lý trí trước sắc đẹp của hắn ta, dẫn đến chủ động đi hôn người ta, chỉ sợ sau này họ thậm chí không thể tiếp tục giữ mối quan hệ là chủ tử và thị vệ được nữa...

"Ngươi, ngươi cứ coi như ta say đi, ta nói bừa thôi, chỉ là muốn trêu chọc ngươi..."

Nàng ấy vừa nói vừa định trốn vào phòng, biến mất ngay lập tức.

Nào ngờ nàng ấy vừa định xoay người thì lại bị một đôi tay khỏe khoắn ôm lấy vòng eo, kéo vào một lồng ngực rộng. Hơi thở đặc trưng của nam giới lập tức bao bọc lấy nàng ấy.

Lần này, Ôn Như Thuỷ hoàn toàn ngẩn người.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn