Thời tiết nóng nực, Bùi Chức chỉ muốn ăn gì đó mát lạnh.
Kết quả là nàng sai người làm ra món đá bào trái cây, thành phần chính là dưa hấu. Dưa hấu vừa hay là giống được tuyển chọn từ kho vật phẩm của hệ thống, ruột mịn, vị ngọt lịm, mọng nước, là trái cây giải nhiệt tốt nhất trong mùa hè.
Mùa xuân năm nay, nhờ thôn trang của hoàng thất phổ biến, các thôn trấn ở gần Kinh thành và Bắc Địa đều trồng dưa hấu.
Dưa hấu của hệ thống cung cấp không chỉ dễ trồng mà sản lượng cũng cực kỳ cao, không chỉ đủ cung cấp cho Kinh thành mà còn có thể bán ra các thành trấn xung quanh. Tất cả những người đã từng ăn dưa hấu giống mới đều phải khen ngợi từ tận đáy lòng.
Năm nay, dưa hấu ở Bắc Địa cũng được mùa.
Tướng sĩ Trấn Bắc quân mỗi người cứ cách vài ngày lại được lĩnh một quả dưa hấu để giải nhiệt, đãi ngộ khác hẳn trước kia khiến tinh thần bọn họ càng thêm phấn chấn, mắt nhìn không rời thảo nguyên Bắc Man, chỉ muốn đánh luôn một trận.
Bùi Chức làm ra đá bào dưa hấu, sai người mang đến chỗ Hoàng thượng và Thái hậu một phần để nếm thử, tránh cho Hoàng thượng lại nghĩ nhi tức phụ như nàng không hiếu thuận với ông ấy.
Từ sau chuyện xe ngựa cao su, cuối cùng Thái tử phi cũng nhận ra thái độ của Chiêu Nguyên Đế với nàng đã hoàn toàn thay đổi. Hình như ông ấy đã buông bỏ hoài nghi đối với nàng, dành cho nàng tin tưởng tuyệt đối, thậm chí còn cố gắng coi nàng như hài tử nhà mình để đối đãi. Nếu nàng có thứ gì tốt mà không tặng ông ấy một phần, ông ấy còn giận dỗi, thông qua Thái tử để nàng biết ông ấy không vui.
Bùi Chức suy nghĩ một lúc, nhanh chóng hiểu ra nguyên nhân thái độ của Chiêu Nguyên Đế thay đổi.
Có lẽ là vì chuyện ở đảo hải tặc, nàng không màng an nguy của bản thân đích thân lên đảo tìm Thái tử, thể hiện võ lực tuyệt đối. Hơn nữa trên đường về kinh, nàng lại tình nguyện để lộ quân bài tẩy của mình cứu Thái tử suýt nữa bị đám cướp trên sông để mắt tới ngay trước mặt bá tánh…
Nàng đã thể hiện thành ý của mình.
Chiêu Nguyên Đế là người thông minh, tất nhiên không nghi ngờ nàng nữa, lựa chọn tiếp nhận và tin tưởng nàng.
Nếu vì dã tâm của bậc đế vương mà tiếp tục hoài nghi, đẩy nàng càng ngày càng xa thì đúng là vô cùng ngu xuẩn.
Đối với chuyện này, Bùi Chức chỉ cười, không để trong lòng.
Cho dù Chiêu Nguyên Đế từng nghi ngờ, đề phòng hay bây giờ đã hoàn toàn chấp nhận, tin tưởng nàng đều không gợi lên chút dao động nào trong lòng nàng, nàng vẫn trải qua cuộc sống yên ổn nhàn nhã của mình.
Tần Chí hiếm khi được nghỉ ngơi, ôm nàng vào lòng, trong tay cầm một quyển thoại bản, làm cái máy lật sách cho nàng.
Mỗi lần nàng đọc xong một trang, hắn lập tức chủ động lật sang trang mới.
Hắn cúi đầu ngắm nhìn gương mặt điềm tĩnh, dịu dàng của nàng, không nhịn được khẽ hôn lên má nàng, yêu thương và tình cảm dịu dàng vương vấn trong lòng không tiêu tan, tràn ngập trong lồng ngực.
Hắn tán thưởng cách xử sự của nàng, thích sự thản nhiên của nàng, vui mừng khi nàng đã lặn lội vượt nghìn núi vạn sông đến đây vì mình, đau lòng khi thấy nàng vì mình mà vấy máu…
Tất cả mọi mặt của nàng, hắn đều thích.
Cả đời này, bọn họ nhất định sẽ răng long đầu bạc, cho dù sau này có c.h.ế.t cùng phải nắm tay nhau mỉm cười rời đi.
Trời nóng bức, lượng tiêu thụ đá cũng nhiều nhưng có diêm tiêu làm đá nên cũng cung cấp đủ cho các quý nhân.
Tần Chí thấy cung nhân bưng đá bào dưa hấu lên, nhíu mày nói: “A Thức, đừng ăn nhiều đá lạnh quá, không tốt cho sức khỏe.”
Bùi Chức thích lạnh, lời hắn nói lọt vào tai trái chui ra tai phải, nàng vui vẻ ăn hết nửa bát đá bào, nửa bát còn lại thì luyến tiếc đẩy sang khi thấy bộ mặt đen sì của Thái tử gia.
“Vậy điện hạ ăn giúp ta đi.”
Thấy nàng vẫn không nỡ, cứ như muốn lấy mạng nhỏ của nàng vậy, Tần Chí chẳng chút khách sáo nhận lấy bát đá bào, dưới ánh mắt chăm chú đầy mong chờ của nàng, loáng cái đã ăn hết đá bào dưa hấu còn lại, sau khi ăn xong hắn còn nói: “Mặc dù trời nóng nhưng cũng không thể ham lạnh được.”
Bùi Chức “ồ” lên, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc bát đá bào trống không, vẻ mặt do dự dường như đang nghĩ có nên bảo phòng bếp làm cho nàng một bát đá bào nữa không.
“Sau này ba ngày Thái tử phi mới được ăn một bát đá bào, không được để nàng ấy ăn nhiều.” Tần Chí quay sang dặn dò các cung nhân hầu hạ trong điện.
Đám cung nhân nhìn Thái tử phi, thấy vẻ mặt nàng sụp đổ nhưng không phản ứng gì, đồng loạt đáp lời.
Buổi tối, Bùi Chức đột nhiên thấy bụng hơi đau.
Ban đầu nàng chỉ đau râm ran nên không để trong lòng, một lúc sau càng ngày càng khó chịu, nhất là khi cảm giác thấy sự khác thường dưới thân, nàng vội vã đến tịnh phòng kiểm tra.
Tần Chí từ thư phòng trở về, thấy nàng ôm bụng đi từ tịnh phòng ra, trong lòng căng thẳng.
“A Thức, nàng sao thế?”
Bùi Chức nhìn hắn không chịu nói, sợ nói ra lại bị hắn cằn nhằn, chỉ muốn giả c.h.ế.t lờ đi.
Thái tử gia quay sang nhìn về phía cung nữ hầu hạ trong điện, dưới ánh mắt của hắn, Cẩm Vân lắp bắp nói: “Thái tử phi đến tháng rồi ạ…”
Tần Chí ngẩn ra, nhanh chóng hiểu rõ nguyên nhân, lập tức nổi giận nhưng cũng đau lòng, nhất là khi thấy nàng nằm trên giường quay lưng về phía mình, hắn thật sự muốn ôm nàng vào lòng vỗ lên mông mấy cái.
Chờ đến khi cung nhân bưng nước đường đỏ đã nấu xong lên, hắn đích thân bưng lấy, đút cho nàng uống, thấp giọng căn dặn: “Sau này không cho phép Thái tử phi ăn đồ lạnh nữa.”
“Không được!” Bùi Chức phản đối: “Ta chỉ không ngờ lại đến tháng vào hôm nay, bình thường ăn một chút cũng không sao, chỉ cần tránh những ngày này ra là được.”
Tần Chí không nói gì, vẻ mặt buồn bực nhìn nàng.
Bùi Chức bị hắn nhìn đến chột dạ, lại không chịu thừa nhận là do mình ham ăn, chỉ giở trò chơi xấu.
Tần Chí thấy nàng khó chịu, không nỡ tranh cãi với nàng, quyết định sau này phải sẽ trông chừng nàng nhiều hơn. Đám cung nhân này đều vô dụng, không quản được nàng, hắn chỉ có thể tự canh ch
ừng.
Bùi Chức uống nước đường đỏ xong, cả người vẫn uể oải.
Đến khi thấy hắn ôm mình trở về giường, cùng nhau nằm xuống, nàng hơi kinh ngạc hỏi: “Tối nay điện hạ không bận à?”
Khoảng thời gian này hắn phải giúp Hoàng thượng xử lý một ít tấu chương, tối nào cũng phải bận rộn trong thư phòng một lúc rồi mới trở về nghỉ ngơi.
“Cô ở cùng nàng, mai dậy sớm làm tiếp.”
Tần Chí ôm nàng vào lòng, bàn tay đặt trên bụng nàng, nhẹ nhàng xoa bóp, giúp nàng giảm bớt cơn đau.
Bùi Chức được động tác thành thạo của hắn làm cho vô cùng dễ chịu, rõ ràng cơ thể không thoải mái nhưng nằm trong ngực hắn lại có thể ngủ yên giấc.
**
Cứ thế qua mấy ngày, kỳ kinh nguyệt qua đi, Thái tử phi lại tràn đầy sinh lực.
Cơ thể khỏe mạnh, ăn uống ngon miệng, Thái tử phi vui vẻ đi thỉnh an Thái hậu, không ngờ lại gặp hai mẫu nữ Khang Bình Trưởng Công chúa ở đó.
Lần này tới Tây Giao viên lâm tránh nóng, Thái hậu cũng đưa Khang Bình Trưởng Công chúa đã ổn định bệnh tình đi theo, tránh để hai người bọn họ phải cô đơn ở lại Kinh thành, đồng thời Thái hậu cũng không yên tâm về ngoại tôn nữ.
Mặc dù bệnh của nữ nhi trông như đã không còn vấn đề gì nhưng dù sao cũng chưa khỏi hẳn, Thái hậu sợ lúc bà ta phát bệnh không nhận ra người thân sẽ làm tổn thương ngoại tôn nữ vô tội. Chẳng thà dẫn hai người họ theo để tận mắt trông coi.
Thấy Bùi Chức đi vào, Tuyên Nghi Quận chúa vui vẻ kêu lên: “A Thức!”
Nàng ấy ngồi bên cạnh Thái hậu, cơ thể trông gầy gò mảnh khảnh khiến khuôn mặt trái xoan càng thêm xinh xắn. Chỉ cần là người từng gặp nàng ấy đều cảm thấy nàng ấy thực sự quá gầy.
Bùi Chức thỉnh an Thái hậu xong, cười với nàng ấy, sau đó ngồi xuống.
Khang Bình Trưởng Công chúa vốn đang trò chuyện vui vẻ với Thái hậu, lúc thấy Bùi Chức, nụ cười trên mặt biến mất, vẻ mặt buồn bực nhưng cuối cùng cũng không nhắm vào nàng như trước đây nữa.
Bà ta không để ý tới Bùi Chức, nhìn đi chỗ khác, làm như không thấy nàng.
Trong điện còn có các phi tần khác, thấy cảnh này, bọn họ không hẹn mà cùng nhìn về phía Thái hậu và Thái tử phi, lại thấy hai người làm như không thấy thái độ của Khang Bình Trưởng Công chúa, vẫn trò chuyện vui vẻ hòa thuận.
Chuyện này đúng là…
Bùi Chức trò chuyện với Thái hậu và Tuyên Nghi Quận chúa một lúc, thấy cũng muộn rồi bèn cáo từ rời đi.
Nàng không có sở thích kỳ lạ là muốn ở lại nhìn sắc mặt người ta.
Các phi tần khác cũng thức thời rời đi, chẳng mấy chốc trong điện chỉ còn lại Thái hậu và hai mẫu nữ Khang Bình Trưởng Công chúa.
Khang Bình Trưởng Công chúa không vui nói: “Mẫu hậu, người xem Thái tử phi kìa, đó là thái độ với trưởng bối sao? Nàng ta vào mà chẳng thèm chào con một tiếng.”
“Đó cũng là vì con không coi con bé ra gì, thế thì sao con bé phải coi trọng con chứ?” Thái hậu phản bác.
Khang Bình Trưởng Công chúa thật sự không dám tin mẫu hậu lại nói với bà ta những lời như vậy, không về phe bà ta thì cũng thôi lại còn đi chế giễu. Bà ta cũng hoài nghi chẳng lẽ mình không phải nữ nhi ruột của mẫu hậu, Thái tử phi mới là nữ nhi ruột của mẫu hậu?
Không phải Thái hậu không xót nữ nhi của mình nhưng bà ấy hiểu tính cách của Thái tử phi, nàng cũng giống như các phi tần khác trong cung, chẳng muốn dây vào Khang Bình Trưởng Công chúa.
Thái tử phi không chỉ hiếu thuận với bà ấy mà mặt nào cũng tốt, có th
ể chỉ trích điều gì chứ?
Bà ấy cũng không phải lão thái bà không thể nhìn người khác sống tốt, khăng khăng muốn vạch lá tìm sâu, soi mói chỗ sai của Thái tử phi để làm gì? Chẳng lẽ là muốn Thái tử phi đấu với mình, hai bên cùng thiệt hại?
Khang Bình Trưởng Công chúa tức không chịu nổi, cũng không muốn ở lại nữa, kéo nữ nhi bỏ đi.
“Mẫu thân…”
Tâm trạng tốt của Thái hậu lập tức bị bà ta phá hỏng, bà ấy tức giận đập bàn, mắng: “Đúng là không khiến người ta bớt lo, ai gia thương nó vì lúc trước nó bị bệnh nặng, nào ngờ nó không thông cảm cho nỗi khổ tâm của ai gia mà cứ suốt ngày chống đối ai gia!”
Hoa ma ma sợ bà ấy tức giận tổn hại đến sức khỏe, bèn khuyên giải: “Nương nương bớt giận, đừng tức giận hại người, Công chúa chỉ là chưa hiểu chuyện…”
“Nó cũng đã một đống tuổi rồi còn không hiểu chuyện thì lúc nào mới có thể hiểu chuyện!” Thái hậu mắng chẳng chút nể nang gì, nếu đây không phải là nữ nhi của mình thì bà ấy thật muốn mặc kệ, để mặc nó tự sinh tự diệt.
Khang Bình Trưởng Công chúa sa sầm mặt, dẫn nữ nhi trở về nơi nghỉ ngơi.
Không ngờ trên đường bọn họ lại gặp Cơ Đàm Chi.
Thấy Cơ Đàm Chi, trong lòng bà ta bỗng dâng lên một cảm giác chán ghét khó hiểu, không khỏi cảm thấy kỳ lạ, Cơ Đàm Chi rất tốt, sao mình lại ghét y chứ?
“Công chúa, Tuyên Nghi muội muội, hai người đang đi đâu vậy?” Cơ Đàm Chi là một người tinh tế: “Tâm trạng của Công chúa không vui sao?”
Khang Bình Trưởng Công chúa miễn cưỡng nói: “Bổn cung vừa gặp Thái tử phi, trong lòng hơi không vui.”
Cơ Đàm Chi lập tức hiểu ra, từ sau lần Thái tử xông vào phủ Công chúa năm ngoái, phu thê Thái tử cũng coi như đã trở mặt với Khang Bình Trưởng Công chúa, không còn tình nghĩa gì để nói, chẳng qua chỉ giả vờ giữ vẻ hòa thuận ở trước mặt Thái hậu mà thôi.
Y nhìn về phía Tuyên Nghi mặt đầy uất ức thì khẽ thở dài trong lòng, cũng không nói gì thêm.
Ba người đứng trò chuyện một lát, tâm trạng của Khang Bình Trưởng Công chúa cũng dịu lại, dẫn nữ nhi rời đi.
Cơ Đàm Chi đứng ở đó, nhìn bóng lưng hai mẫu nữ rời đi, đôi mắt dần trở nên thâm trầm.
Cho đến khi Tam Hoàng tử tìm đến, kinh ngạc hỏi: “Cơ tiểu tướng quân, ngươi đứng đây làm gì thế?”
“Ta vừa gặp thúc mẫu và Tuyên Nghi, bọn họ vừa đi rồi.”
Cơ Đàm Chi không muốn nói nhiều, cùng Tam Hoàng tử rời đi.
Sau giờ ngọ, mây đen kéo tới, nhìn thấy mây đen ở chân trời, mọi người đều hiểu có lẽ sắp có một trận mưa to. Mùa hè vốn là như vậy, thỉnh thoảng lại có một trận mưa to, mang đến sự mát mẻ xua đi cái nóng oi bức của mùa hè, chỉ là có lúc mưa to gió lớn, thế như chẻ tre, vô cùng đáng sợ.
Nhìn tình hình mây đen áp sát thành như vậy, bách tính Kinh thành đều vội vã trở về nhà, chuẩn bị tránh mưa.
Đến chạng vạng, gió lớn nổi lên bốn phía, cây cối bị gió thổi ào ào.
Bùi Chức thấy sắc trời bên ngoài thay đổi, trong lòng biết chắc là bão đang đổ bộ, hàng năm vào mùa hè đều sẽ có bão đổ bộ, có lúc mạnh lúc yếu, cũng không biết mưa bão năm nay thế nào.
Nàng dặn dò cung nhân chú ý sự thay đổi của thời tiết.
“Tách!” Từng hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống đất.
Một giọt, hai giọt, ba giọt…
Mưa mỗi lúc một lớn, gió càng thổi càng dữ dội, cả đất trời chìm trong mưa gió mịt mùng, chỉ nghe thấy tiếng gió rít gào.
Cung nhân vội vàng đóng cửa sổ lại, tránh cho nước mưa hắt vào.
Bùi Chức ngồi trên giường, vì bão nên nhiệt độ trong phòng cũng hạ xuống, thậm chí còn hơi lạnh, Phương Phỉ ôm một chiếc chăn mỏng đến khoác lên người nàng.
“Điện hạ về chưa?” Bùi Chức hỏi.
“Hình như vẫn chưa ạ.” Cẩm Vân trả lời, nhìn cửa sổ đã đóng kín, trong lòng hơi lo lắng.
Hôm nay Thái tử điện hạ đi tuần tra việc thi công đường xi măng, không biết có bị mắc mưa hay không.
Cơn mưa này vừa lớn vừa nhanh, hơn nữa mãi cũng không có dấu hiệu ngớt đi.
Cho đến khi trời tối hẳn, cuối cùng Thái tử cũng trở về. Y phục trên người hắn đều ướt đẫm như một con chuột lột, dọa đám cung nhân vội vàng bưng nước, lấy y phục, còn nấu cả canh gừng xua lạnh cho hắn.
“Mưa lớn như vậy, sao điện hạ không tìm một chỗ tránh mưa?” Bùi Chức trách.
Tần Chí ngồi ngâm mình trong thùng gỗ, tóc xõa xuống, nói: “Đi nửa đường thì trời đổ mưa, nghĩ đoạn đường cũng không còn xa nên cô chạy về luôn. Lỡ như có sét đánh cũng có cô ở bên cạnh nàng…”
Vừa dứt lời, bên ngoài lập tức vang lên tiếng sấm long trời lở đất.
Bùi Chức: “…” Chẳng lẽ Thái tử điện hạ có cái miệng quạ đen?
Tần Chí đứng dậy khỏi thùng tắm, tiếng nước ào ào vang lên, hắn cầm y phục trên giá đồ bên cạnh khoác lên người, ôm nàng vào lòng, hai tay che tai nàng lại.
Quả nhiên, lại có mấy tiếng sấm liên tục vang lên, ngoài cửa lóe lên tia chớp.
Cả thế giới dường như rung chuyển, uy lực thiên tai của tự nhiên là thứ con người nhỏ bé không thể chịu được, chỉ có thể cố gắng né tránh nó.
Bùi Chức tựa vào ngực hắn, chớp mắt, sau đó hé miệng cười.
Nàng cũng không sợ sấm sét nhưng nam nhân này vô thức bảo vệ nàng đầu tiên, hoàn toàn quên mất nàng cũng không yếu đuối mong manh như vậy.
**
“Mẫu thân, người đâu rồi? Người mau quay về đi...”
Tiếng kêu thê lương bị tiếng gió mưa gào thét che lấp, Tuyên Nghi Quận chúa lảo đảo chạy trong hành lang, nước mưa làm tầm mắt nàng ấy trở nên mơ hồ, không nhìn thấy rõ con đường dưới chân khiến nàng ấy ngã xuống đất, cả người đều bị ướt.
Cung nhân đuổi theo phía sau nhìn thấy cảnh này sợ đến hồn bay phách lạc, vội vàng chạy tới đỡ nàng ấy dậy, dìu vào trong phòng.
“Quận chúa, người đừng đi nữa, cơ thể của người không chịu nổi đâu…”
Tuyên Nghi Quận chúa bị mưa xối ướt đẫm, môi tím tái vì lạnh, giọng nói run rẩy: “… Mau, mau đi tìm mẫu thân của ta về, trời mưa to như vậy, bà ấy sẽ gặp chuyện mất…”
Trên mặt nàng ấy không biết là nước mưa hay là nước mắt, nếu không có nha hoàn giữ chặt lấy nàng ấy, nàng ấy còn muốn đuổi theo.
Rõ ràng lúc trước vẫn còn đang yên lành, nàng ấy và mẫu thân nói chuyện với nhau nhưng chẳng biết vì sao, tâm trạng của mẫu thân đột nhiên không ổn định, hét lên một tiếng rồi chạy ra ngoài.
Lúc ấy mọi người đều bị hành động của bà ta dọa sợ, chờ đến khi kịp phản ứng lại thì bà ta đã mở cửa chạy ra ngoài rồi.
Đám cung nhân cũng đuổi theo nhưng bên ngoài mưa gió mịt mù, sấm chớp rền vang, tối đen như mực, hoàn toàn không thể thấy rõ đường, chẳng mấy chốc đã không còn thấy bóng dáng Khang Bình Trưởng Công chúa đâu nữa.
Tuyên Nghi Quận chúa vừa lo vừa giận, còn cả sợ hãi.
Nàng ấy không hiểu tại sao mẫu thân lại tái phát bệnh cũ, lại đúng vào đêm mưa gió mịt mù thế này, nàng ấy sợ mẫu thân gặp chuyện chẳng lành, muốn đi tìm bà ta...