Chuyện của tiền triều nhanh chóng truyền tới hậu cung.
Tất cả nữ nhân trong hậu cung đang chờ xem chuyện hay đều ngạc nhiên đến ngây người, sau đó lặng lẽ ôm ngực quay về tẩm thất, thề sau này tuyệt đối không trêu chọc Thái tử phi.
Những Thái tử phi khác nếu thành thân ba năm mà vẫn chưa có hài tử thì đã hoang mang bất lực từ lâu, cầu thần khấn Phật, chỉ muốn nạp mười tám nữ nhân cho Thái tử, mượn bụng của những nữ nhân khác để giữ gìn chuyện con cháu nối dõi cho Thái tử, tránh cho mình mất danh tiếng hiền lương.
Thái tử phi không giống những tông phụ thế gia bình thường, là tấm gương sáng cho nữ nhân trong thiên hạ, từng lời từng hành động đều bị soi xét, không thể làm bậy. Thế nhưng vị Thái tử phi này của bọn họ lại khác, cho dù ba năm chưa có con, nàng vẫn ngẩng cao đầu, ai dám có ý kiến, nàng lập tức đi tìm Hoàng đế và Thái tử để cáo trạng.
Còn về danh tiếng? Ai dám nói Thái tử phi không hiền lương thục đức? Thái tử phi chính là người phát hiện ra giống lương thực có sản lượng cao cùng với Phúc Ninh Quận chúa, cũng trồng chúng để sau này bách tính có thể ăn no bụng. Bây giờ khi bách tính ở dân gian nhắc đến Thái tử phi, ai mà chẳng khen ngợi nàng?
Thái tử thì càng ghê gớm hơn, tất cả triều thần dám đề xuất chuyện nạp Trắc phi đều bị hắn quang minh chính đại trả thù, hắn chuyên đào bới sai sót của người ta, dọa cho những người khác không dám nhắc lại nữa.
Ôn Như Thủy cũng nghe nói đến chuyện này, lúc vào báo cáo chuyện làm ăn với Thái tử phi, không nhịn được bèn nhắc đến: “Nghe nói Thái tử đã bắt được lỗi sai của rất nhiều đại thần nhưng cũng có vài người không có gan làm chuyện phạm pháp, nếu những đại thần này nhất quyết muốn đưa nữ nhi vào Đông cung, Thái tử định làm thế nào?”
Có không ít đại thần đề nghị Thái tử nạp Trắc phi, khai chi tán diệp cho Đông cung, với lại không phải ai cũng là sâu mọt, dù sao cũng có một vài người không phạm sai lầm gì lớn. Nếu những người này vẫn không từ bỏ ý định, chẳng lẽ Thái tử có thể dựng chuyện để xử phạt bọn họ sao? Như vậy cũng ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của Thái tử đúng không?
Ôn Như Thủy ít nhiều vẫn hơi lo lắng, cũng không biết là lo Thái tử không chịu nổi áp lực hay là lo thủ đoạn của hắn quá đáng.
Danh xưng Thái tử hung thần cũng đâu phải gọi bừa.
Bùi Chức nói lời sâu xa: “Khi bọn họ đều đã biết kết cục của những đại thần khác, tỷ nghĩ bọn họ còn dám đưa nữ nhi vào Đông cung sao? Cho dù có bị tiền tài quyền thế làm mờ mắt, chẳng lẽ sau này bọn họ sẽ không phạm sai lầm, người nhà của bọn họ sẽ không phạm sai lầm?”
Nếu như ngay cả người nhà của bọn họ cũng sẽ không phạm sai lầm thì cũng không sao, Thái tử không muốn nạp Trắc phi, mấy người các ngươi kêu gào ầm ĩ có ích gì? Nam nhân không chịu ngủ với nữ nhân còn có thể cưỡng ép chắc?
Lỡ như khiến người ta nghĩ nữ nhi nhà họ không có ai thèm lấy, muốn bám víu vào Thái tử, chẳng phải Thái tử rất uất ức sao? Đến lúc đó thanh danh của nữ tử trong cả gia tộc đều bị tổn hại, thực sự không đáng.
Ôn Như Thủy hiểu ra, không nhịn được bèn chửi thề.
Thái tử đang muốn làm liên lụy.
Không thể giày vò ngươi chẳng lẽ lại không giày vò được người nhà của ngươi? Con người không ai là hoàn hảo, không ai là không có khuyết điểm, sớm muộn cũng sẽ mắc lỗi, hắn có thể kiên nhẫn chờ đợi.
Biết rõ lòng dạ sắt đá của Thái tử sẽ không để nữ nhân khác có hy vọng, Ôn Như Thủy cũng yên tâm rồi.
Nàng ấy vui vẻ báo cho Bùi Chức một chuyện: “Thái tử phi, triều đình bắt đầu làm đường xi măng rồi, hiện tại con đường đầu tiên muốn làm là đường đi từ Kinh thành đến thôn Đào Hoa, sau này chúng ta tới thôn Đào Hoa, đường đi sẽ dễ đi hơn rồi.”
Con đường này xem như thử nghiệm, cũng tiện cho Thái tử phi tới thôn trang Đào Hoa trông coi cây trồng trong nhà kính, coi như là để thuận lợi cho Thái tử phi, Hoàng thượng tính toán rất hay.
Bùi Chức đã nghe Thái tử nói đến chuyện này, hôm nay nghe thấy nàng ấy nhắc lại vẫn rất vui vẻ.
Nàng vui vẻ là hào phóng tặng Ôn Như Thủy một chiếc xe ngựa. Ôn Như Thủy vốn đang buồn bực, Thái tử phi bỗng dưng tặng xe ngựa cho nàng ấy làm gì, chờ đến khi nhìn thấy chiếc xe ngựa kia dừng ở Đông cung, nàng ấy ngạc nhiên đến mức suýt thì hét toáng lên.
“Là bánh xe cao su sao? Thái tử phi, muội cho người làm cái này hả?” Ôn Như Thủy ôm mặt, cố gắng kiềm chế mới không hét lên.
Bùi Chức trả lời: “Ừ, ta sai người tìm thợ thủ công làm, kỹ thuật chưa tốt, làm ra cũng chưa tốt lắm nhưng hiệu quả coi như không tệ, cảm giác xóc nảy đã hạ xuống mức thấp nhất.”
So với xe ngựa thời đại này, cảm giác xóc nảy của xe ngựa có bánh cao su gần như bằng không.
Ôn Như Thủy vô cùng cảm động, nhất định là Thái tử phi biết nàng ấy say xe ngựa nên cố tình tặng cho nàng ấy xe ngựa có bánh xe cao su.
Bánh xe cao su này khác với bánh xe cao su trong ký ức của nàng ấy, làm vừa to vừa thô, gắn trên bánh xe ngựa, vô cùng nổi bật, cũng cực kỳ xấu xí. Nhưng chỉ cần nghĩ tới nó là chiếc xe ngựa có bánh xe cao su đầu tiên trên thế giới này, trong lòng Ôn Như Thủy lại dâng lên một cảm giác tự hào và hư vinh.
Ngày hôm đó, Ôn Như Thủy ngồi trên chiếc xe ngựa này rời khỏi Đông cung.
Quả nhiên chuyện này đã khiến vô số người đến hóng chuyện, có lẽ là vì chưa từng thấy bánh xe ngựa xấu xí như vậy, dọc đường tất cả mọi người đều không nhịn được bàn tán, thầm nghĩ đây là xe ngựa của ai mà xấu đến mức lạ kỳ như vậy.
Bùi Chức không chỉ tặng Ôn Như Thủy một chiếc xe ngựa bánh cao su, còn tặng một chiếc cho ngoại tổ phụ Sầm Thượng thư.
Sầm Thượng thư tuổi đã cao, mỗi ngày đều phải dậy sớm ngồi xe ngựa vào triều hoặc tới nha môn, Bùi Chức sao nỡ để ngoại tổ phụ chịu khổ, có gì tốt đều đưa sang cho ông ấy.
Xe ngựa bánh cao su tốt như vậy, đương nhiên cũng phải tặng cho ngoại tổ phụ một chiếc.
Chiếc xe ngựa này được đưa tới phủ Thượng thư, đương nhiên cũng khiến các chủ tử lớn nhỏ trong phủ Thượng thư chú ý, ban đầu còn chưa rõ, đều cảm thấy bánh xe của chiếc xe ngựa này xấu lạ thường.
Sao lại có bánh xe to và đen như vậy?
Cho đến khi Sầm Thượng thư ngồi lên trải nghiệm mới cảm nhận được tinh túy của chiếc xe ngựa này, ông ấy lập tức kinh ngạc.
Kết quả là ngày nào Sầm Thượng thư cũng ngồi trên chiếc xe ngựa này để ra ngoài hay vào triều.
So với Ôn Như Thủy, chiếc xe ngựa của trọng thần triều đình như Sầm Thượng thư càng khiến người ta chú ý hơn, nó như một cảnh sắc nổi bật trong Kinh thành, đi đến đâu, ai nấy đều liếc nhìn.
Có người còn cố ý tới hỏi sao Sầm Thượng thư lại đổi xe ngựa, sao bánh xe của chiếc xe ngựa này lại kỳ lạ như vậy?
Sầm Thượng thư nói với giọng điệu thận trọng: “Ôi chao, chẳng phải là do Thái tử phi nương nương đó sao, con bé thương lão phu ngày nào cũng phải ngồi xe ngựa xóc nảy ra ngoài nên đã làm ra chiếc xe ngựa không xóc nảy này tặng cho lão phu. Lão phu tuy tuổi đã già nhưng cơ thể xương cốt vẫn còn ổn, đâu cần cẩn thận đến mức ấy nhưng Thái tử phi nương nương cũng tặng rồi…”
Lời này nghe sao cũng thấy là khoe khéo. Người nghe đều thấy khó chịu trong lòng, chỉ muốn lột lớp mặt nạ của lão thất phu nhìn như than phiền thực ra đang khoe mẽ này xuống.
Chờ đến khi bọn họ tò mò ngồi thử xe ngựa rồi đều vô cùng ngạc nhiên.
Chiếc xe ngựa này chẳng có tí cảm giác xóc nảy nào, người ngồi bên trong, lúc xe ngựa chạy lại không có cảm giác gì.
Sau đó tất cả mọi người nhanh chóng biết đến chiếc xe ngựa kỳ lạ của Sầm Thượng thư, cũng nghe ngóng nguồn gốc của nó, vô cùng hâm mộ.
Ngay cả Chiêu Nguyên Đế cũng nghe nói đến chuyện này. Trong lòng Chiêu Nguyên Đế hơi khó chịu, chờ đến khi Thái tử tới báo quá trình thi công đường xi măng, ông ấy kiên nhẫn chờ Thái tử nói xong, kéo hắn bắt đầu nói chuyện nhà, cuối cùng mới bóng gió hỏi: “Chí Nhi à, có phải Thái tử phi có ý kiến gì với trẫm không? Con cứ bảo con bé nói ra, chỉ cần trẫm có thể làm được thì sẽ thỏa mãn con bé.”
Tần Chí chẳng hiểu ra sao: “Phụ hoàng, Thái tử phi không có ý kiến gì với người đâu ạ.”
Chiêu Nguyên Đế không tin: “Nếu con bé không có ý kiến gì với trẫm thì tại sao không tặng cho trẫm một chiếc xe ngựa cao su gì đó?" Chẳng lẽ công công như mình còn chưa đủ yêu thương con bé sao?
Cuối cùng Tần Chí cũng hiểu phụ hoàng lại phát điên cái gì, buồn cười nói: “Phụ hoàng hiểu lầm rồi, chuyện xe ngựa cao su nhi thần cũng biết. Thái tử phi nói bây giờ kỹ thuật của thợ thủ công chưa thành thạo, bánh xe cao su làm ra không nhiều, còn phải tiếp tục cải tiến. Bây giờ chỉ mới làm ra hai chiếc xe ngựa cao su, cho nên trước hết để Phúc Ninh quận chúa và Sầm Thượng thư dùng. Phúc Ninh quận chúa là cô nương gia, cơ thể yếu ớt, Sầm Thượng thư tuổi đã cao, cả hai đều rất cần. Phụ hoàng vẫn luôn ở trong cung, tạm thời chưa cần đến cho nên sẽ tặng người một chiếc sau.”
Chiêu Nguyên Đế nghe xong, chẳng hiểu sao lại càng buồn bực hơn.
Trước kia có gì tốt, người đời đều sẽ nghĩ đến Hoàng đế như mình, cố gắng khiến mình hài lòng nhưng lần nào Thái tử phi cũng nghĩ đến người khác trước, Hoàng đế như mình lại là cuối cùng.
Nhưng cũng không thể trách Thái tử phi, dù sao những lời Thái tử phi nói cũng có lý, ông ấy cũng không thể cướp đồ của Phúc Ninh quận chúa và Sầm Thượng thư được...
“Vậy đợi Thái tử phi cho người làm xong, nhất định phải cho trẫm một chiếc.” Chiêu Nguyên Đế nói.
Tần Chí cười nói: “Phụ hoàng cứ yên tâm, Thái tử phi đã quyết định giao nộp cao su lên triều đình, tới lúc đó, thợ thủ công của Công bộ sẽ tiếp quản, phụ hoàng rất nhanh sẽ có xe ngựa cao su của riêng mình.”
Giống như trước kia, sau khi Bùi Chức làm ra cao su cũng không giữ trong tay, trực tiếp nộp lên cho quốc gia.
Chiêu Nguyên Đế nghe vậy tất nhiên rất vui, sau khi biết công dụng của cao su, ông ấy lập tức nghĩ đến việc nó có thể ứng dụng ở phương diện nào, cảm thấy nếu hạng mục kỹ thuật này tạm thời do triều đình nắm giữ thì có thể tối đa hóa lợi ích của nó.
Nhưng ông ấy vẫn muốn Thái tử phi tặng mình một chiếc.
Việc này cho thấy Thái tử phi hiếu thuận với công công như mình, ông ấy cũng cần nhi tức phụ hiếu thuận.
Tần Chí hết cách, chỉ đành quay về nói với Bùi Chức rằng bảo những thợ thủ công ở thôn trang mau chóng làm ra hai chiếc xe ngựa cao su, một chiếc tặng phụ hoàng, một chiếc tặng hoàng tổ mẫu.
Bùi Chức mỉm cười đồng ý, dù sao cũng chỉ là chuyện mở miệng nói, cũng không cần nàng động tay, không ảnh hưởng gì đến cuộc sống nhàn nhã của nàng.
**
Chớp mắt đã tới đầu tháng sáu.
Thời tiết đã rất oi bức, theo thông lệ những năm trước, Chiêu Nguyên Đế dẫn Thái hậu cùng các phi tần hậu cung di giá tới Khánh Xuân viên ở Tây Giao viên lâm tránh nóng.
Ngày thứ hai sau khi bọn họ tới Khánh Xuân viên lại nghe tin Nhị Hoàng tử phi trở dạ.
Bởi vì Nhị Hoàng tử phi mang thai đã gần đủ tháng, năm nay phu thê Nhị Hoàng tử cũng không đi cùng mọi người đến Tây Giao viên lâm tránh nóng, ở lại Kinh thành.
Đây là tôn tử hoặc tôn nữ đầu tiên của Hoàng thượng, mọi người đều vô cùng coi trọng, không ít người quan tâm.
Thái hậu và Lệ Quý phi nhận được tin lập tức sai người tới phủ Nhị Hoàng tử canh chừng, chỉ cần có tin tức là báo ngay cho bọn họ. Mặc dù phủ Nhị Hoàng tử cách Tây Giao viên lâm hơi xa nhưng cũng không phải quá xa, đi một chuyến vẫn rất nhanh.
Nhị Hoàng tử vốn đang rèn luyện trong doanh trại ở ngoại ô Kinh thành, vừa nhận được tin lập tức trở về phủ túc trực.
Hắn ta cứ canh giữ như vậy suốt một ngày một đêm, cuối cùng Nhị Hoàng tử phi cũng bình an hạ sinh một tiểu hoàng tôn.
Tin tức truyền tới Khánh Xuân viên, Thái hậu và Lệ Quý phi vui mừng ra mặt, vui vẻ ban thưởng cho người trong cung.
Mặc dù Chiêu Nguyên Đế cũng vui vẻ nhưng trong lòng vẫn có chút tiếc nuối.
Điều ông ấy muốn thấy nhất là hài tử của Thái tử ra đời nhưng với cái tính khó chiều kia của Thái tử, cũng chẳng biết bao giờ ông ấy mới được ôm đích tôn. May mà năm ngoái Thái tử đã chịu nhượng bộ, sau này có thể sẽ có con nhưng còn phải đợi vài năm nữa rồi nói tiếp.
Mặc dù không biết phải đợi mấy năm nhưng ít ra còn có hy vọng.
Buổi tối, Chiêu Nguyên Đế giữ Thái tử lại dùng bữa, nhắc tới chuyện này, hỏi: “Chí Nhi, lão nhị đã làm cha rồi, con có cảm tưởng gì không?”
Tần Chí vốn định nói “không có cảm tưởng gì” nhưng đảo mắt một vòng, hắn lại cười nói: “Rất tốt ạ, lão nhị không ngừng cố gắng sinh thêm mấy đứa với Nhị Hoàng tử phi, tương lai nói không chừng nhi thần sẽ ôm một đứa về nuôi."
Chiêu Nguyên Đế: “… Cút!”
Tần Chí không cút, ăn cơm với ông ấy xong, thấy trời bên ngoài còn chưa tối hẳn, nói: “Phụ hoàng, tháng sáu, tháng bảy mưa nhiều gió lớn, người phải cẩn thận một chút, đừng để ướt mưa rồi bị bệnh.”
Chiêu Nguyên Đế không vui nói: “Được rồi, trẫm biết rồi, con tự lo cho bản thân mình đi, đừng tới lúc mấu chốt lại bắt Thái tử phi cứu con.”
“Thái tử phi cứu nhi thần thì có gì không được?” Tần Chí không để bụng, ngược lại còn vui vẻ nói: “Có Thái tử phi bên cạnh, nhi thần vô cùng yên tâm.”
Chiêu Nguyên Đế đau đầu không chịu nổi, ôn tồn khuyên nhủ: “Con cũng nên nghĩ cho danh tiếng của Thái tử phi một chút! Chuyện Thái tử phi chém đầu thủy tặc lúc trước đã dọa không biết bao nhiêu người, muốn xóa cũng không biết xóa thế nào, chỉ có thể chờ nó tự lắng xuống…”
Nói đến đây, ông ấy chỉ lắc đầu thở dài.
Từ khi Đại Vũ khai quốc đến nay, thậm chí quay ngược về các triều đại trước, chưa từng có Thái tử phi nào như Bùi Chức.
Văn có thể an thiên hạ, võ có thể định càn khôn, chính là nói về Thái tử phi.
Càng biết rõ những việc Thái tử phi đã làm, Chiêu Nguyên Đế càng khẳng định năng lực của nàng, có thể nói là tài năng hiếm có, Đại Vũ có nàng là chuyện may mắn.
Điều càng may mắn hơn là Thái tử phi mắt mù nhìn trúng nhi tử ngốc của ông ấy, bằng lòng vì hắn giúp Đại Vũ ngày càng tốt hơn.