Gió mưa gào thét suốt đêm, nhiệt độ giảm mạnh, rất thích hợp để nằm trong chăn ấm, sớm chìm vào giấc ngủ.
Tất nhiên Bùi Chức cũng không ngoại lệ, nghe tiếng gió mưa dữ dội ngoài kia, rúc vào lòng Thái tử điện hạ ấm áp, an tâm ngủ say.
Hình như chỉ mới chợp mắt một lát, hai phu thê bỗng bị tiếng gõ cửa đánh thức.
Tần Chí vỗ nhẹ lưng nàng, ra hiệu cho nàng ngủ tiếp, còn mình khoác áo dài, đứng dậy mở cửa.
Chỉ thấy Cẩm Vân đang đứng bên ngoài cửa thông ra ngoại thất, trong phòng có thắp một ngọn đèn cung đình hình sừng dê, ánh sáng lờ mờ, mọi thứ mông lung càng làm nổi bật tiếng gió mưa bên ngoài cuồng loạn và ầm ĩ.
“Điện hạ.” Cẩm Vân khẽ nói: “Tuyên Nghi Quận chúa phái người tới, nói là không thấy Khang Bình Trưởng Công chúa đâu nữa rồi.”
Tần Chí hơi nheo mắt: “Không thấy đâu là sao?”
Cẩm Vân đáp: “Nghe nói vào cuối giờ dậu, Tuyên Nghi Quận chúa và Khang Bình Trưởng Công chúa đang ngồi nói chuyện trong phòng, bỗng nhiên tâm trạng Trưởng Công chúa trở nên bất ổn rồi chạy thẳng ra ngoài. Bên ngoài mưa lớn, trời lại tối, cung nhân đuổi theo không kịp, chẳng mấy chốc đã lạc mất dấu…”
Một lát sau, Tần Chí trở về phòng.
Bùi Chức chưa ngủ say hoàn toàn, vẫn còn cảm giác được mọi thứ bên ngoài. Nghe thấy hắn trở về, nàng mơ màng hỏi: “Có chuyện gì vậy?” Nếu không thì vào giờ này sẽ không có cung nhân nào dám vô lễ quấy rầy chủ tử nghỉ ngơi.
Tần Chí kéo nàng vào lòng, khẽ nói: “Khang Bình cô mẫu mất tích rồi.”
“… Gì cơ?” Bùi Chức lập tức tỉnh táo hơn, mắt mở to tròn xoe, vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cửa sổ đóng kín nhưng vẫn nghe rõ tiếng mưa đập dữ dội vào khung cửa. Từ chạng vạng đến giờ, mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại.
Vào lúc này, một người thần trí mơ hồ chạy ra ngoài…
Nơi bọn họ đang tránh nóng là Khánh Xuân viên. Khánh Xuân viên rất rộng, hồ ao cũng nhiều, nếu Khang Bình Trưởng Công chúa không cẩn thận trượt chân rơi xuống nước, hậu quả thật khó tưởng tượng nổi.
“Đám cung nhân không tìm thấy cô mẫu, sợ bà ấy xảy ra chuyện, nha đầu Tuyên Nghi mới phái người báo cho phụ hoàng và cô, bên phụ hoàng đã cho người đi tìm rồi. Còn về hoàng tổ mẫu, tuổi bà ấy đã cao, tạm thời chưa thể kinh động.”
Đây cũng là nỗi lo của Tuyên Nghi Quận chúa. Dù nàng ấy có lo cho mẫu thân thế nào cũng biết ngoại tổ mẫu đã cao tuổi, không chịu nổi k*ch th*ch.
Bùi Chức khẽ thở dài trong lòng, hỏi: “Tuyên Nghi thế nào rồi?”
“Không biết, cô không hỏi.” Tần Chí thản nhiên nói, thấy nàng lo lắng bèn gọi một ám vệ, sai hắn ta đi xem tình hình.
Ám vệ quay lại rất nhanh, đứng ngoài cửa trả lời: “Điện hạ, Tuyên Nghi Quận chúa đuổi theo Khang Bình Trưởng Công chúa, bị mắc mưa, đã được cung nhân đưa về phòng rồi, chẳng bao lâu thì phát sốt. Nghe nói giờ cả người nóng ran, Hoàng thượng đã phái Thái y qua đó.”
Bùi Chức nhíu chặt mày, quả nhiên là vậy.
Từ sau khi Khang Bình Trưởng Công chúa lâm bệnh, Tuyên Nghi Quận chúa chưa từng có một ngày yên ổn, người gầy đi thấy rõ, gầy đến mức sắp biến dạng, đủ thấy sức khỏe nàng ấy vốn đã không tốt.
Lần này nàng ấy lại chạy ra ngoài tìm người, bị mưa xối ướt cả người thì sao có thể không đổ bệnh?
Bùi Chức lập tức muốn qua đó thăm nàng ấy.
“Đừng đi, ngoài trời tối đen, mưa lại lớn thế này, nàng vừa bước ra ngoài vài bước đã ướt sũng, đến lúc đó muội ấy chưa khỏi bệnh, nàng cũng mắc bệnh luôn thì nguy.” Tần Chí ngăn nàng, không muốn nàng đi: “Nếu nàng lo lắng thì ta sẽ cho ám vệ canh chừng, có tin tức gì sẽ lập tức báo cho nàng.”
Thấy hắn kiên quyết, Bùi Chức không tiện trái lời, đành thôi.
Chỉ là biết được chuyện này rồi, nàng không còn buồn ngủ nữa, nằm trong chăn lăn qua lộn lại mãi vẫn không ngủ nổi.
“Ngủ đi, mai ngớt mưa rồi nàng sang thăm muội ấy cũng không muộn.” Tần Chí an ủi nàng.
Bùi Chức thở dài: “Lúc này rồi, làm sao ta có thể yên tâm mà ngủ được?”
Ánh mắt Tần Chí hơi tối lại, hắn ôm nàng vào lòng, tay nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng như đang dỗ một đứa bé chìm vào giấc ngủ. Bùi Chức dở khóc dở cười trước hành động ấy của hắn, không nỡ gạt đi tấm lòng ấy của hắn.
Sau đó, nàng cũng không biết mình đã ngủ thiếp đi từ khi nào.
Đến khi tỉnh lại, phát hiện trời bên ngoài vẫn còn tối, nàng cứ tưởng trời chưa sáng, nào ngờ Thái tử gia đã không còn nằm trên giường.
Bùi Chức gọi người vào, hỏi giờ, mới biết đã là buổi sáng. Chỉ là bên ngoài vẫn còn mưa rơi, sắc trời âm u mịt mờ, cửa sổ và cửa ra vào đều đóng kín, ánh sáng lờ mờ khiến nàng ngỡ trời vẫn chưa sáng.
“Bên ngoài có tin tức gì không?” Bùi Chức hỏi: “Điện hạ đâu rồi?”
Cẩm Vân vén rèm, dùng móc vàng treo lên, đáp: “Không có tin tức gì ạ! Điện hạ đã ra ngoài từ cuối giờ Dần rồi, nô tỳ cũng không biết ngài ấy đi đâu.”
Bùi Chức vội vàng ngồi dậy, bảo người hầu hạ nàng rửa mặt thay y phục, ăn qua loa mấy miếng rồi chuẩn bị ra ngoài.
Mấy người Cẩm Vân ngập ngừng muốn nói lại thôi, không muốn nàng ra ngoài vào thời điểm này.
Tuy mưa đã nhỏ đi rất nhiều, không còn dữ dội như đêm qua nhưng ra ngoài vào thời tiết thế này rất dễ làm ướt quần áo. Song nhìn Thái tử phi, bọn họ biết có khuyên cũng vô ích, đành vội vàng lấy áo tơi chống nước cho nàng mặc.
Sau khi ăn mặc chỉnh tề, Bùi Chức ra khỏi cửa.
Dù nàng đã hết sức cẩn thận trên đường đi nhưng khắp nơi đều đọng nước, thỉnh thoảng gió thổi mạnh, mưa tạt thẳng vào người khiến giày vớ và y phục bị ướt khá nhiều.
Cuối cùng cũng tới chỗ ở của Tuyên Nghi Quận chúa, cả đoàn người đều lấm lem chật vật.
Cung nhân hầu hạ trong điện thấy Thái tử phi đến, thoạt đầu lấy làm kinh ngạc, sau đó lộ vẻ mặt cảm động.
“Quận chúa nhà các ngươi thế nào rồi?” Bùi Chức hỏi.
Đại nha hoàn Lộng Thanh hầu hạ bên cạnh Quận chúa đã sưng đỏ cả mắt, nghẹn ngào nói: “Đêm qua Quận chúa phát sốt suốt, cứ lảm nhảm nói mê, mãi đến khi trời tờ mờ sáng mới hạ sốt. Vừa rồi người mới ngủ được một lát. Trước đó người vẫn luôn lo lắng cho Công chúa, dù đang bệnh cũng không thôi lo lắng. Thái y nói Quận chúa ưu tư quá nặng, vì vậy mới không hạ sốt được…”
Trong lòng Bùi Chức nặng trĩu, bước vào nội thất.
Nhìn thiếu nữ gầy gò tái nhợt tựa tờ giấy nằm trên giường, nàng thấy vô cùng xót xa.
“Thái tử phi, y phục trên người người đã ướt hết rồi, thay trước đi ạ.” Lộng Thanh sai người lấy y phục sạch mang tới, áy náy nói: “Thái tử phi, đây là xiêm y mới làm cho Quận chúa hồi đầu hạ, Quận chúa chưa từng mặc qua, người tạm dùng vậy.”
Dĩ nhiên Bùi Chức không để ý, vội vàng thay bộ y phục ướt, đồng thời nhờ Lộng Thanh sắp xếp cho các cung nhân đi theo nàng cũng thay sang đồ khô, tránh mặc đồ ướt lại bị cảm lạnh.
Thay y phục xong, Bùi Chức quay lại ngồi cạnh giường, nắm tay thiếu nữ trên giường, truyền cho nàng ấy chút tinh thần lực, giúp cơ thể nàng ấy hồi phục nhanh hơn.
Tuy tinh thần lực không phải vạn năng nhưng có thể cứu mạng vào thời khắc nguy kịch.
Nhìn tình trạng của Tuyên Nghi Quận chúa, Bùi Chức thật sự lo nàng ấy còn trẻ mà đã hủy hoại thân thể, sau này kéo lê một thân bệnh tật không biết sẽ ra sao.
Nàng không dám truyền quá nhiều, sợ Quận chúa tỉnh dậy quá nhanh lại liều lĩnh đội mưa đi tìm người.
Một khắc sau, nàng thu tay lại.
“Thái tử phi…” Lộng Thanh thấy nàng ngồi yên bên giường trông chừng Quận chúa, trong lòng hết sức cảm động, thầm nghĩ đến lúc này mà Thái tử phi vẫn chịu tới thăm Quận chúa thật khiến người ta trân trọng.
Bùi Chức ngồi thêm một lúc rồi đứng dậy ra ngoài.
Nàng dặn Lộng Thanh: “Ngươi phải canh chừng Quận chúa cẩn thận, tuyệt đối không để muội ấy ra ngoài dầm mưa nữa, thân thể muội ấy quá yếu, không chịu nổi đâu.”
Lộng Thanh nghe vậy thì sống mũi cay xè, nước mắt rơi lã chã.
Nàng ấy gật đầu, nghẹn ngào nói: “Trước đó Thái y cũng đã dặn như vậy! Mấy tháng nay, vì Công chúa lâm bệnh mà Quận chúa đã lo lắng đến nỗi hao tâm tổn sức, lại còn phải chịu những thương tổn do Công chúa vô ý gây ra khi thần trí không tỉnh táo…”
Bùi Chức: “!”
“Nếu không thì sức khỏe của Quận chúa chúng ta cũng sẽ không trở nên yếu ớt thế này! Nhưng Quận chúa không muốn khiến mọi người lo lắng, người không cho chúng nô tỳ bẩm báo với Thái hậu nương nương, chỉ một mình âm thầm gánh chịu…” Lộng Thanh càng nói càng đau lòng, lấy tay che miệng khóc nấc lên.
Bùi Chức không ngờ sự việc lại nghiêm trọng hơn nàng tưởng, trách sao mỗi lần gặp Tuyên Nghi Quận chúa, nàng đều cảm thấy nàng ấy càng lúc càng tái nhợt và gầy gò. Vậy mà cô nương này thà tự mình chịu đựng cũng không muốn người khác phải lo lắng hay buồn phiền vì mình.
Thật là một cô nương ngốc nghếch!
Một cô nương ngốc nhưng đáng yêu như vậy, cớ sao vẫn có người nhẫn tâm làm tổn thương nàng ấy?
Bùi Chức khép hờ mắt, nói với Lộng Thanh: “Hoàng thượng và Thái tử đã phái người đi tìm Khang Bình cô mẫu, bên phía Tây Giao viên lâm này cũng không quá rộng lớn, chắc chắn sẽ tìm ra.”
Nếu tìm không ra, vậy thì chắc chắn có kẻ cố ý giấu người.
Những lời còn lại, Bùi Chức không nói với Lộng Thanh.
Nàng lại khẽ thở dài trong lòng, ngắm màn mưa ngoài cửa sổ. Chẳng biết cơn mưa này bao giờ mới dứt, chỉ mong mọi chuyện sớm được giải quyết.
Bùi Chức trở về cung điện nghỉ ngơi.
Nàng cảm thấy bất an, đến cả khi cung nhân dâng bữa trưa lên cũng không thấy thèm ăn, chỉ ăn qua loa hai bát cơm rồi đặt đũa xuống khiến đám người Cẩm Vân, Phương Phỉ lo lắng không thôi.
Bình thường mỗi bữa Thái tử phi phải ăn trên năm bát cơm, hôm nay chỉ ăn hai bát, chắc chắn là chưa no, lỡ như bị đói thì biết làm sao.
Đến chiều, cuối cùng Thái tử cũng trở về.
Trên người Thái tử khoác áo tơi, tay cầm một cây dù giấy dầu, dù vậy, y phục của hắn vẫn ướt gần hết. Bùi Chức vội vàng đưa qua bát canh gừng nóng đã chuẩn bị sẵn, để hắn uống trước một bát rồi đẩy hắn vào tịnh phòng tắm rửa.
Đợi đến khi hắn thay xong y phục sạch sẽ, Bùi Chức mới hỏi: “Điện hạ, có tìm được Khang Bình Trưởng Công chúa không?”
Tần Chí lắc đầu, sắc mặt lạnh lùng: “Thị vệ đã lục soát khắp Tây Giao viên lâm nhưng không tìm thấy bóng dáng bà ấy đâu.”
Tim Bùi Chức lập tức thắt lại, nàng ngập ngừng hỏi: “Đã tìm kỹ các hồ ao, đầm nước chưa?”
“Đã tìm rồi, không có.”
Nghe vậy, Bùi Chức mới thở phào nhẹ nhõm hơn phân nửa. Chỉ cần Khang Bình Trưởng Công chúa không tự mình ngã xuống nước là tốt rồi. Những chuyện khác… chỉ cần người còn sống thì vẫn có thể cứu được.
Tần Chí nắm tay nàng, nói: “A Thức, sáng nay cấm vệ nội đình tới bẩm báo bên hoàng lăng đã xảy ra chuyện.”
“Chuyện gì?” Bùi Chức ngạc nhiên hỏi.
“Tối qua có sấm sét, sét đã đánh vỡ bia mộ của hoàng tổ phụ…”
Bùi Chức: “…” Sấm sét đêm qua dữ dội đến vậy sao? Hay là Tiên Đế làm người quá ác nên ngay cả trời cao cũng không dung thứ nổi?