Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 220

Bùi Chức bước lại gần, nghe thấy Khang Bình Trưởng Công chúa đang lặp đi lặp lại hai chữ trong miệng.

Lãng Thần.

Nàng nhớ Phò mã của Khang Bình Trưởng Công chúa tên là Cơ Lãng Thần, lại thấy bà ta đờ đẫn ngắm nhìn cảnh xuân tươi đẹp bên ngoài cửa sổ như thể đang nhớ nhung tình lang yêu dấu, trong miệng không ngừng lẩm bẩm tên của đối phương.

Nghe nói Phò mã của Khang Bình Trưởng Công chúa đã qua đời vì bệnh tật. Sau khi Tuyên Nghi Quận chúa vừa chào đời không bao lâu, Phò mã Cơ Lãng Thần đã bệnh mất. Từ đó về sau, Khang Bình Trưởng Công chúa chưa từng tái giá, một mình nuôi nữ nhi sống qua ngày. Bà ta không chỉ không tái giá, thậm chí còn không nuôi một nam sủng nào cả, giống như đang ở góa vì Cơ Lãng Thần vậy.

Tuy nhiên thiên hạ đều nói rằng Khang Bình Trưởng Công chúa không coi trọng những nam tử khác.

Phàm là nữ nhân từng gặp Cơ Lãng Thần thì hiếm ai có thể quên được phong thái của ông ấy. Cơ Lãng Thần thật sự là một mỹ nam tử vô cùng anh tuấn, thế gian có một không hai, phong nhã tài hoa xuất chúng. Nghe nói năm đó, những nữ tử ái mộ ông ấy nhiều như cá qua sông, còn Khang Bình Trưởng Công chúa chẳng qua chỉ dựa vào thân phận đích Trưởng Công chúa của Tiên Đế, phải lòng Cơ Lãng Thần rồi khăng khăng chỉ định ông ấy làm Phò mã.

Sau khi Cơ Lãng Thần qua đời, Khang Bình Trưởng Công chúa vẫn không thể quên được ông ấy, không thể chấp nhận thêm bất kỳ nam nhân nào khác.

Bùi Chức chưa từng gặp Cơ Lãng Thần, không biết Cơ Lãng Thần đẹp đến mức nào nhưng lúc này nhìn bộ dạng của Khang Bình Trưởng Công chúa cũng đủ để nàng hiểu rằng bà ta quả thực khó có thể quên đi Phò mã Cơ Lãng Thần.

Trong phòng còn có mấy nha hoàn và bà tử đang canh giữ. Những hạ nhân này đều là người chăm sóc Khang Bình Trưởng Công chúa, đề phòng thần trí của bà ta không tỉnh táo, bất cẩn làm tổn thương bản thân.

Thấy Tuyên Nghi Quận chúa và Thái tử phi đến, bọn họ vội vàng tiến lên hành lễ.

Tuyên Nghi Quận chúa nhìn thấy mẫu thân đang yên lặng ngồi ở đó, sắc mặt nàng ấy có phần ngẩn ngơ. Rõ ràng từ khi mẫu thân phát bệnh đến nay mới chỉ nửa tháng, vậy mà nàng ấy lại cảm thấy như đã trôi qua rất lâu. Từ nhỏ đến lớn, nàng ấy đã quen với sự mạnh mẽ và tự phụ của mẫu thân, ít khi có thể thấy được dáng vẻ yếu đuối như thế này. Lòng tự tôn và sự mạnh mẽ của mẫu thân cũng không cho phép bà ấy bộc lộ sự mềm yếu trước mặt người khác.

Huống hồ là những cơn điên khùng lúc phát bệnh.

Tuyên Nghi Quận chúa bước tới, khẽ gọi một tiếng “mẫu thân”, thấy Khang Bình Trưởng Công chúa không để ý đến mình, nàng ấy cũng không để tâm, tiếp tục nói: “Mẫu thân, Thái tử phi đến thăm người.”

Khang Bình Trưởng Công chúa vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, trong miệng lẩm bẩm cái tên “Lãng Thần”.

Tuyên Nghi Quận chúa cảm thấy buồn bã, nàng ấy ngồi xuống trước mặt bà ta, nhẹ nhàng đặt tay lên đầu gối bà ta rồi ngẩng mặt lên nhìn: “Mẫu thân, Thái tử phi đến thăm người này.”

Khang Bình Trưởng Công chúa vẫn không chút động tĩnh.

Tuyên Nghi Quận chúa hơi thất vọng, nàng ấy đứng dậy quay sang nói với Bùi Chức: “A Thức, hiện giờ mẫu thân của ta rất ít khi trả lời người khác, đến cả ta, ngoại tổ mẫu và Hoàng thượng cữu cữu mà bà ấy cũng không nhận ra nữa.”

Bùi Chức im lặng quan sát tất cả, cuối cùng xác nhận Khang Bình Trưởng Công chúa thật sự đã bị bệnh. Dường như bà ta đã chìm vào thế giới của riêng mình, hoàn toàn không để ý đến thế giới bên ngoài, không ai có thể đánh thức bà ta, hoặc có lẽ bà ta không muốn tỉnh lại, thà rằng tự đày đọa bản thân.

Rõ ràng là bà ta đã chịu một cú sốc cực kỳ lớn. Hơn nữa cú sốc này có khả năng liên quan đến Phò mã Cơ Lãng Thần, tuy nhiên Cơ Lãng Thần đã qua đời hơn mười năm, Khang Bình Trưởng Công chúa cũng đâu phải mới mất Phò mã, tại sao lại bi thương đến thế, theo lý mà nói thì hiện giờ không còn chuyện gì có thể k*ch th*ch bà ta nữa mới đúng?

Bùi Chức thực sự không thể hiểu nổi, nàng tạm thời đè nén thắc mắc ở trong lòng, quay sang an ủi Tuyên Nghi Quận chúa.

“Khang Bình cô mẫu vốn luôn khỏe mạnh, hiện giờ như thế này có lẽ chỉ là tạm thời mà thôi, ngươi đừng lo lắng quá.” Nàng dịu dàng nói, biết Tuyên Nghi Quận chúa là một người hiếu thuận, nếu Khang Bình Trưởng Công chúa thật sự xảy ra chuyện gì, chỉ sợ là tiểu cô nương này sẽ không chịu nổi.

Tuyên Nghi Quận chúa gắng gượng mỉm cười: “Có lẽ vậy.”

Đúng lúc này, nha hoàn bên cạnh đột nhiên kêu lên một tiếng ngạc nhiên.

Bùi Chức quay đầu nhìn thì thấy Khang Bình Trưởng Công chúa vốn đang yên lặng ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ bỗng nhiên đứng bật dậy, rời khỏi giường nhỏ bên cửa sổ, không đi giày mà đã định chạy ra ngoài.

“Công chúa, Công chúa định đi đâu thế!”

Nha hoàn và bà tử trong phòng đều như gặp đại địch, bọn họ lập tức xông lên vây lấy bà ta, không cho bà ta chạy ra ngoài.

Khang Bình Trưởng Công chúa bị một đám người vây quanh không thể tiến lên phía trước, trên mặt bà ta lộ rõ vẻ lo âu, miệng nói nhanh như gió: “Lãng Thần đang ở đâu? Bổn cung phải đi tìm Lãng Thần! Các ngươi tránh ra, không cho phép đám hồ ly tinh các ngươi dụ dỗ Lãng Thần của bổn cung... Lãng Thần, Lãng Thần...”

Bà ta hô hoán, sắc mặt vốn lo âu dần dần trở nên dữ tợn, cuối cùng hoàn toàn rơi vào trạng thái cuồng loạn, không còn chút lý trí nào.

“Các ngươi cút hết ra cho bổn cung! Ai dám ngăn cản bổn cung, bổn cung phải nói với phụ hoàng, để phụ hoàng xử tội các ngươi! Lãng Thần, Lãng Thần, chàng ở đâu? Chàng đừng rời đi, ta biết sai rồi... Có phải chỉ khi ta c.h.ế.t đi rồi thì chàng mới chịu nhìn ta một lần không? Lãng Thần...”

Lúc thì bà ta mắng mỏ, lúc thì van xin, lúc thì giận dữ, thậm chí còn bắt đầu tìm vật sắc nhọn để làm tổn thương bản thân...

Trong phòng trở nên hỗn loạn, các nha hoàn và bà tử đều ra sức ngăn cản Khang Bình Trưởng Công chúa để bà ta không làm bản thân bị thương.

Tuyên Nghi Quận chúa không kịp nghĩ nhiều, nàng ấy vội vã chạy đến ôm chặt lấy mẫu thân đang phát điên.

“Mẫu thân, người nhìn con đi! Con là Tuyên Nghi đây!” Nàng ấy rơi lệ nói: “Người đừng tìm phụ thân nữa, ông ấy đã qua đời từ lâu rồi...”

Khang Bình Trưởng Công chúa không để ý đến nàng ấy, trong miệng vẫn luôn lẩm nhẩm gọi Lãng Thần. Cuối cùng bà ta kiệt sức, mấy ma ma có vóc dáng lực lưỡng nhanh chóng đỡ bà ta vào trong nghỉ ngơi, tiếp tục trông chừng bà ta.

Tuyên Nghi Quận chúa đứng đó kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần, nàng ấy chợt nhớ ra Thái tử phi vẫn còn ở đây, quay đầu tìm thì nghe nha hoàn nói Thái tử phi đã ra ngoài rồi, hiện đang uống trà ở gian ngoài.

Trong lòng nàng ấy bất giác thở phào nhẹ nhõm. Để người ngoài nhìn thấy bộ dạng mẫu thân phát điên, trong lòng nàng ấy rất chán nản. Nếu như sau này mẫu thân tỉnh táo lại biết được chuyện này, chắc chắn bà ấy sẽ rất tức giận và khó chịu. Vì vậy trong khoảng thời gian qua, nàng ấy luôn cẩn thận không để người ngoài dễ dàng nhìn thấy mẫu thân, hôm nay mẫu thân hiếm khi yên ổn nên nàng ấy mới để Thái tử phi đến gặp mẫu thân, ai ngờ mẫu thân lại đột nhiên phát điên...

Tuyên Nghi Quận chúa bước ra ngoài, quả nhiên thấy Bùi Chức đang ngồi ở gian ngoài, chén trà trên bàn đã nguội lạnh.

“A Thức.”

Bùi Chức ngẩng đầu nhìn nàng ấy, ân cần hỏi: “Tuyên Nghi, ngươi không sao chứ?”

Tuyên Nghi Quận chúa lắc đầu, nàng ấy vô thức giấu tay ra sau lưng, che đi vết thương bị mẫu thân vô ý cào trúng. Mẫu thân đã không còn nhận ra nàng ấy nữa, mỗi lần bà ta bất chợt phát điên, Tuyên Nghi Quận chúa đến ngăn cản đều luôn bị mẫu thân vô ý làm bị thương.

So với vết thương trên tay, thật ra lòng nàng ấy còn thấy đau đớn hơn.

Bùi Chức biết nàng ấy không muốn để ai nói không đúng về mẫu thân của mình, cũng giống như thái độ của Ôn Như Thủy đối với Tiểu Tề thị, vậy nên nàng cũng rất săn sóc không nói thêm gì.

Nàng dặn Tuyên Nghi Quận chúa nghỉ ngơi cho tốt, tỏ ý sau một thời gian nữa sẽ quay lại thăm nàng ấy, rồi thức thời cáo từ rời đi.

Tuyên Nghi Quận chúa tiễn nàng đến tận nghi môn.

Vừa đến nghi môn thì thấy người gác cổng dẫn Cơ Đàm Chi tiến vào.

Cơ Đàm Chi là khách quen của phủ Công chúa, được Tuyên Nghi Quận chúa đối đãi như người nhà, y đến phủ Công chúa thường không cần bái thiếp mà cứ thế đi thẳng vào.

“Đại ca...”

Tuyên Nghi Quận chúa vừa gọi một tiếng, lại thấy một người gác cổng khác chạy tới: “Quận chúa, An Ngọc Công chúa và Gia Nhu Công chúa đến.”

Bùi Chức, Tuyên Nghi Quận chúa: “...”

Mọi người có mặt ở đây đều quay sang nhìn về phía Cơ Đàm Chi, hôm nay Bùi Chức vừa mới nghe được tin đồn về Cơ Đàm Chi từ chỗ của Lệ Quý phi, không ngờ giờ đã có thể chứng kiến ngay tại đây.

Tuyên Nghi Quận chúa chỉ sững sờ một chút rồi nói: “Để bọn họ vào đi.”

Nàng ấy vừa nói vừa liếc nhìn Cơ Đàm Chi, nàng ấy biết hai vị Công chúa kia đến đây vì đại ca nhà mình. Nàng ấy không ngờ đại ca tuy đã lớn tuổi chưa thành thân nhưng lại được săn đón đến vậy, cả An Ngọc Công chúa và Gia Nhu Công chúa đều phải lòng y. Nàng ấy thầm vui thay cho y, mong y sớm tìm được thê tử có thể đồng hành với y cả đời.

Cho nên dù trước kia từng có chút không vui vẻ với An Ngọc, Tuyên Nghi Quận chúa cũng không dựa vào quan hệ thân thiết với Cơ Đàm Chi để ngáng chân nàng ta.

Hai vị Công chúa nhanh chóng được dẫn vào.

An Ngọc Công chúa căng mặt, sắc mặt rất kém, còn Gia Nhu Công chúa thì che mặt bằng lớp lụa trắng, chỉ để lộ đôi mắt, cả người toát ra vẻ đẹp mờ ảo. Nghe nói đó là phong tục ở Nam Chiếu, các cô nương chưa xuất giá đều dùng vải trắng che mặt khi gặp người ngoài. Nhưng người biết tình hình của Nam Chiếu đều cho rằng, có lẽ do Nam Chiếu khá nhiều khí độc, ra ngoài đeo mạng che mặt có thể tránh hít phải khí độc.

Thấy Bùi Chức cũng ở đây, hai vị Công chúa đều thấy ngạc nhiên.

“Thì ra Thái tử phi cũng ở đây.” Gia Nhu Công chúa tươi cười: “Nghe nói gần đây Thái tử phi theo Thái tử đi tuần tra ở phủ Thanh Hà, hành trình thuận lợi chứ?”

An Ngọc Công chúa liếc nhìn nàng ta đầy chán ghét: “Ngươi đang nói dối không chớp mắt đấy hả? Bổn Công chúa không tin ngươi chưa nghe tin đồn...”

“Tin đồn gì?” Tuyên Nghi Quận chúa bối rối hỏi.

“Tất nhiên là...”

An Ngọc Công chúa thoáng nhìn thấy dáng vẻ bình tĩnh, ôn hòa của Bùi Chức, thế nhưng nàng ta lại chẳng thể thốt ra những lời cuối cùng.

Nàng ta không thể nào nói ra chuyện Thái tử gặp hải tặc trên đường trở về, sau đó Thái tử phi cầm kiếm chém hải tặc như thể chém dưa thái rau, vừa hung ác lại vừa máu me, người không biết chuyện còn tưởng nàng là nữ sát tinh từ đâu đến. Có không ít người biết được chuyện này, dù sao thì khi đó có rất nhiều người nhìn thấy, còn có cả đám người trên thuyền buôn đi cùng, Thái tử không thể bịt miệng tất cả mọi người nên chuyện nhanh chóng lan truyền ra ngoài, người nên biết thì cũng đều đã biết cả.

An Ngọc Công chúa ít nhiều vẫn có phần sợ hãi Thái tử phi, cộng thêm những lời đồn mới nghe được sáng nay càng khiến nàng ta sợ sệt. Nàng ta cảm thấy cổ mình chắc chắn không cứng bằng cổ hải tặc, tuyệt đối không chịu nổi một nhát kiếm của nàng.

Thấy nàng ta cứ ấp úng, Tuyên Nghi Quận chúa càng tò mò hơn, nàng ấy quay đầu hỏi: “Đại ca, chẳng lẽ bên ngoài lại có lời đồn nhảm về Thái tử phi sao?”

Hay cho câu lời đồn nhảm! Tuyên Nghi Quận chúa này không bị ngốc đấy chứ?

Cả An Ngọc Công chúa và Gia Nhu Công chúa đều cạn lời.

Cơ Đàm Chi chỉ cười, nói: “Ta cũng không biết, dạo này ta bận quá, không để ý đến tin tức bên ngoài.” Y không muốn nói thêm nhiều, bèn hành lễ với Bùi Chức: “Thái tử phi đến thăm thúc mẫu sao?”

Bùi Chức đáp lại một tiếng rồi mỉm cười hỏi: “Các ngươi đều đến thăm Khang Bình cô mẫu đấy à?”

Cơ Đàm Chi gật đầu xác nhận.

An Ngọc Công chúa và Gia Nhu Công chúa đều có dụng ý khác, họ cũng mặt dày gật đầu theo. Hai người đều dựa vào tính tình tốt của Tuyên Nghi Quận chúa nên mới có thể theo đuổi nam nhân đến tận phủ Công chúa. Nếu không phải vì Cơ Đàm Chi thờ ơ với thiện ý của bọn họ, thậm chí còn âm thầm né tránh thì bọn họ cũng sẽ không chạy đến tận đây. Tuy vậy, An Ngọc Công chúa không ngờ mình sẽ gặp được Bùi Chức ở đây, trong lòng có phần nhục nhã và tức giận. Nàng ta không muốn để Bùi Chức biết mình thích Cơ Đàm Chi, nàng ta luôn cảm thấy Thái tử phi không có lòng tốt, nhất định sẽ không để nàng ta được như ý nguyện.

Gia Nhu Công chúa phóng khoáng nói: “Nghe nói Khang Bình Trưởng Công chúa bị bệnh, từ trước đến nay ta rất ngưỡng mộ cách đối nhân xử thế của Khang Bình Trưởng Công chúa, nên muốn đến thăm bà ấy, tiện thể trò chuyện với Cơ tiểu tướng quân một chút.”

Có thể thoải mái nói ra mục đích của mình như vậy, vị Công chúa này cũng là một người có tài.

An Ngọc Công chúa suýt chút nữa tức c.h.ế.t, nàng ta trừng mắt nhìn, cảm thấy Công chúa của Nam Chiếu thật đúng là mặt dày, theo đuổi nam nhân mà đuổi đến tận nhà thân thích của người ta. Chẳng lẽ Nam Chiếu không còn nam nhân nữa hay sao, đến nỗi nàng ta phải sống c.h.ế.t tìm nam nhân ở Đại Vũ?

Nàng ta lạnh lùng nói: “Khang Bình Trưởng Công chúa là cô mẫu của bổn cung, Tuyên Nghi Quận chúa là đại tẩu tương lai của bổn cung, bổn cung đến thăm bọn họ là lẽ đương nhiên. Còn Gia Nhu Công chúa, ngươi là người ngoài, đột nhiên đến thăm như thế e là không hay cho lắm nhỉ?”

Gia Nhu Công chúa không để bụng, nàng ta nhìn Cơ Đàm Chi với ánh mắt tràn ngập tình cảm dịu dàng, giọng nói điềm đạm: “Chỉ cần Cơ tiểu tướng quân bằng lòng, bổn Công chúa sẽ không phải người ngoài.”

Ý trong lời nói của nàng ta là, chỉ cần nàng ta gả cho Cơ Đàm Chi, đương nhiên không còn là người ngoài nữa.

An Ngọc Công chúa chưa bao giờ gặp người nào vô liêm sỉ đến thế, nàng ta lập tức nổi giận, suýt nữa gọi người đuổi Gia Nhu Công chúa đi.

Hai người xảy ra tranh chấp, mà cũng không tính là tranh chấp, chỉ là An Ngọc Công chúa nổi giận một mình, còn Gia Nhu Công chúa thì vẫn bình tĩnh như thường, khiến cho An Ngọc Công chúa trông cực kỳ vô lý.

Tuyên Nghi Quận chúa hơi luống cuống, không biết nên giúp bên nào.

Cuối cùng vẫn là Cơ Đàm Chi lên tiếng: “Gia Nhu Công chúa, trong phủ đang bận, không tiện tiếp đãi Công chúa, vẫn mong Công chúa về trước cho.”

Nghe vậy, trên mặt An Ngọc Công chúa hiện lên vẻ đắc ý.

Gia Nhu Công chúa cũng không hề nản lòng, nàng ta nhẹ nhàng nói: “Nếu tiểu tướng quân đã nói vậy thì bổn cung xin cáo lui trước, mong rằng sau này có thể hẹn tiểu tướng quân trò chuyện đôi lời.”

Cơ Đàm Chi lạnh nhạt đáp lại một tiếng.

Vẻ đắc ý trên mặt An Ngọc Công chúa lập tức sụp đổ, nhất là sau khi thấy Gia Nhu Công chúa rời đi, Cơ Đàm Chi cũng lịch sự hành lễ với họ rồi quay người rời đi.

Trong lòng nàng ta vừa lo vừa giận, nào còn ở lại thêm được nữa, cũng đành rời đi theo.

Tuyên Nghi Quận chúa: “...” Không phải bọn họ đến thăm mẫu thân sao?

Nàng ấy bối rối nhìn về phía Bùi Chức: “A Thức, xin lỗi vì đã trì hoãn thời gian của ngươi, ngươi về đi, ta không giữ ngươi lại nữa. Còn nữa, lúc ngươi đến thỉnh an ngoại tổ mẫu, phiền ngươi giúp ta nói với ngoại tổ mẫu rằng ta vẫn khỏe, để ngoại tổ mẫu khỏi phải lo lắng cho ta.”

“Ta nghĩ hoàng tổ mẫu có lẽ sẽ rất muốn ngươi đích thân đến thăm bà ấy, nói chuyện cùng bà ấy.” Bùi Chức mỉm cười đáp.

Tuyên Nghi Quận chúa cụp mắt, miễn cưỡng đáp một tiếng.

Xe ngựa của Thái tử phi vừa rời đi không lâu, Cơ Đàm Chi đã quay lại phủ Công chúa.

Lần này không có ai khác, chỉ có một mình y.

Tuyên Nghi Quận chúa nghênh đón y, nàng ấy liếc nhìn ra sau lưng y: “Đại ca, An Ngọc Công chúa và Gia Nhu Công chúa đâu rồi?”

“Sao ta biết được, ta không đi chung đường với họ.” Cơ Đàm Chi trả lời, y nhướng mày hỏi: “Muội mong ta sẽ ở bên ai trong hai người họ à?”

Tuyên Nghi Quận chúa lập tức đỏ mặt, nhỏ giọng nói: “Ta, ta chỉ nghĩ là đại ca đã đến tuổi này rồi, đúng là nên tìm một đại tẩu... Khó lắm mới có người bày tỏ thiện cảm với đại ca, nếu đại ca thích thì ta cũng thích.”

Cơ Đàm Chi thấy hơi buồn cười, y giơ tay ra xoa đầu nàng ấy, ánh mắt dịu dàng, chuyển chủ đề: “Dạo này thúc mẫu thế nào rồi?”

“Vẫn như cũ thôi.” Nhắc đến bệnh tình của mẫu thân, vẻ mặt của Tuyên Nghi Quận chúa trở nên ảm đạm: “Đại ca, ta thật sự không biết phải làm sao nữa, tại sao mẫu thân lại thành ra thế này, mỗi ngày đều lẩm bẩm gọi tên phụ thân...”

Cơ Đàm Chi hơi mím môi, muốn nói nhưng rồi lại thôi.

Tuyên Nghi Quận chúa cúi đầu lau nước mắt, không nhìn thấy vẻ mặt của y. Đợi đến khi nàng ấy ngẩng đầu lên thì y đã thu lại hết mọi biểu cảm trên khuôn mặt.

“Tuyên Nghi, thúc mẫu sẽ khỏe lại thôi, muội đừng lo lắng quá. Muội phải giữ gìn sức khỏe, dạo này muội gầy đi rồi.” Y nhìn cô nương trước mặt đầy thương tiếc, đau lòng vì nàng ấy gầy đi, đồng thời cũng cảm thấy áy náy.

Suy cho cùng là y đã lợi dụng nàng ấy, lừa dối nàng ấy.

Tuyên Nghi Quận chúa lấy lại tinh thần, khiến bản thân trông có sức sống hơn một chút, nàng ấy cười nói: “Đại ca yên tâm, ta sẽ chăm sóc bản thân! Lúc nãy Thái tử phi cũng bảo ta gầy đi rồi, ta thật sự gầy lắm sao?”

Cơ Đàm Chi bất đắc dĩ xoa đầu nàng ấy, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.

Chỉ là khi y thoáng nhìn thấy vết cào ở cổ tay lộ ra dưới tay áo nàng ấy, ánh mắt y tối đi, quai hàm khẽ siết chặt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn