Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 221

Vài ngày sau, Cơ Đàm Chi tan làm rồi đến một tiệm bánh nổi tiếng ở Nam thành mua mấy món bánh ngọt.

Lúc bước vào tiệm, có người nhận ra y đã chủ động tươi cười chào hỏi: "Tiểu tướng quân, ngài đến mua bánh ngọt cho Quận chúa à?"

Cơ Đàm Chi quay sang thì thấy đó là một đồng liêu ở Binh bộ. Trong Binh bộ chỉ toàn đám nam nhân thô kệch, theo như lời nói của các quý nữ Kinh thành thì Cơ Đàm Chi đứng giữa bọn họ chẳng khác gì đoá hoa chuồn chuồn sinh trưởng trong ao bùn, đẹp đến mức rung động tâm can.

Y vốn là một nam tử tuấn mỹ lại còn được đồng liêu làm nền tôn lên, quả thực là đoá hoa chuồn chuồn độc lập tuyệt thế.

Mối quan hệ của Cơ Đàm Chi và các đồng liêu trong Binh bộ khá tốt, nghe vậy cũng mỉm cười đáp: "Đúng thế, Tôn đại nhân cũng đến mua bánh à?"

"Phải, phu nhân và khuê nữ nhà ta đều thích bánh ngọt ở tiệm này, biết hôm nay ta đến Nam thành nên mới dặn tiện thể mang về một ít."

Hai người trò chuyện vài câu, Tôn đại nhân mua bánh ngọt xong thì cáo từ rời đi.

Cơ Đàm Chi bước vào tiệm, sai người gói mấy món bánh ngọt cho mình rồi đi lên phòng bao trên lầu hai uống trà.

Y ngồi một lúc, uống được hai chén trà thì có tiếng gõ cửa vang lên.

Cánh cửa mở ra, Gia Nhu Công chúa đeo khăn che mặt màu trắng bước vào.

Nàng ta ung dung ngồi xuống đối diện y rồi mỉm cười nói: "Để tiểu tướng quân đợi lâu rồi, vì tránh có người theo dõi nên ta phải đi đường vòng, hy vọng không làm phiền ngài."

Cơ Đàm Chi chẳng hề để ý đến ý tốt của nàng ta mà đi thẳng vào vấn đề: "Công chúa hẹn Cơ mỗ ra đây gặp mặt không biết là có chuyện gì?"

Gia Nhu Công chúa nhận ra thái độ không mấy kiên nhẫn của y nhưng cũng chẳng quan tâm, chỉ thong thả tháo khăn che mặt xuống, để lộ gương mặt nhỏ nhắn kiều diễm. Đôi mắt trong trẻo màu hổ phách trông có chỗ tương tự với Cơ Đàm Chi.

"Cơ tiểu tướng quân, đôi mắt của chúng ta giống nhau như vậy chẳng lẽ ngài chưa từng nghi ngờ thân thế của mình sao?" Nàng ta hỏi một câu đầy ẩn ý.

Cơ Đàm Chi mỉm cười, nói: "Thân thế gì? Ý người là chuyện mẫu thân ta là Tĩnh An Công chúa của Nam Chiếu à?"

"Ngài biết sao?" Gia Nhu Công chúa vô cùng kinh ngạc.

"Sao ta lại không biết? Chẳng phải đó là điều Nam Chiếu các người mong muốn sao?” Cơ Đàm Chi hoàn toàn không che giấu vẻ mặt mỉa mai, thậm chí việc y biết được thân thế cũng là do người Nam Chiếu cố ý tung ra.

Gia Nhu Công chúa có vẻ rất khó chịu, sắc mặt trầm xuống: "Ngài đã biết mẫu thân mình là Tĩnh An Công chúa thì chắc cũng biết năm đó bà ấy ra đi như thế nào... Tính theo quan hệ máu mủ thì Cơ tiểu tướng quân còn là biểu ca của bổn Công chúa đấy."

Rõ ràng một nửa dòng máu chảy trong người là máu của Nam Chiếu, tại sao Cơ Đàm Chi lại chẳng hề có hảo cảm với Nam Chiếu?

Gia Nhu Công chúa cực kỳ bất mãn, cảm thấy Cơ Đàm Chi mất gốc, không biết điều.

Tất nhiên Cơ Đàm Chi cũng nhìn ra sự bất mãn của nàng ta, y chỉ cảm thấy buồn cười: "Ta sinh ra và lớn lên ở Đại Vũ, được người Đại Vũ nuôi lớn, ăn lương thực của Đại Vũ, chưa từng ăn một hạt gạo nào của Nam Chiếu. Chẳng lẽ chỉ vì thân phận của mẫu thân ta mà Nam Chiếu các người muốn ta làm trâu làm ngựa cho Nam Chiếu sao?"

Y thật sự chẳng có cảm tình gì với Nam Chiếu, thậm chí còn vô cùng chán ghét. Sự chán ghét này chịu ảnh hưởng từ Trấn Quốc Tướng quân, tích lũy từng chút từng chút một từ năm này qua tháng khác.

Trước kia y không biết thân thế của mình, lớn lên với danh nghĩa nhi tử của Trấn Quốc Tướng quân, tiếp thu lý niệm của Trấn Quốc quân, được họ nuôi dạy nên người, khắc ghi tôn chỉ trung quân ái quốc. Dù sau đó vô tình biết được thân thế của mình thì y cũng chẳng thể chuyển hướng sang Nam Chiếu ngay được.

Mấy người Nam Chiếu này đột nhiên xuất hiện muốn mượn thân phận của mẫu thân để nhờ y giúp đỡ, dựa vào đâu chứ?

Đúng là y vẫn luôn canh cánh trong lòng về cái c.h.ế.t của mẫu thân, muốn Hoàng đế Đại Vũ phải trả giá đắt nhưng y cũng chẳng muốn giúp Nam Chiếu bất cứ điều gì cả. Những người Nam Chiếu này sống nương nhờ ở trong Kinh thành lại còn vọng tưởng y sẽ giúp đỡ, đúng là mơ tưởng hão huyền!

Gia Nhu Công chúa nghẹn lời, không ngờ người này lại khó chơi như vậy, rõ ràng y biết cái c.h.ế.t của Tĩnh An Công chúa đầy nghi vấn nhưng vẫn dành tình cảm sâu đậm cho Đại Vũ như thế.

"Chẳng lẽ ngài không nghi ngờ đây là âm mưu của Hoàng đế Đại Vũ sao?" Nàng ta cố ý nói: "Mục đích Hoàng đế Đại Vũ giao ngài cho Trấn Quốc Tướng quân nuôi dưỡng là để ngài chịu ảnh hưởng bởi tư tưởng trung quân ái quốc của ông ta, để ngài quên đi một nửa dòng máu Nam Chiếu trong người... Chẳng lẽ ngài cam tâm tình nguyện biến thành quân cờ của Hoàng đế Đại Vũ ư?"

"Thì sao?" Cơ Đàm Chi lạnh lùng nói: "Ít nhất Đại Vũ đã nuôi ta khôn lớn, những năm qua Nam Chiếu chẳng hề đoái hoài đến ta."

"Đó là vì chúng ta không biết ngài là con của Tĩnh An cô cô!" Gia Nhu Công chúa vội giải thích.

Cơ Đàm Chi nhất thời im lặng.

Gia Nhu Công chúa mừng thầm, biết Cơ Đàm Chi đã dao động rồi, thế là nàng ta bèn nói tiếp: "Tiểu tướng quân, có lẽ ngài còn chưa biết thân phận của phụ thân thân sinh phải không?"

Cơ Đàm Chi khẽ nhếch môi: "Các người cũng biết à?"

Gia Nhu Công chúa thành khẩn: "Chính xác, chúng ta điều tra ra rồi, ngài là nhi tử của Hoàng đế Đại Vũ."

Cơ Đàm Chi nhìn nàng ta, vẻ mặt lạnh tanh chẳng có cảm xúc gì.

Gia Nhu Công chúa không biết ý y là gì, tưởng y đang cực kỳ sốc vì tin tức này. Dù sao một người làm con mà biết được mẫu thân mình bị phụ thân ruột thịt ban cho cái c.h.ế.t thì chắc chẳng có ai chấp nhận được. Huống hồ những năm qua y vẫn luôn đau đáu về cái c.h.ế.t của mẫu thân, căm hận Hoàng đế Đại Vũ đến tận xương tuỷ.

"Tĩnh An Công chúa là vết nhơ của Hoàng đế Đại Vũ, vì củng cố địa vị mà ông ta đã nhẫn tâm ban cái c.h.ế.t cho bà ấy rồi giao ngài cho Trấn Quốc Tướng quân nuôi dưỡng. Đại Vũ có câu “Hổ dữ không ăn thịt con”, tuy Hoàng đế Đại Vũ ban cái c.h.ế.t cho Tĩnh An Công chúa nhưng lại giữ lại ngài, đó là vì ngài là nhi tử của ông ta, ông ta sẽ không giết ngài..."

Cơ Đàm Chi lạnh lùng nghe nàng ta nói nhưng lại chẳng tin một chữ nào.

Người Nam Chiếu hay là Khang Bình Trưởng Công chúa đều nói y là nhi tử của Chiêu Nguyên Đế. Nhưng y biết thật ra phụ thân ruột thịt của mình chính là Cơ Lãng Thần - Phò mã của Khang Bình Trưởng Công chúa. Năm đó, khi Tĩnh An Công chúa đến Kinh thành Đại Vũ đã thu hút sự chú ý của Tiên Đế, Chiêu Nguyên Đế và nhiều nam nhân khác vì dung mạo xuất chúng, thế nhưng bà ta lại yêu Cơ Lãng Thần.

Thậm chí hai người họ còn âm thầm hứa hẹn chuyện trăm năm, Tĩnh An Công chúa muốn giả c.h.ế.t để thoát khỏi thân phận Công chúa Nam Chiếu rồi gả cho Cơ Lãng Thần.

Tiếc rằng Cơ Lãng Thần lại được Khang Bình Trưởng Công chúa chỉ đích danh làm Phò mã, bà ta được Tiên Đế chiều chuộng, Cơ gia không thể từ chối được, chỉ có thể để Cơ Lãng Thần cưới Công chúa.

Khang Bình Trưởng Công chúa không chỉ cướp đoạt tình yêu mà sau đó còn tự tay hại c.h.ế.t Cơ Lãng Thần.

Hai huynh muội Chiêu Nguyên Đế này, một kẻ ban c.h.ế.t cho mẫu thân của y, một kẻ hại c.h.ế.t phụ thân của y, y sẽ không bao giờ tha cho bọn họ!

Nghĩ đến đây, Cơ Đàm Chi đột nhiên ngắt lời Gia Nhu Công chúa: "Hôm nay Công chúa hẹn ta đến đây để làm gì?"

Gia Nhu Công chúa im lặng một lát mới đáp: "Ta muốn tiểu tướng quân cưới ta làm thê tử."

"Xin lỗi, ta không làm được." Cơ Đàm Chi từ chối ngay: "Chắc Công chúa cũng biết Cơ mỗ là người không có tương lai, thế nên ta không muốn làm chậm trễ bất kỳ nữ tử nào cả."

Với thân phận của y, nếu muốn thành thân thì trong Kinh thành có cả tá nữ tử cho y lựa chọn.

Thế nhưng Gia Nhu Công chúa không hề nhụt chí: "Tiểu tướng quân, ngài không cưới ta chẳng lẽ lại muốn cưới Công chúa Đại Vũ? Nếu ngài cưới ta, đến lúc đó xảy ra chuyện gì chúng ta có thể về Nam Chiếu, chắc chắn phụ vương sẽ nhiệt liệt hoan nghênh ngài!"

Hàm ý trong lời này quá rõ ràng, nàng ta nói thẳng với Cơ Đàm Chi rằng nếu y thật sự ra tay với Hoàng đế Đại Vũ và Thái tử rồi bị Đại Vũ truy nã thì Nam Chiếu sẽ là chốn dung thân cho y.

Khoé môi Cơ Đàm Chi hơi giật giật, y đâu phải trẻ con ba tuổi ngu muội vô tri, sao có thể bị mấy lời nói này lừa được?

Dù sau này có trở thành kẻ tội đồ của Đại Vũ thì y cũng sẽ không bao giờ lựa chọn Nam Chiếu như gió chiều nào theo chiều đấy, nếu chỉ mới bị quân đội Đại Vũ uy h**p một chút mà đã vội vàng thay đổi thái độ thì thật sự khiến người ta rất ghê tởm.

Thấy y chẳng tỏ thái độ gì, Gia Nhu Công chúa không khỏi tiếc nuối. Nàng ta cảm thấy Cơ Đàm Chi thực sự là một lựa chọn tốt nhất cho vị trí Phò mã, so với người khác thì tốt hơn nhiều, tiếc là y không đồng ý.

Nàng ta không khỏi thở dài: "Cơ tiểu tướng quân không muốn cưới bổn cung thì thôi vậy, nể mặt Tĩnh An Công chúa, không biết ngài có thể giúp chúng ta một chuyện không?"

"Chuyện gì?" Cơ Đàm Chi hỏi, trong lòng hiểu rõ đây mới là mục đích thật sự của Gia Nhu Công chúa.

Nàng Công chúa này cũng là một nữ nhân tham vọng, không vào được hậu cung của Chiêu Nguyên Đế thì nhanh chóng thay đổi mục tiêu, để lựa chọn người có lợi nhất cho mình mà không ngại đánh đổi hôn nhân để đạt được mục đích.

"Bản vẽ binh khí, công thức chế tạo thuỷ tinh và xà phòng, hạt giống ngô, khoai tây, khoai lang..." Gia Nhu Công chúa không hề che giấu dã tâm của mình: "Ta muốn lấy được những thứ này, tốt nhất là trước cuối năm. Đến lúc đó, chúng ta sẽ quay về Nam Chiếu.”

Cơ Đàm Chi lại khẽ nhếch môi.

Đây chính là lý do y ghét Nam Chiếu. Bản lĩnh không có nhưng tham vọng quá lớn, chỉ giỏi gió chiều nào theo chiều nấy, mỗi khi Đại Vũ có ý kiến gì với Nam Chiếu là bọn họ sẽ lập tức cử vài nàng Công chúa xinh đẹp vào kinh, muốn dùng sắc đẹp để đánh lạc hướng Đại Vũ, tranh thủ thời gian để Nam Chiếu nghĩ cách ứng phó.

Thời Tiên Đế còn tại vị, chỉ một Tĩnh An Công chúa đã kích động được mâu thuẫn giữa phụ tử Tiên Đế và Chiêu Nguyên Đế.

Bây giờ Chiêu Nguyên Đế tại vị, bọn họ vẫn muốn lặp lại con đường cũ, tiếc rằng Chiêu Nguyên Đế chẳng hề để ý đến Công chúa Nam Chiếu, Thái tử lại càng thờ ơ. Gia Nhu Công chúa rơi vào tình cảnh khó xử, nếu không thì cũng chẳng bất chấp tất cả để đến tìm y.

Lòng tham của Gia Nhu Công chúa đã lộ hết ra ngoài rồi, nàng ta muốn tất cả mọi thứ của Đại Vũ.

Nhưng Cơ Đàm Chi lại không muốn chiều theo ý nàng ta: "Xin lỗi, ta không làm được."

"Cơ tiểu tướng quân đừng tự coi thường bản thân, ngài có thể làm được." Gia Nhu Công chúa rất thành khẩn: "Ngài thử nhớ lại thái độ của Hoàng đế Đại Vũ đối với ngài đi, có phải khá khoan dung không? Chứng tỏ ông ta vẫn quan tâm đến ngài."

Cơ Đàm Chi nghe mà thấy quá chối tai, sự chán ghét khó mà giấu đi được nữa: "Công chúa đừng nói nữa."

Y nhắm chặt mắt lại một lúc, sau khi mở ra thì đã khôi phục lại vẻ bình thường, giọng nói mang theo ý lạnh nhạt: "Ta có thể lấy công thức làm thuỷ tinh và xà phòng giúp cho người, còn những thứ khác thì thôi. Hoàng Thượng phái cấm vệ nội đình canh giữ nghiêm ngặt, đến cả ta cũng không có cách."

Nếu không thì những gián điệp ngoại quốc đã vận dụng mọi mối quan hệ để trộm hạt giống đi rồi, sao còn phải ở lại Đại Vũ làm gì?

Gia Nhu Công chúa nghe thế thì rất thất vọng, chỉ đành miễn cưỡng nói: "Vậy cũng được."

Song, không có nghĩa là nàng ta đã từ bỏ mà chỉ tạm thời thoả hiệp thôi, chẳng qua sợ ép chặt quá lại khiến Cơ Đàm Chi chán ghét. Dù gì vẫn còn thời gian, cùng lắm thì nàng ta đi tìm Hoàng đế Đại Vũ bày tỏ lòng cảm mến Cơ Đàm Chi, tạo ra làn sóng bàn tán để buộc y phải cưới nàng ta.

Sau khi tiễn Gia Nhu Công chúa rời đi, trên mặt Cơ Đàm Chi không còn sự chán ghét nữa, y trở lại dáng vẻ thản nhiên lạnh nhạt như ngày thường.

Y uống một hơi cạn sạch chén trà trên bàn rồi rời khỏi tiệm bánh ngọt.

Trời đã ngả về chiều, Cơ Đàm Chi đi thẳng về phủ Tướng quân.

Nhìn thấy y, quản gia bước tới nói nhỏ: "Tiểu tướng quân đã về, Tam Hoàng tử đợi ngài cũng lâu rồi."

Cơ Đàm Chi hơi biến sắc, đưa gói bánh vừa mua cho quản gia bảo ông ấy đưa đến viện của mấy cô nương trong phủ rồi mới đi gặp Tam Hoàng tử.

Tam Hoàng tử đợi hơn một canh giờ cuối cùng cũng đợi được Cơ Đàm Chi quay về nên khó tránh khỏi khó chịu: "Tiểu tướng quân đúng là quý nhân bận rộn, xem ra bản vương đến không đúng lúc rồi."

Cơ Đàm Chi bình thản nói: "Để Tam điện hạ đợi lâu, tại hạ vừa đi gặp một người nên về hơi muộn."

"Ai vậy?"

"Gia Nhu Công chúa."

Tam Hoàng tử chợt ngẩn ra, kinh ngạc hỏi: "Chẳng lẽ ngươi thật sự muốn cưới Công chúa Nam Chiếu?"

Tam Hoàng tử biết chuyện muội muội An Ngọc thích Cơ Đàm Chi, muốn y làm Phò mã, còn biết Gia Nhu Công chúa cũng để mắt đến y. Mặc dù hợp tác với Cơ Đàm Chi nhưng Tam Hoàng tử lại không thích con người y lắm, cảm thấy y lòng dạ sâu xa, khó mà khống chế được. Nếu An Ngọc gả cho y thì sớm muộn gì cũng sẽ chịu thiệt nên Tam Hoàng tử mới lén lút giấu giếm muội muội, chỉ hy vọng nàng ta nhận ra Cơ Đàm Chi không có ý với mình mà tự động từ bỏ, tốt nhất đừng có kinh động đến phụ hoàng.

Cơ Đàm Chi nói: "Hôm nay ta đã nói rõ với Gia Nhu Công chúa là ta sẽ không lấy nàng ta, để nàng ta từ bỏ ý định."

Tam Hoàng tử nghe xong thì cũng không để tâm lắm, chuyển sang bàn chuyện của Thái tử với y.

"Nghe nói lần này Thái tử đi tuần tra phủ Thanh Hà đã tiêu diệt được một toán hải tặc, rất được lòng dân vùng Giang Nam..." Nói đến đây, vẻ mặt Tam Hoàng tử bỗng trầm xuống: "Nếu cứ để như thế thì phụ hoàng sẽ chỉ càng thiên vị Thái tử."

Phụ hoàng vốn đã thiên vị rồi, Thái tử càng bộc lộ tài năng thì phụ hoàng lại càng coi trọng, bọn họ ở phe đối địch với Thái tử thì càng không có cơ hội.

Cơ Đàm Chi cười nói: "Tam điện hạ vội gì chứ? Thái tử mắc bệnh nan y, sớm muộn gì cũng c.h.ế.t."

"Sớm muộn là bao lâu?" Tam Hoàng tử nghi hoặc hỏi.

Cơ Đàm Chi khẽ cười: "Nếu Thái tử sống không quá năm nay thì sao?"

Tam Hoàng tử mừng rỡ, không khỏi vỗ tay cười lớn: "Nếu thực sự như tiểu tướng quân nói thì ngươi chính là quý nhân của bản vương rồi! Sau này bản vương tất có trọng thưởng!"

Cơ Đàm Chi mỉm cười, sau đó tiếp tục trao đổi bí mật với Tam Hoàng tử.

"Chờ đến tháng sáu thời tiết nóng lên, chắc hẳn Hoàng thượng sẽ đến Tây Giao viên lâm nghỉ mát, đó sẽ là một cơ hội tốt." Cơ Đàm Chi cười nói rất nhẹ nhàng: "Hy vọng Tam điện hạ tận dụng cơ hội, biết đau sẽ khiến Hoàng thượng trọng dụng ngài hơn."

Tam Hoàng tử hơi ngẩn ra, nhìn Cơ Đàm Chi đầy khó hiểu: "Ý ngươi là gì?"

Cơ Đàm Chi hạ giọng nói nhỏ vài câu, Tam Hoàng tử trợn tròn mắt, mãi một lúc sau mới thốt lên: "Việc này... Bản vương phải nghĩ kỹ lại đã, sau đó sẽ trả lời ngươi."

"Ta sẽ chờ điện hạ." Cơ Đàm Chi mỉm cười nói.

Sau khi tiễn Tam Hoàng tử, tâm trạng Cơ Đàm Chi khá thoải mái, bèn sai người mang rượu đến, tự rót rượu rồi lại thưởng thức dưới trăng một mình.

"Khụ khụ khụ." Một tràng tiếng ho khan vang lên, Cơ Đàm Chi nhìn về phía âm thanh phát ra, nói: "Gió đêm lạnh lẽo, sao Thương tiên sinh không mặc thêm áo vào?"

Thương tiên sinh bước lại gần rồi ngồi xuống bên cạnh y.

Hắn ta chỉ mặc một chiếc áo văn sĩ mỏng manh càng làm tôn thêm dáng người xanh xao gầy gò, những tiếng ho khan thỉnh thoảng vang lên khiến người ta lo lắng không biết cơ thể này có chịu nổi không.

"Không sao, ta vẫn chống đỡ được." Thương tiên sinh lại ho một tràng nữa thì mới kìm được cơn ngứa trong cổ họng: "Cuối cùng tiểu tướng quân cũng quyết định ra tay rồi à?"

Cơ Đàm Chi chỉ lẳng lặng uống rượu, đột nhiên hỏi: "Thương tiên sinh, năm đó mẫu thân ta bị ban cho cái c.h.ế.t bằng một chén rượu độc ở Tây Giao viên lâm phải không?"

Thương tiên sinh khẽ gật đầu.

Thấy Cơ Đàm Chi không nói gì mà chỉ cắm đầu uống rượu, ánh mắt Thương tiên sinh hơi loé lên, khẽ nói: "Hai phụ tử Chiêu Nguyên Đế và Tần Chí đều là người tài giỏi, ngay cả hải tặc cũng không lấy được mạng Thái tử. Tiểu tướng quân nên suy nghĩ thật kỹ."

"Đó là vì Thái tử phi phá hoại." Nhớ lại mấy lần đối đầu với Thái tử phi, Cơ Đàm Chi vô cùng bực bội. Rõ ràng thoạt nhìn nàng chỉ là một nữ tử yếu đuối được nuôi dưỡng trong khuê phòng, ai ngờ lại tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm c.h.ế.t voi. Nếu lần đó nàng không theo Thái tử đến phủ Thanh Hà thì y đã có thể mượn tay hải tặc lấy mạng Thái tử ngay khi hắn đặt chân lên đảo rồi.

Đáng tiếc...

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn