Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 219

Sao Tần Chí lại không nhận ra lúc này Chiêu Nguyên Đế đang có những cảm xúc phức tạp đối với Thái tử phi chứ?

Hắn không hề bận tâm vì những việc Thái tử phi làm đã bị bại lộ, hắn đã lường trước hậu quả, thậm chí còn nghĩ cách để giải quyết ổn thỏa cho nàng.

Thế là hắn cho người mang một chiếc hộp đến rồi đẩy nó về phía Chiêu Nguyên Đế.

“Đây là gì?” Sự chú ý của Chiêu Nguyên Đế nhanh chóng bị nó thu hút.

Tần Chí mỉm cười rồi mở hộp ra, bên trong là những hạt trắng mịn như tuyết nhỏ li ti, xếp chồng lên nhau, thoáng chốc khiến người ta không nhìn ra được gì.

“Phụ hoàng, đây là muối tinh, người nếm thử xem.”

Chiêu Nguyên Đế tỏ ra kinh ngạc, là muối à?

Ông ấy nhúm một ít bỏ vào miệng nếm thử, phát hiện chỉ có vị mặn thuần túy, không có vị đắng chát hay mùi lạ còn sót lại như muối thông thường, thậm chí nó còn trắng như tuyết, trong sạch đến kinh ngạc.

Tần Chí thấy phản ứng của ông ấy thì có phần vui mừng. Đợt trước, lần đầu tiên hắn nhìn thấy loại muối tinh này, phản ứng cũng như vậy.

Thực ra cách chiết xuất muối tinh rất đơn giản, chỉ là trước đây không ai nghĩ ra cách làm này.

Ngoài muối tinh, Tần Chí còn báo cáo về phương pháp phơi muối nước biển. Ưu điểm của phương pháp phơi muối nước biển là không cần đầu tư quá nhiều nhân lực và vật lực, hơn nữa có thể thu hoạch được lượng muối lớn, giúp dân chúng Đại Vũ sau này không còn thiếu muối, giá muối cũng có thể giảm xuống đáng kể.

Khi Tần Chí và Thái tử phi bàn bạc về cải cách thuế muối, hắn đã ghi nhớ một câu nói của Bùi Chức: “Phải để dân chúng Đại Vũ đều có thể ăn muối giá bình dân. Để muối không còn là thứ xa xỉ trong lòng dân chúng.”

“Phụ hoàng, đây đều là những ý tưởng do Thái tử phi và Phúc Ninh Quận chúa nghĩ ra ở phủ Thanh Hà.” Tần Chí nói với vẻ kiêu ngạo pha lẫn chút đắc ý: “Người xem, Thái tử phi rất giỏi giang phải không ạ?”

Sự chú ý của Chiêu Nguyên Đế từ muối tinh trong hộp chuyển sang hắn, sao ông ấy lại không hiểu rằng Thái tử đang nói tốt cho Thái tử phi chứ.

Cho dù Thái tử phi mạnh mẽ đến mức có thể giết một tên cướp biển chỉ bằng một nhát kiếm thì sao? Những đóng góp mà Thái tử phi đã làm cho Đại Vũ không phải là thứ mà người thường có thể sánh bằng, người đời dựa vào đâu mà đánh giá Thái tử phi phải làm gì bằng tiêu chuẩn của mình?

Chiêu Nguyên Đế nói: “Thái tử phi quả thật có tài, tiếc là...”

Đáng tiếc lại là Thái tử phi, không thể để nàng ra làm quan hay làm nhiều việc thực tế hơn cho Đại Vũ. Ông ấy tin rằng Thái tử phi vẫn còn rất nhiều tiềm năng có thể khai thác.

Tần Chí vờ như không nghe thấy, tiếp tục cùng ông ấy bàn bạc về việc thúc đẩy cải cách thuế muối.

Khi Tần Chí trở về Đông cung, trời đã rất khuya. Hắn bước vào điện, thấy Thái tử phi vẫn chưa nghỉ ngơi, nàng đang ngồi trên chiếc ghế mỹ nhân dưới ánh đèn, thắt lưng được phủ một chiếc chăn, mắt khẽ rũ xuống như đang suy nghĩ điều gì đó.

Toàn bộ tẩm điện yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng kêu từ ngoài cửa sổ vọng vào.

“A Thức, sao nàng vẫn chưa đi nghỉ?” Tần Chí đi tới, dịu dàng hỏi.

Bùi Chức ngẩng đầu nhìn hắn, thấy hắn ngồi xuống bên cạnh ghế mỹ nhân, thế là nàng cũng không vội đứng dậy, ôm chiếc chăn phủ trên người nói: “Điện hạ, nghe nói Khang Bình cô mẫu bệnh rất nặng.”

Tần Chí đáp một tiếng "ừ”, vẻ mặt hắn lạnh lùng, rõ ràng không có tình cảm gì với cô mẫu Khang Bình Trưởng Công chúa này.

Bùi Chức cũng hiểu được việc này, hắn mất trí nhớ hai lần, ngoài việc nhớ nàng ra thì không nhớ đến những người khác. Khang Bình Trưởng Công chúa giống như một người xa lạ với hắn nên làm gì có tình cảm gì đâu? Chưa kể năm ngoái Khang Bình Trưởng Công chúa không giữ được miệng rồi truyền ra những lời đồn như vậy, Tần Chí không giận bà ta đã là may lắm rồi.

“Chàng có biết là chuyện gì không?” Bùi Chức hỏi.

Tần Chí nắm tay nàng: “Cô cũng vừa nghe nói chuyện này, còn chưa tìm hiểu rõ ngọn ngành. Nếu nàng muốn biết, cô sẽ cho ám vệ đi điều tra.”

“Thôi bỏ đi.” Bùi Chức lắc đầu: “Tạm thời không cần tra đâu.”

Ám vệ của Đông cung quả thật rất hữu dụng nhưng không thể tùy tiện lạm dụng, để tránh chạm đến điểm nhạy cảm của Hoàng đế, khiến Hoàng đế không thích Thái tử. Dù Chiêu Nguyên Đế rất yêu thương Thái tử và vô cùng tin tưởng hắn nhưng làm Hoàng đế đều đa nghi, rất nhiều chuyện cần phải kiêng kỵ.

Tần Chí nghe xong thì cũng không nói nhiều đến chuyện này nữa. Hắn quả thật không quan tâm Khang Bình Trưởng Công chúa thế nào, chỉ cần bà ta không đến trước mặt hắn gây chuyện là được.

Thái tử kéo nàng đứng dậy rồi trở về nội điện nghỉ ngơi, hắn vừa đi vừa nói: “Ngày mai còn phải đi thỉnh an hoàng tổ mẫu, nàng nên nghỉ ngơi sớm một chút, kẻo mai tinh thần lại uể oải.”

Suốt chặng đường ngồi xe ngựa đã mệt mỏi vô cùng, ai ngờ nàng còn lo lắng cho những chuyện không đâu, trong lòng Thái tử gia không được vui cho lắm.

Bùi Chức khẽ mỉm cười nhưng cũng không phản bác hắn. Nàng cảm thấy có thể là vết thương ở tay mình đã k*ch th*ch hắn, khiến hắn cho rằng nàng yếu ớt, không thể lao lực. Vì vậy dù biết rõ nàng không hề yếu ớt đến thế, song người này vẫn làm như không thấy gì, kiên quyết cho rằng nàng cần được chăm sóc cẩn thận.

Phu thê Thái tử yên ổn nghỉ ngơi cả đêm.

Ngày hôm sau, Tần Chí thức dậy sớm, sau khi ăn mặc chỉnh thì đi lên triều.

Bùi Chức ngủ thêm một lát, thấy cũng gần đến giờ nên đã thức dậy, dùng xong bữa sáng rồi ngồi kiệu đi đến Từ Ninh cung để thỉnh an Thái hậu.

Từ Ninh cung không có mấy người. Trước đây mỗi khi Bùi Chức đến thỉnh an, nơi đây luôn náo nhiệt. Thái hậu không quy định phi tần phải đến thỉnh an bà ấy mỗi ngày, mà các phi tần tự chủ động đến, mong chờ Hoàng thượng đến Từ Ninh cung thỉnh an Thái hậu để có thể nhìn thấy ông ấy thêm một lần.

Thái hậu biết chuyện này nhưng cũng không đuổi họ đi, ngược lại bà ấy còn sai cung nhân tiếp đãi chu đáo, có thể nói là vô cùng độ lượng nhân từ.

Bùi Chức ngẫm nghĩ rồi hiểu ra nguyên nhân.

Xem ra Thái hậu rất lo lắng cho bệnh tình của Khang Bình Trưởng Công chúa, các phi tần trong cung cũng biết điều, không dám đến quấy rầy lão nhân gia vào lúc này, tránh làm Thái hậu bực bội rồi rước lấy một trận quở trách.

Không chỉ có phi tần, ngay cả Tuyên Nghi Quận chúa cũng không có mặt.

Sau khi Bùi Chức gặp Thái hậu thì phát hiện tinh thần bà ấy không được tốt lắm, mặc dù bà ấy đã che giấu rất kỹ nhưng vẫn có thể nhìn ra vẻ mệt mỏi trong ánh mắt. Tuy nhiên Thái hậu vẫn cố gắng vực dậy tinh thần, hỏi Thái tử phi chuyến đi tuần tra ở phủ Thanh Hà có thuận lợi không.

Bùi Chức kể vắn tắt một số chuyện và cả trải nghiệm ở đảo hải tặc. Nhân lúc Thái hậu đang lắng nghe, nàng nắm tay bà ấy rồi truyền cho bà ấy một ít tinh thần lực, giúp bà ấy phấn chấn hơn.

Thái hậu cảm thấy cơ thể bỗng dưng nhẹ nhõm hơn nhiều, cứ ngỡ là vì được gặp Thái tử phi nên tâm trạng u uất cũng thoải mái hơn phần nào.

Bà ấy nhìn Bùi Chức rồi không khỏi nghĩ đến nữ nhi và ngoại tôn nữ, trong lòng khẽ thở dài.

Điều tiếng trong nhà không nên rêu rao ra ngoài, dù bà ấy có muốn nói gì với Bùi Chức nhưng cũng không biết mở lời từ đâu. Cuối cùng chỉ trò chuyện dăm ba câu rồi lấy cớ thấy mệt, bảo nàng quay về Đông cung.

Bùi Chức vừa rời khỏi Từ Ninh cung thì thấy Uyển Mai - đại cung nữ của Chung Túy cung - đang đợi bên đường, nàng nhanh chóng bước tới.

“Thái tử phi, người về rồi.” Uyển Mai cười tươi, cho biết mình vâng lệnh Lệ Quý phi, mời nàng đến Chung Túy cung chơi.

Bùi Chức cười đồng ý, cho người quay xe tới Chung Túy cung.

Đến nơi, nàng thấy Nhị Hoàng tử phi Tề Ấu Lan cũng ở đó. Hài tử trong bụng Tề Ấu Lan đã được bảy tháng, bụng đã lộ rõ, thân hình tròn trịa hơn nhiều, má cũng đầy đặn, trông khá phúc hậu.

Thấy Bùi Chức đến, nàng ấy nâng cao bụng định đứng dậy hành lễ nhưng Bùi Chức đã nắm tay, kéo nàng ấy ngồi xuống.

“Đừng đa lễ, cẩn thận hài tử trong bụng.” Bùi Chức trách yêu.

Sau khi nữ nhân trong cung mang thai, Hoàng thượng và Thái hậu đều sẽ miễn cho họ tất cả các nghi lễ thỉnh an, ưu tiên đứa bé trong bụng.

Lệ Quý phi cũng cười nói: “Thái tử phi nói đúng đó, người một nhà không cần quá đa lễ, chăm sóc tốt cho sức khỏe của mình là được.”

Tề Ấu Lan ngồi đó cười khẽ, không từ chối ý tốt của họ.

Lệ Quý phi tiếp đãi Bùi Chức trong đại điện, tùy ý trò chuyện dăm ba câu rồi hỏi: “Thái tử phi vừa từ Từ Ninh cung về phải không?”

Bùi Chức nâng chén trà uống rồi đáp lại.

Lệ Quý phi thở dài: “Gần đây tinh thần Thái hậu nương nương không tốt, chúng ta đều không dám đi làm phiền người, đã lâu lắm rồi ta không gặp người.”

Bùi Chức nhìn bà ấy: “Lệ mẫu phi, bệnh tình của Khang Bình cô mẫu có nặng lắm không ạ?”

“Nghe nói là đầu óc cứ mơ màng, còn không nhận ra người thân.” Trong lòng Lệ Quý phi hơi buồn bã: “Ngày xưa Khang Bình Trưởng Công chúa uy phong biết bao, không ngờ nói bệnh là bệnh, cũng không biết là bị sao. Còn chuyện hôn sự của Tam Hoàng tử và Tuyên Nghi Quận chúa nữa, tuy nói là Thái hậu nương nương chủ trì hoãn đến tháng chín nhưng ai biết đến lúc đó sức khỏe của Khang Bình Trưởng Công chúa thế nào, chẳng lẽ cứ tiếp tục hoãn...”

Lệ Quý Phi nói đến câu cuối cùng, không nén được cảm xúc, chỉ lắc đầu thở dài.

Bùi Chức cũng nhíu mày, nàng có thiện cảm khá tốt với Tuyên Nghi Quận chúa, nàng ấy chỉ là một tiểu cô nương ngây thơ mềm yếu, tuy có chút tùy hứng trong chuyện hôn nhân nhưng Thái hậu cũng đã cho phép nàng ấy được bướng bỉnh như vậy. Mặc dù Khang Bình Trưởng Công chúa là mẫu thân của nàng ấy nhưng nàng ấy vẫn phân biệt rất rõ ràng mẹ là mẹ, con là con, không lẫn lộn. Nàng cũng hy vọng Tuyên Nghi Quận chúa có thể bình an suôn sẻ, đừng phải chịu quá nhiều trắc trở.

“Còn Mai Quý phi… Từ khi hôn lễ bị hoãn lại, tâm trạng của bà ta luôn không tốt.” Lệ Quý phi ẩn ý nhắc nhở : “Nếu con gặp Mai Quý phi, bà ta có nói gì không hay thì con cũng đừng để trong lòng.”

Mai Quý phi vẫn luôn trông mong Tam Hoàng tử mang lại thể diện cho mình nhưng hôn sự của Tam Hoàng tử lại ba lần bảy lượt gặp trắc trở, làm sao bà ta có thể không tức giận đây?

Mấy ngày nay, nghe nói Vĩnh Hòa cung không ngừng thay đổi đồ sứ, ngay cả phủ Nội vụ cũng bắt đầu có ý kiến, bóng gió nhắc nhở. Mai Quý phi lại bị chọc tức nên đành phải tự bỏ bạc ra mua thêm ít đồ sứ mới mang về.

“Còn An Ngọc Công chúa, năm nay cũng phải chọn phò mã rồi.” Lệ Quý phi nói đến đây, vẻ mặt rất kỳ lạ.

Bùi Chức thắc mắc: “Chẳng lẽ An Ngọc Công chúa đã để ý ai rồi ạ?”

Lệ Quý phi gật đầu, khẽ ho một tiếng: “Ta cũng vô tình nghe được, nghe nói An Ngọc Công chúa để mắt đến Cơ tiểu tướng quân...”

Bùi Chức: “Phụt!”

Lệ Quý phi cũng đã nhịn rất lâu mới có thể nhịn cười. Bà ấy nhớ lại khi hôn sự của Tam Hoàng tử còn chưa định, Tuyên Nghi Quận chúa si mê Tam Hoàng tử, Mai Quý phi coi thường nàng ấy đủ kiểu. Ai ngờ chớp mắt một cái nữ nhi của Mai Quý phi lại để mắt đến đại ca trong tộc của Tuyên Nghi Quận chúa, quả là thời thế xoay vần.

“Thái tử phi còn nhớ Gia Nhu Công chúa của Nam Chiếu không?” Đột nhiên Lệ Quý phi lại hỏi.

Bùi Chức nhướng mày, có vẻ nàng hơi hiểu ra nguyên nhân hôm nay Lệ Quý phi gọi mình đến, bà ấy không chỉ muốn nàng nắm bắt tin tức gần đây ở Kinh thành mà còn muốn cùng nàng hàn huyên và nói chuyện phiếm.

Phi tần trong hậu cung không có nhiều hoạt động giải trí, cho nên thích nghe chuyện phiếm nhất. Nếu họ nói chuyện phiếm với bạn, điều đó có nghĩa là họ coi bạn như người nhà.

Lệ Quý phi chính là người như vậy.

Lệ Quý phi dùng khăn che miệng, giọng điệu nhẹ nhàng: “Nghe nói Gia Nhu Công chúa muốn tìm phò mã ở Đại Vũ, nàng ấy cũng để mắt đến Cơ tiểu tướng quân rồi.”

Bùi Chức: “Phụt!”

Giờ đây ở Kinh thành ai mà chẳng biết chuyện Dương Quốc cữu muốn bám trụ ở Đại Vũ nên “bệnh” cứ mãi không khỏi chứ, Gia Nhu Công chúa lại viện cớ chăm sóc cho cữu cữu nên cũng ở lại theo.

Đến Kinh thành mấy năm, tuổi của Gia Nhu Công chúa cũng trôi dần theo năm tháng.

Ban đầu mục tiêu của Nam Chiếu là dâng Gia Nhu Công chúa cho Hoàng thượng, đưa nàng ta vào hậu cung nhưng rõ ràng Chiêu Nguyên Đế không mấy hứng thú với Công chúa Nam Chiếu, Gia Nhu Công chúa cứ thế bị bỏ lỡ.

Chỉ là mọi người không ngờ rằng Gia Nhu Công chúa lại có thể nhìn thoáng được như vậy.

Hoàng thượng không được, vậy thì tìm một phu quân khác ở Đại Vũ. Với thân phận Công chúa Nam Chiếu của nàng ta, nhất định có thể tìm được một người phù hợp. Chỉ cần người sáng suốt đều có thể nhìn ra, Gia Nhu Công chúa đang dùng hôn nhân để thực hiện giá trị của bản thân, coi hôn nhân như một cuộc mua bán.

Lệ Quý phi cũng thấy buồn cười: “Mấy hôm trước Lạc Bình Trưởng Công chúa tổ chức yến tiệc thưởng hoa ở phủ, mời khá nhiều thanh niên tuấn tú tài giỏi và quý nữ các phủ ở Kinh thành đến dự, nghe nói Gia Nhu Công chúa cũng đến, nàng ta còn công khai bày tỏ tình cảm với Cơ tiểu tướng quân trước mặt mọi người. Lúc đó An Ngọc cũng ở đó, con bé bị Gia Nhu chọc tức, còn cãi nhau với nàng ta nữa...”

Công chúa Nam Chiếu và Công chúa Đại Vũ công khai xung đột, có thể nói là một màn kịch hay trăm năm khó gặp, những người chứng kiến lúc đó đều cảm thấy không uổng công khi đến đây.

Bùi Chức nghe say sưa, cảm thấy mình không có mặt vào lúc ấy đúng là đáng tiếc.

Thì ra vào tháng hai, Kinh thành lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Bùi Chức ngồi ở chỗ Lệ Quý phi một lúc lâu, sau đó lưu luyến không muốn về Đông cung.

Sau khi dùng xong bữa trưa, Bùi Chức không nghỉ ngơi mà sai người chuẩn bị xe ngựa và lễ vật, nàng muốn xuất cung thăm Khang Bình Trưởng Công chúa.

Dù sao đi nữa, Khang Bình Trưởng Công chúa cũng là nữ nhi ruột thịt của Thái hậu, muội muội ruột của Hoàng thượng. Nghe nói bà ta bị bệnh, Bùi Chức thân là Thái tử phi đích thân đến thăm cũng là điều nên làm.

Phủ Công chúa cách hoàng cung không xa, đây cũng là vì Thái hậu cưng chiều Khang Bình Trưởng Công chúa. Sau khi Tiên Đế băng hà, Thái hậu đứng ra quyết định việc chọn lại phủ Công chúa cho Khang Bình, để phủ của bà ta gần hoàng cung hơn, tiện cho mẫu tử bà ta vào cung.

Xe ngựa của Đông cung đến phủ Công chúa, thị vệ đi gõ cửa.

Trưởng lại của phủ Công chúa nghe tin Thái tử phi đến, vội vàng ra nghênh đón, ngoài ra còn sai người đi báo cho Quận chúa.

Gần đây Khang Bình Trưởng Công chúa bị bệnh, trong ngoài phủ đều do Tuyên Nghi Quận chúa đứng ra lo liệu. Có chuyện gì hạ nhân sẽ lập tức báo cho nàng ấy, khiến Tuyên Nghi Quận chúa vốn còn có chút tính cách tiểu thư nhanh chóng trưởng thành.

“A Thức.”

Nhìn thấy Bùi Chức, trên mặt Tuyên Nghi Quận chúa lộ ra nụ cười vui vẻ, rất đỗi vui mừng.

Bùi Chức mỉm cười với nàng ấy, nhân lúc uống trà âm thầm quan sát nàng ấy. Nàng nhận thấy Tuyên Nghi Quận chúa đã gầy đi trông thấy, khiến đôi mắt càng to hơn, thân hình gầy gò mảnh mai đến mức như có thể bị gió thổi bay. Trên khuôn mặt nàng ấy không giấu được vẻ tiều tụy và mệt mỏi.

Nàng khẽ thở dài nói: “Quận chúa, nghe nói Khang Bình cô mẫu bệnh rồi, ta đến thăm người.”

Vẻ mặt Tuyên Nghi Quận chúa khựng lại, cảm kích nói: “A Thức, cảm ơn ngươi.”

Năm ngoái mẫu thân nàng ấy làm chuyện như vậy, nàng ấy còn xấu hổ không dám gặp A Thức, không ngờ A Thức không chấp nhặt hiềm khích cũ, cố ý đến thăm mẫu thân.

Nghĩ đến đây, gương mặt nàng ấy tỏ ra ủ rũ, bây giờ mẫu thân nàng ấy cứ mơ màng, còn không cả nhận ra nữ nhi, nàng ấy rất đau lòng.

Tuyên Nghi Quận chúa đưa Bùi Chức đi thăm Khang Bình Trưởng Công chúa.

Tuy Khang Bình Trưởng Công chúa bị bệnh nhưng bà ta là nữ nhi ruột của Thái hậu nên đã được Thái hậu sai người đến giám sát, còn có Tuyên Nghi Quận chúa chăm sóc cẩn thận, trong phủ Công chúa không ai dám lơ là bà ta, chuyện ăn ở vẫn như trước đây.

Khi Bùi Chức đến, nàng thấy Khang Bình Trưởng Công chúa đang ngồi trong noãn các, hai mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt mơ hồ, miệng lẩm bẩm điều gì đó.

Cửa sổ noãn các được lắp kính, sáng sủa sạch sẽ, ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, rọi lên người Khang Bình Trưởng Công chúa.

Bà ta mặc cung trang màu xanh tím thêu hoa bích lan, trên trán buộc khăn đội đầu màu vàng ánh nâu thêu san hô đỏ lớn bằng quả trứng chim bồ câu. Mái tóc bà ta buông xõa, gương mặt tái nhợt và tiều tụy, không còn vẻ kiêu ngạo như xưa.

Bùi Chức đến gần thì dần dần nghe rõ những lời bà ta đang lẩm bẩm.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn