Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 218

Bùi Chức b.ắ.n từng tên cướp đang đứng mai phục trên vách đá, b.ắ.n ngã từng tên một.

Bọn cướp vốn ỷ vào địa thế cao để bất ngờ phục kích, mục tiêu chính là Thái tử, chúng muốn nhân cơ hội này để giết Tần Chí. Nào ngờ Thái tử phi đột ngột xuất hiện, nàng dùng tài b.ắ.n cung chuẩn xác của mình tiêu diệt toàn bộ những kẻ phục kích.

Bọn cướp tấn công như vũ bão nhưng đáng tiếc cuối cùng vẫn thất bại thê thảm.

Sau khi trận chiến kết thúc, Tần Chí sai người kiểm tra thiệt hại, sau đó hắn buông thanh trường đao trong tay, đi về phía Bùi Chức.

Bùi Chức lặng lẽ đứng bên mạn thuyền nhìn ra mặt sông, nàng chợt nhận ra bên cạnh mình có người tới gần, bèn quay đầu lại nhìn. Đôi lông mày khẽ cong, ánh mắt ánh lên nụ cười rạng rỡ.

Con thuyền đã thuận lợi vượt qua khúc sông hiểm trở nhất, gió sông nhẹ nhàng lướt qua, mang theo hơi thở ấm áp của mùa xuân tháng ba.

Hai người cùng nhau sánh vai đứng đón làn gió nhẹ, lặng nhìn từng gợn sóng trên mặt sông. Gió thổi lướt qua, cuốn theo mùi máu tanh nhàn nhạt còn sót lại trên thuyền, không khí dần trở lại sự trong lành dễ chịu.

Trên thuyền, đám thị vệ và hạ nhân bận rộn dọn dẹp thi thể của toán cướp, họ lau sạch vết máu còn sót lại, sửa chữa những chỗ bị tổn hại, khung cảnh vô cùng tất bật.

Trong lúc bận rộn thu dọn, đôi lúc họ vô tình liếc về phía hai người đang đứng sóng vai nơi mạn thuyền, chợt ngẩn người ra. Hai người đắm mình trong nắng xuân rực rỡ, họ đứng sánh vai với nhau tựa như sinh ra để dành cho nhau, khiến người ta quên đi khung cảnh máu me lúc trước.

“A Chức, y phục của nàng ướt rồi, mau về thay đi.” Tần Chí nói rồi duỗi tay nắm lấy tay nàng, dịu dàng dắt nàng về khoang thuyền

Bùi Chức khẽ đáp lại, ngoan ngoãn để mặc hắn kéo đi. Bàn tay hắn rộng lớn và ấm áp, lòng bàn tay và gan bàn tay dày đặc những vết chai sần. Khi những vết chai lướt qua lòng bàn tay mềm mại của nàng, vết thương nơi ấy lại đau rát như bị lửa đốt.

Khi trở lại khoang thuyền, Phương Phỉ và Phương Thảo đã chuẩn bị sẵn nước rửa mặt và y phục sạch sẽ.

Tần Chí không vội rửa mặt, trước tiên hắn kéo tay nàng lên kiểm tra thì quả nhiên phát hiện lòng bàn tay nàng đã bị trầy xước, trong mắt khẽ hiện lên vẻ xót xa.

Lần trước khi từ đảo hải tặc trở về, nhân lúc nàng ngủ mê man, hắn đã âm thầm kiểm tra cơ thể nàng thì thấy lòng bàn tay nàng đã bị trầy xước đến nỗi toác cả da thịt vì cầm kiếm quá lâu, nhìn hình ảnh ấy mà giật mình.

Tuy Bùi Chức có võ công thâm hậu nhưng cơ thể của nàng lại không cường tráng để theo kịp võ công ấy. Nàng là một tiểu thư sống trong nhung lụa, vốn dĩ đôi bàn tay mịn màng, xinh đẹp ấy nên được các nha hoàn chăm sóc tỉ mỉ, chứ không phải dùng để cầm vũ khí.

Sau khi rửa mặt xong, Tần Chí đích thân băng bó vết thương cho nàng, hắn cẩn thận bôi Ngọc Cao Tử lên miệng vết thương rồi băng lại bằng một tấm vải thưa. Kỹ thuật băng bó của hắn thuần thục đến mức chẳng khác gì một lang y có kinh nghiệm phong phú, chứng tỏ trước kia hắn đã bị thương không ít lần.

Bùi Chức dở khóc dở dười nhìn đôi tay bị băng bó kín mít của mình.

“A Thức, nàng có đau không?” Thái tử đau lòng hỏi, rõ ràng là một nam nhân bị chém một đao cũng không nhíu mày, vậy mà khi nhìn thấy vết thương trên tay nàng, ánh mắt hắn lại thoáng lộ vẻ sợ hãi.

Hắn thà rằng vết thương ấy ở trên người mình còn hơn.

Bùi Chức chớp mắt, tỏ vẻ đáng thương nói: “Đau lắm, điện hạ băng bó tay ta thành thế này thì ta ăn cơm kiểu gì đây?”

“Cô đút cho nàng ăn!” Thái tử gia không hề do dự nói, dường như hắn quên mất rằng quanh mình đang có khá nhiều cung nhân hầu hạ, vốn dĩ chẳng cần Thái tử phi phải tự làm gì.

Thế nhưng trong lòng Tần Chí vẫn rất xót xa, hắn thầm hạ quyết tâm, nếu lần sau còn gặp phải chuyện như vậy, nhất định hắn sẽ không để Thái tử phi phải ra tay.

Ôn Như Thủy cũng thầm nghĩ, nhất định lần sau sẽ không để Thái tử phi phải đích thân ra tay nữa. Nàng ấy thật sự không chịu nổi kích động như vậy, cảnh tượng Thái tử phi cứ một kiếm hạ một tên cướp quá đỗi k*ch th*ch, đến cả người bình thường cũng không tài nào chịu nổi.

Phải mất một lúc khá lâu Ôn Như Thủy mới bình tĩnh được, sau đó nàng ấy đi về phía Bùi Chức.

Nhìn thấy đôi tay nàng bị băng kín bằng lớp vải trắng, Ôn Như Thủy tưởng nàng bị thương nên hoảng hốt lo lắng, đến khi biết nguyên nhân thì nàng ấy lại cảm thấy cạn lời.

“Thì ra kiếp này muội chưa từng rèn luyện sức khỏe nhưng vẫn sở hữu võ công cao cường như vậy...” Nàng ấy hâm mộ đến mức nước mắt chảy ra từ miệng luôn rồi.

Ai mà chẳng muốn có được võ công lợi hại như Thái tử phi chứ, như thế thì đi đâu cũng chẳng phải lo lắng, cũng chẳng sợ bị ai ức h**p.

Chẳng trách Thái tử phi lại tự tin và bình thản đến vậy, sự tự tin ấy không chỉ đến từ trí tuệ sắc bén, mà còn đến từ võ công cao cường. E rằng sau ngày hôm nay, những kẻ tận mắt thấy Thái tử phi giết bọn cướp, sau này sẽ chẳng dám bén mảng đến trêu chọc nàng nữa.

Bùi Chức bình chân như vại nói: “Kiếp trước ta trải qua nhiều chuyện quá, thành thói quen rồi, không sửa được.” Chẳng lẽ lại nói rằng nàng chém xác sống thuận tay quá nên giờ thấy người là chém đầu theo thói quen luôn hả?

Nàng chưa bao giờ kiêu ngạo vì chuyện này, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện dùng sức mạnh đó để ức h**p người khác, trừ phi có kẻ tự chạy đến gây sự trước mặt nàng.

Ôn Như Thủy lộ rõ vẻ không đành lòng, trong lòng lại dâng lên nỗi xót xa.

Bên ngoài cửa, Tần Chí đứng lặng một lúc lâu. Tuy giọng nói trong phòng rất nhỏ nhưng truyền vào tai hắn lại cực kỳ rõ ràng, tháo gỡ hết những khúc mắc trong lòng.

Sắc mặt hắn trở nên khó lường. Một lát sau, hắn lặng lẽ quay người rời đi.

Cẩm Vân đứng canh ngoài khoang thuyền. Thường thì mỗi khi Thái tử phi và Phúc Ninh Quận chúa nói chuyện, đám cung nhân như bọn họ sẽ lui ra ngoài, tránh quấy rầy cuộc trò chuyện của hai người.

Lúc nãy khi Thái tử ghé qua, Cẩm Vân định tiến lên hành lễ nhưng thấy hắn xua tay, nàng ấy lại lặng lẽ không lên tiếng nữa. Khi thấy Thái tử bước ra từ bên trong với vẻ mặt khác thường, Cẩm Vân không rõ hắn đã gặp chuyện gì nên cảm thấy hơi lo lắng.

Màn đêm buông xuống, tiếng nước cuồn cuộn càng khiến không gian xung quanh tĩnh lặng một cách lạ thường.

Ngày mai sẽ đến Kinh thành, cho nên tất cả mọi người đều nâng cao cảnh giác, đề phòng bọn cướp cá c.h.ế.t lưới rách, tổ chức thêm một trận tập kích vào ban đêm.

Trong khoang thuyền, Tần Chí ôm lấy Bùi Chức lên giường nghỉ ngơi.

Bùi Chức nép trong lòng hắn, nàng cảm thấy đêm nay cảm xúc của hắn có phần là lạ. Nàng khẽ hỏi: “Điện hạ, có chuyện gì vậy? Chàng đang nghĩ về chuyện bọn cướp à?”

“Không phải.” Tần Chí khẽ hôn lên gương mặt tươi cười của nàng: “Cô đã liên hệ với các thủy trại gần đây, sớm muộn gì cũng sẽ tra ra được lai lịch của bọn cướp, cô không nhọc lòng vì việc này.”

“Vậy thì là vì chuyện gì?” Bùi Chức không hiểu, Tần Chí cũng không nói gì, hắn chỉ siết chặt nàng vào lòng, vùi mặt bên cổ nàng, giọng khàn khàn: “Chỉ là, cô cảm thấy mình vô cùng may mắn mới có thể gặp được nàng...”

Bọn họ vốn đến từ hai không gian khác nhau, kiếp này hắn có thể gặp được nàng thật sự là một kỳ tích. Từ tận đáy lòng hắn thầm cảm ơn trời cao vì đã đưa nàng đến thế giới này.

Đêm nay, Bùi Chức phát hiện ra không chỉ cảm xúc của hắn không bình thường, mà thậm chí hắn còn làm nũng nữa, thật sự khiến nàng không chịu nổi.

Không phải chỉ nữ nhân mới được làm nũng, nam nhân làm nũng đúng là cũng khiến người ta c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt mà.

Nàng đột nhiên hiểu ra tại sao Chiêu Nguyên Đế lại yêu chiều Thái tử đến vậy, nếu nàng là Chiêu Nguyên Đế và bị nam nhân không biết xấu hổ này làm nũng như vậy thì nàng cũng sẽ cưng chiều hắn!

Quả nhiên nam nhân biết làm nũng là sướng nhất.

Buổi tối vẫn có bọn cướp đánh lén.

Tuy nhiên, nếu so với ban ngày số tên cướp ít hơn hẳn. Vì thị vệ đã nâng cao cảnh giác nên bọn chúng hoàn toàn không phải là đối thủ, chỉ một lát sau đã bị giải quyết gọn lẹ.

Sau khi trời sáng, khoảng cách đến Kinh thành đã gần hơn.

Vì đã gần Kinh thành, kênh đào ở khu vực này thường xuyên có quân đội đi thuyền tuần tra xung quanh nên bọn cướp không dám bén mảng tới, cuối cùng mọi người cũng thuận lợi đến Kinh thành vào giờ Ngọ.

Trên bến tàu ngoại ô Kinh thành, đội nghi trượng của Đông cung đã đứng chờ từ sớm, quan viên nghênh đón, dân chúng vây xem, khiến khung cảnh trở nên vô cùng náo nhiệt.

Vì biết trước hành trình của Thái tử nên đã có người chờ sẵn ở bến tàu từ sớm. Chỉ cần thuyền của Thái tử cập bến, họ sẽ lập tức đón Thái tử và Thái tử phi vào cung.

Sau khi thuyền quan cập bến, Tần Chí dắt tay Bùi Chức bước xuống, leo lên xe ngựa rồi rời đi trong tiếng quỳ lạy của mọi người.

Chạng vạng tối cuối cùng hai người cũng trở lại hoàng cung. Họ trở về Đông cung trước, Tần Chí rửa mặt thay y phục, sửa sang lại bên ngoài, rồi vào cung vấn an Hoàng thượng. Còn Bùi Chức ở lại Đông cung để sửa soạn.

Trời đã quá muộn nên không tiện đi thỉnh an Thái hậu, nàng cũng không việc gì phải tự làm khó mình, cứ nằm xuống thoải mái nghỉ ngơi một lát.

Đông cung Đại Tổng quản Hà Thuận dẫn theo cung nhân tới thỉnh an. Bùi Chức nói vài câu rồi bảo bọn họ rời đi, chỉ giữ Hà Tổng quản lại.

Đầu tiên Hà Tổng quản hỏi thăm Thái tử phi về chuyến đi xem có thuận lợi hay không, sau đó ông ấy lại ân cần hỏi tay của nàng bị làm sao, vẻ mặt đau lòng cứ như hận không thể chịu đau thay nàng.

Ông ấy thật sự đã thể hiện trọn vẹn tinh thần “lo cái lo của chủ tử, đau cái đau của chủ tử”.

Bùi Chức thản nhiên nói: “Ta chỉ dùng quá sức thôi, không có gì nghiêm trọng cả.”

Cái gì gọi là “dùng quá sức” chứ?

Hà Tổng quản vô thức nhìn về phía đám cung nữ Cẩm Vân, nào ngờ bọn họ chỉ lặng lẽ nhìn ông ấy với vẻ mặt sâu xa khó đoán, ánh mắt như muốn nói “tốt nhất ông không nên tò mò đâu!”, khiến ông ấy càng lúc càng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bùi Chức hỏi: “Trong khoảng thời gian chúng ta không ở Kinh thành, có xảy ra chuyện gì không?”

“Thưa có.” Hà Tổng quản hoàn hồn lại, trả lời: “Hôn sự của Tam Hoàng tử và Tuyên Nghi Quận chúa đã bị hoãn lại rồi ạ.”

“Cái gì?” Bùi Chức sửng sốt, cau mày hỏi: “Chuyện này là thế nào?”

Hà Tổng quản nghiêm túc nói: “Dạo gần đây, Khang Bình Trưởng Công chúa đột ngột phát bệnh nặng, nghe nói đã yếu đến mức không thể tự rời giường, chuyện này đã khiến Thái hậu nương nương và Tuyên Nghi Quận chúa lo lắng. Bao nhiêu Thái y đến khám cũng bó tay.” Ông ấy thở dài: “Bởi vì sức khỏe của Khang Bình Trưởng Công chúa không tốt nên Thái hậu đành làm chủ cho dời hôn sự giữa Tam Hoàng tử và Tuyên Nghi Quận chúa lại, chờ đến khi Trưởng Công chúa khỏe lên rồi tính tiếp.”

Bùi Chức cảm thấy không thể tin được: “Thế thì phải hoãn tới lúc nào chứ?”

“Khâm thiên giám đã xem qua rồi, cuối tháng chín có một ngày tốt, đến lúc đó thành hôn cũng không sao.” Hà Tổng quản trả lời.

“Rốt cuộc bệnh của Khang Bình Trưởng công chúa là thế nào?” Bùi Chức nghi ngờ hỏi, nàng tự hỏi liệu có phải Khang Bình Trưởng Công chúa giả bệnh hay không. Dù sao thì bà ta nhìn có vẻ khỏe mạnh thế mà, sao có thể đột nhiên phát bệnh nặng đến mức ngay cả các Thái y của Thái y viện cũng không chữa khỏi được?

Chẳng lẽ là vì bà ta không muốn gả nữ nhi của mình cho Tam Hoàng tử nên cố tình giả bệnh?

Hà Tổng quản nói: “Nghe nói Khang Bình Trưởng Công chúa đột nhiên bị kinh hãi, sau đó cả ngày cứ lờ đờ ngẩn ngơ, ngay cả Thái hậu và Hoàng thượng đích thân đến thăm mà bà ta cũng không nhận ra.”

Những lời này nghe thì có vẻ nhẹ nhàng nhưng nói thẳng ra thì Khang Bình Trưởng Công chúa đột nhiên phát điên rồi, đến cả người thân cũng không nhận ra nữa.

Bùi Chức càng ngạc nhiên hơn, nếu Khang Bình Trưởng Công chúa không giả bệnh thì chẳng lẽ bà ta đã gặp phải k*ch th*ch gì đó nên phát điên rồi?

**

Cần Chính điện.

Chiêu Nguyên Đế nhìn thấy Thái tử bình an vô sự trở về thì trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, đích thân đi qua đỡ hắn dậy, mỉm cười quan sát hắn.

“Chí Nhi của trẫm gầy đi rồi thì phải.”

Chiêu Nguyên Đế giống như những người cha khác trong thiên hạ, cuối cùng cũng đợi được nhi tử xa nhà trở về, luôn cảm thấy con mình ở bên ngoài bôn ba vất vả, cả người gầy hẳn đi.

Tần Chí cười nói: “Phụ hoàng nhìn lầm rồi, nhi thần vẫn như lúc trước, không hề gầy đi.”

“Trẫm nói gầy là gầy.” Chiêu Nguyên Đế đau lòng nói: “Ngày mai trẫm sễ bảo hoàng trang đưa hươu tới đây bồi bổ sức khỏe cho con, còn có pín hươu, pín hổ gì gì đó cũng bồi bổ thêm vào...”

Tần Chí: “...” Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế, sao phụ hoàng lại thích đưa mấy món đồ linh tinh tới Đông cung vậy?

Tần Chí dứt khoát nói sang chuyện khác, bắt đầu bẩm báo những việc đã điều tra được trong chuyến đi này.

Nụ cười trên mặt Chiêu Nguyên Đế dần phai nhạt, chỉ còn lại vẻ điềm tĩnh, chờ Tần Chí nói xong, ông ấy khẽ cười một tiếng: “Họ Thương, cái tên ma ốm đó à?”

Tần Chí nhìn ông ấy, ngập ngừng gọi: “Phụ hoàng?”

Trên gương mặt Chiêu Nguyên Đế thoáng hiện nét mệt mỏi, ông khẽ nói: “Quả nhiên, vị phụ hoàng tốt kia của trẫm chỉ hận không thể khiến trẫm mất đi cả giang sơn này. Mối hận của ông ta với trẫm còn lớn hơn cả giang sơn xã tắc của Tần thị. Thật là uổng phí lời dạy bảo Thái tổ để lại mà!”

Đây là một lời trách móc gay gắt, đến cả sự tôn trọng cuối cùng cũng không còn nữa.

Tần Chí thấy Chiêu Nguyên Đế như vậy, trong lòng cũng không dễ chịu, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Phụ hoàng...”

Tâm trạng của Chiêu Nguyên Đế nhanh chóng trở lại như bình thường, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt cũng biến mất, mỉm cười vỗ nhẹ bờ vai hắn, vui vẻ nói: “Trẫm đã nghe nói về những chuyện con làm ở phủ Thanh Hà rồi, con làm tốt lắm.”

Tần Chí thấy hơi ngượng ngùng: “Là nhờ Thái tử phi kịp thời đến giúp nhi thần tiêu diệt đám hải tặc, nếu không có lẽ nhi thần đã phải trả một cái giá lớn rồi ạ.”

Về phần cái giá đó là gì thì Chiêu Nguyên Đế biết rất rõ, lại nhìn dáng vẻ và tinh thần phấn chấn của Thái tử, trong lòng ông ấy cảm thấy rất may mắn.

Thái tử phi xuất hiện đúng lúc như thần tiên giáng trần, cho dù nàng có lai lịch gì đi nữa thì quả thực nàng đã hết lòng vì Đại Vũ, vì Thái tử.

“Nghe nói trở về trên đường, các con gặp phải đám cướp trên sông, Thái tử phi còn giết chúng trước mặt mọi người?” Chiêu Nguyên Đế nói, trên mặt lộ vẻ phức tạp, một lời khó nói hết.

Tần Chí khẽ gật đầu rồi thẳng thắn nói: “Thái tử phi là nữ trung hào kiệt, mọi người đều hiểu cho hành động của nàng.”

Đúng vậy, ai cũng hiểu mà, một Thái tử phi biết cầm kiếm chém đầu người đấy... Chiêu Nguyên Đế nghĩ đến thôi đã thấy ê răng, cũng không biết những người khác sẽ nghĩ như thế nào.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn