Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 206

Nam nhân được cứu nhanh chóng nhận ra những người đến không phải là binh lính của phủ thành. Bởi vì những người này không mặc trang phục của binh lính phủ thành mà lại mặc trang phục gọn gàng, được huấn luyện bài bản, vô cùng dũng mãnh. Họ phi ngựa lao đến từ trong màn đêm, đi đến đâu là tiêu diệt hết những tên hải tặc đang lẩn trốn đến đó.

Nam nhân nhanh chóng nhận ra người đã cứu mình. Đó là một vị tiểu công tử trẻ tuổi dẫn đầu.

“Chàng” có vóc người nhỏ nhắn nhưng tư thế trên ngựa lại vô cùng linh hoạt, tay cầm một cây cung tên, trong lúc phi nước đại, “chàng” kéo căng dây cung, b.ắ.n c.h.ế.t những tên hải tặc đang làm hại dân chúng.

Mấy ngày nay, gần như ngày nào Bùi Chức cũng đến trấn Vu Hải nên cũng khá quen thuộc với địa hình nơi đây.

Nàng dẫn theo thị vệ Đông cung đến không quá muộn, hễ gặp hải tặc là giết không tha. Đi suốt một đường, nàng nhanh chóng giải quyết xong những tên hải tặc mà nàng bắt gặp.

Những tên hải tặc khác thấy tình hình không ổn, vội vàng bỏ chạy, hoặc giống như những tên trốn trong rừng cây nhỏ lúc trước, ngụy trang thành dân chúng Đại Vũ rồi trốn vào nhà của những người dân gần đó.

Những tên hải tặc sống sót ấy gần như bị đội quân trên trời giáng xuống này dọa cho vỡ mật. Chúng trốn trong bóng tối, từ những kẻ săn mồi không việc ác nào không làm biến thành con mồi bị săn đuổi, vừa run rẩy vừa phải nín thở.

Trấn Vu Hải dần dần trở lại yên tĩnh, trong màn đêm, đường phố im ắng.

Các thị vệ lại tập trung quanh Bùi Chức, từng đôi mắt sắc bén nhìn quanh bốn phía, để đề phòng hải tặc trốn trong bóng tối tấn công.

Lúc này, một loạt tiếng bước chân truyền đến.

Bùi Chức ngồi trên lưng ngựa, đang tìm kiếm những tên hải tặc vẫn ẩn náu thì thấy một đám quan sai cầm đuốc, chạy từ phía trước tới.

Quần áo trên người họ đều dính máu, trên người đầy vết thương, rõ ràng trước đó cũng đã trải qua một trận chiến khổ cực, cuối cùng mới có thể đến nơi.

Khi thấy nhóm người của Bùi Chức, các quan sai cũng ngẩn người nhưng nhanh chóng nhận ra đây là người của mình.

Một nha dịch dẫn đầu bước lên hành lễ, cung kính nói: “Đa tạ các vị đã ra tay cứu giúp, không biết các vị là...”

Tần Sương bước lên, cổ tay xoay một cái, một tấm lệnh bài xuất hiện trong tay, đưa đến trước mặt nha dịch, nói: “Bọn ta là cấm vệ Đông cung, bảo vệ cho Thái tử và Thái tử phi.”

Nha dịch giật mình, vội vàng dẫn các quan sai khác hành lễ.

Chuyện Thái tử và Thái tử phi hiện đang tạm trú tại một làng chài nhỏ gần trấn Vu Hải, các quan viên ở trấn Vu Hải cũng đã nhận được tin tức, chỉ là do bên trên đã ra lệnh, không cho phép ai đến quấy rầy cũng như dò xét.

Nha dịch này cũng là một trong những người biết chuyện, không ngờ tối nay hải tặc lên bờ, cấm vệ Đông cung lại xuất hiện cứu viện.

Cũng may có cấm vệ Đông cung nên mới kịp thời tiêu diệt sạch đám hải tặc hung tàn độc ác này, nhờ vậy mà không xảy ra thảm kịch, dân chúng cũng không bị thương vong đáng kể. Nếu phải chờ đến khi binh lính từ phủ thành tới nơi thì e rằng trấn Vu Hải đã sớm máu chảy thành sông.

Nghĩ như vậy, trong lòng nha dịch nọ vô cùng cảm kích, thậm chí còn cảm thấy việc Thái tử phi đột nhiên chạy đến làng chài nhỏ cũng khá tốt.

Không lâu sau, Huyện lệnh trấn Vu Hải cũng vội vàng chạy tới dưới sự hộ tống của hai nha dịch.

Bùi Chức không có ý định tiết lộ thân phận, nàng để Tần Sương đi giao thiệp với Huyện lệnh.

Huyện lệnh chú ý đến Bùi Chức đang được một đám thị vệ vây quanh. Dưới ánh đuốc, có thể lờ mờ nhìn thấy một người trẻ tuổi có vóc người nhỏ nhắn, tuy mặc nam trang nhưng khó che giấu được vẻ xinh đẹp kia. Kết hợp với việc gần đây Thái tử và Thái tử phi xuất hiện ở làng chài nhỏ, ông ta nhanh chóng đoán ra thân phận của nàng.

Trong lòng ông ta khẽ kinh ngạc, thái độ càng thêm cung kính.

“... Chắc là vẫn còn hải tặc trốn trong trấn, các ngươi cử người đi lục soát, nhất định phải bảo vệ an toàn cho dân chúng.” Tần Sương nói.

Huyện lệnh vội đáp: “Thuộc hạ biết rồi, thuộc hạ sẽ lập tức cử người đi lục soát.”

Tiếp đó, Tần Sương lại xin Huyện lệnh một bản đồ của mấy thôn gần trấn Vu Hải: “Tối nay hải tặc lên bờ, hiện tại vẫn chưa biết có bao nhiêu người, bọn ta còn phải đến các thôn gần đó xem sao.”

Vẻ mặt Huyện lệnh nghiêm lại, vội vàng cho người đi lấy bản đồ rồi giao cho họ.

Nói xong chuyện này, Bùi Chức lập tức dẫn thị vệ Đông cung rời đi.

Huyện lệnh đứng ở đầu đường nhìn đoàn người rời đi, trong lòng không khỏi cảm khái, nếu vị tiểu công tử mặc nam trang trên lưng ngựa lúc nãy thật sự là Thái tử phi thì vị Thái tử phi này của bọn họ quả thực không tầm thường.

Gần đây vì chuyện Thái tử phi tạm trú ở làng chài nhỏ cũng đã khiến Huyện lệnh trấn Vu Hải chịu nhiều áp lực. Rất nhiều người muốn tìm hiểu lý do Thái tử phi đột nhiên chạy đến đây nhưng vì Thái tử đã ra lệnh, Phủ doãn cũng đè xuống nên không ai dám dò hỏi.

Có người bèn âm thầm tìm đến Huyện lệnh cai quản trấn Vu Hải, muốn ông ta lợi dụng sự thuận tiện về địa hình để đi dò la một phen.

Huyện lệnh nào dám làm chuyện này? Thậm chí ông ta còn phải giả vờ không biết thực ra Thái tử phi đang ở đây, chỉ là sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn nên gần đây ông ta đều ở lại trấn Vu Hải...

Chuyện tối nay may nhờ có Thái tử và Thái tử phi, nếu không phải nhờ thị vệ Đông cung kịp thời ra tay thì không biết sẽ có bao nhiêu dân chúng phải chịu cảnh thương vong, vị trí Huyện lệnh này của ông ta cũng không giữ được.

**

Nhóm người Bùi Chức phi ngựa nhanh chóng đến các thôn gần đó để kiểm tra.

Quả nhiên mọi người đã gặp phải hải tặc.

Số lượng hải tặc lẩn trốn đến các thôn gần đó không nhiều, rõ ràng mục tiêu của bọn chúng là làng chài nhỏ và trấn Vu Hải, những nơi khác chỉ cử vài tên đến, lợi dụng đêm tối để cướp bóc dân làng.

Khi bọn họ đến, trong thôn vang lên những tiếng la hét thảm thiết.

Dân chúng đang say giấc thì bị hải tặc xông vào nhà, chỉ kịp hét lên một tiếng đã bị chúng cắt cổ. Những người dân tay trói gà không chặt thì làm sao có thể là đối thủ của những tên hải tặc hung tàn, độc ác này. Nam nhân vừa chạm mặt đã bị giết, nữ nhân thì bị hải tặc trói lại.

Hải tặc vừa giết người vừa lấy đó làm trò vui, còn phóng hỏa đốt thôn. Ánh lửa bập bùng soi rõ khuôn mặt đẫm máu và vặn vẹo đầy tàn ác của chúng.

Khi nhóm người của Bùi Chức chạy đến, vừa hay thấy hai tên hải tặc đang lôi một nữ tử trẻ tuổi ném lên đống cỏ, chuẩn bị giở trò đồi bại, cảnh tượng khiến người ta cực kỳ tức giận.

Khi Tần Sương đang vô cùng phẫn nộ định ra tay thì có hai mũi tên đã nhanh hơn nàng ấy b.ắ.n về phía bọn hải tặc, xuyên thủng tim chúng, hai tên đó c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Mái tóc của nữ tử được cứu rối bù, máu của hải tặc b.ắ.n lên mặt nàng ấy. Nàng ấy ngơ ngác nhìn những tên hải tặc ngã xuống, xác nhận chúng đã không còn động đậy nữa, cuối cùng cũng không kiềm chế được mà bật khóc nức nở. Nàng ấy vừa khóc vừa đấm mạnh vào xác của những tên hải tặc đó, nét mặt đầy vẻ căm hận.

Trước đó, hải tặc đã xông vào nhà và giết cả gia đình ngay trước mặt nàng ấy.

Số lượng hải tặc ở các thôn khác không nhiều, Bùi Chức để các thị vệ chia nhau đi tiêu diệt chúng.

Mãi đến khi binh lính của phủ thành chạy đến, hải tặc đã bị họ tiêu diệt gần hết, chỉ còn một số tên nghe thấy động tĩnh không ổn đã bỏ chạy, cần phải cử người đi tìm kiếm và xử lý.

Mọi người cứ bận rộn như vậy hơn nửa đêm, trời đã hửng sáng, phía chân trời hiện lên một vệt trắng.

Sau khi giao lại công việc tiếp theo cho binh phủ và các quan viên, Bùi Chức dẫn người về làng chài nhỏ, vừa hay gặp Tùy An đang đợi ở đó. Tuy Tùy An là một nội thị nhưng cũng có chút võ nghệ, bình thường đi theo bên cạnh Thái tử, khi cần thiết cũng không trở thành gánh nặng.

“Thái tử phi.” Tùy An vội vàng đến thỉnh an.

Bùi Chức nhảy xuống ngựa, hỏi: “Điện hạ đâu?”

“Điện hạ ra biển rồi ạ.”

Bùi Chức: “... Cái gì?” Nàng nghi ngờ mình nghe nhầm.

Tùy An nói: “Lúc nãy điện hạ dẫn người ra bờ biển tìm thấy thuyền của hải tặc, điện hạ đã giết hết hải tặc trên thuyền, để lại mấy tên còn sống để hỏi rõ lai lịch và vị trí đảo của chúng, rồi bắt chúng dẫn đường đến đảo hải tặc...”

Bùi Chức: “...”

Vậy là vị Thái tử điện hạ kia thật to gan, hắn dẫn theo mười mấy thị vệ bên cạnh, cứ thế cướp thuyền của hải tặc, nhân lúc đêm tối đi đánh hải tặc sao?

Trong thoáng chốc, nàng cũng không biết phải nói gì.

Tùy An thấy sắc mặt nàng không ổn, bèn vội nói: “Thái tử phi, người đừng lo lắng, điện hạ sẽ không sao đâu ạ.”

“Chàng ấy chỉ dẫn theo mười mấy người, ngươi bảo ta làm sao có thể không lo lắng được chứ?” Nàng nghiến răng nghiến lợi, tối qua lúc Tần Chí rời đi, hắn đã để lại gần như toàn bộ nhân lực cho nàng, bản thân chỉ dẫn theo vài người.

Nàng có thể hiểu được suy nghĩ của Thái tử, hắn sợ nàng xảy ra chuyện nên đã cử ám vệ ở lại để bảo vệ nàng trở về phủ thành. Cũng vì vậy, Bùi Chức mới có thể dẫn người nhanh chóng giải quyết những tên hải tặc lên bờ, quả thực là một chiến thắng áp đảo.

Tùy An thấy nàng thật sự nổi giận, trong lòng hơi lo lắng cho điện hạ của bọn họ. Khi Thái tử điện hạ trở về, chắc chắn sẽ bị Thái tử phi mắng. Hắn ta nhỏ giọng nói: “Thái tử phi, người thật sự không cần lo đâu ạ, võ nghệ của điện hạ tốt lắm.”

Thực ra trước đây cũng đã từng xảy ra chuyện như vậy, Tùy An đã thấy nhiều nên không còn lo lắng cho Thái tử điện hạ nữa.

Bùi Chức không cảm xúc nói: “Ta không lo.”

Tùy An: “...” Nhưng trông người không giống như không lo lắng chút nào.

“Các ngươi đi tìm cho ta một chiếc thuyền, chúng ta cũng ra biển đánh hải tặc.”

Mọi người: “...”

*

Trời đã sáng hẳn, Phủ doãn của phủ Thanh Hà là Triệu Hạc dẫn người đến làng chài nhỏ tìm Thái tử và Thái tử phi, phát hiện căn nhà ở đó đã trống không, chỉ còn lại vài người hầu đang quét dọn.

“Thái tử điện hạ và Thái tử phi đâu?”

Có hỏi gì thì những người hầu đó đều một mực không biết gì.

Triệu Hạc vô cùng lo lắng. Hôm qua hải tặc đột nhiên từ phía làng chài nhỏ lên bờ, chỉ cần động não một chút là có thể hiểu được nhất định là có người cấu kết với hải tặc, mục tiêu là Thái tử và Thái tử phi.

May mà Thái tử và Thái tử phi dẫn theo khá nhiều người, nhóm hải tặc này chẳng những không chiếm được lợi lộc gì, nghe nói còn bị thị vệ dưới trướng Thái tử phi tiêu diệt sạch. Dân chúng vẫn có thương vong nhưng so với những tổn thất trong các đợt cướp bóc trước kia khi bọn hải tặc đổ bộ thì chẳng đáng là bao.

Điều này khiến mọi người vô cùng cảm kích, thậm chí còn mừng vì Thái tử phi đang ở đây.

Triệu Hạc nghĩ sâu xa hơn những người đó, biết rằng sự việc phức tạp hơn vẻ bề ngoài. Ai đã cấu kết với hải tặc, ai muốn đối phó với Thái tử và Thái tử phi và Thái tử cùng Thái tử phi đã đi đâu, bọn họ có ổn không? Nếu xử lý không tốt, chức Phủ doãn này của ông ấy cũng coi như vuột mất khỏi tay.

Lúc này, ông ấy chỉ có thể thầm cảm thấy may mắn vì Hoàng thượng nổi tiếng sủng ái Thái tử. Lần này Thái tử đến phủ Thanh Hà thị sát đã dẫn theo không ít người, có nhiều người bảo vệ như vậy, Thái tử và Thái tử phi hẳn sẽ bình an vô sự.

Trong lúc Triệu Hạc đang đoán già đoán non về tung tích của Thái tử và Thái tử phi, ông ấy đã được một tin, đó là Thái tử phi đã cho người đi tìm thuyền và dẫn người ra biển rồi.

Triệu Hạc: “...”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn