Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 205

Người dân ở phủ Thanh Hà vẫn luôn quan tâm đến Thái tử và Thái tử phi, hành tung của hai người chẳng mấy chốc đã bị để ý khiến mọi người không khỏi âm thầm cảm thấy kỳ lạ và tò mò.

Thái tử phi có bị làm sao không vậy? Đang yên đang lành không ở lại phủ thành hay hành cung mà lại chạy đến một làng chài nhỏ nơi thôn quê để ở? Rốt cuộc nàng đến làng chài để làm gì?

Chuyện này khiến không ít người vốn định đến thăm hỏi Thái tử phi, muốn thăm dò chuyện về Thái tử qua nàng phải tiếc hùi hụi. Nếu không phải bị các nam nhân trong nhà cảnh báo, có lẽ họ đã không kiềm chế được mà chạy đến rồi.

Dù có chán ghét nơi thôn quê đến đâu thì Thái tử phi cũng đến rồi, họ còn biết làm sao?

Cũng có người định đến làng chài để dò xét, tìm hiểu nguyên nhân Thái tử phi dọn đến sống ở đó nhưng tất cả đều bị Thái tử đích thân chặn lại. Mọi người không dám đắc tội với Thái tử, dù có tò mò đến nỗi ngứa ngáy ruột gan cũng không dám làm liều.

Đêm đó, Bùi Chức vừa mới nằm xuống không lâu thì đã bị tiếng động bên ngoài đánh thức. Nàng ôm chăn ngồi dậy, ngái ngủ hỏi: “Sao thế?”

Tần Chí cũng bị đánh thức nhưng ánh mắt hắn rất tỉnh táo, không hề có chút buồn ngủ, dịu giọng nói: “Ta ra ngoài xem thử, nàng cứ ngủ tiếp đi.”

Bùi Chức đáp lại một tiếng rồi nằm xuống.

Nhưng chỉ một lúc sau, Tần Chí đã quay trở lại.

Vẻ mặt hắn nghiêm trọng, ôm lấy Bùi Chức rồi nhanh chóng dặn dò: “A Thức, bên ngoài có chuyện không ổn, cô phải đi xem ngay! Cô đã để thị vệ và ám vệ ở đây để bảo vệ nàng. Nếu có chuyện gì xảy ra, nàng phải lập tức quay về phủ thành.”

Hắn vừa dứt lời, không để nàng kịp phản ứng đã cúi đầu hôn lên trán nàng một cái, sau đó cầm lấy thanh kiếm trên bàn rồi rảo bước rời đi.

Bùi Chức: “...”

Nghe động tĩnh bên ngoài, nàng làm gì còn tâm trạng ngủ nữa. Nàng lập tức bật dậy, chộp lấy bộ y phục đã được gấp gọn trên rương, nhanh chóng mặc vào rồi sải bước đi ra ngoài.

Ôn Như Thủy ở phòng bên cạnh chạy ra với vẻ mặt hoảng loạn. Y phục trên người nàng ấy xộc xệch, còn chưa kịp buộc đai lưng, rõ ràng là vội vã khoác tạm rồi lao ra.

“Thái tử phi, có chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì thế?”

Hai thị nữ canh cửa là Tần Sương và Tần Tuyết vội vàng lên tiếng: “Chắc là có trộm lẻn vào làng, điện hạ đã đi xem rồi, hai người đừng lo.”

Các nàng sợ dọa đến hai vị bên trong nên không dám nói thật, chỉ kiếm đại cái cớ có trộm vào làng để qua chuyện. Hai tỳ nữ xuất thân từ ám vệ nên rất tin tưởng vào năng lực làm việc của Thái tử điện hạ. Thấy Thái tử đích thân dẫn người đi xem xét, các nàng cũng không quá lo lắng.

Nhưng Bùi Chức không tin, trộm lẻn vào làng mà có thể gây ra động tĩnh lớn như vậy sao…

Bùi Chức nói: “Chúng ta cũng đi xem thử đi.”

“Thái tử phi…” Tần Sương và Tần Tuyết đâu dám để nàng ra ngoài. Trước khi rời đi, Tần Chí đã dặn dò kỹ, nhất định phải bảo vệ Thái tử phi không được để nàng gặp nguy hiểm.

Rốt cuộc bên ngoài xảy ra chuyện gì, các nàng cũng không rõ nhưng giữ Thái tử phi ở lại trong phòng vẫn là an toàn nhất.

Bùi Chức nghiêm túc nói: “Nhìn tình hình bên ngoài không giống như là trộm cắp lẻn vào. Huống hồ căn nhà này là ngôi nhà duy nhất trong làng chài xây bằng gạch xanh mái ngói, nó quá nổi bật, chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu đầu tiên. Chi bằng chúng ta rời khỏi đây trước rồi mới xem xét tình hình.”

Ôn Như Thủy lập tức tán thành. Nàng ấy không biết có chuyện gì đang xảy ra nhưng nàng ấy biết rõ một điều, nghe theo Thái tử phi thì chắc chắn không sai.

Tần Sương và Tần Tuyết bất đắc dĩ đành gật đầu, theo Thái tử phi rời khỏi phòng.

Trong sân có khá nhiều thị vệ canh gác còn có cả ám vệ ẩn mình trong bóng tối, tất cả đều là người của Thái tử để lại để bảo vệ Thái tử phi. Người của nàng dẫn theo lại không nhiều.

Thấy Thái tử phi chuẩn bị rời đi, đám thị vệ lập tức theo sát bảo vệ quanh nàng.

Câu đầu tiên Bùi Chức hỏi là: “Bên cạnh điện hạ có người đi cùng không?”

“Có ạ.”

Sau khi xác nhận Tần Chí có dẫn người đi theo, nàng mới tạm yên lòng dẫn mọi người nhanh chóng rời khỏi căn nhà này.

Mọi người vừa bước ra khỏi cổng đã nghe tiếng kêu thảm thiết vang lên từ phía xa. Mùi máu tanh theo gió phảng phất trong không khí. Thỉnh thoảng trong bóng tối lại lóe lên vài ánh sáng của lửa, không biết là đuốc của thị vệ hay là lửa từ nơi nào khác.

Thấy cảnh tượng đó, không ai còn dám nói là chỉ có vài tên trộm vặt lẻn vào làng nữa.

“Thái tử phi!” Một thị vệ chạy tới, vội vàng nói: “Là hải tặc đến!”

“Hải tặc ư?” Ôn Như Thủy kêu lên đầy kinh hãi.

Sắc mặt của những thị vệ xung quanh lập tức nghiêm túc lại.

Từ lâu vùng duyên hải phía Đông Nam đã thường xuyên xảy ra tình trạng hải tặc đổ bộ cướp bóc, đặc biệt là thời kỳ Tiên Đế còn tại vị, lúc đó hải tặc hoành hành dữ dội, dân chúng ven biển sống trong cảnh lầm than không kể xiết.

Mãi đến khi Chiêu Nguyên Đế lên ngôi, ông ấy mới dùng thủ đoạn cứng rắn để giải quyết hậu hoạ do Tiên Đế để lại, sau hơn mười năm phục hồi và chỉnh đốn, triều đình Đại Vũ đã có được đội quân mạnh mẽ. Ông ấy còn cắt cử quân đội đóng giữ các phủ thành ven biển, chỉ cần hải tặc dám manh động đổ bộ thì lập tức giết không tha. Nhờ vậy mà số lượng hải tặc đã giảm đi nhiều, không còn ngang ngược như hơn mười năm trước nhưng vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

Đây cũng là lý do mà Thái hậu lại lo lắng khi nghe tin Bùi Chức đến phủ Thanh Hà vì bà ấy đã từng sống qua thời loạn lạc dưới thời Tiên Đế, thường xuyên nghe chuyện hải tặc đổ bộ, lo lắng rằng lỡ như Bùi Chức gặp chuyện không may thì không thể xem thường được.

Trong mắt dân Đại Vũ, hải tặc chẳng khác gì lũ đồ tể hung tàn khát máu. Mỗi lần hải tặc đổ bộ đều thiêu rụi, cướp bóc, tàn sát, quét sạch cả làng là chuyện thường, thậm chí từng có những vụ tàn sát cả thị trấn, cả thành trì máu chảy thành sông.

Bùi Chức vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, hỏi: “Số lượng hải tặc là bao nhiêu?”

Thị vệ đáp: “Tạm thời chưa rõ nhưng điện hạ đã phái người về phủ thành báo tin, quân phủ sẽ đến ngay ạ! Thái tử phi, xin người mau chóng rời khỏi đây, nơi này không thể ở lại nữa!”

Ngôi làng chài nhỏ rõ ràng là mục tiêu của bọn hải tặc, sau khi tàn sát nơi này xong, chúng rất có thể sẽ tiến về trấn Vu Hải.

Là Thái tử của Đại Vũ, gặp phải chuyện như vậy Tần Chí không thể bỏ trốn giữa trận chiến, hắn quyết định đích thân đối đầu với hải tặc, chờ viện binh kéo đến.

Tuy nhiên, hắn không yên tâm về Bùi Chức nên định phái người hộ tống nàng về phủ thành.

Thông thường, sau khi hải tặc đổ bộ lên bờ, chúng chỉ quấy nhiễu các thôn trang và trấn nhỏ gần đó vì biết phủ thành có quan binh trấn giữ, chúng sẽ không ngu đến mức cứng đầu đối đầu, trừ phi đã chuẩn bị kỹ lưỡng muốn làm một cú lớn.

Bùi Chức không để ý đến lời của thị vệ, nàng quay sang nói với Ôn Như Thủy: “A Thủy, tỷ hãy về phủ thành trước đi.”

“Thái tử phi, muội không đi cùng ta sao?” Ôn Như Thủy lo lắng hỏi.

Bùi Chức mỉm cười với nàng ấy: “Đừng lo cho ta.” Khi ánh mắt nàng khẽ nheo lại nhìn sang, tất cả những lời Ôn Như Thủy định nói đều nghẹn lại nơi cổ họng.

Khoảnh khắc đó, khí chất trên người Bùi Chức thay đổi hẳn, không còn vẻ lười biếng và mang theo nét đoan trang, kiêu kỳ được nuông chiều từ nhỏ như thường ngày, thay vào đó nàng đã trở nên sắc bén như thanh kiếm vừa rút khỏi vỏ, lẫm liệt và sắc sảo.

Nàng mặc nam trang, tóc búi cao thành đuôi ngựa càng tôn lên vẻ anh hùng hiên ngang. Rõ ràng nàng vẫn mang nét xinh đẹp của nữ nhi nhưng lại toát lên khí chất chẳng hề thua kém nam nhân, trông nàng mạnh mẽ mà oai phong.

Ôn Như Thủy bị vẻ oai hùng ấy làm cho xao xuyến, mặt đỏ tim đập thình thịch, nàng ấy thầm nghĩ, chẳng lẽ lúc ở tận thế, Thái tử phi cũng oai phong như thế này sao?

Sau khi phái người đưa Ôn Như Thủy đi trong đêm, Bùi Chức dẫn theo thị vệ rời khỏi phủ đệ.

Tần Sương và Sương Tuyết bám sát bên cạnh Bùi Chức, luôn cảnh giác quan sát xung quanh. Chưa đi được bao xa, họ gặp ngay một nhóm người chạy ra từ rừng cây nhỏ. Bọn họ mò mẫm trong đêm tối, đúng lúc chạm trán đoàn người của Bùi Chức đang cầm đuốc.

Đám người ấy lập tức khựng lại, cơ thể căng cứng, ánh mắt đầy đề phòng.

“Các ngươi là ai?” Tần Sương quát lớn.

Ánh mắt đám thị vệ như điện, dán chặt vào nhóm người kia, tay đã đặt lên chuôi kiếm bên hông.

Người đứng đầu là một nam nhân to cao vạm vỡ, giọng nói run rẩy hoảng loạn: “Chúng, chúng ta là ngư dân ở làng chài nhỏ… Có hải tặc kéo đến, chúng ta đang tìm chỗ để trốn…”

Bùi Chức quan sát nhóm người này, quần áo bọn họ rất bình thường, mặc đồ ngắn giống như dân thường Đại Vũ nhưng trên người lại mang theo sát khí dữ tợn và hung hăng, chắc chắn không phải dân lành.

“Ra tay.” Nàng lạnh lùng nói.

Đám thị vệ không nói một lời, lập tức rút kiếm lao về phía bọn chúng.

Nhóm người kia vô thức lùi lại, miệng hô lớn: “Các ngươi làm gì vậy? Chúng ta thật sự là dân làng chài, không phải hải tặc…”

Bùi Chức chỉ mỉm cười, không đáp lời.

Thấy vậy, vẻ sợ hãi giả tạo trên mặt nhóm người kia lập tức biến mất, thay vào đó là bộ dạng hung ác, kẻ nào cũng rút vũ khí từ sau lưng ra.

Vũ khí của bọn chúng đủ kiểu, có kiếm sắc, đại đao, rìu, mã tấu… Thậm chí còn có cả dao làm bếp. Vì trời tối nên khi chúng giấu vũ khí sau lưng hoặc buộc ở hông rất khó để nhận ra.

Thị vệ đông người thế mạnh, chẳng mấy chốc đã giết gần sạch đám kia, chỉ chừa lại vài tên sống. Để tránh bọn chúng bỏ trốn, thị vệ cắt đứt gân chân chúng, tiếng la hét thảm thiết vang vọng không ngừng.

Xong xuôi, thị vệ lại tụ về lại bên cạnh Bùi Chức, tạo thành thế trận bảo vệ vững chắc quanh nàng.

Nam nhân vạm vỡ lúc nãy lên tiếng trừng mắt nhìn Bùi Chức với vẻ căm hận, nghiến răng hỏi: “Rốt cuộc các ngươi là ai?”

Bùi Chức bật cười: “Ta nghe nói mỗi lần hải tặc đổ bộ đều sẽ cử người lên bờ thăm dò trước. Lần này các ngươi chọn đến đây, lẽ nào lại không điều tra rõ lai lịch của chúng ta sao?”

Cằm nam nhân kia khẽ giật giật, không trả lời.

Ánh mắt Bùi Chức khẽ di chuyển: “Hay là có người cố tình chỉ sai đường cho các ngươi?”

Sắc mặt nam nhân vạm vỡ hơi thay đổi, chứng tỏ Bùi Chức đã đoán trúng rồi.

Bùi Chức cũng không lấy làm lạ với điều này. Từ sau khi đến phủ Thanh Hà, nhân dịp gặp gỡ các phu nhân quan lại, nàng cũng tranh thủ tìm hiểu tình hình ở đây. Nàng biết lâu nay vùng Thanh Hà đã không có hải tặc đổ bộ.

Hải tặc có địa bàn hoạt động riêng, nếu có đổ bộ cũng thường chọn những làng mạc ven biển giàu có hơn. Vùng phủ Thanh Hà không phải nơi phồn hoa nhất nên rất hiếm khi bị hải tặc dòm ngó. Hải tặc chọn đúng lúc này để xuất hiện khiến Bùi Chức không thể không sinh nghi ngờ, rõ ràng là có người muốn mượn tay bọn chúng để đối phó với bọn họ.

Bùi Chức ra lệnh cho thị vệ kéo đám hải tặc còn sống xuống, sau đó nàng tiếp tục tiến về phía trước.

Nàng dẫn thị vệ truy quét sạch đám hải tặc đang lẩn trốn trong làng chài nhỏ, chẳng mấy chốc đã nắm được tung tích của Thái tử.

“Điện hạ dẫn người đi tìm thuyền của bọn hải tặc rồi ạ.” Một thị vệ bẩm báo: “Còn nữa, Thái tử phi, điện hạ bảo người lập tức quay về phủ thành.”

Hải tặc đổ bộ tất nhiên là từ thuyền lên bờ. Thuyền thường được giấu ở nơi kín đáo ven biển để tiện cho việc rút lui sau khi hành sự xong. Mục tiêu của Tần Chí là chặt đứt đường lui của chúng, đồng thời muốn truy ra thân phận thật sự của đám hải tặc này.

Nếu đã để Tần Chí gặp chuyện này, sao hắn có thể dễ dàng buông tha cho lũ hải tặc hung ác ấy được? Hắn dẫn người men theo đường làng truy quét bọn hải tặc. Lũ hải tặc phát hiện tình hình bất lợi lập tức vội vàng trốn đi.

Lúc trước đám hải tặc chạy từ trong rừng ra chính là đang chạy trốn khỏi tay Thái tử. Có điều, bọn chúng không ngờ rằng dù trốn được Thái tử nhưng lại không thoát khỏi tay Thái tử phi.

Sau khi hiểu rõ ý định của Tần Chí, dĩ nhiên Bùi Chức sẽ không đi về phía biển. Nàng phớt lờ lời của thị vệ, dẫn người đi về hướng trấn Vu Hải.

Thị vệ: “...” Điện hạ ơi, Thái tử phi không thèm không nghe lời thì phải làm sao đây?

Lần này đám hải tặc đổ bộ với số lượng đông đảo.

Khi Bùi Chức và đoàn người phi ngựa đến gần trấn Vu Hải đã nghe thấy tiếng giao chiến từ xa.

Nàng không chút do dự giục ngựa phi nhanh về phía đó, rút một mũi tên từ ống tên, giương cung rồi b.ắ.n ra một mũi tên bén nhọn.

“Cứu mạng với…”

Một nam nhân bị hải tặc rượt đuổi lao từ trong nhà ra nhưng vẫn không thể chạy thoát khỏi chúng.

Tên hải tặc mặt mũi dữ tợn, bật cười khanh khách, gã ta giơ cao đại đao định chém xuống. Đúng lúc đó, một mũi tên lao vút đến xuyên thủng tim gã ta. Mắt gã ta trợn trừng rồi đổ gục xuống.

Nam nhân bị đè dưới xác hải tặc còn đang ngây người thì nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập lao đến, theo phản xạ ngẩng đầu lên nhìn.

Khi thấy một nhóm người cầm đuốc cưỡi ngựa chạy tới, người đó còn tưởng là quan binh từ phủ thành đến nên mừng rỡ hét to cầu cứu, cố sức đẩy xác hải tặc trên người ra.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn