Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 207

Giây phút đó, Triệu Hạc đơ ra, nghi ngờ mình đã nghe nhầm.

Người ra biển phải là Thái tử điện hạ chứ, sao lại là Thái tử phi được?

“Theo người bên bến thuyền nói, quả thực là Thái tử phi ạ.” Đối phương rất chắc chắn nói.

Thái tử phi đã mạnh tay thuê một chiếc thuyền buôn vốn đang chuẩn bị ra khơi rồi lập tức lên thuyền rời đi.

Da đầu Triệu Hạc tê rần, ông ấy cũng không ngốc, nhanh chóng đoán ra lý do Thái tử phi ra biển, chắc chắn là nàng đã biết được vị trí hòn đảo nơi hải tặc ẩn náu từ những tên hải tặc lên bờ tối qua nên đã thừa thắng truy kích. Nhưng nếu sự việc đơn giản như vậy, Đại Vũ cũng sẽ không bị hải tặc quấy nhiễu cho đến tận bây giờ mà không thể tiêu diệt được chúng. Bởi vì hải tặc không chỉ đơn thuần là những người Đại Vũ bỏ đi làm giặc, mà còn có cả cư dân từ một số hòn đảo nhỏ ở hải ngoại và cả người Phù Tang từ phương Đông đến...

Hải tặc không thể tiêu diệt hoàn toàn, cùng lắm chỉ có thể đảm bảo chúng không thể dễ dàng lên bờ quấy nhiễu dân chúng Đại Vũ.

Đến khi Triệu Hạc biết được con thuyền mà Thái tử phi đi là loại thuyền buôn thông thường nhất, ông ấy suýt thì ngất xỉu. Loại thuyền buôn này thường chỉ đi lại ở vùng ven biển, rất ít khi ra khơi. Một khi gặp phải hải tặc, những người trên thuyền sẽ không phải là đối thủ của chúng.

Dù Triệu Hạc phải chịu đả kích không nhẹ nhưng ông ấy vẫn giữ được sự tỉnh táo. Ông ấy lập tức ra lệnh cho những người biết chuyện phải giữ kín miệng, tránh làm lộ tung tích của Thái tử phi, đồng thời nhanh chóng đi lo liệu mọi việc. Cho dù Thái tử phi có thật sự ra biển tìm đảo hải tặc hay không thì ông ấy cũng phải nhanh chóng thông báo cho hải quân gần đó, để họ đến bảo vệ an nguy cho Thái tử phi.

Triệu Hạc sắp xếp xong một lượt, đột nhiên phát hiện có gì đó không ổn.

“Thái tử điện hạ đâu?” Ông ấy kinh hãi hét lên.

Vừa nãy ông ấy bị kích động vì chuyện của Thái tử phi nên đã vô tình quên mất Thái tử điện hạ. Từ tối hôm qua đến bây giờ, Thái tử điện hạ vẫn chưa từng xuất hiện.

Những người xung quanh nhìn nhau.

“Chẳng... Chẳng lẽ người ra biển thật ra chính là Thái tử điện hạ?” Có người lắp bắp nói.

Lòng Triệu Hạc lập tức chùng xuống. Ông ấy cảm thấy có khả năng này nhưng suy đoán của ông ấy còn sâu hơn nữa. Ông ấy cảm thấy chắc chắn Thái tử phi đã ra biển, biết đâu đôi phu thê này đã lần lượt cùng nhau ra khơi.

Suy đoán này khiến ông ấy xây xẩm mặt mày.

Bất kể là Thái tử hay Thái tử phi, chỉ cần một trong hai người xảy ra chuyện, chưa nói đến chiếc mũ quan trên đầu ông ấy có giữ được không, ông ấy còn lo lắng liệu Hoàng thượng có giận cá chém thớt, khiến cửu tộc Triệu gia đều phải chịu tội hay không.

Dù trong lòng Triệu Hạc đang nóng như lửa đốt nhưng cũng chẳng thể lập tức đuổi theo đưa Thái tử và Thái tử phi trở về. Ông ấy chỉ có thể cố gắng giữ bình tĩnh, vội vàng đi bắt những kẻ cấu kết với hải tặc, để khi Thái tử điện hạ trở về còn có cái để bàn giao.

**

Bùi Chức đứng trên mũi thuyền, trên tay cầm một chiếc ống nhòm.

Trên thuyền ngoài các thị vệ của Đông cung, còn có nhiều thuyền viên thông thạo sông nước, đây là những người họ thuê, có hơn mười năm kinh nghiệm làm việc trên thuyền.

Những thuyền viên này không biết thân phận của nhóm người Bùi Chức, cũng không biết điểm đến của họ nhưng có thể nhạy bén nhận ra chuyến đi này không đơn giản nên rất thức thời giữ im lặng.

Còn có mấy tên hải tặc cùng bị đưa lên thuyền. Chúng bị giam giữ riêng, sau khi bị ám vệ thẩm vấn, chúng đã khai ra kha khá thông tin về hải tặc.

Thủ đoạn tra tấn của ám vệ Đông cung rất lợi hại, dù là kẻ cứng đầu đến đâu cũng có thể đối phó. Tên hải tặc vạm vỡ kia biết mình rơi vào tay nhóm người này chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp, hắn ta định đánh lừa họ, nào ngờ không chịu nổi tra tấn, cuối cùng đã thành thật khai báo.

Không chỉ hắn ta mà mấy tên hải tặc còn lại cũng vậy.

Các ám vệ Đông cung tổng hợp những thông tin thẩm vấn được, trình lên cho Bùi Chức xem.

Thấy Bùi Chức bỏ ống nhòm xuống, Tần Sương bèn hỏi: “Thái tử phi, chúng ta đang đi đến đảo của hải tặc thật sao?”

“Đương nhiên, đã đến rồi thì phải đi chứ.” Bùi Chức mỉm cười nói: “Nếu đã đến rồi thì cứ yên tâm, chúng ta sẽ làm một trận ra trò.”

Khi nói câu “làm một trận ra trò”, vẻ mặt Thái tử phi rạng rỡ, nàng mặc một bộ nam trang gọn gàng, bên hông treo một sợi roi dài màu đỏ thẫm, mái tóc đuôi ngựa bay theo gió biển. Người không biết chuyện còn tưởng đây là một nữ đương gia kiếm sống trên biển.

Hình ảnh này còn không hề có sự tương đồng nào với vị Thái tử phi đoan trang, hiền thục trong lời đồn.

Hai tỷ muội Tần Sương và Tần Tuyết chỉ cảm thấy mệt lòng. Nếu để họ đích thân đi làm một trận ra trò, họ tuyệt đối sẽ không nói hai lời nhưng... Họ thực sự lo lắng cho an nguy của Thái tử phi. Nếu Thái tử phi rụng một sợi tóc, họ chỉ có thể lấy cái c.h.ế.t để tạ tội.

Đáng tiếc, Thái tử phi không phải là người mà họ có thể khuyên can. Không thấy Tùy An trông như sắp khóc đến nơi mà cũng không thể ngăn nổi Thái tử phi sao?

Bùi Chức đưa ống nhòm cho thị vệ bên cạnh rồi nói với hai nàng ấy: “Được rồi, chúng ta đi nghỉ trước, dưỡng sức chuẩn bị thật tốt, đợi đến tối khi đến đảo hải tặc, chính là lúc chúng ta bắt đầu hành động.”

Hai tỷ muội: “...”

Đảo hải tặc cách đất liền một đoạn cũng khá xa, phải mất một ngày rưỡi mới tới nơi, đó là còn có hải tặc thông thạo đường biển dẫn đường, nếu không biết rõ vị trí đảo thì đi ba ngày ba đêm cũng chưa chắc đã đến được.

Với tốc độ của họ thì khoảng rạng sáng nay là đến nơi. Thái tử khởi hành sớm hơn họ mấy canh giờ, chắc là khi trời tối đã có thể tới đảo hải tặc. Cộng thêm thời gian ẩn mình và bố trí kế hoạch, đợi đến lúc Thái tử ra tay, có lẽ họ cũng vừa kịp đến.

Bùi Chức đi chuyến này có hai lý do: Một là đi giúp Thái tử đánh hải tặc, hai là bản năng chiến đấu hình thành từ thời tận thế đang rục rịch khiến nàng không nhịn được mà muốn ra tay.

Kiếp này nàng là một tiểu thư khuê các sống theo khuôn phép nhưng một số bản năng chiến đấu trong xương cốt không hề biến mất vì mười mấy năm sống an nhàn kia. Chúng đã khắc sâu vào linh hồn của nàng, dù chê bai nguyên nhân hình thành chúng nhưng cũng không thể vứt bỏ.

Đây là một phần bản năng của nàng, nàng cũng không có cách nào xóa đi cả.

Bùi Chức trở về khoang thuyền, ngủ mấy canh giờ rồi dậy.

Sau khi ăn uống đơn giản, nàng đến mũi thuyền, cầm ống nhòm tiếp tục quan sát.

Chiếc ống nhòm này là do nàng cố ý thuê thợ làm. Từ khi Hộ bộ chế tạo ra thủy tinh, những vật phẩm khác liên quan đến thủy tinh cũng ra đời, ống nhòm là một ví dụ.

Ống nhòm dễ dùng hơn nhiều so với “thiên lý nhãn” mà người Đại Vũ sử dụng. Lúc đó, sau khi Tần Chí nhận được ống nhòm, ngoài việc đưa cho Bùi Chức một cái để chơi, những cái còn lại đều cất đi, bí mật gửi đến quân đội.

Bóng tối dần bao trùm lấy bầu trời.

Sau khi trời tối, trên mặt biển có lớp sương mù bao phủ, rất dễ gây nhiễu loạn phán đoán của con người, khiến thuyền lạc hướng giữa đại dương. Đây cũng là lý do hải tặc chọn xây dựng căn cứ của chúng ở gần đây.

Theo chỉ dẫn của bọn hải tặc, con thuyền không bị sương mù cản trở mà tiếp tục hướng thẳng tới đích.

Rạng sáng, cuối cùng bọn họ cũng đã đến nơi.

Khi cả đoàn vừa đến đảo hải tặc, trên đảo đã loạn cả lên, lửa cháy ngút trời, tiếng la hét chém giết vang vọng khắp nơi, bọn họ biết ngay là Thái tử đã ra tay.

Bùi Chức cầm lấy một thanh kiếm, không đợi thuyền dừng lại, nàng đã đạp lên lan can thuyền, từ trên thuyền nhảy xuống, dọa cho các thị vệ xung quanh kinh hãi hét lên.

“Thái tử phi!”

Mãi đến khi nàng nhẹ nhàng đáp xuống, vững vàng đứng trên bến cảng bên dưới, họ mới thở phào nhẹ nhõm rồi cũng nhảy xuống theo.

Tần Sương và Tần Tuyết bảo vệ Bùi Chức, một nhóm người khác xông vào đảo hải tặc.

Tình hình trên đảo rối loạn vô cùng nhưng đám hải tặc đông người, sự hỗn loạn của chúng chỉ là vì bị tấn công bất ngờ. Đợi đến khi mấy tên cầm đầu trên đảo phản ứng lại, chúng tức giận cử người đi khắp nơi tìm kiếm kẻ địch đã lẻn vào đảo. Đám hải tặc chửi rủa ầm ĩ, muốn dùng cách tàn nhẫn nhất để giết c.h.ế.t kẻ địch. Chúng đang chửi bới thì thấy một nhóm người xông vào đảo.

Hai bên chạm trán, chỉ trong nháy mắt đã có tiếng chém giết vang lên.

Tần Sương và Tần Tuyết thấy hải tặc xông tới, tim gần như muốn nhảy ra ngoài. Các nàng ấy đang định hộ tống Thái tử phi rút lui đến nơi an toàn, nào ngờ người mà họ muốn bảo vệ đã múa một đường kiếm, cứ thế xông lên, kiếm chém bay đầu tên hải tặc đang lao tới.

Đầu của tên hải tặc lăn lông lốc trên mặt đất, hai mắt mở to, c.h.ế.t không nhắm mắt.

Hai tỷ muội: “...”

Tần Sương và Tần Tuyết xuất thân là ám vệ, ám vệ vốn đã khác với thị vệ bình thường, cảm xúc của họ thực ra không phong phú. Chỉ là những ngày gần đây, sau khi từ trong tối ra ngoài sáng rồi đi theo bên cạnh Thái tử phi, hai người đã ý thức được mình không còn là ám vệ nữa, cảm xúc bắt đầu trở nên phong phú hơn.

Lúc này, khi thấy Thái tử phi xông vào giữa đám hải tặc, với một tư thế liều mạng, tiện tay đã chém bay đầu hải tặc, hai nàng ấy đã bị dọa khiếp sợ. Thứ dọa họ đương nhiên không phải là cảnh hải tặc bị chém đầu, mà là tư thế chém đầu của Thái tử phi quá mức thuần thục.

Đây đâu phải là tiểu thư khuê các gì, rõ ràng là một sát tinh giết người không chớp mắt, có thể so sánh với Thái tử gia.

Sau khi Bùi Chức giết xong những tên hải tặc xông tới, nàng mới phản ứng lại. Đây là người, không phải zombie, không cần phải chém đầu mới giết được. Chỉ là tuy đã nhận ra tình huống, song nàng giỏi nhất chính là chém đầu zombie, cho dù đã mười mấy năm không ra tay nhưng cũng không có nhiều bỡ ngỡ. Có thể thấy, trong xương cốt nàng là một kẻ cuồng chiến.

Vẻ mặt Bùi Chức không thay đổi, nàng lau vết máu b.ắ.n lên mặt rồi tiếp tục tiến về phía trước.

Các thị vệ Đông cung vẫn hộ vệ hai bên nàng, ánh mắt hoang mang, rõ ràng bọn họ cũng bị Thái tử phi làm cho kinh sợ. Mặc dù họ biết những tên hải tặc tay nhuốm máu tanh này đều đáng c.h.ế.t vạn lần nhưng Thái tử phi giết người quá dứt khoát, khiến họ có cảm giác như nhìn thấy hình ảnh của Thái tử điện hạ lúc phát điên...

Số lượng hải tặc trên đảo rất đông, nghe nói chúng đã ở đây mấy chục năm, sinh sôi nảy nở, cưới vợ sinh con, lứa hải tặc đầu tiên đã già đi.

Không phải tất cả hải tặc đều nhuốm đầy máu tanh, Bùi Chức chỉ giết những kẻ đầy máu tanh, những người chưa từng giết người thì không động đến. Muốn phán đoán trường hợp này cũng rất dễ, nàng có tinh thần lực, chỉ cần dùng tinh thần lực dò xét là có thể phát hiện ra, đây cũng là thủ đoạn của người thời tận thế. Vì vậy, dù ra tay chém giết từ nãy đến giờ nhưng Bùi Chức không hề giết một người vô tội nào.

Phía trước có một nam tử trẻ tuổi chạy ra, thân hình gầy gò, trông không giống hải tặc, mà lại giống một thư sinh.

Bùi Chức liếc nhìn y một cái nhưng cũng không để ý nhiều, ra tay giết c.h.ế.t một tên hải tặc bên cạnh y rồi đi thẳng về phía trước.

Nam tử trẻ tuổi kia sợ trợn to hai mắt, quần áo trên người bị máu của đồng bọn b.ắ.n vào, cả người ngây ra như phỗng. Thị vệ thấy Bùi Chức không ra tay với y, tưởng nàng đang bận đi tìm Thái tử điện hạ, đang định ra tay thì bị nàng ngăn lại.

“Đừng để ý đến y, y chưa từng giết người.”

Trong đêm tối, giọng nàng khẽ vang lên như gió thoảng, thanh kiếm mà thị vệ vừa vung ra cũng lập tức thu về.

Thấy bọn họ đi xa, nam tử kia đột nhiên hét lên: “Chờ đã, ta biết địa hình trên đảo, ta có thể dẫn đường cho các ngươi... Có phải các ngươi cùng một nhóm với những người vừa lẻn vào đảo không?”

Bùi Chức dừng lại, quay người nhìn y.

Từ giọng nói của nàng, nam tử trẻ tuổi đã biết đây là một nữ tử.

Y chạy tới, cắn răng nói: “Ta không phải hải tặc! Lúc mẹ ta mang thai ta đã bị bắt cóc lên đảo, ta sinh ra ở đây nhưng mẹ ta vẫn luôn bảo vệ ta. Bà ấy thà tự giày vò mình, cũng không muốn để ta trở thành hải tặc, không cho ta giết người. Bà ấy dạy ta đọc sách viết chữ, vì ta biết một ít chữ nên mới có thể dạy cho trẻ con trên đảo biết chữ để kiếm sống...”

Khi nói đến câu cuối cùng, đôi mắt hổ phách của nam tử kia đã ngấn lệ. Y sinh ra ở đây nhưng mẹ y vẫn luôn dặn dò, đây không phải là nhà của y, đây là một địa ngục đầy tội lỗi, nếu có thể thì sau này y nhất định phải thoát khỏi địa ngục ấy.

Song, y còn chưa thoát ra được thì mẹ y đã c.h.ế.t.

Bùi Chức nhìn sâu vào nam tử đó, nói: “Mẹ của ngươi rất vĩ đại.”

Dưới sự dò xét của tinh thần lực, nàng biết người này không nói dối. Y căm ghét hải tặc nhưng lại chỉ có thể dựa vào hải tặc, ở đây kiếm sống và tìm kiếm cơ hội sống sót.

“Ngươi tên là gì?” Bùi Chức lại hỏi.

Nam tử trẻ tuổi nói: “Hạ Thành Minh, Hạ là họ của mẹ ta. Mẹ ta hy vọng ta sống thành thật, minh bạch, làm một người quang minh chính đại.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn