Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 200

Ở phủ Thanh Hà có một khu vườn tên là Lê viên.

Chủ nhân trước đây của Lê Viên là một thương gia buôn muối. Ông ta cực kỳ ưa thích cuộc sống xa hoa nên đã mời những nghệ nhân nổi danh ở vùng Giang Nam và bỏ ra một khoản tiền lớn để xây dựng một khu vườn mang phong cách lâm viên đặc trưng, rồi đặt tên là Lê viên.

Sau khi Lê viên hoàn thành, nhờ kiến trúc tinh xảo và phong thái trang nhã nên được rất nhiều người tâng bốc.

Tuy nhiên, về sau thương nhân buôn muối kia phạm tội đã khiến Lê viên bị thu hồi và giao cho quan phủ quản lý.

Lần này, Thái tử và Thái tử phi đến phủ Thanh Hà để tuần tra, quan phủ đã nhận được tin từ nửa tháng trước nên lập tức bắt tay vào chuẩn bị.

Phủ Thanh Hà sẽ sắp xếp yến tiệc đón tiếp Thái tử và Thái tử phi tại Lê viên.

Vừa hay Lê viên gần hành cung, Thái tử phi muốn ngắm cảnh cũng thuận tiện.

Nữ quyến của quan viên trong phủ Thanh Hà đã trang điểm kỹ lưỡng từ sớm, cùng trượng phu đến Lê viên chờ đợi được diện kiến Thái tử và Thái tử phi.

Tất cả đều yên lặng đứng đợi, trong lòng không khỏi hồi hộp.

Thật ra việc Hoàng tử đi tuần tra vốn dĩ không phải chuyện lạ, bởi theo quy định từ thời Thái tổ, sau khi các Hoàng tử trưởng thành sẽ có thể thay mặt Hoàng thượng đi tuần tra, vừa để trải nghiệm mà vừa để quan sát dân tình.

Thế nhưng, chỉ những Hoàng tử được Hoàng thượng cực kỳ sủng ái hoặc đã được phong làm Thái tử mới có tư cách đảm nhiệm trọng trách này.

Đây cũng là một cách để Hoàng thượng lộ tin ra ngoài.

Dù phủ Thanh Hà có lịch sử lâu đời nhưng trong vùng Giang Nam lại không phải nơi phát triển bậc nhất. Thông thường, các Hoàng tử sẽ chọn những thành trì cổ phồn thịnh để tuần tra, như vậy mới có ý nghĩa.

Lần này, khi nhận được tin Thái tử sẽ đến Thanh Hà tuần tra, các quan viên trong phủ không khỏi hoang mang, lo sợ rằng có điều gì sơ suất khiến Hoàng thượng bất mãn nên mới đặc biệt phái Thái tử tới để điều tra bọn họ.

Mang theo tâm trạng như thế, quan viên phủ Thanh Hà quyết định trong thời gian phu thê Thái tử lưu lại, không chỉ bản thân cần cẩn trọng từ lời nói đến hành vi mà còn phải nghiêm khắc dặn dò người nhà để tránh Thái tử tóm được sai phạm gì, không thì cái mũ quan cũng khó mà giữ được.

Trong khi tất cả đang căng thẳng chờ đợi, cuối cùng Thái tử và Thái tử phi cũng xuất hiện.

Một nhóm quan viên và nữ quyến được cung nữ do Thái tử phái đến dẫn vào phòng.

Hôm qua khi phu thê Thái tử tới phủ Thanh Hà, nhóm quan viên ra cửa thành đón tiếp đã có cơ hội gặp mặt nên ít nhiều cũng bình tĩnh hơn. Chỉ có phu nhân và đám nhi nữ của họ chưa từng diện kiến thái nên không khỏi sợ hãi.

Phủ Thanh Hà nằm xa Kinh thành, đường sá cách trở, lại thêm tin tức không nhạy nên tất cả đều mù mờ về Thái tử. Chỉ thoáng biết tính tình Thái tử không tốt nhưng lại rất được Hoàng thượng yêu thương, các Hoàng tử khác đều không thể sánh bằng.

Trước khi gặp Thái tử, ai lo sợ nơm nớp mình vô tình thất lễ sẽ khiến Thái tử không hài lòng, hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.

Vì thế, khi bước vào đại sảnh, nữ quyến của các quan viên chưa từng gặp qua Thái tử đều răm rắp đi theo, quỳ xuống dập đầu vấn an cả Thái tử lẫn Thái tử phi, thậm chí không dám liếc nhìn lên dù chỉ một cái.

“Đứng dậy đi, không cần đa lễ.”

Giọng nói của Thái tử trầm thấp không đoán được vui buồn, mang theo khí chất chững chạc của một nam nhân trưởng thành, cùng sự kiêu ngạo tự nhiên của người sinh ra trong hoàng tộc.

Mọi người cung kính đứng dậy.

Mãi đến khi đã an vị vào bàn tiệc, mọi người mới có thể ngẩng đầu nhìn rõ Thái tử và Thái tử phi, tất cả đều ngẩn ngơ sững người.

Thái tử và Thái tử phi... Đẹp đến vậy sao?

Ngoại hình nổi bật luôn dễ dàng tạo thiện cảm ban đầu, song chỉ đến lần thứ hai nhìn ngó, họ lại bị khí thế mạnh mẽ của Thái tử áp chế. Tuy hắn chỉ ngồi đó nhưng lại mang vẻ không giận tự uy, ánh mắt phượng lạnh lùng lướt qua khiến ai nấy vội vàng cúi đầu, không dám nhìn lâu.

Dẫu vậy, vẻ ngoài xuất chúng của Thái tử và Thái tử phi vẫn ghi lại ấn tượng sâu sắc trong họ.

Để Thái tử và Thái tử phi có ấn tượng tốt, buổi tiệc đón gió được chuẩn bị vô cùng phong phú. Ngoài các món ăn đặc sản của phủ Thanh Hà, còn có thêm tiết mục biểu diễn hí khúc đặc thù của Giang Nam.

Bùi Chức và Ôn Như Thủy đều chăm chú theo dõi, rất có hứng thú.

Tuy không hiểu rõ nội dung các vở diễn nhưng họ vẫn rất thích ngắm các mỹ nhân. Người xưa có câu, Giang Nam sinh mỹ nhân hoàn toàn không sai.

Qua ba lần rượu, các quan viên phủ Thanh Hà cũng bắt đầu thả lỏng.

Họ dần nhận ra, dù Thái tử nghiêm nghị và có vẻ khó gần nhưng lại không hề nóng nảy vô cớ. Các câu hỏi mà Thái tử đặt ra đều xoay quanh tình hình chính sự của phủ Thanh Hà, thể hiện rõ sự quan tâm đến công vụ. Dù có ai đó vô ý lỡ lời, hắn cũng chỉ khoát tay cho lui xuống, tuyệt nhiên không nổi giận.

Phủ doãn phủ Thanh Hà là Triệu Hạc âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nếu Thái tử thật sự sẽ ở lại nửa tháng hay một tháng như dự tính, mà vẫn giữ thái độ như hôm nay, không đột ngột nổi giận như trong truyền thuyết thì đám quan viên bọn họ chỉ cần giữ thái độ nghiêm túc phục vụ là sẽ không xảy ra sự cố gì.

Tâm trạng của các quan viên phủ Thanh Hà thoải mái hơn, nữ quyến cũng vì thế mà an tâm phần nào.

Một số tiểu cô nương chưa thành thân không kiềm được thường xuyên len lén liếc nhìn Thái tử và Thái tử phi. Có người đỏ mặt khi nhìn trộm khuôn mặt khôi ngô của Thái tử; có người lại thầm ngưỡng mộ y phục và trang sức của Thái tử phi, suy đoán kiểu dáng thời trang đang thịnh hành ở Kinh thành; có người thì tò mò quan sát Ôn Như Thủy đang ngồi bên dưới Thái tử phi...

Thân phận của Ôn Như Thủy cũng dễ dàng hỏi thăm được. Nàng ấy là Phúc Ninh Quận chúa được Hoàng thượng phong tước vào năm ngoái.

Mọi người đều biết nguyên nhân Phúc Ninh Quận chúa được phong tước, thậm chí không ít người cho rằng nàng ấy là tâm phúc mà Thái tử phi một tay nuôi dưỡng. Ôn Như Thủy làm việc cho Thái tử phi mà qua mười bảy tuổi rồi vẫn chưa đính hôn, không rõ là vì Thái tử phi làm trì hoãn việc hôn sự hay do có kế hoạch khác.

Lần này, việc Thái tử dẫn theo Phúc Ninh Quận chúa cùng đến phủ Thanh Hà tuần tra khiến người ta không khỏi nghi ngờ, liệu có phải Thái tử định nạp Phúc Ninh Quận chúa vào Đông cung hay không.

Trong Đông cung hiện chỉ có một vị Thái tử phi còn ngôi vị Trắc phi vẫn để trống, nghe nói không ít nhà đang ngắm vị trí đấy.

Nếu Thái tử thật sự định nạp Phúc Ninh Quận chúa làm Trắc phi thì cũng là chuyện hợp lý.

Một số phu nhân âm thầm so sánh, cảm thấy khuê nữ nhà mình không thua kém Ôn Như Thủy về dung mạo, lại hiểu lễ nghĩa, tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc, tuyệt đối không giống Phúc Ninh Quận chúa suốt ngày bôn ba bên ngoài, lại còn buôn bán như nam nhân...

Làm ăn đã đành, đằng này lại không phải vì mình, mà là vì Thái tử phi.

Phúc Ninh Quận chúa chẳng khác nào con chó trung thành do Thái tử phi bồi dưỡng. Nếu Thái tử thật sự nạp nàng ấy thì đúng là có thêm một cánh tay đắc lực, song nếu thế lực đó lại liên kết chặt chẽ với Thái tử phi, vậy thì hậu viện của Thái tử e là sẽ mất cân bằng.

Nghĩ tới đây, tâm tư của những vị phu nhân kia bắt đầu dao động.

Thái tử sẽ ở phủ Thanh Hà hơn nửa tháng, đây là cơ hội hiếm có. Biết đâu có thể tranh thủ giành được vị trí Trắc phi cho nữ nhi mình.

Cho dù không được Trắc phi thì nếu có thể đưa nữ nhi vào Đông cung, trở thành Lương viện của Thái tử vẫn rất tốt.

Chỉ cần nữ nhi được bước chân vào Đông cung, tương lai khi Thái tử đăng cơ, còn sợ không có vinh hoa phú quý ư?

Phu nhân Phủ doãn phủ Thanh Hà, Triệu phu nhân thử trò chuyện với Bùi Chức.

Bà ấy vốn không hiểu rõ tính cách của Thái tử phi, vốn còn đang e ngại Thái tử phi sẽ khó mà tiếp cận, nào ngờ đối phương lại rất dễ gần, không những chuyện trò gần gũi mà còn chủ động hỏi bà ấy không ít vấn đề.

“Triệu phu nhân, phủ Thanh Hà có xa biển không?”

Triệu phu nhân mỉm cười đáp: “Cũng gần thôi, cưỡi ngựa chỉ khoảng nửa canh giờ là đến. Thái tử phi sống ở vùng nội địa chắc chưa từng thấy biển nhỉ? Nếu có dịp, người nhất định nên đến ngắm mặt trời mọc bên bờ biển, khung cảnh ấy thật sự tráng lệ, ở nội địa không thể nào chứng kiến được sự hùng tráng đẹp đẽ như thế..."

“Vậy ta phải đi ngắm biển một lần mới được.” Bùi Chức vui vẻ đáp lời.

Thấy Thái tử phi thân thiện như vậy, những phu nhân khác cũng dần thả lỏng rồi tham gia trò chuyện cùng.

Chỉ có Ôn Như Thủy là không ai bắt chuyện cùng.

Quả thật, thân phận của Ôn Như Thủy cũng khá dễ hiểu lầm, người nào không biết sẽ suy đoán lung tung. May mà nàng ấy đã lường trước điều này nên cũng không lấy làm bận tâm.

Chỉ cần Thái tử phi còn tin tưởng nàng ấy, thì người ngoài nghĩ gì cũng không quan trọng.

Người xưa đúng là rất coi trọng danh tiết nhưng chút tiếng tăm ấy với nàng ấy không còn quan trọng nữa. Khi quyết định đi theo Thái tử phi, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng mình sẽ không kết hôn trước tuổi hai mươi.

Vừa thưởng thức các món ngon trên bàn tiệc, Ôn Như Thủy vừa suy tính về đặc sản phủ Thanh Hà.

Trên đường tới đây, nàng ấy đã tranh thủ viết một bản kế hoạch buôn bán hải sản. Viết đến cuối cùng, nàng ấy chợt phát hiện rằng cửa hàng tạp hóa trong suy nghĩ của mình đã dần mang dáng dấp của siêu thị hiện đại. Ai từng sống trong thời hiện đại đều biết rõ siêu thị đó như nào và tiện lợi ra sao.

Thế nhưng, việc mở một siêu thị ở thời cổ đại này vẫn chỉ là điều viển vông. Có quá nhiều hạn chế khiến nàng ấy tạm thời chưa thể thực hiện được ý tưởng đó. Phải chờ đến khi Đại Vũ cho xây dựng hệ thống giao thông phát triển, trải đường bằng xi măng thì lúc ấy có lẽ mới có cơ hội hiện thực hóa.

Ngay khi Ôn Như Thủy còn đang chìm trong dòng suy nghĩ sâu xa, đột nhiên nàng ấy nghe thấy Thái tử phi nhắc đến tên mình.

“Phúc Ninh là tỷ muội thân thiết của bổn cung. Lần này dẫn tỷ ấy đến phủ Thanh Hà cũng chỉ vì muốn tỷ ấy khảo sát thị trường hải sản nơi đây. Phúc Ninh đang có ý định buôn bán mặt hàng hải sản."

Trong lúc nhất thời, Ôn Như Thủy bỗng trở thành tâm điểm ánh nhìn của tất cả mọi người.

Nàng ấy thoải mái mỉm cười với bọn họ.

Mọi người đều thầm kinh ngạc, trong lòng có phần ngượng ngùng khi nhận ra rằng những suy đoán ban đầu sai hoàn toàn. Hóa ra Phúc Ninh Quận chúa tháp tùng phu thê Thái tử đến phủ Thanh Hà là vì mục đích khảo sát việc buôn bán chứ không phải vì lý do mờ ám nào khác.

Nhưng cũng có không ít người tỏ ra hoài nghi, nghĩ rằng Thái tử phi chỉ đang tìm cớ để che đậy sự thật, nữ nhân thì biết gì về chuyện buôn bán? Ở Kinh thành nhờ dựa dẫm Thái tử phi mới mở được vài cửa tiệm, giờ lại vọng tưởng mang mô hình kinh doanh đó đến tận Giang Nam?

Sau khi tiệc đón gió kết thúc, tâm trạng các quan viên phủ Thanh Hà đều khá thoải mái.

Thái tử có vẻ nghiêm nghị nhưng lại rất dễ thân cận, chỉ cần mọi người biết giữ gìn lời nói và hành động, cũng như quản lý tốt người trong nhà không chủ động gây chuyện, vậy thì khoảng thời gian Thái tử ở lại phủ Thanh Hà hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì bất trắc.

Phía nữ quyến cũng đều mang tâm sự riêng.

Ngay sáng hôm sau, Triệu phu nhân mời mấy vị nữ quyến của quan lại cấp dưới đến phủ.

Sau khi tiễn họ về, Triệu phu nhân chậm rãi quay người, thần sắc không còn vui vẻ như trước.

Vừa hay ba cô nương trong phủ đến thỉnh an, Triệu phu nhân điều chỉnh lại nét mặt, mỉm cười đón tiếp các nàng.

Triệu phủ có ba vị tiểu thư, lớn nhất là Triệu Vân Anh, nữ nhi ruột thịt của Triệu phu nhân đã được đính hôn từ năm ngoái. Hai người còn lại là con thứ, Nhị cô nương và Tam cô nương tuổi tác tương đương nhau.

Cả ba cô nương đều cùng Triệu phu nhân tham dự tiệc đón tiếp tại Lê viên ngày hôm qua.

“Mẫu thân, không ngờ Thái tử và Thái tử phi lại đẹp đến vậy, giống như thần tiên ấy. Chẳng lẽ ở Kinh thành, người nào cũng đẹp thế sao?” Triệu Vân Anh tò mò hỏi.

Từ nhỏ đến giờ, nàng ấy chưa từng đặt chân đến Kinh thành.

Triệu phu nhân bật cười đáp: “Ta biết sao được? Nhưng đúng là Thái tử và Thái tử phi đều cực kỳ xuất chúng, người bình thường không thể sánh được.”

Chỉ cần từng gặp phu thê Thái tử thì thực sự không thể phủ nhận đôi phu thê ấy thực sự có dung mạo như ngọc, đứng cạnh nhau giống như một đôi bích nhân khiến người khác không thể dời mắt.

Triệu phu nhân cảm thấy điều đó cũng không có gì lạ, nghe nói Thái tử phi được Hoàng thượng đích thân tuyển chọn. Dù yêu cầu cho chính thất khác biệt hoàn toàn với thiếp thất nhưng chắc chắn Hoàng thượng không thể để Thái tử chịu thiệt thòi, người được chọn làm Thái tử phi nhất định phải sở hữu dung mạo nổi bật.

Hai cô nương còn lại ríu rít hỏi han, đa phần đều xoay quanh Thái tử và Thái tử phi.

Triệu phu nhân kiên nhẫn trả lời từng câu.

Bất chợt, Tam cô nương Triệu phủ rụt rè lên tiếng: “Nghe nói Thái tử ngoài Thái tử phi thì chưa có nạp Trắc phi...”

Sắc mặt Triệu phu nhân thoáng đổi, bà ấy nghiêm giọng hỏi: “Ai nói với con?”

Tam cô nương thấy sắc mặt đích mẫu có vẻ không hài lòng, nàng ta hơi sợ hãi, ấp úng đáp: “Hôm qua ở Lê viên, lúc tụi con đi thay y phục thì tình cờ nghe thấy Lý phu nhân và Thạch phu nhân nói chuyện."

Triệu Vân Anh và Nhị cô nương liếc nhìn nhau rồi gật đầu phụ họa.

Triệu Vân Anh là đích nữ, giữa các tỷ muội vốn là người tính hoạt bát, xưa nay chẳng e dè mẫu thân nên tò mò hỏi tiếp: “Mẫu thân, con nhớ hình như Thái tử và Thái tử phi đã thành thân được hai năm rồi, sao đến giờ vẫn chưa nạp Trắc phi ạ?”

Sắc mặt Triệu phu nhân lập tức sa sầm: “Nói năng gì đấy? Chuyện Thái tử có nạp thêm ai hay không, không phải điều mà mấy tiểu nương tử chưa xuất giá như các con nên nhúng tay vào.”

Triệu Vân Anh thấy mẫu thân bắt đầu nghiêm khắc, thức thời nín lặng.

Nhị cô nương và Tam cô nương cũng nhận ra nên nhanh chóng cúi đầu, không dám nói thêm lời nào.

Tối đến, Triệu Phủ doãn về nhà, Triệu phu nhân mới nhắc tới chuyện ban ngày cho ông ấy nghe.

“Hôm nay Lý phu nhân và Thạch phu nhân tới tìm ta, cố tình dò hỏi xem Thái tử có ý định nạp Trắc phi hay không... Không cần đoán cũng biết, bọn họ đang tranh thủ lúc Thái tử ở lại phủ Thanh Hà để nhét nữ nhi cho Thái tử đây mà."

Giọng Triệu phu nhân mang theo ý mỉa mai rõ rệt.

Bà ấy thừa hiểu ý định của mấy người đó, thấy Thái tử chưa có Trắc phi nên mới tính toán làm sao đưa nữ nhi vào vị trí ấy. Nếu không được làm Trắc phi, chỉ cần trở thành nữ nhân thứ hai bên cạnh Thái tử thì địa vị chắc chắn cũng không thể coi thường. Nói cho cùng, miễn được Thái tử thu nhận, mang thân phận gì cũng tốt cả.

Rõ ràng là lấy nữ nhi ra để mưu tính tiền đồ.

Chuyện như vậy không hề hiếm gặp. Mỗi lần có quý nhân từ Kinh thành xuống phía Nam, rất nhiều người vì muốn đổi đời mà đã dạy nữ nhi rất cẩn thận rồi đưa cô nương nhà mình vào phòng của quý nhân. Loại tập tục này có bao đời nay rồi.

Có người thậm chí còn nuôi dạy nữ nhi như nuôi "sấu mã*", mong gả được cho quyền quý để hưởng phúc cả đời.

*Sấu mã: là các cô bé được mua từ nhỏ. Đến thời nhà Minh - Thanh thì việc nuôi "sấu mã" đã trở thành mối đầu tư mang lại món lợi kếch xù, có rất nhiều kẻ chuyên làm nghề này.

Triệu Hạc thoáng sững người, sau đó chau mày với vẻ không tán đồng: “Chuyện này không ổn đâu! Đừng thấy hôm qua Thái tử cư xử ôn hòa trong yến tiệc mà lầm. Đó là do có Thái tử phi ở đó... Bà không biết đấy thôi, sáng nay ta theo Thái tử đi xem mùa vụ, chẳng may xảy ra chút chuyện... Lúc ấy Thái tử...”

Quai hàm ông ấy hơi run rẩy: “Tóm lại, tính tình Thái tử đúng như lời đồn. Nếu không gây rắc rối thì không sao nhưng một khi đã chọc giận ngài ấy thì hậu quả thực sự khó lường.”

Triệu phu nhân ngạc nhiên: “Sao ông biết là Thái tử chỉ kiềm chế vì có Thái tử phi bên cạnh?”

“Không phải quá rõ à?” Triệu Hạc không mấy quan tâm: “Chỉ cần so sánh chút là phát hiện ra thôi."

Khi Thái tử phi ở cạnh và khi không ở cạnh, từ thái độ cho tới ánh mắt, cách cư xử của Thái tử hoàn toàn khác biệt, đến người mù cũng cảm nhận được.

Chỉ có những phụ nhân sống trong nội viện không thể tiếp xúc gần Thái tử như họ nên mới không biết mà thôi.

Thậm chí, họ còn dùng suy nghĩ của người bình thường để đánh giá Thái tử, cho rằng chỉ cần mang cô nương dung mạo mỹ miều dâng lên là thế nào cũng được thu nhận.

Sao không thử nhìn lại xem Thái tử phi là cỡ nhân vật thần tiên bậc nào, cô nương nhà bọn họ mà có thể sánh được bằng ư?

Triệu phu nhân nghe ông ấy không có ý định đưa nữ nhi cho Thái tử để mưu cầu tiền đồ thì trong lòng cũng nhẹ nhõm phần nào.

Chỉ là khi nhớ đến câu hỏi của Tam cô nương hôm nay, trong lòng bà ấy vẫn có chút bất an.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn