Dạo gần đây, hành cung ở phủ Thanh Hà bỗng trở nên vô cùng náo nhiệt.
Chuyện Thái tử và Thái tử phi tuần thú phủ Thanh Hà đã sớm lan truyền khắp vùng Giang Nam. Khá nhiều sĩ tử và thương nhân Giang Nam đều đặc biệt đổ về đây, người thì vì Thái tử, kẻ lại vì Thái tử phi.
Việc Hoàng tử đi tuần thú vốn đã có quy trình định sẵn. Mấy ngày nay, Thái tử cùng các quan viên phủ Thanh Hà đi khắp nơi thị sát, tìm hiểu dân tình, đồng thời tranh thủ xem xét các sổ sách cốt lõi được lưu trữ tại quan nha.
Thân là Thái tử phi, Bùi Chức cũng chẳng hề nhàn rỗi.
Hầu như ngày nào cũng có người đến hành cung bái kiến và thỉnh an nàng.
Hôm nay là quyến thuộc của các quan viên, ngày mai là những gia tộc lớn ở địa phương, ngày kia lại là các hoàng thương từ Giang Nam... Với hai nhóm đầu, Bùi Chức đích thân ra mặt, còn nhóm sau thì do Ôn Như Thủy tiếp đãi.
Những lời Bùi Chức nói trong buổi tiệc đón gió hôm ấy, tuy không có nhiều người để tâm nhưng những người lưu ý thì không hề ít.
Sau khi lời ấy truyền ra ngoài, thương nhân khắp vùng phủ Thanh Hà nghe tin lập tức rục rịch hành động, ai nấy đều muốn đến xác nhận thực hư chuyện làm ăn hải sản mà Thái tử phi đã nhắc đến hôm đó.
Ban đầu, nữ quyến của các thương nhân đã tìm đến chỗ Triệu phu nhân, sau khi được bà ấy xác nhận thân phận mới được dẫn vào hành cung.
Khi thấy người tiếp đón là Phúc Ninh Quận chúa, họ cũng chẳng lấy làm phiền lòng.
Thương nhân vốn thuộc tầng lớp hạ lưu, vì giữ gìn danh tiếng nên đương nhiên Thái tử phi không dính dáng đến những chuyện này, sẽ luôn có người thay nàng lo liệu. Mà người đại diện cho Thái tử phi lúc này, chính là Ôn Như Thủy.
Việc này cũng giống như nhiều hoàng thương đầu quân cho các hoàng thân quốc thích hoặc đại thần trong triều, thay họ lo liệu mọi việc. Phúc Ninh Quận chúa cũng như vậy. Đây vốn là lẽ thường tình, chỉ cần trên người Phúc Ninh Quận chúa không có chức quan thì việc làm ăn cũng không tính là phá vỡ quy củ, chỉ là sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến thanh danh mà thôi.
Cứ như vậy ba ngày liền đều bận rộn tiếp đãi nữ quyến của các phủ, cuối cùng Bùi Chức cũng cảm thấy phiền muộn.
Nàng đến phủ Thanh Hà đâu phải để lãng phí thời gian vào những chuyện hậu trạch này. Còn một lý do nữa khiến nàng phiền lòng, đó là trong số những nữ quyến đến thỉnh an, có rất nhiều người đều nhắm vào Thái tử.
Hay nói đúng hơn, khi biết Thái tử đã thành hôn hai năm nhưng ngoài một vị Thái tử phi ra, Đông cung lại chẳng hề có Trắc phi hay Lương viện nào nên ai nấy đều nảy sinh những suy nghĩ khác.
Cộng thêm tâm lý muốn dựa hơi hoàng gia, mong đi đường tắt, không ít người mang theo nữ nhi được dạy dỗ cẩn thận để đánh cược một ván cho tiền đồ.
Đối với chuyện này, tất nhiên Bùi Chức không vui vẻ gì.
Mặc dù thường ngày nàng tỏ ra an phận, hiền hòa đến đâu thì bản tính của nàng vốn vẫn là bá đạo và mạnh mẽ. Nam nhân của mình chỉ mình được chạm vào, tuyệt không chấp nhận có nữ nhân thứ hai.
Tuy nhiên, cho dù những người đó có rục rịch trong lòng, cũng chỉ biết lấy lòng nàng chứ không dám bày tỏ thẳng thừng trước mặt nên nàng cũng không tiện làm gì.
Sang đến ngày thứ tư ở phủ Thanh Hà, Bùi Chức cho người truyền lời, nói rằng nàng muốn nghỉ ngơi cho khỏe trong hành cung, tạm thời không tiếp khách. Nhờ vậy mới ngăn được dòng người tới bái kiến.
Mấy ngày nay, Ôn Như Thủy theo bên cạnh Bùi Chức gặp không ít người, cũng nhìn ra được tâm tư của những nữ nhân đó.
Về việc này, nàng ấy thực sự không biết phải nói gì.
Những người đó chưa từng nếm trải sự đáng sợ của "mặt thiện tâm ác" mới dám nảy sinh sinh lòng vọng tưởng. Nghĩ lại cũng không có gì lạ, chỉ là nhất thời nàng ấy cũng không biết nên đồng tình với ai.
Thấy Thái tử phi đóng cửa từ chối tiếp khách, ngược lại Ôn Như Thủy lại thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nàng ấy tin rằng với sự thông minh của Thái tử phi, nàng sẽ không hành động l* m*ng giữa chốn đông người nhưng cũng sợ sức sát thương của "mặt thiện tâm ác". Lỡ như có ai thật sự chọc giận nàng, không biết nàng có đại khai sát giới không nữa.
So ra thì Thái tử lại may mắn hơn nhiều, mỗi ngày đều ra ngoài cùng đám quan viên khảo sát, ít nhất vẫn rất khuôn phép, khiến Thái tử phi không nổi giận lây sang hắn.
Viện cớ từ chối tiếp khách xong, Bùi Chức quyết định ra ngoài dạo chơi một chuyến.
Buổi tối khi Thái tử trở về, Bùi Chức lập tức nói với hắn chuyện này.
Sắc mặt Tần Chí lộ vẻ khó xử: "A Thức có thể đợi thêm vài ngày được không? Đợi cô bận xong việc sẽ cùng các nàng ra ngoài."
"Không cần đâu." Bùi Chức thản nhiên đáp: "Điện hạ cứ đi làm việc của chàng đi, ta và A Thủy đi dạo là được rồi, cũng không làm trễ nải gì đâu. Hay là... Chàng không yên tâm về chúng ta?"
Tần Chí khựng lại, có hơi ngượng ngùng.
"Cũng không phải là không yên tâm..."
Thực ra chỉ là hắn muốn cùng Thái tử phi ra ngoài dạo phố nhưng lần này đến phủ Thanh Hà lại có trọng trách trong người, nhất thời không thể nào dứt ra được.
Bùi Chức vừa nhìn đã biết có điều khác lạ, tâm tư khẽ động, bất giác cảm thấy buồn cười: "Vậy đợi sau khi điện hạ xong việc, chúng ta lại chọn một ngày khác cùng nhau ra ngoài. Ta cũng rất muốn đi dạo cùng điện hạ." Lời này khiến Thái tử điện hạ vô cùng xúc động, hắn ôm nàng vào lòng và nhẹ nhàng hôn lên trán nàng, trong tim tràn đầy mật ngọt yêu thương.
Hôm sau, sau khi Thái tử ra ngoài, Bùi Chức và Ôn Như Thủy cũng đặc biệt ăn mặc chỉnh tề, mang theo nha hoàn thị vệ cùng xuất phủ.
Trang phục của cả hai đều tương tự như nữ quyến nhà quan ở phủ Thanh Hà, không hề đeo trang sức hay mặc y phục mang từ Kinh thành đến. Như vậy cũng không quá nổi bật, chẳng cần lo bị người khác nhận ra thân phận, tránh bị làm phiền mất cả hứng.
Hai người ra ngoài từ sáng sớm, đi dạo hơn nửa phủ Thanh Hà, mãi đến lúc mặt trời lặn mới quay về.
Khi về, nha hoàn và thị vệ theo sau đều tay xách nách mang, hơn nữa xe ngựa cũng chất đầy hàng hóa đủ loại.
Dù mệt rã rời nhưng Ôn Như Thủy lại vô cùng vui vẻ, thỏa mãn nói: "Đây mới đúng là cuộc sống hạnh phúc của phú bà! Cả ngày chỉ mua mua mua, vung tiền như rác, không cần lo bạc không đủ tiêu..."
Từ khi hùn hạp làm ăn với Thái tử phi, túi tiền của nàng ấy cũng căng phồng lên, biến thành một phú bà chính hiệu.
Đây là điều mà trước đây Ôn Như Thủy chưa từng dám nghĩ tới. Ở hiện đại, nàng ấy chỉ là một sinh viên nghèo. Đến thời cổ đại, ban đầu nàng ấy cũng chỉ là một vị biểu tiểu thư mỗi tháng lĩnh năm lượng bạc tiêu vặt từ phủ Trấn Bắc Hầu.
Làm phú bà thực sự quá sung sướng, nàng ấy cảm thấy mình thừa sức bao nuôi cả Tần Huyền cũng chẳng thành vấn đề.
"Thế này đã thấm vào đâu? Sau này còn vui hơn nữa." Bùi Chức cười tủm tỉm nói, sau đó cầm một đấu ngọc trai to tròn căng mẩy đưa cho Phương Phỉ, bảo nàng ấy mang đi ban thưởng cho các thị vệ đã cùng ra ngoài hôm nay, vất vả cho họ rồi.
Phủ Thanh Hà gần biển, ngọc trai ở đây rẻ hơn ở Kinh thành rất nhiều, mà chất lượng lại còn tốt hơn.
Hôm nay gặp cửa hàng bán ngọc trai, Bùi Chức thấy sắc ngọc rất đẹp nên đã một hơi mua hai tráp loại thượng đẳng, ba tráp loại trung đẳng. Ngọc trai thượng đẳng dùng để tặng người, loại trung đẳng thì dùng để ban thưởng.
Có người giúp mình kiếm tiền nên Thái tử phi hào phóng như vậy đấy.
Sau khi bận rộn cả một ngày, Thái tử trở về thì nhìn thấy Thái tử phi đang nằm dài trên ghế quý phi, mấy cung nữ vây quanh xoa bóp tay chân cho nàng.
"A Thức sao vậy?" Tần Chí bước tới, lo lắng nhìn nàng.
Bùi Chức khẽ ngẩng đầu nhìn hắn, làu bàu: "Hôm nay ta đi chơi với A Thủy cả ngày, hơi mệt một chút."
Vừa mới làm một con mèo lười cả mùa đông, lại có phần lơ là rèn luyện, hôm nay vui chơi hơi quá đà nên thể lực có chút đuối sức. Thái tử phi thầm nghĩ thế này không ổn, quả nhiên vẫn phải chăm chỉ rèn luyện thân thể, không có sức lực thì làm sao đi chơi khắp nơi được?
Tần Chí vừa buồn cười, lại vừa xót xa.
"Đã mệt rồi thì ngày mai cứ ở lại hành cung nghỉ ngơi đi." Hắn cho cung nhân lui ra, tự mình ngồi xuống bên ghế xoa bóp cho nàng.
"Không được đâu, mai ta đã hẹn với A Thủy ra bờ biển chơi rồi."
"Bờ biển?"
"Vâng, nếu thuận tiện thì sẽ ở lại một đêm ở thôn chài nhỏ ven biển, sáng hôm sau ngắm bình minh luôn."
"..."
Tần Chí cứ cảm thấy có gì đó là lạ, Thái tử phi muốn cùng một cô nương ra biển chơi, hai người còn định ở lại đó qua đêm để ngắm mặt trời mọc...
Chuyện thế này, không phải nên đi cùng phu quân sao?
"Chàng bận mà." Bùi Chức ngồi dậy, rất thấu hiểu nói: "Dù sao vẫn còn thời gian, đợi chàng xong việc, lần sau chúng ta đi cũng như nhau cả thôi."
Tần Chí: "..."
Cuối cùng, Thái tử điện hạ chỉ đành buồn bực đến mức không nói nên lời. Hắn vẫn còn việc chưa làm xong, không thể tùy hứng bỏ lại chính sự để đi chơi biển cùng Thái tử phi được.
Rốt cuộc, hắn chỉ đành dặn dò: "Ngày mai nhớ mang thêm nhiều người một chút."
"Yên tâm, ta sẽ mà." Bùi Chức biết Tần Chí lo lắng nên chủ động hôn nhẹ lên khóe môi hắn.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng rõ, Bùi Chức đã thức dậy.
Tần Chí cũng tỉnh giấc theo nàng. Vì còn sớm, chưa đến giờ hắn phải ra ngoài nên hắn chỉ nằm trên giường, thong thả nhìn nàng bận rộn.
Bùi Chức không cho hạ nhân vào hầu hạ, nàng tự lấy một bộ nam trang trong rương ra thay.
"Điện hạ, đẹp không?"
Thái tử phi mặc nam trang trông hệt như một tiểu công tử môi hồng răng trắng, thoạt nhìn cứ ngỡ là tiểu công tử nhà thế gia được nuông chiều từ bé, toàn thân toát ra vẻ kiêu kỳ và quý phái.
Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ biết ngay đây là một cô nương.
Nữ nhân muốn giả nam nhân cho giống không phải là chuyện dễ. Nếu những đặc điểm nữ tính không được che đi hoàn toàn, người khác sẽ nhanh chóng nhận ra thân phận nữ nhi.
Có điều Bùi Chức mặc nam trang chỉ để tiện cho việc cưỡi ngựa, dù có bị nhận ra cũng chẳng hề gì.
Tần Chí kéo nàng vào lòng, áp tay lên ngực nàng, cố ý hỏi: "Sao lại phẳng rồi?"
Bùi Chức đánh vào tay hắn một cái, mỉm cười mắng một tiếng "đ* h** s*c", rồi khẽ kéo vạt áo cho hắn xem lớp vải bên trong: "Ta có quấn vải bó ngực mà."
Nàng đắc ý khoe, đây là lần đầu nàng giả nam. Bộ y phục này là nàng đặc biệt sai Phương Phỉ chuẩn bị riêng để dành cho chuyến đi chơi lần này.
Tần Chí nhíu mày, không vui khi thấy nàng tự làm khổ mình như vậy: "Đừng quấn chặt quá, kẻo lại không thở được."
"Biết rồi mà."
"Tối nay các nàng nghỉ lại ở thôn chài nhỏ, nhớ mang thêm nhiều đồ. Điều kiện ở đó rất đơn sơ, nàng ở không quen sẽ khó chịu. Còn nữa..."
"Vâng, vâng, vâng."
Hiếm khi thấy hắn lắm lời như vậy, Bùi Chức hơi buồn cười. Hắn nói gì nàng cũng đồng ý. Thấy thời gian cũng gần đến, nàng bèn gọi cung nhân vào hầu hạ.
Hai người cùng nhau dùng bữa sáng xong thì lập tức chuẩn bị xuất phát.
Chẳng hiểu sao, trong lòng Tần Chí cứ cảm thấy không yên, lúc tiễn nàng ra cửa lại dặn dò lần nữa: "A Thức, nhớ mang thêm nhiều thị vệ, cẩn thận một chút."
Bùi Chức mỉm cười gật đầu: "Điện hạ yên tâm, ta sẽ chú ý an toàn."
*
Ôn Như Thủy cũng thay một bộ nam trang, nhìn từ xa trông như một thiếu niên mày thanh mắt tú nhưng khi đến gần cũng có thể nhận ra là nữ tử cải trang.
Thấy Thái tử và Thái tử phi cùng đi tới, nàng ấy tiến lên hành lễ rồi gọi một tiếng "Thái tử phi" bằng giọng vô cùng thân thiết.
Đối với Thái tử, nàng ấy luôn cung kính và dè dặt.
Đối với Thái tử phi, nàng ấy rất thân thiết và tin tưởng.
Tần Chí liếc nàng ấy một cái. Nếu Ôn Như Thủy không phải là nữ nhân, hắn đã ngỡ Thái tử phi là người trong lòng của nàng ấy rồi. Nhìn cái ánh mắt dịu dàng đắm đuối mà nàng ấy dành cho Thái tử phi kìa, nó khiến hắn luôn có ảo giác rằng nương tử nhà mình đang bị nữ nhân khác nhòm ngó.
Thái tử điện hạ chau mày, đè nén ảo giác đó xuống, không nhịn được lại dặn dò thêm vài câu.
Bùi Chức kiên nhẫn đáp lời, cuối cùng cùng Ôn Như Thủy nhảy lên ngựa, dẫn theo một đám thị vệ rời đi.
Tần Chí đứng ở cửa dõi theo bóng lưng họ, rất lâu vẫn không rời mắt.
Ôn Như Thủy vô tình quay đầu lại thấy cảnh này, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ quái, lại thêm một chút cảm khái.
Nàng ấy thầm nghĩ, Thái tử cũng xem như rất cởi mở rồi. Bất kể Thái tử phi làm gì, hắn cũng đều ủng hộ. Ngay cả việc Thái tử phi dẫn người chạy ra biển chơi, qua đêm không về, ngoài lo lắng cho sự an toàn và sợ nàng ở không quen ra thì hắn lại chẳng hề có ý ngăn cản.
"Thái tử phi, Thái tử điện hạ trông có vẻ lo lắng lắm." Ôn Như Thủy điều khiển ngựa tiến sát lại ngựa của Thái tử phi, cùng nàng trò chuyện.
Bùi Chức lại vô cùng bình thản: "Không sao đâu, chàng ấy chỉ là chưa quen thôi."
Chưa quen với điều gì, Ôn Như Thủy chỉ cần nghĩ thoáng qua là hiểu, không khỏi cảm thấy hơi buồn cười.