Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 199

Sau ngày mùng hai tháng hai, Thái tử khởi hành đến phủ Thanh Hà.

Hôm xuất phát, thời tiết âm u, mưa xuân rả rích không ngớt. Gió lạnh thổi từng cơn buốt giá thấu xương khiến bến tàu ngoài kinh thành trở nên vắng vẻ hiu quạnh.

Bùi Chức và Ôn Như Thủy ngồi kiệu lên thuyền, nhờ vậy mà tránh được không bị ướt mưa.

Có điều đám thị vệ và hạ nhân lại phải tất bật trong cơn mưa xuân, chịu không ít khổ sở. Vì thế, vừa đặt chân lên thuyền, Bùi Chức đã lập tức dặn ngự trù đun trà gừng nóng để mọi người cùng uống xua tan cái lạnh.

Họ đi trên chiếc thuyền quan đồ sộ.

Ngoài con thuyền quan mà Thái tử và Thái tử phi ngồi thì còn có nhiều thuyền chiến hộ tống hai bên, đủ sức áp chế bất kỳ mối đe dọa nào, dù có là toán cướp trên sông cũng chẳng e ngại.

Tất nhiên là đám cướp biển đấy cũng không có gan tấn công thuyền quan, cảnh tượng này mang tính tượng trưng nhiều hơn, sự hùng mạnh quyền lực của người trong thuyền.

Dưới ánh mắt tiễn biệt của các quan viên, đoàn thuyền chậm rãi rẽ sóng rời bến, xuôi dòng nhẹ nhàng.

Thuyền xuất phát được một lúc, Tần Chí khoác áo tơi bước vào khoang.

Hắn dừng lại gần cửa, cởi lớp áo còn đọng nước giao cho hạ nhân đi theo rồi vỗ nhẹ lên mu bàn tay, phủi đi những hạt mưa lấm tấm.

"Điện hạ, mau đến uống bát trà gừng cho ấm người."

Thấy hắn quay lại, Bùi Chức vội đưa cho hắn một bát trà gừng nồng đậm. Mùi cay xộc lên khiến Thái tử gia hơi nhíu mày.

Tần Chí vẫn nhận rồi khẽ cau mày uống cạn, một viên ô mai đã được đưa tới sát môi.

Hắn liếc nhìn thiếu nữ đưa ô mai tới cho mình rồi, hé miệng đón lấy rồi tiện tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn kia. Tần Chí rút ra chiếc khăn trắng trong tay áo, cẩn thận lau sạch lớp đường phèn còn vương trên đầu ngón tay nàng.

Bùi Chức mỉm cười dịu dàng, đợi hắn lau xong rồi mới kéo hắn ngồi xuống bên cạnh.

"Hôm qua trời quang mây tạnh, ai ngờ hôm nay lại đổ mưa." Bùi Chức thở dài: "Không biết trời sẽ mưa đến bao giờ nữa, cả ngày cứ ẩm ướt thật là khó chịu."

Tần Chí đáp: "Chắc đến phủ An Dương thì mưa sẽ tạnh."

Vì xuôi dòng nước nên chỉ cần đến trưa hôm sau là có thể tới phủ An Dương, đi đường thủy tiết kiệm thời gian hơn nhiều so với đường bộ.

Bùi Chức mỉm cười dịu dàng nhìn hắn, thầm thấy tiếc vì lần này bọn họ phụng chỉ tuần tra nên không tiện dừng lại tham quan phố phường một chút, nàng chợt nghe Tần Chí nói tiếp: "Tới phủ An Dương, cô sẽ đưa nàng đi dạo một vòng."

"Thật sao?" Mắt nàng sáng rỡ nhìn hắn đầy mong chờ.

"Đương nhiên là thật. Chúng ta có thể nghỉ ngơi nửa ngày ở phủ An Dương."

Bùi Chức vui sướng nhào vào lòng hắn, ôm chặt rồi hôn liên tiếp mấy cái.

Thái tử gia đã sớm quen với kiểu thể hiện tình cảm như tiểu cô nương của nàng mỗi khi vui vẻ, cứ thích lao vào lòng hắn rồi kèm vài nụ hôn như phần thưởng để nói lên sự phấn khích của nàng.

Trong lòng hắn rất hưởng thụ, thuận thế ôm nàng rồi cả hai thân mật ngồi tựa sát vào nhau, thủ thỉ trò chuyện.

Các cung nữ đang hầu trong khoang hiểu ý, lặng lẽ rút lui.

Buổi sáng xuất phát, đến trưa thì họ ăn trên thuyền.

Sau bữa ăn, thấy không có chuyện gì gấp nên Bùi Chức kéo Thái tử gia cùng lên giường nghỉ trưa.

Ngoài trời mưa vẫn rơi không dứt, không khí ẩm lạnh len vào cả chăn đệm mang tới cảm giác giá buốt khó chịu.

Bùi Chức thoải mái rúc vào lòng Thái tử gia, ôm hắn như đang ôm một chiếc túi giữ nhiệt rồi chìm vào giấc ngủ ngon lành.

Đến khi tỉnh giấc, Tần Chí khẽ nhúc nhích cánh tay tê mỏi rồi hơi xoa xoa một chút.

Động tác đó bị Bùi Chức bắt gặp, nàng vươn tay sang giúp hắn xoa bóp, ánh mắt vừa trách vừa thương: "Tay chàng cứng đờ vậy mà sao không chịu nhúc nhích? Dù chàng có cử động thì ta cũng không tỉnh đâu. Giấc ngủ của ta lúc nào cũng sâu lắm."

Tần Chí không mấy để ý: "Chút mỏi ấy có gì đâu."

Hắn chợt nhớ tới cuốn sổ cất trong thư phòng trước khi mất trí nhớ, thời điểm nàng mới gả cho hắn, ban đêm thường xuyên giật mình tỉnh giấc, trằn trọc không ngủ được, hiếm khi ngon giấc.

Vì thế, hiện tại thấy nàng có thể ngủ yên bên cạnh mình, hắn chẳng nỡ đánh thức.

Cả buổi chiều, đôi phu thê không có việc gì nên làm tổ trong khoang thuyền, đọc sách, đánh cờ, rất thong dong tự tại.

Chập tối, Bùi Chức nghe tin Ôn Như Thủy bị say sóng.

Cung nữ Cẩm Hà hầu hạ Ôn Như Thủy đến bẩm báo với vẻ mặt đầy lo lắng: "Lúc mới lên thuyền còn ổn, song đi được khoảng một canh giờ thì Quận chúa bắt đầu chóng mặt. Ban nãy còn nôn rất dữ dội."

Bùi Chức lập tức sang thăm.

Đúng lúc nàng đến thì Thái y cũng vừa khám cho Ôn Như Thủy xong.

"Quận chúa bị say sóng. Thần sẽ kê một thang thuốc, đồng thời dặn nhà bếp chuẩn bị vài món thanh đạm, dễ tiêu để bụng Quận chúa không bị khó chịu."

Thái y dặn dò thêm vài điều rồi lui xuống kê đơn.

Bùi Chức ngồi xuống mép giường, nhìn Ôn Như Thủy đang mệt rũ nằm giữa giường, mặt mũi tái nhợt trông như vừa bị vắt kiệt sức.

"A Thủy, tỷ cảm thấy thế nào rồi?"

Ôn Như Thủy khổ sở đáp: "Ta không ổn, thật sự không ổn chút nào... Thái tử phi, ta cũng không hiểu sao mình lại say sóng nặng như thế này, có lẽ vì trước giờ chưa từng đi thuyền."

Nàng ấy không muốn thừa nhận bản thân yếu đuối, không chỉ say xe ngựa mà giờ đến đi thuyền cũng say. Cảm giác thật sự khó chịu vô cùng.

Thậm chí Ôn Như Thủy bắt đầu nhớ nhung những phương tiện giao thông hiện đại, đi đâu cũng tiện lợi, chỉ cần máy bay là tới, không cần khổ sở rong ruổi trên đường như này.

Nghĩ đến việc còn phải sống trên thuyền thêm năm ngày nữa, nàng ấy chỉ thấy trước mắt tối sầm.

Thấy Ôn Như Thủy tội nghiệp quá nên Bùi Chức quyết định ở lại trò chuyện, mong giúp nàng ấy quên bớt cảm giác khó chịu.

Thuốc được sắc xong, Bùi Chức đích thân thử nhiệt thấy vừa miệng rồi mới đỡ Ôn Như Thủy ngồi dậy, từ tốn đút từng thìa thuốc.

Suốt cả quá trình, Ôn Như Thủy chẳng khác nào một con búp bê hỏng, mặt mũi ủ rũ, đến cả việc được mỹ nhân chăm sóc cũng không khiến lòng nàng ấy rung động cho nổi. Có thể thấy Ôn Như Thủy đang say sóng rất nặng.

Bất chợt, Bùi Chức nói: "A Thủy, thử hỏi hệ thống xem có thuốc chống say không?"

Mắt Ôn Như Thủy lập tức sáng như sao, gọi hệ thống ngay.

Từ sau khi bị ép chuyển thành hệ thống nông trại, hệ thống gần như không còn xuất hiện. Nó cho rằng chủ nhân đã thoát khỏi số phận bia đỡ đạn nên cũng ít hiện hồn, bình thường Ôn Như Thủy không gọi thì nó hoàn toàn im lặng như đang rơi vào trạng thái ngủ say.

Thế nên Ôn Như Thủy say sóng nặng tới độ đó nó cũng không hề hay biết.

Tất nhiên là hệ thống thương thành có bán thuốc chống say sóng, hiệu quả loại thuốc này vô cùng tuyệt vời mà cũng không quá đắt, chỉ cần một trăm điểm tích lũy. Bùi Chức không do dự, lập tức để nàng ấy mua về dùng.

Quả nhiên thuốc phát huy tác dụng rất nhanh, chỉ một lát sau, tinh thần của Ôn Như Thủy đã hồi phục rõ rệt.

Hệ thống rất đắc ý: [Đừng đánh giá thấp các sản phẩm trong thương thành, đây là thành quả sáng chế "bíp bíp" tân tiến vượt xa sức tưởng tượng của các ngươi.]

Nghe thấy tiếng bíp bíp bị hệ thống tự động che lại, Ôn Như Thủy lập tức hiểu rằng đây là công nghệ từ thế giới tương lai, thế nên cũng không tiếc lời khen ngợi vài câu cho có lệ.

Thấy nàng ấy đã ổn định trở lại, Bùi Chức cũng định rời đi.

Không còn bị cơn say hành hạ, lúc này Ôn Như Thủy cảm thấy tinh thần phấn chấn, khẩu vị cũng khá hơn nhiều. Sau khi dùng hết bát cháo dưỡng sinh thanh đạm do ngự trù chế biến, kèm theo vài món phụ nhẹ nhàng, nàng ấy cảm thấy như được tiếp thêm sinh lực.

Ôn Như Thủy cho gọi Cẩm Hà và Cẩm Lam tới nhờ các nàng mài mực, bắt đầu dồn tâm sức viết bản kế hoạch.

Bận rộn suốt hai canh giờ.

Khi Ôn Như Thủy đặt bút xuống để nghỉ ngơi thì thấy Cẩm Hà mang vào một gói thuốc. Nàng ấy hỏi: “Cái gì vậy?”

"Tần thị vệ vừa cho người đưa tới.” Cẩm Hà mỉm cười đáp: “Có lẽ trước đây từng nghe nói người hay bị say xe nên lần này cẩn thận chuẩn bị thêm cả thuốc chống say sóng.”

Người nói vô ý nhưng người nghe có ý, Ôn Như Thủy bỗng đỏ mặt.

Nàng ấy dành cho Tần Huyền một thứ tình cảm kín đáo, chưa đến mức không có hắn ta thì không thể nhưng rõ ràng Tần Huyền là người đầu tiên trong cả hai kiếp khiến nàng ấy nảy sinh cảm xúc nam nữ, mang một vị trí rất đặc biệt.

Nếu chỉ là nàng ấy đơn phương thì cũng không sao. Nhưng đằng này, Tần Huyền lại là một thị vệ quá mực chu đáo, không chỉ bảo vệ mà còn luôn quan tâm đến cuộc sống của nàng ấy, thật sự là rất tận tâm. Chẳng khác nào hình mẫu bạn trai nhị thập tứ hiếu cả.

Thậm chí, một người bạn trai bình thường cũng chưa chắc đã nghĩ đến những điều phòng bị trước khi bạn gái ngã bệnh.

Ôn Như Thủy khẽ thở dài trong lòng nhưng vẫn nở nụ cười dịu dàng: “Ta không còn say sóng nữa nhưng vẫn rất cảm kích lòng tốt của Tần thị vệ.” Nàng ấy dặn Cẩm Hà cất gói thuốc rồi tự nhủ khi gặp lại Tần Huyền, nhất định sẽ trực tiếp cảm ơn hắn ta một tiếng.

Dù Tần Huyền là phụng lệnh bảo vệ nàng ấy, chăm lo cho nàng ấy nhưng làm đến mức này quả thực khiến nàng ấy muốn cảm tạ một phen.

...

Trưa hôm sau, thuyền cập bến tại phủ An Dương.

Phủ doãn An Dương dẫn theo đoàn quan viên ra tận bến cảng nghênh tiếp, bái kiến Thái tử và Thái tử phi.

Thấy bọn họ còn chuẩn bị cả yến tiệc và mời đoàn vào phủ dự tiệc, Bùi Chức lập tức cảm thấy phiền phức. Thời gian dừng chân tại phủ An Dương vốn không nhiều, nàng chẳng muốn tiêu tốn vào những buổi xã giao không cần thiết.

Tần Chí cũng hiểu, sau khi hoàn tất lễ nghi với các quan viên, hắn thẳng thắn tỏ vẻ không cần phiền phức như thế. Chuyến đi lần này là để xử lý công vụ, hoàn toàn không phải để nghỉ ngơi hưởng thụ.

Lời từ chối vừa lịch sự vừa dứt khoát khiến đám quan lại không thể bắt bẻ gì thêm, đành thức thời rút lui.

Ôn Như Thủy đứng bên quan sát thấy Thái tử ứng phó đám quan viên phủ An Dương khéo léo như vậy, không khỏi âm thầm giơ ngón tay cái tán thưởng.

Không còn bị quấy rầy, Bùi Chức và Ôn Như Thủy thay một bộ y phục nhẹ nhàng, thoải mái hơn rồi phấn khởi cùng nhau dạo phố ở An Dương.

Đúng như Tần Chí đã nói, khi thuyền đến An Dương trời cũng tạnh mưa.

Thời tiết phủ An Dương sau cơn mưa trở nên đẹp lạ thường, mặt trời ló dạng. Nắng xuân ấm áp phủ đầy mọi nẻo đường, ánh sáng dịu nhẹ khiến lòng người dễ chịu, dường như có thể xua tan hết mọi phiền muộn trong lòng.

Hai người dẫn theo một đám hạ nhân và thị vệ đi dạo qua các con phố phồn hoa ở phủ An Dương, mua một số đặc sản địa phương ở đây về.

Tất cả đều là để làm quà cho người thân, bằng hữu.

Tần Chí không đi cùng hai người. Sau khi căn dặn cẩn thận đám thị vệ theo sau bảo vệ thì cũng không biết hắn đi đâu. Bùi Chức mơ hồ cảm nhận được chuyến đi này có điều gì đó không đơn giản, song nàng không gặng hỏi.

Đến chiều tối, cả đoàn trở về thuyền.

Bùi Chức đang kiểm kê các món hàng đã mua ở phủ An Dương hôm nay thì thấy Tần Chí quay lại. Nàng vui vẻ gọi hắn: “Điện hạ, lại đây xem đi, hôm nay ta với A Thủy mua được không ít đồ đấy…”

Khi hắn đến gần, nàng bỗng run lên.

“A Thức…”

Bùi Chức kéo nhẹ vạt áo hắn rồi ghé sát lại ngửi, nàng khẽ nhíu mày: “Điện hạ, chàng bị thương à?”

“Không phải!" Tần Chí có phần ngạc nhiên, nhỏ giọng giải thích: "Không cẩn thận dính chút máu của người khác thôi…”

Trong lòng hắn có phần ảo não, lẽ ra nên đi tắm trước rồi mới đến gặp nàng.

Bùi Chức nhìn hắn chằm chằm, sau đó quay sang bảo Cẩm Vân chuẩn bị nước tắm rồi dắt Thái tử gia vào phòng để rửa mặt.

Trong phòng, Tần Chí không ngần ngại c** đ* trước mặt nàng.

“Nàng xem đi, ta thực sự không bị thương.” Hắn mỉm cười nói, đôi mắt phượng ánh lên niềm vui, vô cùng hưởng thụ trước sự quan tâm của nàng. Thế nhưng hắn cũng không muốn nàng bận lòng thêm, suốt ngày hôm nay hắn đã hết sức cẩn trọng giữ gìn an toàn cho bản thân.

Bùi Chức kiểm tra kỹ lưỡng, ánh mắt nàng dừng lại ở phía sau, chỗ xương bả vai có một vết bầm đỏ, dường như do va vào đâu đó.

Nàng nhẹ nhàng chạm tay vào rồi kiễng chân hôn lên vết thương ấy một cái.

Vì yêu mà sinh sợ hãi, vì yêu mà sinh lo âu... Nàng nhận ra mình thật sự đã yêu nam nhân này rất sâu đậm, yêu đến mức không đành lòng thấy trên người hắn bị thương.

Cơ thể Tần Chí bất giác cứng đờ, hắn quay đầu nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm như đáy hồ tĩnh lặng.

Đêm xuống, phu thê ôm nhau trong chiếc chăn ấm áp.

Tần Chí khẽ v**t v* vai nàng, thấy nàng bắt đầu mơ màng buồn ngủ bèn nhẹ nhàng kéo nàng sát vào lòng để nàng có thể ngủ ngon hơn.

Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, hơi thở nàng trở nên đều đặn và đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Tần Chí cũng nhắm mắt theo.

Sau năm ngày di chuyển bằng thuyền, đoàn chuyển sang đi đường bộ.

Lại thêm hai ngày bôn ba, cuối cùng họ cũng đến được phủ Thanh Hà.

Phủ Thanh Hà là một thành thị ven biển phía nam, nơi đây khí hậu ôn hòa. Không khí mang theo hương vị biển cả, thoang thoảng là chút vị mằn mặn.

Khi xa giá Thái tử đến phủ Thanh Hà, Phủ doãn Triệu Hạc đã dẫn đầu đoàn quan viên ra tận cổng nghênh đón từ sớm.

Sau khi chào hỏi, đoàn Thái tử được đón vào một hành cung trong phủ Thanh Hà.

Sau đó, Bùi Chức và Ôn Như Thủy ăn mặc lộng lẫy, cùng Thái tử tham dự tiệc đón gió do các quan viên phủ Thanh Hà tổ chức.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn