Tiểu Tề thị thật sự rất lo lắng cho nữ nhi.
Từ sau khi đầu óc dần trở nên tỉnh táo, người cũng bình thường trở lại, bà ấy không chỉ nhận ra mình đã phạm phải bao nhiêu sai lầm và hành động dại dột trong suốt hai năm qua, mà còn hiểu rõ rằng nữ nhi có được ngày hôm nay không hề dễ dàng.
Thậm chí bà ấy cho rằng, việc nữ nhi chọn dựa vào Thái tử phi, dốc sức bán mạng cho nàng cũng là do bị bà ấy dồn ép quá mức.
Nếu lúc trước bà ấy không liên tục chì chiết, ép buộc nữ nhi một cách vô lý, thì có lẽ hiện tại nữ nhi đã yên ổn gả vào một gia đình do phủ Trấn Bắc Hầu sắp xếp. Dù người Ôn Như Thủy gả không quá quyền thế nhưng với hậu thuẫn từ phủ Trấn Bắc Hầu và Lệ Quý phi, cuộc sống hẳn cũng chẳng đến nỗi nào.
Ít ra cũng tốt hơn bây giờ.
Dù hiện tại Ôn Như Thủy được Hoàng thượng sắc phong làm Quận chúa, vinh hoa hiển hách thì Tiểu Tề thị vẫn cảm thấy nghèn nghẹn trong lòng.
Làm Quận chúa hoàng gia nào dễ dàng như thế?
Ngày nào nữ nhi cũng bận rộn từ sớm đến tối, dù là những ngày cơ thể không khỏe cũng phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi. Không chỉ vậy, Ôn Như Thủy còn thường xuyên phải vào cung bái kiến Thái tử phi, muốn được trọng dụng như thế, e rằng phải đánh đổi không ít.
Xét theo lẽ thường, Thái tử phi nâng đỡ Ôn Như Thủy, một tay đưa nàng ấy lên làm Quận chúa, thực chất cũng chỉ vì cái phong hào Quận chúa, củng cố thế lực cho Đông cung và Thái tử mà thôi
Thái tử phi đúng là một hiền thê lương mẫu, chỉ cần có lợi cho Thái tử thì nàng cũng sẽ được lợi không nhỏ.
Mối quan hệ bền vững nhất, chẳng phải chính là đưa Ôn Như Thủy vào Đông cung, trở thành nữ nhân của Thái tử sao.
Như thế, cột Ôn Như Thủy vào thuyền của Thái tử rồi, thì dù có chuyện gì xảy ra, Ôn Như Thủy cũng khó lòng làm phản được.
Tiểu Tề thị càng nghĩ càng thấy bất an. Đặc biệt là khi nghe tin Thái tử sắp đi tuần ở địa phương mà lại mang theo nữ nhi, bà ấy càng tin rằng tin đồn bên ngoài không phải không có cơ sở.
Ôn Như Thủy sớm muộn gì cũng sẽ trở thành nữ nhân của Thái tử.
Nghe mẫu thân bày tỏ nỗi lo ấy, Ôn Như Thủy cảm thấy vô cùng khó xử.
Ngay cả mẫu thân cũng nghĩ vậy, thì bên ngoài sẽ bàn tán đến mức nào. Nếu để Thái tử phi biết được... Không không không, Thái tử phi sẽ không hiểu lầm đâu, Thái tử phi vốn thông minh, ắt sẽ tin nàng ấy.
Ôn Như Thủy hít một hơi sâu, trấn tĩnh rồi nghiêm túc nói: "Mẫu thân đừng nghĩ ngợi quá nhiều. Thái tử và Thái tử phi phu thê ân ái, nghe nói Thái tử không định nạp Trắc phi, cũng chẳng có ý định nạp thiếp. Đông cung sẽ không đón người mới, mà con cũng không có lý do gì để vào đó cả.”
Vẻ mặt Tiểu Tề thị như muốn nói: “Để ta xem con nói hươu nói vượn gì nữa."
Ôn Như Thủy thầm thở dài. Không trách được mẫu thân nghi ngờ, thực ra chính nàng ấy ban đầu cũng chẳng tin nam nhân cổ đại tam thê tứ thiếp lại có thể làm được điều ấy.
Nhưng lần này nàng ấy không nói dối.
Nam nhân khác không tin được nhưng Thái tử thì vẫn có thể tin tưởng.
Hoặc nếu không tin vào Thái tử, thì ít nhất cũng nên tin vào Thái tử phi. Một người mặt thiện tâm ác tới từ tận thế sẽ không cho phép trượng phu của mình vượt tường nạp Trắc phi, nếu không thì e là Thái tử Đại Vũ sẽ thành người khác rồi.
"Con nói thật đó, mẫu thân." Ôn Như Thủy nghiêm túc nói thật: "Mẫu thân cũng biết mà, Thái tử và Thái tử phi thành thân đã lâu, trên triều từng có người dâng sớ cho Hoàng thượng, nhắc nhở Hoàng thượng nạp Trắc phi cho Thái tử nhưng rồi cũng không giải quyết được gì. Nếu Thái tử đã không muốn, ai có thể buộc hắn chứ? Đúng không?"
Sắc mặt Tiểu Tề thị lập tức tỏ ra băn khoăn.
Đúng vậy, Thái tử có thân phận cao quý, theo quy định của Đại Vũ thì sau nửa năm thành hôn là có thể tuyển thêm Trắc phi, thế nhưng đến giờ vẫn không hề có động tĩnh.
Dù bên ngoài có lời ra tiếng vào, mỗi lần có đại thần nhắc tới thì cả Hoàng đế lẫn Thái hậu đều không tỏ vẻ gì cả, lâu dần làm gì còn ai dám không thức thời nhắc tới nữa?
Cuối cùng, người ta chỉ có thể cho rằng lý do Thái tử không nạp Trắc phi là vì Thái tử phi chưa mang thai, muốn giữ vị trí trưởng tử nên tạm thời mới chưa tuyển thêm.
Các đời Hoàng đế Đại Vũ đều là trưởng tử, chưa từng có tiền lệ nên cũng không ai nghi ngờ Thái tử.
Ôn Như Thủy thấy thế thì không ngừng cố gắng, nhất định phải khiến mẫu thân tin rằng Thái tử không hề để tâm tới nàng ấy, Thái tử phi cũng chẳng có ý đưa nàng ấy vào Đông cung, còn bản thân nàng ấy thì hoàn toàn không có chút cảm tình nào với hung thần Thái tử.
Đừng nhìn bề ngoài Thái tử có vẻ tốt tính, lại một lòng yêu thương Thái tử phi mà lầm, còn xem đấy là ai nữa.
Nếu Thái tử phi không phải Bùi Chức, ai biết Thái tử sẽ trở nên thế nào?
Danh xưng hung thần đâu phải tự nhiên mà có.
Thấy mẫu thân có vẻ dao động, Ôn Như Thủy đột nhiên làm bộ thẹn thùng: “Thật ra con có thích một người..."
Tiểu Tề thị lập tức quên sạch chuyện trước đó, ngạc nhiên nhìn nàng ấy hỏi: “Thật sao? Là công tử nhà ai vậy?”
Chỉ cần nữ nhi không tiến vào Đông cung, không đánh đổi hạnh phúc của mình vào đó là được rồi. Lúc này, tiêu chuẩn chọn nữ tế của Tiểu tề thị đã hạ xuống rất nhiều, không còn cố chấp như trước.
Ôn Như Thủy đỏ mặt: "Mẫu thân cũng từng gặp rồi.”
“Ta từng gặp à?” Tiểu Tề thị ngạc nhiên, vẻ mặt bối rối. Từ khi hồi kinh, vì thủ tiết lại thêm bệnh tật kéo dài, bà ấy gần như không tiếp xúc với nam nhân.
“Cách đây vài hôm mẫu thân còn nhìn thấy hắn ta mà!” Ôn Như Thủy oán trách.
Tiểu Tề thị chần chừ: "Vài hôm trước... Lúc đó có tuyết rơi, là Tần thị vệ đưa con về...”
Giọng bà ấy ngày càng nhỏ, bởi đã đoán được người đó là ai.
Tiểu Tề thị hoang mang: "Như tỷ nhi, ý con là Tần thị vệ sao?”
Ôn Như Thủy đỏ mặt gật đầu. Trong lòng nàng ấy âm thầm xin lỗi Tần Huyền, thực sự là nàng ấy cũng có chút hảo cảm với hắn ta. Tần Huyền cao to mạnh mẽ, là mẫu nam nhân nàng ấy luôn ngưỡng mộ, hơn nữa, hắn ta từng cứu nàng ấy, dạo gần đây lại luôn âm thầm bảo vệ...
Làm sao có thể không rung động cho được?
Nhưng đấy cũng chỉ là chút rung động mà thôi, trước mắt nàng ấy vẫn chưa muốn thành thân, nếu có thì cũng phải qua hai mươi tuổi rồi mới nghĩ tới. Nếu sau này, khi nàng ấy bước sang tuổi hai mươi mà Tần Huyền đã có gia đình, thì nàng ấy sẽ chấp nhận họ không có duyên.
Tiểu Tề thị lặng người giây lát rồi nhanh chóng tiếp nhận chuyện này.
Bà ấy nhẹ nhàng hỏi: “Như tỷ nhi, Tần thị vệ là người ra sao? Gia thế thế nào? Tính cách có tốt không? Con có chắc là hắn ta cũng có tình cảm với con chứ...?”
Ôn Như Thủy ngạc nhiên nhìn mẫu thân: "Mẫu thân, người không trách con ư?”
“Vì sao mẫu thân phải trách?” Tiểu Tề thị hỏi ngược lại, như chợt nhớ chuyện gì, bà ấy khẽ rưng rưng, dùng khăn lau khóe mắt: “Giờ mẫu thân chẳng mong gì hơn ngoài việc con sống vui vẻ. Dù sau này con gả cho ai, chỉ cần có Thái tử phi làm chỗ dựa, mẫu thân tin con sẽ không chịu thiệt thòi…”
Cuộc đời vốn thực dụng như thế.
Nữ nhi đang phò tá Thái tử phi, là cánh tay đắc lực bên cạnh nàng. Chỉ cần Thái tử phi vẫn vững vàng thì chỗ dựa đó còn đáng tin hơn cả phủ Trấn Bắc Hầu hay Lệ Quý phi.
Vì vậy, Tiểu Tề thị đã quyết định không can thiệp vào hôn sự của nữ nhi, chỉ cần nàng ấy hạnh phúc là đủ.
Dù nữ tế tương lai chỉ là một thị vệ nhỏ nhoi nhưng thị vệ thân cận bên Thái tử thì sao có thể so với người bình thường? Đó chính là tiền đồ vô lượng, tuy khởi đầu khiêm tốn nhưng tương lai rất rộng mở.
Ôn Như Thủy không ngờ mẫu thân lại dễ dàng đồng ý như vậy, nhất thời thấy chột dạ.
Ban đầu, nàng ấy chỉ định mượn tên Tần Huyền để đánh lạc hướng, ai ngờ mẫu thân lại tiếp nhận quá nhanh, còn bắt đầu quan tâm tới tương lai của nữ tế, vấn đề là nàng ấy và Tần Huyền có nên duyên hay không vẫn còn chưa biết...
Chỉ mong lần sau Tần Huyền đến, mẫu thân đừng thể hiện rõ quá kẻo khiến Tần Huyền hiểu lầm.
...
Cuối tháng Giêng, Chiêu Nguyên Đế ra chỉ dụ phái Thái tử đến phủ Thanh Hà thị sát tình hình.
Vừa nhận ý chỉ, Thái tử đã vội đến gặp ông ấy: “Phụ hoàng, nhi thần muốn đưa Thái tử phi cùng đi phủ Thanh Hà."
Chiêu Nguyên Đế vô thức hỏi lại: “Nếu con đưa Thái tử phi đi, vậy ai lo vụ xuân cho ngô, khoai lang, khoai tây đây?”
Ông ấy đã hỏi qua rồi, mấy loại cây trồng này có thể gieo hai vụ mỗi năm, đặc biệt là khoai tây có thể trồng vào cả mùa xuân lẫn mùa thu. Vì vậy, Chiêu Nguyên Đế vẫn mong Thái tử phi tiếp tục đến các điền trang chỉ đạo như trước đây.
“Chẳng phải đã có nông dân lành nghề rồi sao?” Tần Chí không mấy quan tâm: "Phụ hoàng, Thái tử phi lớn từng ấy nhưng chưa từng ra khỏi Kinh thành, nhi thần chỉ muốn đưa nàng ra ngoài dạo chơi, mở mang tầm mắt.”
Chiêu Nguyên Đế vẫn cau mày: "Chí Nhi, con cũng biết chuyến này không hề an toàn, con không lo Thái tử phi sẽ gặp nguy hiểm sao?”
Dẫu sao, Thái tử phi cũng chỉ là một nữ tử yếu đuối...
“Phụ hoàng, nhi thần sẽ bố trí đủ người bảo vệ nàng ấy. Hơn nữa…” Tần Chí ngừng lại, nghiêm túc nhìn ông ấy: “Phụ hoàng thật sự cho rằng Thái tử phi là nữ tử yếu đuối sao?"
Chiêu Nguyên Đế lập tức á khẩu.
Ông ấy chợt nhớ lại cuộc săn mùa thu hai năm trước, Thái tử phi từng bị hổ điên rượt đuổi vào rừng sâu, cuối cùng vẫn bình an trở về. Nghe lời của Nhị Hoàng tử thì Thái tử phi còn được coi là nữ anh hùng diệt hổ nữa kìa.
Một nữ nhân có thể đối đầu cả mãnh thú thì làm sao bị xem là yếu mềm?
Cuối cùng, Chiêu Nguyên Đế chỉ đành bất lực khoát tay: “Thôi được, con muốn đưa Thái tử phi đi thì cứ đưa, sau này có hối hận."
Tần Chí mừng rỡ, cúi đầu tạ ơn: “Đa tạ phụ hoàng thành toàn. Khi quay lại, nhi thần nhất định sẽ mang tin tốt trở về…Biết đâu Thái tử phi còn phát hiện thêm điều gì hữu ích nữa."
Lời nói mang ẩn ý rõ ràng, nếu Thái tử phi vui vẻ, không chừng nàng có thể lại nghĩ ra điều mới có lợi cho triều đình.
Chiêu Nguyên Đế lườm hắn một cái, phất tay: "Mau đi đi, đừng quấy rầy trẫm. Trẫm còn đang bề bộn nhiều việc đây."
Tần Chí nhanh chóng lui ra.
Về đến Đông cung, hắn lập tức báo với Bùi Chức ngày khởi hành sẽ rơi vào vài hôm nữa, đúng sau ngày mùng hai tháng hai.
Bùi Chức vui sướng lao vào lòng Thái tử, ôm lấy cổ hắn rồi hôn mấy cái liên tục. Vẻ mặt nàng tràn đầy phấn khích, lập tức phân phó cung nữ chuẩn bị hành lý. Đồng thời cũng cho người đến Ôn trạch báo tin cho Ôn Như Thủy.
Sáng hôm sau, Bùi Chức vào Từ Ninh cung thỉnh an không quên nhắc đến chuyện này với Thái hậu.
Thái hậu đã được Hoàng đế nói trước, với những việc thế này, Chiêu Nguyên Đế luôn cẩn thận thông báo sớm để tránh Thái hậu hiểu lầm, gây ra bất hòa không cần thiết giữa bà ấy và Thái tử phi.
Vẻ mặt Thái hậu lộ rõ lo lắng: “Nghe nói phủ Thanh Hà gần biển. Mà vùng duyên hải phía đông nam thì hay xảy ra nạn hải tặc, chi bằng cháu đừng đi, nếu chẳng may gặp chuyện…”
“Không sao đâu ạ, cháu không đi ra biển.” Bùi Chức nhẹ giọng trấn an. Dù trong lòng không hề e ngại giặc biển, nàng cũng không muốn khiến Thái hậu thêm lo lắng.
Thái hậu thấy nàng đã quyết tâm, chỉ đành bất lực thở dài chứ cũng không biết làm sao.
Vẫn câu nói ấy, Thái tử phi từ trước đến nay luôn là người hành động dứt khoát, bà ấy thực sự không quản được.
Sau khi Bùi Chức rời đi, một bóng người lặng lẽ bước ra từ sau bình phong.
Tuyên Nghi Quận chúa ngồi xuống bên cạnh Thái hậu, ánh mắt hướng về cửa điện, vẻ mặt ảm đạm, tâm trạng nặng nề.
Thái hậu dịu dàng vuốt tóc nàng ấy: "Cháu và Thái tử phi chẳng phải rất thân thiết sao, sao lại tránh con bé?"
Tuyên Nghi Quận chúa khẽ lắc đầu, nét mặt u buồn: “Ngoại tổ mẫu, cháu thực sự không biết phải đối mặt với A Thức ra sao… Mẫu thân cháu lại gây ra chuyện như thế…”
“Thái tử phi sẽ không vì thế mà trách cháu đâu.” Thái hậu thở dài: “Tính khí của mẫu thân cháu đúng là cần rèn giũa thêm. Nếu vẫn tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì cũng rước họa, đến cả Hoàng thượng cũng khó lòng dung tha.”
Nói đến đây, giọng bà ấy cũng trĩu nặng.
Đôi nhi nữ bà ấy sinh ra, lẽ ra phải là huynh muội gắn bó, cùng nương tựa trong chốn thâm cung này. Nhưng mọi điều tốt đẹp đều bị Tiên Đế phá vỡ.
Bà ấy có thể trách nữ nhi mình vì được Tiên Đế nuông chiều mà thành ra nông nỗi ấy không? Nếu năm xưa bà ấy không lực bất tòng tâm, chỉ có thể cố gắng bảo vệ nhi tử, không màng tới nữ nhi thì hẳn nữ nhi cũng sẽ không ra thế này.
Chuyện lần trước, Thái hậu cũng rất đau xót cho nữ nhi.
Một bên là đích tôn tử mà bà ấy kỳ vọng, một bên lại là nữ nhi mình mang thai chín tháng mười ngày, cả hai đều quan trọng, sao Thái hậu không khổ sở cho được?
Nhưng nói đến cùng thì người khơi chuyện lại là nữ nhi, dẫu Thái hậu có đau xót thì cũng không thể đứng ra làm chủ được.
Vành mắt Tuyên Nghi Quận chúa đỏ hoe, khi nhìn thấy sự mệt mỏi hiện rõ trong ánh mắt của tổ mẫu, nàng ấy không dám để lão nhân gia thêm lo lắng vì mình nữa.
Sau một thoáng bình tâm, nàng ấy hỏi: "Ngoại tổ mẫu, A Thức đi cùng Thái tử đến phủ Thanh Hà tuần tra sao? Vậy liệu nàng ấy có kịp trở về dự hôn lễ của cháu không?”
Suy cho cùng, nàng ấy vẫn mong trong ngày trọng đại của mình, Thái tử phi sẽ có mặt.
Thái hậu mỉm cười trấn an: "Yên tâm đi. Từ Kinh thành đến phủ Thanh Hà, đi đường thủy mất khoảng năm ngày, còn đường bộ thì chừng hai hôm. Tính chừng chưa đầy một tháng là họ sẽ trở về.”
Nghe vậy, cuối cùng Tuyên Nghi Quận chúa mới vui vẻ trở lại.