Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 197

Lễ Tết đối với cung nữ trong cung là khoảng thời gian vừa tất bật vừa mệt mỏi.

Từ mồng một đến mồng bảy, gần như ngày nào cũng có việc này việc kia, nếu không phải các mệnh phụ bên ngoài tiến cung bái kiến thì cũng là tham gia các loại cung yến, thậm chí còn có những bữa tiệc nhỏ do các phi tần bỏ công nhằm thu hút sự chú ý của Hoàng thượng...

Chỉ đến khi hết ngày mồng bảy, triều chính bắt đầu vận hành bình thường, khi đó Thái tử phi Bùi Chức mới có thể tạm thời nghỉ ngơi.

Bùi Chức đang uể oải tựa người trên ghế mỹ nhân, tay cầm một cuốn tiểu thuyết che ngang mặt, mắt khép hờ.

Không rõ nàng ngủ thật hay chỉ đang chợp mắt, song nhìn dáng vẻ thư thái ấy khiến mọi cung nữ xung quanh đều nín thở, không dám phát ra một tiếng động, sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của nàng.

Ôn Như Thủy bước vào, trông thấy dáng vẻ nhàn nhã cá muối của nàng thì không khỏi hâm mộ.

Thực ra nàng ấy cũng mong được sống an nhàn như vậy, song để có thể sống thảnh thơi, trước hết phải có năng lực vững vàng, để không ai đủ tư cách chất vấn cách sống của mình, cũng không cần lo toan vì cơm áo.

Bởi vì đã có người thay nàng gánh vác tất cả.

Thái tử phi Bùi Chức đã làm được điều ấy.

Dù những việc nàng làm không được bên ngoài biết đến nhiều nhưng cả Hoàng hậu và Hoàng đế đều hiểu rõ. Có sự chấp thuận ngầm từ hai người quyền lực nhất trong cung, nào ai dám nói gì?

Ôn Như Thủy đi đến bên giường mỹ nhân, nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc đôn cạnh đó, lặng lẽ nhìn nàng.

Mỹ nhân thảnh thơi nằm nghiêng hết sức tốt đẹp, Ôn Như Thủy bỗng phần nào hiểu được vì sao người xưa lại yêu thích những bức tranh mỹ nhân ngái ngủ đến vậy.

Cũng đang là mùa xuân, mỹ nhân ngủ say là điều hợp lý.

Phương Phỉ và Phương Thảo bưng trà vào, trông thấy ánh mắt si mê của Ôn Như Thủy với Thái tử phi trên giường mà mà cả hai nha hoàn không khỏi cảm thấy kỳ quái.

Hai người đặt khay trà xuống bàn, nhìn Ôn Như Thủy bằng ánh mắt khó hiểu.

Ôn Như Thủy hoàn toàn không nhận ra, vẫn tiếp tục nhìn Bùi Chức chăm chú, thưởng thức bức tranh mỹ nhân ngái ngủ.

Ánh nhìn ấy nếu dùng để nhìn người c.h.ế.t, e rằng cũng khiến người ta tỉnh lại, huống hồ là Bùi Chức.

Bùi Chức từ từ mở mắt, trong ánh mắt không còn vẻ ngái ngủ. Giọng nàng hơi khàn: “A Thủy đến rồi à.”

Thấy nàng định ngồi dậy, Ôn Như Thủy không chần chừ mà nhẹ nhàng đỡ lấy bàn tay mềm mại của nàng, ân cần giúp nàng ngồi lên, rồi lấy chiếc gối tựa đặt sau lưng để nàng ngồi thoải mái hơn.

Sau khi làm xong, Ôn Như Thủy quay lại chỗ ngồi, giấu tay trong tay áo rồi khẽ xoa ngón tay, tâm trạng không yên nổi.

Tay Thái tử phi mềm, mịn, lại trơn như lụa ấy...

[Đồ mê sắc!] Hệ thống nhảy cẫng lên mắng: [Thôi ngay cái vẻ mặt đấy đi.]

Ôn Như Thủy đỏ mặt, thẹn quá hóa giận, trách móc: [Mê sắc cái gì? Ta chỉ đang thưởng thức cái đẹp thôi! Đây là phản ứng thẩm mỹ rất bình thường của con người, hiểu chưa!]

Hệ thống không chịu thua: [Vậy ngươi dám nói điều đó với nữ chính không? Dám không? Dám không? Dám không?]

Ôn Như Thủy không để ý tới nó. Từ sau khi hệ thống bị biến đổi từ dạng xuyên sách sang hệ thống trồng trọt, lại bị tinh thần lực của Thái tử phi áp chế nhiều lần, không hiểu sao nó cũng dần thay đổi. Nó bắt đầu có cảm xúc phức tạp với Bùi Chức, ngoài mặt vẫn tỏ ra này kia nhưng mỗi khi Thái tử phi lên tiếng, nó lại nghe theo một cách vô thức... Ôn Như Thủy cảm thấy hình như hệ thống đang dần bị Bùi Chức mặt thiện tâm ác khuất phục.

Chỉ là hệ thống vẫn chưa tự nhận ra điều đó, tất nhiên nàng ấy cũng chẳng đời nào chủ động nhắc nhở.

Hôm nay Ôn Như Thủy đến Đông cung là để bàn với Bùi Chức chuyện vụ xuân sắp tới, cùng với việc chọn giống cây trồng sẽ mua từ hệ thống.

Bùi Chức nhẹ nhàng nói: "Tỷ cứ quyết định đi, Đại Vũ thiếu giống gì thì ta trồng giống đó.”

Ôn Như Thủy kể những loại cây trồng mà nàng ấy tra được chưa có tại Đại Vũ, đồng thời nêu lên suy nghĩ của mình, sau đó dè dặt nhìn phản ứng của nàng.

“Không tệ, ý kiến của A Thủy rất hợp lý, cứ làm theo kế hoạch của tỷ đi." Bùi Chức chẳng những đồng thuận với suy nghĩ của nàng ấy mà còn khuyến khích nữa.

Ôn Như Thủy không khỏi thở phào, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.

Thực ra nàng ấy chưa nhận ra nhưng bản thân nàng ấy rất khao khát được sự công nhận từ Bùi Chức, được lời khen từ Bùi Chức đủ để giúp nàng ấy vững tin và mạnh dạn tiến lên.

Trong vòng một năm, sự trưởng thành của Ôn Như Thủy rất rõ rệt. Dù công sức là từ chính nàng ấy nhưng cũng không thiếu sự dìu dắt và động viên từ Bùi Chức. Nàng thật tâm muốn bồi dưỡng Ôn Như Thủy trở thành người trợ thủ đắc lực, để nàng ấy tự phát triển. Dù thời gian ngắn ngủi nhưng hiệu quả thu được rất tốt.

Hệ thống đứng ngoài quan sát, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót.

Ôn Như Thủy là chủ nhân của nó. Từ lúc nàng ấy sống đến khi c.h.ế.t, hệ thống đều bị ràng buộc với nàng ấy, có thể nói giữa họ là cộng sự gần gũi nhất. Tất nhiên nó cũng mong chủ nhân của mình mạnh mẽ hơn từng ngày.

Thế nhưng giờ đây, chủ nhân lại tình nguyện tin tưởng người khác hơn nó.

Điều khiến hệ thống chán nản hơn cả là dù đã đồng hành với Ôn Như Thủy từ lâu, dù đã dùng nhiều cách để giúp nàng ấy trưởng thành nhưng nó đều thất bại. Trong khi đó, Bùi Chức chỉ mất một năm đã khiến Ôn Như Thủy trở nên tự tin, bản lĩnh và đủ sức tự mình xử lý công việc.

Hệ thống cũng phải thừa nhận, Bùi Chức là một người lãnh đạo đầy lôi cuốn, cực kỳ giỏi giang.

Có lẽ vì vậy mà dù bị nàng áp chế bằng tinh thần lực, thậm chí ép buộc, hệ thống cũng từ chỗ chống đối ban đầu đã dần mềm lòng, thậm chí còn ngưỡng mộ nàng một cách khó hiểu.

Sự ngưỡng mộ ấy là phản ứng của một trí tuệ nhân tạo trước một sự sống có trí tuệ xuất sắc, cũng là khát vọng được gần gũi với kẻ mạnh.

Hệ thống chợt nhận ra rằng, hợp tác với Bùi Chức không hề bất lợi. Đặc biệt là sau khi nó nhận ra mình có thể hấp thu năng lượng phản hồi từ vị diện, nó mơ hồ hiểu ra chỉ cần được nữ chính thừa nhận và cùng nhau thay đổi thế giới, thế giới sẽ không ngần ngại bỏ ra thù lao.

So với việc bắt chủ nhân đi chinh phục người có vận khí cực thịnh rồi tìm cách lừa lọc thì con đường này bền vững hơn nhiều.

Ngay cả hệ thống cũng bắt đầu tự vấn, có lẽ chiến lược trước kia là sai lầm thật. Sự tồn tại của nó không chỉ đơn thuần nhằm thay đổi vận mệnh của chủ nhân, hay khiến chủ nhân tiếp cận người có khí vận để thu về công đức và năng lượng.

Dù hiện tại chưa thu được công đức nhưng nó đã được vị diện công nhận và ban thưởng năng lượng. Như vậy, ngày có lại công đức sẽ không còn xa nữa.

Trong khi hệ thống mải suy nghĩ thì Bùi Chức và Ôn Như Thủy hoàn toàn không hay biết. Sau khi bàn bạc xong công chuyện, Ôn Như Thủy lại hỏi khi nào nàng sẽ tới thôn trang.

"Tạm thời ta chưa có ý định đi."

“Sao thế?” Ôn Như Thủy ngạc nhiên.

Mỗi lần Bùi Chức đến thôn trang đều có mục đích, không mang giống mới đến gieo trồng thì cũng là muốn nghỉ ngơi thư thả. Đồng thời, nàng cũng canh chừng các loại cây trồng quý hiếm để đề phòng bất trắc.

Hiện vẫn còn vài vị sứ thần ngoại quốc chưa rời khỏi Đại Vũ, đấy chính là mối nguy tiềm ẩn.

Bùi Chức mỉm cười: “Tháng hai ta sẽ theo Thái tử đến tuần tra phủ Thanh Hà.”

“Phủ Thanh Hà?” Ôn Như Thủy vốn không rành địa lý Đại Vũ, lại không có trí nhớ như Bùi Chức nên nhất thời không biết phủ Thanh Hà là ở nơi nào.

“Nơi đó nằm ở phía Đông Đại Vũ, khá là gần biển...”

Nghe vậy, mắt Ôn Như Thủy sáng rỡ, lập tức nói: “Thái tử phi, ta cũng muốn đi! Phủ Thanh Hà gần biển thì chắc hẳn hải sản rất phong phú, đúng là ta có thể khảo sát hải sản ở gần đó.”

Công việc buôn bán ngày càng phát triển, Ôn Như Thủy cũng chê mấy thứ đồ tầm thường, muốn mở rộng sang các mặt hàng hiếm lạ hơn.

Nàng ấy đang lên kế hoạch mở một tiệm tạp hóa, mặc dù gọi là tạp hóa nhưng hàng hóa trong đó phải là những món khó tìm, hiếm có khó tìm, cái gì ít có thì bán.

Giống như hải sản vậy, vì giao thông hạn chế nên Kinh thành có rất ít mặt hàng.

Ôn Như Thủy nghĩ, nếu chuyến đi này thuận lợi, thì sau này có thể nhập hải sản từ phủ Thanh Hà để mở cửa hàng chuyên bán hải sản tại Kinh thành cũng không tệ.

Chỉ trong chốc lát, nàng ấy đã vạch ra kế hoạch rõ ràng, hào hứng chia sẻ với Bùi Chức.

“Ý tưởng này không tệ.”

Bùi Chức cảm thấy ổn thật, quan trọng là năm nay Đại Vũ sẽ bắt đầu ứng dụng xi măng trong xây dựng cơ sở hạ tầng, điều này chắc chắn sẽ thúc đẩy cho mảng giao thông của Đại Vũ.

Ôn Như Thủy rất mừng rỡ, song lại lo lắng: “Thái tử đi tuần tra phủ Thanh Hà, mang muội theo là lẽ thường tình nhưng ta đi cùng, liệu có gây bất tiện không?”

Bùi Chức không thấy đây là chuyện gì to tát, có điều nàng cũng không đáp ứng ngay, chỉ bảo: “Để ta hỏi Thái tử trước đã.”

Chạng vạng tối Thái tử điện hạ trở về, Bùi Chức nhắc đến chuyện này, tỏ ý đến lúc đi thì cho thêm Ôn Như Thủy đi cùng.

Tần Chí hờ hững đáp: “Thế thì đưa đi thôi.”

Trong mắt Thái tử điện hạ, Ôn Như Thủy chẳng khác nào cánh tay phải của Thái tử phi, việc gì Thái tử phi cũng giao cho nàng ấy làm, còn bản thân thì âm thầm tận hưởng sự nhàn nhã. Hắn không hề trách cứ gì, nếu nàng muốn đích thân làm sự nghiệp thì hắn sẵn lòng hỗ trợ. Còn nếu nàng thích cuộc sống yên bình, vậy hắn sẽ gánh vác thay.

Thêm một người với Thái tử gia mà nói chẳng đáng để bận tâm, hơn nữa, hắn cũng chưa bao giờ coi Ôn Như Thủy là một nữ tử thông thường, nên càng không có gì phải để ý.

Bùi Chức vui vẻ ôm cổ hắn, khẽ hôn lên môi rồi cười nói: “Nếu đến lúc đó điện hạ bận rộn, ta và A Thủy sẽ ra biển dạo chơi.”

Nếu có thể lên thuyền ra khơi thì càng tuyệt.

Chuyến đi còn chưa bắt đầu nhưng Thái tử phi đã mường tượng ra biển cả bao la ngoài kia.

Tần Chí nhanh chóng nhận ra tâm trạng của nàng, ánh mắt thoáng trầm xuống, tay siết nhẹ vòng ôm như muốn giữ nàng lại thật gần.

“Điện hạ?” Bùi Chức hơi ngạc nhiên, tưởng hắn có tâm sự.

Tần Chí hít một hơi sâu, đặt một nụ hôn lên má nàng, giọng trầm ấm: “Không có gì đâu…”

Hắn biết nàng không phải người có thể bị giam cầm trong hoàng cung, dẫu cả thiên hạ đều mơ được gả vào hoàng tộc, chỉ riêng nàng là không bận tâm. Nàng ở lại chẳng qua là vì lười biếng, yêu thích cuộc sống an nhàn, chứ không có nghĩa là nàng không thể rời đi khi muốn.

Hắn vẫn ích kỷ hy vọng nàng ở lại, ở bên hắn mãi mãi, sớm tối bên nhau.

...

Ôn Như Thủy nhận được tin xác nhận từ người của Bùi Chức mà vui vẻ không thôi.

Nàng ấy lập tức sắp xếp công việc buôn bán, để chuẩn bị kỹ lưỡng cho chuyến đi tháng hai sắp tới thì phải đảm bảo khi nàng ấy vắng mặt, mọi việc vẫn ổn định.

Sau một ngày bận rộn, Ôn Như Thủy về Ôn trạch vào lúc hoàng hôn:

“Như Nhi về rồi à.”

Ôn Như Thủy đang được đám Cẩm Hà phụ thay y phục. Nghe tiếng, nàng ấy quay lại thì thấy mẫu thân Tiểu Tề thị đang đứng trước cửa, vẻ mặt tươi cười.

“Mẫu thân, sao người lại tới đây?”

Nàng ấy vội vàng mặc y phục cẩn thận rồi chạy tới đỡ mẫu thân vào phòng ngồi.

Tinh thần của Tiểu Tề thị hôm nay rất tốt, mắt sáng, thần sắc tỉnh táo, không còn dấu hiệu của cơn điên loạn.

Đã ba tháng trôi qua mà bà ấy chưa phát bệnh lần nào, cho thấy thuốc của hệ thống thật sự hiệu quả. Sau khi dần hồi phục thần trí, Ôn Như Thủy thấy Tiểu Tề thị ngày càng giống người mẹ ở hiện đại của mình.

Nàng ấy thầm thấy may mắn vì đã kịp thời đưa mẫu thân rời khỏi phủ Trấn Bắc Hầu.

Mặc dù ban đầu ngoại tổ mẫu cùng những người khác đều phản đối, cho rằng cô nhi quả mẫu sống bên ngoài sẽ bị người khác sỉ nhục thì làm sao. Có điều Ôn Như Thủy không coi đó là trở ngại, hiện giờ nàng ấy đã là Quận chúa, không thiếu tiền bạc, lại có thị vệ Đông cung âm thầm bảo vệ, còn gì đáng lo nữa?

Cuối cùng, nàng ấy vẫn nhất quyết đưa Tiểu Tề thị dọn ra ngoài.

Tiểu Tề thị ngắm nhìn nữ nhi một lúc lâu, mỉm cười bảo: “Hình như lâu lắm rồi mẫu thân chưa thật sự nhìn kỹ Như tỷ nhi… Trước kia mẫu thân đã làm nhiều điều không đúng, lúc đó chắc con đau lắm phải không?”

Giọng bà ấy nghèn nghẹn, ngón tay run rẩy không dám nắm lấy tay của nữ nhi.

Thời gian gần đây đầu óc bà ấy bỗng sáng suốt lạ thường, chưa từng tỉnh táo đến thế. Bà ấy nhận ra mình từng phạm nhiều sai lầm, mà người bà ấy có lỗi nhiều nhất chính là đứa nữ nhi này. Tiểu Tề thị vẫn nhớ rõ những lúc phát điên mình đã làm tổn thương nữ nhi ra sao, từng ép buộc nàng ấy thế nào…

Có lẽ vì vậy mà nữ nhi mới kiên quyết đưa bà ấy khỏi phủ Trấn Bắc Hầu, đến giờ vẫn chưa chịu thành thân.

Chỉ cần nghĩ đến điều đó, tim Tiểu Tề thị như bị ai bóp chặt, đau đến khó thở.

“Mẫu thân, không sao đâu.” Ôn Như Thủy cố gắng tỏ ra thoải mái: “Con biết khi ấy mẫu thân bị bệnh nên mới như thế, giờ chẳng phải đã ổn rồi sao?”

Để Tiểu Tề thị không chú ý đến chuyện đó nữa, Ôn Như Thủy nhanh chóng nói mình sắp theo Thái tử và Thái tử phi cùng xuất hành làm việc.

“Chuyện này không nhiều người biết nên mẫu thân cũng đừng kể ra ngoài, tránh gây phiền phức không đáng cho Thái tử và Thái tử phi.”

Hiện giờ, thần trí của Tiểu Tề thị đã minh mẫn, tất nhiên hiểu rõ điều gì nên nói, điều gì cần giữ kín. Tuy vậy, nét mặt bà ấy vẫn thấp thoáng vẻ ưu sầu, nhìn nữ nhi muốn nói rồi lại thôi.

"Mẫu thân có gì không rõ sao?" Ôn Như Thủy quan tâm hỏi han, nàng ấy luôn tin rằng sự giao tiếp thẳng thắn là nền tảng để xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp.

Tiểu Tề thị hạ giọng: “Như tỷ nhi, có phải Thái tử phi đang ngầm giúp con vào Đông cung không?”

Nhất thời Ôn Như Thủy chưa hiểu rõ: “Vào Đông cung? Thái tử phi rất tốt với con, nếu con muốn đến đó thì lúc nào chẳng được…”

“Con ngốc quá!” Tiểu Tề thị dở khóc dở cười: “Ý mẫu thân là, con có tình cảm với Thái tử phải không?”

Nghe đến đây, Ôn Như Thủy giật mình kinh hãi, mắt trợn tròn đầy vẻ khiếp hoảng.

“Mẫu thân đừng nói bậy! Giữa con và Thái tử hoàn toàn không có gì cả. Con cũng chưa bao giờ có suy nghĩ ấy!”

Ôn Như Thủy hoảng loạn, dù lúc mới xuyên đến thế giới này nàng ấy đã từng lên kế hoạch tiếp cận Thái tử, song đó hoàn toàn vì muốn thay đổi số phận bia đỡ đạn, đơn giản chỉ coi Thái tử là công cụ để chinh phục. Bây giờ, lại càng không thể nảy sinh bất cứ cảm xúc khác thường nào.

“Nhưng mà…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn